Rể Quý Rể Hiền

Mọi người đều biết là Tưởng Khải Minh đang nói đùa, nhưng mọi người đều hiểu rõ, nếu thật sự con trau của Cao Phong ra đời, thì mấy người bọn họ thật sự có khả năng mua Công ty Lamborghini để tặng. “Ôi trời! Hôm nay tôi thật sự đã được mở rộng tầm mắt” “Cô còn mở rộng tầm mắt, đôi mắt hợp kim vàng titan 24k của tôi đã bị chói lòa từ lâu rồi.

Từ trong đám đông, tiếng hò reo không ngừng vang lên.

Cho thấy những món hàng xa xỉ phẩm xuất hiện lúc này cộng thêm hai chiếc siêu xe hàng đầu thì giá trị của chúng đã không thể nào ước lượng được nữa. “Long Chí Minh của Tập đoàn Thiên Long tặng một căn biệt thự đơn lập ở khu trang trại ở Châu Âu. Nếu cậu Phong và cô Tuyết Mai có đi hưởng tuần trăng mật thì cũng có một nơi để dừng dân.” Long Chí Minh cũng bước theo lên. "Oa!"

Đám đông lại lần nữa náo động. Quà được đưa lên hết món này đến món khác, giờ tặng đến cả ra nước ngoài luôn rồi.

Không đợi đám đông kinh ngạc cảm thán, mà Lâm Vạn Quân cũng bước lên theo. “Bất động sản Phong Mai tặng.” Nói đến đây, đột nhiên Lâm Vạn Quân dừng lại một lúc.

Mọi người xung quanh cũng trở nên yên lặng, không nói nữa, đều muốn xem thử Giám đốc Quân, cấp dưới của nhà họ Cao ở Đà Nẵng có thể tặng được món quà lớn thế nào.

Dù sao ông ta cũng là người đại diện ở Thủ đô Hà Nội cho nhà họ Cao ở thành phố Đà Nẵng, nên cũng sẽ không vung tay quá bủn xỉn nhỉ?

Nét mặt Kim Tuyết Mai cũng vô cùng chờ đợi, còn Cao Phong thì nở nụ cười, cũng không nói gì. “Cũng không có gì tốt để tặng... Nên đành tặng luôn một trăm phần trăm cổ phần của Bất động sản Phong Mai! Hy vọng cô Kim Tuyết Mai sẽ thích!” Lâm Vạn Quân cũng nói ra luôn. “Cái gì?” Ngay tức khắc, Kim Tuyết Mai mở lớn hai mắt ngạc nhiên. Mà mọi người xung quanh cũng đều sững sờ, sau đó lập tức trở nên nhốn nháo không thôi.

Đó là Bất động sản Phong Mai đấy!

Đó là công ty con mở ở Hà Nội của nhà họ Cao ở thành phố Đà Nẵng.

Bất động sản Phong Mai không chỉ có nguồn vốn lớn mà cả Khu quy hoạch Thành Bắc đang được xây dựng cũng là do Bất động sản Phong Mai nắm quyền kiểm soát.

Mà lúc này, Lâm Vạn Quân nói muốn tặng một trăm phần trăm cổ phần trước mặt nhiều người như vậy?

Vậy không phải là nói Lâm Vạn Quân gói cả Công ty Bất động sản Phong Mai thành quà sinh nhật tặng cho Kim Tuyết Mai sao?

Không một ai có thể ngờ đến chuyện này. Đây đúng là trò đùa quốc tế mà.


Đám đông không ngừng ồn ào, ai ai cũng rơi vào trạng thai sung so.

Người kinh ngạc nhất chính là Kim Tuyết Mai. Nếu như Lâm Vạn Quân chỉ là một nhân viên của nhà họ Cao, vậy sao ông ta lại có quyền nói ra lời này?

Lâm Vạn Quân lại dám tặng công ty của nhà họ Cao.

Vậy thì chắc chắn là ông ta đã nhận được lệnh từ nhà họ

Cao.

Cũng không đợi Kim Tuyết Mai lên tiếng, đám đông lại lần nữa tách ra, có mười mấy người hộ tống một cụ bà, từ từ bước vào trong hiện trường.

Mọi người lại lần nữa sững sờ.

Vốn dĩ mọi người đều cho rằng Lâm Vạn Quân đã là người cuối cùng bước ra rồi. Sao bà cụ này còn xếp phía sau nữa?

Lẽ nào, món quà của bà cụ này còn có giá trị cao hơn cả món quà mà Lâm Vạn Quân tặng?

Nhưng mà

Rõ ràng bà cụ này là đi tay không, chỉ chống một chiếc gây mà thôi. “Bà nội?” sau khi Kim Tuyết Mai nhìn rõ khuôn mặt của bà cụ thì không kìm được mà kinh ngạc hồ lên. 

Bà cụ này chính là bà cụ Kim của nhà họ Kim.

Kiều Thu Vân và Kim Ngọc Hải cũng có hơi ngẩn người trong chốc lát. “Tuyết Mai, bà không nói nhiều nữa. Bà chân thành hy vọng cháu và Cao Phong có thể vui vẻ sống bên nhau. “Bà hy vọng các cháu hạnh phúc. Tốt nhất là có thể sớm sinh cháu ngoại cho bà già này! Bà cụ Kim vừa cười vừa nói. “Bộp


Hoa hồng trong tay Kim Tuyết Mai lập tức rơi xuống đất.

Trong lòng cô, tất cả xa xỉ phẩm ở nơi này đều không bằng một câu nói này của bà cụ Kim.

Đây là lời chúc phúc mà bà cụ Kim dành cho cô và

Cao Phong.

Cao Phong đã được bà cụ Kim hoàn toàn chấp nhận rồi.

Bất kể thế nào, bất kể thời gian qua đã xảy ra những gì, chuyện mà Cao Phong hứa với cô, thật sự đã làm được rồi. Anh nói muốn vào ngày sinh nhật cô khiến bà cụ Kim tự mình nói lời chúc phúc cho hai người họ. Cao Phong không hề nuốt lời. Người nhà vẫn luôn không chấp nhận mối tình này của cô. Lúc này đã chịu chấp nhận họ, chúc phúc cho họ. Vậy thì còn có chuyện gì có thể hiến cho Kim Tuyết Mai vui hơn chuyện này được nữa? “Cháu cảm ơn. Cháu cảm ơn bà nội.” Kim Tuyết Mai vui mừng đến rơi lệ, nở ra nụ cười xinh đẹp kiều diễm trên môi.

Mà vào lúc này, Kim Ngọc Hải đẩy Kiều Thu Vân ra, lạnh giọng nói: “Nên làm thế nào thì bà tự biết đấy.”

Khuôn mặt già nua của Kiều Thu Vân đỏ lên, có chút không biết phải làm sao mà bước chân về phía trước, hét lên với đài cao chín mét: “Tuyết Mai, Cao, Cao Phong... Mẹ cũng mong hai con hạnh phúc. “Mẹ.” Kim Tuyết Mai lại lần nữa bật khóc.



Bà cụ Kim và Kiều Thu Vân, hai người này là người mà Kim Tuyết Mai muốn có được sự chấp nhận của bọn họ nhất.

Mà lúc này, hai người đều đã thể hiện ra thái độ của bản thân.

Giọt nước mắt lặng lẽ chầm chậm rơi xuống, dường như những ấm ức trong ba năm nay của cô đều đã được gột rửa toàn bộ.

Hôm nay là ngày mà Kim Tuyết Mai vui nhất, là ngày cảm động nhất, cũng là ngày khó quên nhất của cô. Thậm chí, so với ngày mà Kim Tuyết Mai giao bản thân hoàn toàn cho Cao Phong còn khó quên hơn ngàn lần. “Quà của bọn họ đều đã tặng xong rồi, anh cũng đã chuẩn bị cho em một món quà." Cao Phong cười nói. “Quà, quà gì a? Những thứ này đã là đủ rồi." Kim Tuyết Mai vô thức hỏi. “Không!” Cao Phong chầm chậm lắc đầu, sau đưa mắt nhìn ra xa, cười nói: “Vẫn chưa đủ.”


Sinh lễ anh còn nợ cô khi kết hôn đến giờ Cao Phong vẫn chưa trả cho cô. “Mang lễ lên!” Lâm Vạn Quân trầm giọng nói lớn.

Đám đông lần nữa tách ra, có không dưới ba mươi vệ sĩ mặc áo đen, trên tay xách theo hai vali số, đi về giữa quảng trường.

Nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng bà cụ Kim đã hiểu rõ, không kìm được mà lộ ra nụ cười.

Còn đảm người Kim Tuyết Mai và Kiều Thu Vân đều ngần người. Cảnh tượng này giống hệt với cảnh tượng năm đó khi Cao Hải Trì tặng quà cho nhà họ Kim. Có điều, những vali số màu bạc này khác biệt rất lớn với những cái mà ngày hôm đó đám người Cao Hải Trì mang theo.

Trên vali ngày hôm đó viết một chữ Cao.

Mà bên ngoài những chiếc vali ngày hôm nay là thống nhất viết một chữ Phong. Đúng vậy, hôm nay Cao Phong là muốn dùng tên của chính anh để trả phần sinh lễ này cho Kim Tuyết Mai. 

Còn về nhà họ Cao, cái gọi là danh chính ngôn thuận... Sau lần Cao Phong trở về từ nhà họ Cao này thì đã không còn quá để tâm như vậy nữa rồi.

Lấy họ của anh, thêm tên của em. “Cạch, cạch”

Ba mươi vệ sĩ áo đen không chút do dự mở vali số ra, những tập tiền xanh lập tức đập vào trong mắt tất cả mọi người. “Ôi mẹ ơi! Là tiền! Là rất nhiều tiền!” Có người kinh ngạc hét lên.

Động tác của ba mươi vệ sĩ không dừng lại, liên tục cầm tiền ra ngoài.

Một lần là một cọc hai trăm triệu tiền mặt.

Một cọc hai trăm triệu tiền mặt nhìn giống như viên gạch xanh. Một cọc lại một bọc tiền, tất cả được đặt ngay ngắn với nhau, tạo thành một kim tự tháp khổng lồ. Hàng vạn người, tất cả đều vô cùng chấn động.

Cho dù là những xa xỉ phẩm và siêu xe nổi tiếng đắt đó trước đó thì cũng không thể khiến cho người ta chấn động bằng lượng lớn tiền mặt thế này.

Khoảnh khắc này, hô hấp của tất cả mọi người đều trở nên gấp gáp. “Sinh lễ bằng tiền mặt, hai mươi sáu tỷ hai trăm tám mươi triệu!” Lâm Vạn Quân đọc lớn lại lần nữa.

Toàn hiện trường náo động!


Sinh lễ bằng hai mươi sáu tỷ hai trăm tám mươi triệu là con số lớn thế nào chứ?

Mắt Kim Tuyết Mai càng mở lớn, hơn hai mươi sáu tỷ!

Còn nhiều hơn rất nhiều so với mười chín tỷ chín trăm tám mươi triệu ban đầu. “Cao Phong, anh... Anh... Kim Tuyết Mai không biết nên nói thế nào mới được.. Dưới ánh đèn chiếu rọi, kim tự tháp được cây bằng hơn hai mươi sáu tỷ đó khiến bất cứ ai cũng không thể dời ánh mắt đi được. “Anh từng nói, tất cả những thứ anh nợ em, anh đều sẽ trả lại cho em từng chút một. “Ngày kỷ niệm kết hôn, sinh nhật, thảm đỏ, sính lễ Còn cả tuần trăng mật, du lịch vòng quanh thế giới, những thứ mà những người con gái khác có, anh đều sẽ từ từ trả cho em.” Cao Phong nhẹ ôm lấy Kim Tuyết Mai vào lòng.

Kim Tuyết Mai cảm động không thôi. Cô chủ động kiếng chân, hôn lên môi Cao Phong. “Oa, oa!” Vô số người đồng loạt phát ra tiếng hoan hô.

Hôn sâu trước mặt vô số người, đây tuyệt đối là chuyện táo bạo nhất mà đời này Kim Tuyết Mai từng làm. Sau khi một phút trôi qua, hai người mới từ từ rời nhau ra, trong ánh mắt dành cho nhau tràn ngập sự dịu dàng.

Pháo hoa xung quanh đã dần dần tan đi, giống như báo hiệu buổi tiệc sinh nhật sắp kết thúc.

Mà khán giả xung quanh vẫn còn chưa hết háo hức. “Bùm! Bùm! Bụp bụp bùm!”

Chính vào lúc Cao Phong đang chuẩn bị lên tiếng nói thì các hướng xung quanh Công viên Minh Lệ đều đồng loạt vang lên tiếng pháo dây nổ đinh tai nhức óc.

Rất nhiều người đều mang theo chút mong đợi quay đầu nhìn. Lẽ nào Cao Phong còn chuẩn bị chuyện gì gây chấn động lòng người sao?

Mà đến chính Cao Phong cũng cảm thấy khó hiểu. Pháo dây?

Bản thân anh không bảo người chuẩn bị pháo dây.

Lẽ nào là Lâm Vạn Quân bảo người chuẩn bị?

Tiếng pháo dây nổ liên tiếp không ngừng, Kim Tuyết Mai cũng mang theo khuôn mặt mong đợi quay qua nhìn. "Pip, píp, pip! Píp, píp, pip!""

Đột nhiên, một loạt tiếng còi dồn dập của xe ô tô vang lên.

Từ bốn hướng của Công viên Minh Lệ, bốn chiếc Hummer đã được độ lại cùng lúc đi vào. “Tất cả tránh hết ra. Chúng tôi muốn tặng cho hai vị một món quà lớn.”

Đột nhiên từ trong xe, một cái đầu ló ra hét lên với đám đông.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận