Sau Khi Bị Đuổi Ra Khỏi Nhà Tra Công Quỳ Xin Tôi Quay Đầu Lại


"Đùng đùng đùng!"
Tiếng đập của vang lên.

Theo sau đó, từ ngoài cửa truyền đến tiếng trợ lý của Ninh Trí Viễn - Tiếu Chu: "Anh Lâm, anh ở đâu? Em có thể vào không?"
Tiểu Chu? Cậu ta không phải nên đi theo Trí Viễn ca sao? Cậu ta tới đây làm gì?
Lâm Lộc có chút ngây người.

Cậu lau khô nước mắt, đỡ sofa đứng dậy, chậm rãi dịch qua đi mở cửa.

"Mời vào."
"Chào anh Lâm."
Tiểu Chu đẩy cửa phòng ra.

"Anh lâm, Ninh tổng không phát hỏa gì chứ? Anh không biết hôm qua Ninh tổng tức giận thế nào đâu, gọi cho anh mấy cuộc điện thoại anh cũng không trả lời, mặt mày Ninh tổng cau có.

Dọa mọi người sợ chết..."
Nói tới đây, hắn cười hì hì với Lâm Lộc nói: "Cũng chính là anh đó anh Lâm.

Nếu là người khác, không biết phải gánh kết cục gì đâu.

Không giống như anh Lâm, là người Ninh tổng đau lòng nhất."
....Đau cậu sao?
Lâm Lộc cười khổ một tiếng.


Từng màn đêm qua còn ở trước mắt, giờ phút này eo cậu còn đau như muốn đứt gãy, trong phòng bếp từng tiếng "Phế vật" còn ở bên tai.

Trong mắt Ninh Trí Viễn, phế vật cậu làm cái gì cũng đều không tốt.

Nơi nào "Đau" cho cậu? Chỉ có ghét bỏ thôi.

Tiểu Chu đi qua phòng khách một vòng, bắt lấy cái điện thoại.

"Được rồi anh Lâm, Ninh tổng cứ để em xử lý.

Nhân viên vệ sinh đợi lát nữa sẽ đến cửa ngay thôi, anh không cần xen vào đâu."
Nói xong hắn lại vào bếp.

Trên bếp bị cháy như thế nào cũng không để ý, ngược lại mắt dính ở hai miếng sandwich không rời: "Anh Lâm, đây là anh làm sao? Thật hâm mộ Ninh tổng, hạnh phúc quá đi."
Tiểu Chu nói xong, lại không thấy Lâm Lộc đáp lại.

Hắn mới kỳ quái quay đầu lại, đột nhiên ngây ngẩn cả người.

Lâm Lộc ngồi một góc, bộ dáng thất hồn lạc phách.

Ánh mắt cậu mờ mịt, vành mắt đỏ bừng, nhìn qua rất đáng thương.


Tựa hồ là cầm lòng không được mà rơi vào tâm sự của mình, thế nhưng lại quên có một người khác ở bên cạnh.

Đầu óc Tiểu Chu mông lung.

Hắn trừng lớn đôi mắt, trong lòng chỉ có một ý niệm -- có thể làm anh Lâm luôn luôn ôn hòa đạm thương tâm thành như vậy...!
Ninh tổng hắn...Đến tột cùng là đã làm gì?
Tiểu Chu do dự một chút, ngồi xuống đối diện Lâm Lộc: "Anh Lâm, anh không sao chứ?"
Lâm Lộc cả kinh.

Ánh mắt cậu hoảng hốt mà chớp theo, sau đó mới miễn cưỡng cười cười: "Không có gì."
"Anh Lâm, anh đừng buồn.

Ninh tổng chính là tính tình khó chiều.

Anh Lâm anh cũng biết, ngài ấy từ nhỏ đã là thiên kiêu chi tử, lớn lên lại đẹp trai như vậy, thời trẻ còn tham gia diễn xuất phim điện ảnh, kết quả nhiều người thích ngài ấy như vậy...Tính tình không tốt, nhưng người không xấu, anh Lâm, anh ngàn vạn lần đừng nản lòng."
"Ừm, không nản lòng."
"Thật đó, anh Lâm.

Anh ở trong lòng Ninh tổng không giống người khác, bọn em đều nhìn ra được."
Lâm Lộc cúi đầu, dùng sức lắc lắc.

"Không đúng.

Tôi chỉ là thói quen của Trí Viễn ca.

Nếu không cho anh ấy thêm phiền toái, Trí Viễn ca sẽ không cố ý thay tôi.

Nhưng tôi biết, tôi chỉ là là người vô dụng bỏ đi, ở trong lòng Trí Viễn ca không có gì không giống nhau."
Cậu ngước mặt lên, âm thanh có chút mờ mịt: "Anh ấy trong lòng tôi, mới là thật sự không giống nhau.".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận