Siêu Cấp Cưng Chiều


Sau khi đồ ăn nóng được mang lên, Thu Hoàn nâng ly bia uống cạn một hơi, sau đó nhớ đến một chuyện: “Em gái, máy ảnh cho tôi mượn ở đâu ra thế?"
Lê Tiếu đang gặp một con tôm đặt vào đĩa, nghe thể thì ngước mắt, nhíu mày, không trả lời mà hỏi ngược: “Sao vậy? Có vấn đề gì a?"
Thu Hoàn tính nối tiếp nhưng lại bị động tác của Thương Úc thu hút.

Anh ta vừa thấy gì nào?
Lão đại thản nhiên gấp đi con tôm trong đĩa Lê Tiếu.

Lê Tiếu đang nhìn Thu Hoàn, sau đó cúi đầu thì thấy ngay con tôm kia lại được cho vào đĩa thức ăn.

Sau đó, Thương Úc đưa đĩa thức ăn đó cho Lưu Vân, giọng nói quyến rũ lại trầm thấp: “Bảo đầu bếp lột hết vỏ rồi mang lên.

"
Lưu Vân thản nhiên cầm đĩa tôm ra khỏi cửa.

Chuyện như vậy có lạ không chú trời?
Thu Hoàn đỡ trán bật cười, Âu Bạch thì nhìn con tôm trong đĩa mình với vẻ mặt đặc sắc như đèn kéo quân.

Lê Tiếu nghiêng đầu nhìn Thương Úc, khóe miệng khẽ nhếch, còn chưa lên tiếng thì Thương Úc đã gắp cho cô một cái chân của hoàng đế đã bỏ vỏ xong: “Ăn cái này trước, đợi lát nữa hằng ăn tôm.

"
Thu Hoàn nhìn chân cua quen thuộc kia được cho vào chén Lê Tiếu, nếu nhớ không nhầm thì là cái mà anh ta mất sức cả buổi mới bỏ vỏ xong nhỉ?
Thương Thiếu Diễn, cậu đúng là không còn nhân tính!
Lê Tiếu ăn chân cua, ngẩng đầu nhìn Thu Hoàn: “Anh Thu, anh vẫn chưa trả lời tôi.

"

Thu Hoàn bình tĩnh lại, đè nén du͙ƈ vọиɠ muốn rút dao ra, hắng giọng giải thích: "Không sao hết, chỉ bất ngờ khi chiếc máy ảnh kia của em có số series là 122.

"
"Thế nên?" Lê Tiếu híp mắt.

Thu Hoàn thở dài, cổ ra vẻ kín đáo nhìn cái chân của kia: “Ban đầu kỹ sư trong xưởng mượn được máy ảnh số 122 mới tìm được linh cảm.

Theo tôi biết! tất cả series của dòng máy này là độc nhất vô nhị.

"
Dứt lời, anh ta nhìn Lê Tiểu chăm chú bằng ánh mắt mang thâm ý khác.

"Ờ.

"
Thu Hoàn: “?"
Ờ là xong sao?
"Em gái à, nói thật đi, trong buổi đấu giá từ thiện Venus, người ẩn danh mua được chiếc máy số 122 là em đúng không?"
Thu Hoàn khó nén tò mò, nói thẳng ra hoài nghi trong lòng.

Lúc này, Lê Tiếu đặt cua đã ăn xong qua một bên, lau miệng, đáp lại: “Phải, là tôi.

"
Nhận được câu trả lời mà Thu Hoàn không khỏi kinh hãi, vội nhấp ngụm bia giấu đi sự thất thổ của mình.


Để có tư cách bước vào hội đấu giá Venus thì giá trị tài sản hai trăm triệu là giá chót.

Có thể trở thành người đấu giá ẩn danh thì đồng nghĩ cô phải là hội viên trên ba năm, hơn nữa giá trị tài sản phải trên một tỷ.

Dù xuất thân là nhà giàu bậc nhất, nhưng nhà họ Lê thật sự lắm tiền cho cô phung phí vậy sao?
Hở ra là vốn lưu động mấy tỉ, nhà giàu bậc nhất cũng chưa chắc gánh nổi nhỉ?
Người đời đều cho rằng giàu có nhất là người có nhiều tiền nhất.

Nhưng thật ra thì cái gọi là bảng xếp hạng giàu có đều hữu danh vô thực, cùng lắm chi là câu chuyện lúc rảnh rỗi của quần chúng mà thôi.

Nhà giàu thật sự thì tài sản căn bản không thể dùng con số đong đếm, cũng không lên bảng xếp hạng, chẳng hạn như! Thương Thiểu Diễn.

Hay như, nhà họ Thu.

Thu Hoàn chợt nghĩ, lẽ nào nhà họ Lê còn có vốn riêng mà người ngoài không biết?
!
Chưa tới bây giờ mọi người đã ăn xong.

Thu Hoàn đề nghị đến Thần Viên giải trí.

Thương Úc cầm khăn lau tay, nhìn Lê Tiếu, hỏi: “Muốn đi không?"
Lê Tiếu nhìn thời gian, vui vẻ gật đầu: “Tôi không có ý kiến.

"
"Được.

" Thương Úc đứng dậy, lấy áo vest trên ghế, tự nhiên đưa cho Lê Tiếu.

Lê Tiếu nhận lấy, vuốt phẳng nếp nhắn rồi vắt trên khuỷu tay.

Nhưng một giây trước khi rời khỏi phòng, Thương Úc chọt dừng bước, nhìn áo vest kia, hơi nhếch môi, rồi lấy nó khỏi tay cô, mở ra, khoác lên vai cô: “Đi thôi.

".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận