Sau Khi Bị Đuổi Ra Khỏi Nhà Tra Công Quỳ Xin Tôi Quay Đầu Lại


Ninh Trí Viễn tùy ý bước ra cửa Kim Tiêu Túy, chiếc xe Bentley màu bạc kia đã chờ ở cửa.

Tiểu Chu bước xuống từ ghế phụ, giúp hai người mở cửa xe ra.

"Ninh tổng, ngài đên rồi! Ngày hôm qua đã xảy ra chuyện ngài có biết hay không? Vương đại đạo diễn bị người đánh chết khiếp, nhét ở phòng WC, nghe nói mặt đều đánh sụp một khối! Vây quanh cửa đều là phóng viên......"
"Ừ."
"Vương đạo kia cũng không phải người bình thường, thế nhưng làm thành như vậy......!Hiện tại trên mạng tất cả đều là tin nóng, cái gì rửa tiền đút lót hối lộ ** luyến đồng, mỗi cái đều là gièm pha, tốc độ lên hot search đều không có cái nào bị đẩy xuống, đây là muốn làm hắn hướng cái chết mà chỉnh đốn! Tôi đoán, hắn khẳng định là đắc tội nhân vật khó lường nào rồi! Ninh tổng, chúng ta còn có mấy bộ phim điện ảnh hợp tác với hắn ta, phía bên kia gọi điện cho chúng ta! Chúng ta muốn họp báo hay không, tuyên bố thanh minh?"
Ninh Trí Viễn gật đầu một chút, ngồi vào trong xe.

Tiểu Chu đợi một hồi, không thấy hồi âm.

"Ninh tổng, Vương đạo kia chuyện này......"
"Cậu tự xem mà làm."
Ninh Trí Viễn dựa vào ghế sau, nhắm hai mắt lại.

"Nếu muốn tự tìm chết, vậy cho hắn đoạn đường."
......!
Xe đi hướng về chung cư Lâm Lộc.

Ninh Trí Viễn nhắm mắt dưỡng thần, vẫn luôn không mở miệng.

Lâm Lộc lại có chút ngồi không yên.

Bụng cậu với thương nghiêm trọng, căn bản không dám dùng sức.

Tối hôm qua, lại bị Ninh Trí Viễn ấn ở trên mặt đất phòng tắm mưa rền gió dữ tra tấn một phen, sau eo đã sớm bất kham gánh nặng.

Giờ phút này bên hông cậu đau nhức vô cùng, đừng nói dùng sức, chỉ là ngồi đoan chính một chút, đem trọng lượng thân thể đè ở trên eo, đều có chút không thể chịu được.

Một tay Lâm Lộc chống ở trên ghế dựa, cắn răng, mới có thể miễn cưỡng chống đỡ thân thể.

Cậu tưởng chịu đựng chuyện này thì tốt rồi, lại không nghĩ rằng nhà dột còn gặp mưa đêm, con đường phía trước lại thi công.

Chẳng những lộ trình lập tức vòng thật dài, ven đường còn toàn là sỏi đá, gồ ghề lồi lõm.

Xe xóc nảy lên, bên hông đau đớn cũng càng thêm khó qua.

Lâm Lộc cắn răng, móng tay bấm vào ghế ra thành vết.

Không bao lâu, trán cậu đã có chút đổ mồ hôi.


Lại không nghĩ rằng, bánh xe tựa hồ đụng phải một cục đá, kịch liệt xóc nảy lên xuống, Lâm Lộc đột nhiên bị nảy lên ở trên chỗ ngồi, bên hông thật giống như bị một cái chùy đập xuống, đau nhức từ xương sống lan đến xung quanh.

Lâm Lộc nức nở một tiếng, trán tức khắc thấy mồ hôi, bên hông mềm xuống.

Một bàn tay đỡ lấy eo cậu.

Xe ổn chút, toàn bộ cánh tay Ninh Trí Viễn ôm ở bên hông cậu, giữ chặt một chút.

.

truyện teen hay
Chỗ vết thương đã khó chịu bất kham còn bị bóp một cái, lại là một trận đau nhức.

Lâm Lộc thân mình căng thẳng, trong cổ họng tràn ra một tiếng rên rỉ.

"Vô cùng đau đớn?"
Bàn tay Ninh Trí Viễn luồn vào áo thun Lâm Lộc.

Lòng bàn tay đặt ở Lâm Lộc, nhẹ nhàng xoa nhẹ vài cái.

"Nếu đau, liền nhớ rõ điểm này.

Lần sau lại tái phạm, liền sẽ không có vận khí tốt như vậy nữa đâu."
Ninh Trí Viễn khẩu khí thực tùy ý.

Bàn tay hắn xoa nắn bên hông Lâm Lộc, ngón tay trượt theo sống eo, nắm lấy đùi Lâm Lộc.

"Cậu múa nhiều năm như vậy, cái khác vô dụng, tuyến eo nhưng thật ra thật xinh đẹp.

Nhiều tư thế xảo quyệt đều có thể bãy ra tới, cũng coi như là có bản lĩnh."
Như là nghĩ tới chút gì đó, trên môi Ninh Trí Viễn đột nhiên hiện lên một ý cười trào phúng.

"Có đôi khi tôi nghĩ tới nghĩ lui, cũng nghĩ không rõ ràng lắm vì cái gì loại người này, tôi thế nhưng nhịn 6 năm.

Có lẽ, chính là bởi vì cái này đi."
Bàn tay Ninh Trí Viễn đột nhiên dùng sức.

Lâm Lộc bị hắn một phen kéo vào trong lòng ngực, khóa ngồi ở trên đùi hắn.

Hai người mặt đối mặt ngồi, Lâm Lộc không dám áp vào, sợ áp đến Ninh Trí Viễn, chọc đến hắn không cao hứng.


Cậu chống eo lên, thân thể bị bắt về phía sau, càng có vẻ eo nhỏ công cong.

Ninh Trí Viễn kéo áo thun Lâm Lộc lên, cúi đầu hôn hôn cái rốn xinh đẹp của Lâm Lộc.

30.2.

Làm cho bọn họ biết, Bạch Vụ từ nay về sau chính là người của tôi
Tư thế này làm bụng Lâm Lộc càng căng thẳng, hình dáng cơ thon dài như ẩn như hiện.

Chỗ bị thương xanh tím chưa từng rút đi, làm nổi bật ở lên làn da trắng nõn, càng có vẻ nhu nhược đáng thương.

Ninh Trí Viễn hôn biến thành khẽ cắn, ở trên bụng Lâm Lộc lưu lại một chuỗi dấu răng.

Môi lưỡi đụng vào, lại cọ sát đến ngứa, càng dùng sức hỗn loạn ở chỗ vết thương gây nên từng trận đau đớn.

Cơ đui Lâm Lộc banh thẳng, bất an mà thở nehj.

Cúi đầu nhìn Ninh Trí Viễn, cậu đỏ mặt, trên cũng nổi lên một tầng phấn mỏng.

"Trí Viên ca......!Đừng hôn......Ngứa quá......"
Ninh Trí Viễn hô hấp dần dần nặng nề.

Hắn đứng dậy, một tay đè lại cái gáy Lâm Lộc, hung ác mà hôn lên.

Một cánh tay khác ôm lấy vòng eo Lâm Lộc, bàn tay không nhịn được xoa bóp thịt mềm bên hông.

Đinh linh linh!
Đột nhiên, điện thoại Ninh Trí Viễn vang lên.

"Trí Viên ca, anh có điện thoại......"
Ninh Trí Viễn nhăn mày lại, căn bản không để ý tới, ngược lại càng thêm dùng sức mà áp Lâm Lộc về phía mình.

Sức lực hắn quá lớn, hôn đến hung ác, Lâm Lộc cơ hội thở dốc cũng không có.

Trên mặt cậu hiện lên nét thỏe không thông mà đỏ bừng, khóe mắt đều bị bức ra nước mắt.

Hai tay Lâm Lộc gắt gao chế trụ trên vai Ninh Trí Viễn, làm âu phục hắn đều bị cào lên vài nếp uốn.


Tiếng chuông dừng lại, lại lập tức vang lên.

Ninh Trí Viễn buông Lâm Lộc ra, tiếp điện thoại.

"Chuyện gì? "
Lâm Lộc có thể cảm giác được sau khi hắn bị đánh gãy hết sức nôn nóng.

Cái tay xoa bóp vòng eo cậu càng dùng thêm sức, đè đến da thịt cậu đều đau.

"Ninh tổng, hôm nay em có thể đến công ty tìm ngài sao?"
Trong điện thoại, âm thanh thiếu niên nhẹ nhàng dứt khoát.

Tay Ninh Trí Viễn đột nhiên buông lỏng Lâm Lộc ra, thân thể cũng hơi hơi động.

Lâm Lộc nhanh chóng ngẩng đầu.

Cậu ngồi khóa trên đùi Ninh Trí Viễn, nhìn biểu cảm của Ninh Trí Viễn đễn rõ ràng.

Vẻ nôn nóng không vui trên gương mắt biến mất, mi dài cong lên.

Hắn trầm tư một lát, nhẹ giọng hỏi.

"Nhanh như vậy?"
"Rèn sắt khi còn nóng.

Ninh tổng, được không?"
"Để tôi suy nghĩ lại."
Ninh Trí Viễn ngồi dậy.

Đầu gối hắn vừa động, Lâm Lộc lập tức ngồi không vững, thiếu chút nữa ngã xuống.

Cậu bản năng bắt lấy cánh tay Ninh Trí Viễn, ổn định thân thể.

"Đừng vướng bận!"
Ninh Trí Viễn không kiên nhẫn mà phất tay, đẩy Lâm Lộc sang một bên.

Vừa lúc xe đột nhiên xóc nảy, Lâm Lộc một chân còn đặt ở trên đùi Ninh Trí Viễn, căn bản không kịp phản ứng.

Cậu trực tiếp dọc theo phương hướng xe nghiêng ngã văng ra ngoài, đầu nặng nề đập vào lưng ghế phía trước.

"Trí Viên ca!"
Dưới tình thế cấp bách, cậu vươn tay về phía Ninh Trí Viễn, lại không bắt được thứ gì.

Xe vẫn xóc nảy nhue cũ, đầu cậu như ngã văng ra ngoài.

Hai chân treo ở đầu gối Ninh Trí Viễn đầu, nhưng hơn phân nửa người đều muốn lọt xuống ghế xe, Lâm Lộc chật vật cực kỳ.


Lần này té không rõ, hốc mắt Lâm Lộc tê mỏi phát trướng, tựa hồ sưng lên.

Cậu che lại đôi mắt, nỗ lực muốn bò dậy.

Trên chỗ ngồi, âm thanh Ninh Trí Viễn nói chuyện.

"......!Không có gì.

Tên phế vật kia, đến ngồi cũng không xong......Không có việc gì, không cần phải xen vào hắn.

Cậu tiếp tục nói."
Một hồi lâu, Lâm Lộc mới chật vật mà bò lên.

Mắt phải đau xót đến không mở ra được, không được chảy nước mắt.

Cậu sờ soạng chậm rãi bò dậy, trở lại trên chỗ ngồi.

Cúi đầu, Lâm Lộc nhìn đến mình quần áo bị xốc đến ngực, nơi eo bụng còn lưu lại vết gặm.

Cùng vết thương xanh tím đan xen một chỗ, có vẻ hết sức thê thảm.

Trong ánh mắt muốn trào nước mắt, hốc mắt lại sưng lên, cái gì cũng thấy không rõ.

Lâm Lộc muốn kéo quần áo xuống che khuất thân thể, lại không cẩn thận đụng vào vết thương, nhịn không được rên rỉ một tiếng.

"Im lặng!"
Ninh Trí Viễn chuyên tâm nghe điện thoại.

Nghe được Lâm Lộc hô đau, hắn không kiên nhẫn mà quát lớn một tiếng, sau đó giơ cánh tay lên, thoáng nhìn qua đồng hồ.

"......!Có thể.

Hôm nay buổi sáng tôi không có chuyện gì quan trọng, cậu tùy thời có thể lại đây, kêu tiếp tân trực tiếp đưa cậu đến văn phòng tôi."
Lại nói một câu, điện thoại rốt cuộc cũng tắt.

Ninh Trí Viễn như cũ không liếc mắt Lâm Lộc lấy một cái.

Càng không hỏi cậu một tiếng té như thế nào, có bị thương không?
Hắn tựa vào ghế phía sau, một tay day trán.

Trầm tư một lát, đột nhiên mở miệng,
"Tiểu Chu, đưa Bạch Vụ một phần bữa sáng.

Dùng tên của tôi, đặt từ nhà hàng cao cấp nhất.

Muốn cho tất cả mọi người biết, Bạch Vụ cậu ta về sau chính là người của tôi.".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận