Sách Giáo Khoa Thức Mê Đệ Truy Thê


Mấy ngày trước, ở kinh thành nổi lên tin đồn tân đế hạ chỉ lập cháu gái Nguyễn Thanh Hồi của Trung Túc Hầu làm tân hậu.

Nghe nói, là các vị các đại thần đương triều thống nhất đề cử.Khi Nguyễn Thanh Hồi nghe được tin này từ miệng của mấy người khuê mật, chỉ khẽ lắc đầu cảm thán một câu: "Lời đồn đại trong kinh đúng là càng lúc càng giả dối."Nghĩ tới cũng không sai, các danh môn khuê tú ở kinh thành này có tư cách hơn nàng nhiều không kể xiết.Nguyễn gia nàng không có thế lực, không có danh tiếng, cũng không có nhân mạch, dù thế nào cũng không đến lượt nàng ngồi vào vị trí trung cung.Bởi vậy theo như nàng nghĩ thì đúng là nói không thành có, hồ ngôn loạn ngữ.Nhưng hôm sau, lại thật sự có sứ giả đến nhà tuyên đọc chiếu chỉ, tiến hành vấn danh lễ.


Sau đó nàng mới nhận ra tin đồn truyền khắp kinh thành kia là thật.Nàng phải làm Hoàng Hậu.Phụ mẫu vì sự kiện cực kỳ vinh quang này vui mừng đến mức mấy ngày không ngậm được miệng, hết lần này đến lần khác dặn dò nàng sau khi nhập cung cần chú ý làm gì.Chủ yếu là hiếu thuận với Thái Hậu, phò tá Bệ hạ, không đố kỵ, khoan dung với người khác, nghiêm khắc với bản thân, mà nàng đã có thể đọc thuộc lòng trôi chảy.Nguyễn Thanh Hồi đều nhớ kỹ trong lòng, nàng không thích cuộc sống trong cung cấm, nhưng nếu đại cục đã định, nàng sẽ cố gắng hết sức làm một hoàng hậu hiền lương thục đức.Mấy ngày sau, nàng cung kính đi theo nhóm sứ giả tiến hành lục lễ, ban sách bảo, bái tạ miếu tổ, được tất cả quan viên triều bái, sau đó được ngồi trên phượng liễn trân quý tiến vào Nhân Minh Điện.Mọi thứ như một giấc mơ, trong chớp mắt, nàng đã trở thành nhất quốc chi mẫu.Nếu không phải trên đầu mang Cửu Long quan quá nặng khiến không cách nào tự do quay đầu, nàng thật sự cho rằng hết thảy chỉ là một giấc mộng.“Nương nương, đã tới Nhân Minh Điện.” Người lên tiếng chính là tỳ nữ bên cạnh nàng Thanh Loan.Nàng vươn tay để Thanh Loan đỡ nàng bước xuống phượng liễn, ngẩng đầu nhìn đại điện rộng lớn trước mặt, trên tấm bảng có viết ba chữ lớn "Nhân Minh điện" là nơi ở của hoàng hậu.Mãi cho đến khi nhìn thấy nơi này, nàng mới bỗng nhiên có cảm giác chân thực, bước chân tiến vào đại điện.Các cung nữ lần lượt hành lễ, đi theo nàng vào điện, hầu hạ nàng cởi bỏ y phục, Cửu Long quan và mặt yếp*, thay thường phục cho nàng sau đó chuẩn bị đồ ăn cần thiết.(Yếp: 靥 lúm đồng tiền (trên má) nốt ruồi.

(editor: cái này mình không rõ lắm)Nguyễn Thanh Hồi ngồi trước bàn có chút khẩn trương, qua một nén nhang, đã đến thời gian bệ hạ hạ triều, nàng chưa từng gặp qua đương kim thánh thượng.Thanh Loan ở bên cạnh thấy chủ tử nhà mình lo lắng, liền khom người trấn an: “Nương nương, người không cần lo lắng.

Nô tỳ nghe nói bệ hạ tính tình ôn hòa, nhân từ đại lượng, nhất định sẽ đối xử với người tương kính như tân*.”(Tương kính như tân: Vợ chồng nên kính trọng như khách mới sống cả đời với nhau được.)Nàng khẽ gật đầu, lời Thanh Loan nói nàng cũng biết.

Bệ hạ lên ngôi chưa đầy hai năm, danh tiếng nhân từ độ lượng đã vang khắp thiên hạ.Nghe nói trong triều những quan lại đó phản bác lại ý kiến của bệ hạ thậm chí còn không cho người mặt mũi, nhưng Bệ hạ chưa bao giờ trách tội bọn họ, còn nhiều lần tiếp thu kiến nghị.Trên phố đều nói, bệ hạ chính là Minh quân chi tài.


Bởi vậy, mặc dù Nguyễn Thanh Hồi không thích hoàng cung, nhưng nàng lại có một tia mong đợi được gả cho bệ hạ.Đang nghĩ ngợi, bỗng nhiên có tiếng nội thị từ ngoài cửa truyền đến: “Bệ hạ giá lâm ——”Nàng giật mình vội vàng đứng dậy, đi từng bước nhỏ tới cửa, quỳ xuống hành lễ: "Thần thiếp tham kiến bệ hạ.”Đương kim bệ hạ chủ trương tiết kiệm, không xa hoa nghe nói ngay cả ủng của người cũng cực kỳ đơn giản, không hoa mỹ.

Giờ khắc này đôi ủng đen cực kỳ mộc mạc đó đang dừng lại trước mắt nàng.Một thanh âm trong trẻo như gió núi buổi sáng từ đỉnh đầu truyền đến: “Hoàng Hậu bình thân, các ngươi cũng bình thân.”Nguyễn Thanh Hồi chậm rãi đứng dậy, tầm mắt chuyển từ cặp ủng dưới chân rồi dần hướng lên, triều phục màu đỏ lọt vào trong tầm mắt.


Lại hướng lên trên, là một gương mặt da trắng môi đỏ của thiếu niên.Mà trên khuôn mặt ấy, đồng tử trong suốt, sạch sẽ vừa chính trực lại ngơ ngác nhìn chằm chằm nàng.“Hoàng thượng, đã đến lúc làm lễ.” Nội thị Chu Toàn An ở bên cạnh đúng lúc nhắc nhở.Thẩm Nghiên nâng tay, nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay Chu Toàn An: "Toàn An."“Có nô tài.”Hắn nhìn Nguyễn Thanh Hồi không chớp mắt, môi lại mấp máy hỏi Chu Toàn An: "Trẫm không phải đang nằm mơ có đúng không, nơi này...!Đây là tiên cảnh sao?"Tiếng nói vừa dứt, các cung nữ trong ngoài điện đều đồng thời che miệng.

Nguyễn Thanh Hồi cúi đầu, không cảm thấy vinh hạnh mà là vô cùng xấu hổ, vành tai nóng như lửa đốt.Chu Toàn An cũng cụp mắt xuống, hơi cong môi, cung kính đáp: "Hồi bệ hạ, nơi này không phải tiên cảnh, mà là Nhân Minh điện, là nơi ở của Hoàng hậu nương nương."Cuối cùng, lại bổ sung thêm một câu: “Bệ hạ, đã đến lúc người và nương nương nên cử hành cùng lao chi lễ.”“Đúng vậy, thiếu chút nữa ta quên mất.” Lúc này Thẩm Nghiên mới khôi phục lại tinh thần, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào người nàng, cùng nàng ngồi xuống hai đầu chiếc bàn dài.Cái gọi là cùng lao chi lễ, đó là phu thê mới thành thân ăn chung một phần thịt, nghĩa là bắt đầu cuộc sống chung.Chu Toàn An đưa thịt tới trước mặt Thẩm Nghiên gắp cho hắn một đũa, sau đó lại đưa tới trước mặt Nguyễn Thanh Hồi lặp lại một lần nữa.Nghi thức tới đây xem như kết thúc..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui