Sau Khi Bạo Hồng Tôi Cầm Huy Chương Thế Vận Hội Olympic


【 Sao ta lại cảm thấy Quý Trà hoảng như vậy nhể? 】
【 Hoảng con mẹ ngươi, Trà Trà nhà chúng ta làm đến chính ngồi đến đoan 】(Kiểu đoan chính ý mọi ngừi)
"Như vậy a" Quý Trích Nguyệt khóe môi treo lên ý cười hiểu rõ "Ngọc thạch sao, rất dễ vỡ, Trà Trà, ngươi phải bảo vệ cho tốt nha."
Nghe được hai chữ "Trà Trà" này từ trong miệng Quý Trích Nguyệt nói ra, Quý Trà lông tơ dựng lên.

Còn nữa, nói dễ vỡ là có ý tứ gì?
Sau khi Quý Trích Nguyệt rời đi, tâm Quý Trà loạn như ma.

Làm chuyên viên trang điểm làm đơn giản một ít, mượn việc muốn thay quần áo, cho những người khác đi ra ngoài.

Hệ thống trà xanh nói với nàng ta "Gần nhất không cần mang theo ta."
"Quý Trích Nguyệt chỉ là nói nói mà thôi, không cần lo" Quý Trà có chút không xác định nói "Cô ta ngu ngốc như vậy."
"Ta vừa mới cảm nhận được sát tâm của Quý Trích Nguyệt." Ngay lúc Quý Trích Nguyệt nói "Dễ vỡ" kia, hệ thống cảm giác được Quý Trích Nguyệt muốn huỷ hoại ngọc thạch.

"Quý Trà, để an toàn, vẫn là đừng mang theo ta."
Quý Trà không cam lòng, hiện tại sự việc thật giả thiên kim sắp bại lộ, cha mẹ cũng đứng ở phía nàng ta.

Tại thời điểm mấu chốt này, một khi nàng ta không mang theo ngọc thạch, liền không có cách nào dùng công năng của hệ thống, ví như mùi thơm của cơ thể làm cho nam nhân mê muội, hào quang nhân duyên tốt......!Phi thường ảnh hưởng kế hoạch của nàng ta.

Quý Trà hỏi hệ thống: "Quý Trích Nguyệt là biết bí mật của ngọc thạch, hay là Quý Trích Nguyệt biết sự việc thật giả thiên kim?"
Hệ thống cũng không xác định lắm "Ta chỉ phụ trách cung cấp cho ký chủ một ít buff, bản thân ta cũng không thể nhìn thấu hết thảy.

Ta cảm thấy, Quý Trích Nguyệt không đơn giản.

Quý Trà, ngươi cùng nàng ta ở chung cẩn thận một chút."
Ở sự khuyên bảo của hệ thống, Quý Trà không tình nguyện mà tháo xuống ngọc thạch, đem đi cất tốt.

Trong nháy mắt tháo xuống nàng ta có thể cảm thấy vận khí của hệ thống nhanh chóng biến mất.

Quý Trà không cam lòng mà cắn chặt răng, nhìn đến chính mình trong gương, cầu nguyện lúc phát sóng trực tiếp nàng ta không cần biến xấu.

Tính toán chờ đến tháng sau, Quý thị xã giao hoàn toàn chuẩn bị tốt, công khai tin tức thật giả thiên kim, Quý Trích Nguyệt hoàn toàn bị đập chết, đến lúc đó nàng ta lại lấy ra mang.

Khối ngọc này coi như là cha mẹ nuôi nợ nàng ta, nàng ta lấy một cái đồ gia truyền nhà bọn họ thì làm sao!
Sau khi nghệ sĩ buổi sáng xử lý xong, tổng nghệ lại phát sóng trực tiếp bình thường
Quý Trà mặc một cái quần jean bó sát người, hiện ra đôi chân mảnh khảnh.

Nghệ sĩ khác cũng thế, soái đến soái, mỹ mỹ.

Phó Nhất Bạch không dấu vết mà nhìn người trong lòng Quý Trà, liếc mắt một cái, hắn thích Quý Trà mỹ lệ cùng ôn nhu tận xương.

Hôm nay cô ấy tựa hồ có chút không giống nhau, không đánh phấn nền sao? Mặt không có minh diễm như vậy, ngược lại là Quý Trích Nguyệt tự sa ngã, khí sắc cực tốt.


Phó Nhất Bạch lắc lắc đầu, một ngàn cái Quý Trích Nguyệt đều so ra kém một đầu ngón tay của Quý Trà.

Quý Trích Nguyệt đứng ở một bên, so sánh với bọn họ tỉ mỉ phối hợp, cô chỉ mặc một bộ đồ thể dục đơn giản màu vàng cam, trên mặt không son phấn, có vẻ phi thường khác loại.

Quý Trích Nguyệt tay cắm túi quần, để mặt mộc, ánh mắt trống rỗng, lúc đạo diễn giảng quy tắc, cô tựa như đi vào cõi thần tiên.

【 Nguyệt kỹ nữ lăn, không chơi tốt thì đừng đùa 】
【 Trà Trà đáng thương của ta lại phải như cha lại như mẹ, mang phế vật Nguyệt kỹ nữ 】
【 Nguyệt kỹ nữ đã từ bỏ trị liệu 】
Tổ Tiết mục an bài bốn vị nghệ sĩ cho bọn hắn tài chính 5000 tệ, làm cho bọn họ hái 150kg mít.

(Bản cv là 300 cân nên mình nghĩ là 150kg)
Có vài nghệ sĩ chưa từng thấy qua mít.

Phó Nhất Bạch mang không khí, nói giỡn nói, "Mít, ở chỗ nào?"
Tổ tiết mục: "Xin mời nhìn về cây đại thụ phía sau của mọi người."
【?? Cây mít lớn như vậy! 】
【??? Nhân sinh lần đầu tiên thấy cây mít 】
【 Ca ca hảo soái 】
【 Ha ha ha, Trà Trà của chúng ta cũng chưa thấy qua, cằm Trà Trà của chúng ta đều phải rớt 】
【 Di, cằm của Quý Trà làm sao vậy? 】
【 Lăn, Trà Trà của chúng ta thuần tự nhiên! 】
【 Khí chất của Quý Trà, như thế nào có cảm giác không giống nhau, không thể nói rõ 】
Quý Trà nếu có thể nhìn đến bình luận, giờ phút này bất luận như thế nào đều phải mang lên ngọc thạch.

Cằm nàng ta nguyên bản bị co rút, từng sửa cằm, bởi vì hệ thống trà xanh lư kính buff thuần thiên nhiên, người xem vẫn luôn cho rằng mặt nàng ta thuần thiên nhiên, còn có khí chất, hệ thống cũng cho nàng ta thêm khí chất thiên nga trắng, hiện tại tất cả đều không có!
Quý Trích Nguyệt cũng đi theo mọi người, xoay người xem cây mít, hắc, thật lớn.

Nhóm nghệ sĩ đến phía sau hai cây mít, cành lá xum xuê, thân cây còn thô hơn vòng ôm của nam thành niên.

Thân cao 20 mét, mọi người phát ra nghi hoặc, cây cao như vậy, hái mít như thế nào a?
Hơn nữa mít, quả nhỏ đường kính khoảng 30cm, quả lớn đường kính có thể đến 50cm.

Tổ tiết mục đưa ra phương án "Công cụ là lưỡi hái dài cùng với túi da rắn, mời mọi người mang lên đồ bảo hộ."
"Quả mít nặng nhất là 50 kg, mọi người chú ý an toàn, lượng sức mà làm.

Lần này không phân biệt tổ, trong vòng hai giờ tổng trọng lượng đạt tới 150kg.

Giữa trưa phát nguyên liệu nấu ăn.

Tới lấy nhiệm vụ của mọi người, mời cẩn thận đọc những việc cần chú ý."
Mọi người từ từ mang lên mũ giáp, toàn bộ võ trang.

Người dân địa phương thiện ý mà cười bọn họ, nông dân bọn họ hái mít cũng không mang này đó, vướng chân vướng tay.


Tiếp theo, nông dân địa phương hướng dẫn thu hoạch mít như thế nào.

Cây gậy trúc cột lấy lưỡi hái, tìm đúng hệ rễ của quả mít, dưới tàng cây người qua lại giằng co lưỡi hái, liền có thể cắt đứt quả.

Đồng thời, người phía dưới yêu cầu đối với địa điểm quả mít rơi xuống làm ra dự đoán, hai ba người mở ra túi da rắn, tiếp được mít rơi xuống.

Chú ý không thể bị mít rơi xuống đập đến, bị đập đến làm không tốt sẽ bị trọng thương.

Còn có một ít mít không thể đỡ được rơi trên mặt đất quăng ngã lộn xộn.

Quý Trà là tâm phúc của đoàn người cùng quân sư đoàn.

Nàng ta lấy nhiệm vụ cùng tiền, thực mau phân công: Chỉ có hai giờ, thời gian quá ngắn, chỉ có thể ở trong thôn tìm người bán mít nói giá cả.

Căn cứ tổ tiết mục an bài, Quý Trà mang vài người đi vào trong thôn tìm, hỏi bọn họ có bán hay không, không có gì bất ngờ xảy ra, thôn dân không muốn bán.

Quý Trà hỏi mấy hộ nhà, thất vọng mà về, lại về tới địa điểm ban đầu.

Vừa nhấc đầu, nhìn đến cây mít cao vút.

Nước xa không giải được cái khát ở gần, Quý Trà hỏi người nông dân vừa nãy, nhà ai gần cây mít này nhất, người nông dân nói là thôn tập thể.

Hai cây mít này, nơi nhìn đến có rất nhiều quả, 150kg ước chừng đủ rồi.

Quý Trà tự nhiên hào phóng mà tìm trưởng thôn, "Hà thúc, 3000 tệ có thể bán cho chúng ta không?"
Kỳ thật tổ tiết mục đã sớm tìm trưởng thôn làm kẻ lừa gạt, hai người ngươi tới ta đi, cuối cùng lấy lấy giá cả 4000 tệ thành giao.

Chỉ là trưởng thôn cũng không phải là diễn viên, ánh mắt hắn mơ hồ, kỹ thuật diễn xấu hổ.

Thật nhiều thôn dân vây xem đều xem đến vui vẻ, các thôn dân lấy làm vui thích, trên mặt trưởng thôn càng phát hoảng, như là bị dọa đến lời nói đều nói không nên lời.

Ở Phó Nhất Bạch xem ra, mấy cái này đều không phải trọng điểm, thói quen trong lòng tâm duyệt thần phục "Trà Trà thật sự có thể làm, chúng ta cũng chưa có chỗ dùng võ."
Quý Trà gương mặt hiện lên ngượng ngùng đỏ ửng "Cũng không có gì."
【 A a a a a, lại là một ngày bị Trà Trà mê choáng! Ngay cả tế bào não của Trà Trà cũng tuyệt mỹ!! 】
【 Năng lực tư duy của Trà Trà cũng quá mạnh! 】
Tiếp theo Quý Trà an bài "Phó đại ca cắt mít, Tô lão sư cùng Tiểu Minh ở dưới tàng cây tiếp trái cây."
Vài người đối với sự an bài của nàng ta không có dị nghị, mọi người trong lòng biết rõ ràng, chính là vì muốn nâng Quý Trà.

Phảng phất như vừa mới nhận thấy dư lại một người, Quý Trà tràn ngập thiện ý mà giải thích "Trích Nguyệt, ngươi ngày hôm qua vừa rơi xuống nước, hôm nay nghỉ ngơi một chút."
Phó Nhất Bạch bổ đao "Cô ta động tay động chân, vừa lúc không cần."
Quý Trích Nguyệt bỗng nhiên nhớ tới Phó Nhất Bạch là trong nguyên tác vai nam phụ não tàn, là người ủng hộ thiên kim thật Quý Trà nhất.


"Ta không có ý kiến." Quý Trích Nguyệt không sao cả mà nói, tiếp theo ngồi ở dưới gốc cây đối diện nghỉ ngơi.

Bình luận đều là mắng Quý Trích Nguyệt phế vật, không làm việc.

Cũng có số ít người biện bạch: 【 Quý Trà an bài tốt, không làm Quý Trích Nguyệt làm việc, Quý Trích Nguyệt mà làm việc, các ngươi lại mắng cô ta kéo chân sau.


Nghệ sĩ khác bắt đầu hành động, Quý Trích Nguyệt liền bị dư lại.

Đạo diễn đều xấu hổ thay Quý Trích Nguyệt, màn ảnh còn ở mặt Quý Trích Nguyệt chụp rất nhiều lần, chụp hình ảnh cô đơn của cô.

Quý Trích Nguyệt quét mắt nhìn cổ Quý Trà, không thấy được ngọc thạch, Quý Trà ẩn nấp rồi?
Quý Trích Nguyệt nhẹ nhàng xuống, không có ngọc thạch, tương đương với cô sẽ không xui xẻo.

Trong nguyên tác, chỉ khi mang ngọc thạch, hệ thống mới phát huy tác dụng.

Đạo diễn ấn mở loa, microphone kêu, "Thi đấu bắt đầu."
Quý Trích Nguyệt nghe được thi đấu bắt đầu, theo phản xạ mà đứng lên.

Tham gia thi đấu bắn tên nhiều lần như vậy, cô sớm đã đối với bốn chữ này hình thành thần kinh mẫn cảm.

Cô không thể thua.

Đời xuyên thư kia, Quý Trích Nguyệt tham gia lớn lớn bé bé mấy trăm trận thi đấu, tâm hiếu của cô cũng cực lớn, không biết đây là ưu điểm hay vẫn là khuyết điểm, dù sao cô không thích thua thi đấu, không có vận động viên nào thích thua thi đấu.

Cần thiết thắng, là Quý Trích Nguyệt tín niệm.

Cô đứng lên, Thôn Ủy Hội liền ở bên cạnh, cô đi đến Thôn Ủy Hội lầu hai nhìn ra xa, xem trong thôn còn có nơi nào khác có cây mít hay không.

Phía Tây Nam mới có hai cây, Quý Trích Nguyệt trong lòng hiểu rõ.

Mang lưỡi hái cùng đồ bảo hộ đi tới chỗ kia.

Quý Trà liếc Quý Trích Nguyệt một cái, cái gì cũng chưa nói.

Tổ tiết mục tối hôm qua liền nói cho nàng ta, chỉ có cây mít ở nơi này mới hái dễ một chút, địa phương khác, hoặc là thôn dân không bán, hoặc là không dễ ngắt lấy.

Quý Trà xả ra một cái tươi cười, xem ngươi đi chỗ nào hái.

Quý Trích Nguyệt lập tức đi hộ gia đình ở phía Tây Nam kia, ngoài cửa ngồi một cái gia gia hơn 80 tuổi, trước ngực dựa vào cây gậy dài chừng 10 thước màu đỏ đen, trên cây gậy treo mấy đồng tiền cũ kỹ.

(1 thước tương đương với 1 mét theo quy chuẩn hiện nay, từ đó tính ra 10 thước là tầm 10m đó, những cái này là do tui tìm hiểu trên mạng nha)
(Bản gốc là quải trượng, tôi lên mạng tìm hiểu thì là cây gậy dài tầm 10m, như thế này nè)

"Gia gia, ngài đang ngủ sao?" Quý Trích Nguyệt mở miệng hỏi.

Vị gia gia hơn 80 tuổi không thèm để ý tới cô, tựa hồ không tỉnh ngủ.

"Con có thể hái mít trên cây nhà ngài không?" Quý Trích Nguyệt lại hỏi.


Người tổ tiết mục đều cảm thấy Quý Trích Nguyệt đang làm việc vô dụng.

Quý Trà đều bắt không được người, Quý Trích Nguyệt làm sao có thể lấy được đâu.

Hơn hai mươi phút trước Quý Trà cũng tới hỏi qua "Ngài thật thân thiết nha, con có thể mua mít nhà ngài sao?"
Gia gia khi đó còn tỉnh, sinh khí mà đập cây gậy "Chỉ cho ân nhân, chỉ có thể cho ân nhân."
Trưởng thôn hoà giải, nói gia gia tuổi đã lớn nên có chút si ngốc.

【 Nguyệt kỹ nữ nhanh chạy đi thôi, không bị mất mặt xấu hổ 】
【 Cảm giác Nguyệt kỹ nữ giây tiếp theo sẽ bị gia gia đánh 】
Quý Trích Nguyệt nhìn đến trong viện quần áo treo trên dây thừng, có quần áo của tiểu hài tử.

Phảng phất như gặp qua ở nơi nào "Quần áo của Tiểu Ngũ?"
Tiểu Ngũ, gia gia bỗng nhiên giống như bừng tỉnh, ngồi dậy, chậm rãi đứng lên, hai mắt vẩn đục nhìn Quý Trích Nguyệt, từ ái lại cao hứng, "Ăn mít, ăn mít, gia gia hái mít cho Tiểu Ngũ, hái mít cho ân nhân của Tiểu Ngũ."
【??? 】
Tiểu Ngũ nước mũi chảy dài, ghé vào bên khung cửa nhà mình, nơm nớp lo sợ mà nhìn Quý Trích Nguyệt.

Quý Trích Nguyệt nghĩ tới, quần áo phơi ở cửa là Tiểu Ngũ mặc hôm rơi xuống nước, trách không được quen thuộc như vậy.

Cho nên hắn là gia gia của Tiểu Ngũ? Ngày hôm qua đám chị em giặt quần áo nói, Tiểu Ngũ có một người ba mù, người mẹ câm, còn có gia gia lớn tuổi si ngốc.

Quý Trích Nguyệt thấy lão nhân run rẩy đi đến dưới gốc cây mít, hắn làm sao hái được mít a, ở dưới gốc cây với không tới, buồn bực "Hái không được, hái không được, con trai giúp ta."
Anti-fan trong phòng phát sóng trực tiếp tâm tình phức tạp.

Mấy cái anti-fan của Quý Trà cuồng hoan
【 Quý Trà không trị được người, Quý Trích Nguyệt không thể hiểu được mà lại có thể thu phục, ngươi nói có hài hước hay không? 】
【 Fans Quý Trà, mặt có đau không? 】
Ba ba Tiểu Ngũ đỡ tường, từ hậu viện đi tới, nghe âm thanh của đồng tiên trên cây gậy "Ba, ba muốn ăn mít? Từ từ người câm mẹ tan tầm trở về hái liền được."
Quý Trích Nguyệt thấy có thể nói được với người tới, đang chuẩn bị qua cùng ba ba Tiểu Ngũ nói chuyện, ngoài sân, câm thẩm lái xe đạp điện về nhà.

Xe đạp điện nhanh như điện chớp ngầm, nắm Tiểu Ngũ đánh một trận
Tiểu Ngũ khóc lóc "Mẹ, con không nghịch nước, mẹ con không bao giờ nghịch nước nữa, là tỷ tỷ đã cứu con."
Câm thẩm ở công trường bắt đầu làm việc, nghe được mấy cái tỷ muội nói đến việc rơi xuống nước ngày hôm qua, đáy lòng liền hoài nghi là con trai nàng bơi lội được cứu, lại tưởng tượng đến ngày hôm qua quần áo đã giặt sạch ướt dầm dề, càng xác định khẳng định là con trai nhà mình nghịch nước, còn thiếu chút nữa hại chết cô nướng nhà người ta.

Người mù ba bảo vệ Tiểu Ngũ, "Đánh con làm cái gì a?"
Câm thẩm viết chữ ở lòng bàn tay người mù, nhiều năm như vậy hai người dưỡng thành ăn ý, người mù ba một cái chớp mắt liền hiểu rõ, tức giận càng tăng lên "Ngày hôm qua đi nghịch nước thiếu chút nữa chết đuối, hại chết người khác, còn gạt chúng ta nói là gia gia phẩy nước, ai dạy ngươi nói dối? Ai dạy?"
"A a a a ba ba mụ mụ đừng đánh ta, ta sai rồi." Tiểu Ngũ nước mắt nước mũi giàn giụa.

Quý Trích Nguyệt khuyên can "Đừng đánh, đừng đánh."
Một trận gà bay chó sủa.

Câm thẩm nhận ra ân nhân Quý Trích Nguyệt, trong lúc nhất thời ngây ngẩn cả người, nàng không thể nói chuyện, chỉ có thể thông qua ngôn ngữ cơ thể biểu đạt nội tâm ý tưởng, vẫn luôn đối với Quý Trích Nguyệt khom lưng.

【 Quý Trích Nguyệt chưa nói dối a......】
【 Cô ta thật sự cứu đứa bé kia sao? 】
- -------------------------------------------------
Hôm qua quá lười còn phải học nên tôi không đăng chương mới, hôm nay ngoi lên đăng bù đây.

Cô gái nhà họ Dương..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận