Book

Chương 174: Phiên Ngoại: Lý Tụng (1)

Phong Hà Du Nguyệt
Tùy chỉnh

Chương 174: Phiên Ngoại: Lý Tụng (1)

Lúc Lý Tụng tỉnh lại, trời vẫn còn chưa sáng, trong phòng vô cùng yên ắng, trên bàn tử đàn khắc nổi hình Li còn một chút ánh sáng từ chén đèn nhỏ, miễn cưỡng chiếu sáng không gian trong phòng. Lý Tụng nhíu mày, từ trên giường ngồi dậy, đôi mắt thâm thúy sâu thẳm nhìn quanh bốn phía – văn án đầu vểnh sơn son khảm trai, màn che màu xanh, bình phong bốn phiến họa Trúc Vận Thường Thanh, trên vách tường bên tay trái còn có một thanh bảo kiếm. Đây là phòng của hắn ở Phủ Nhữ Dương Vương. Sắc mặt Lý Tụng có chút kỳ quái, tay của hắn không tự chủ nắm lại thành quyền. Phủ Nhữ Dương Vương năm năm trước sớm đã bị xét nhà, hắn đã rời đi nơi này nhiều năm, sao bỗng nhiên lại trở về? Lý Tụng nhớ rõ lúc hắn cưỡi ngựa ở đường hẹp giữa hai quả núi tuyết, bỗng nhiên mặt đất chấn động, đỉnh núi phủ tuyết không hề báo trước mà rơi xuống, tuyết lở, hắn bị những quả cầu tuyết đè xuống. Vậy mà không chết? Lý Tụng giơ tay lên, liền chìm vào ánh sáng của mê man, hắn nhìn tay chân mình kiện toàn, không có chút dị dạng, lại càng thêm nghi hoặc. Có lẽ là nằm mơ. Lý Tụng nhìn thoáng qua khung cửa sổ, ánh sáng bên ngoài mờ mờ ảo ảo, con người vẫn trầm luân, đêm qua hình như có một cơn mưa nhỏ khiến cả không khí cũng nhuốm mùi ẩm ướt. hắn bất động thanh sắc ngồi ở đầu giường, phía dưới là gối dựa thêu tơ bạc, mặt trầm như nước. Lúc những luồng ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào khung cửa, hắn thoáng trừng mắt kiếm, khóe mắt nhìn thấy kén bướm nhạt màu đón ánh dương buổi sớm, phá lệ nhu hòa, khiến gương mặt hắn nổi bật lên nhiều. Lý Tụng hơi híp mắt lại, đã từ lâu rồi hắn không có trải qua buổi sáng thanh bình như vậy. Dưới hiên truyền tới những tiếng bước chân, dừng ở ngoài cửa. Có người đẩy cửa vào, vừa đi vào trong vừa nói: “Thiếu gia, hôm nay sao ngài dậy sớm như vậy? Trời còn chưa sáng đâu, không phải buổi trưa mới cần ra ngoài sao, còn có thể ngủ tiếp một lát”. Là Lục thật – tôi tới bên người hắn. Lý Tụng nhíu mày, nhìn hắn ta chằm chằm. Lục thật hầu hạ hắn đã mấy chục năm, trung thành tuyệt đối với Lý gia, nhưng lúc Lý gia bị tịch thu tài sản, hắn ta bị mẫu thân đã cao tuổi gọi về, nghe nói trên đường xảy ra chuyện ngoài ý muốn, không thể chống đỡ được mấy ngày liền qua đời. Tại sao bây giờ lại xuất hiện ở đây? Mắt Lý Tụng sâu thẳm, nếu thật là một giấc mộng, giấc mộng này không khỏi quá chân thật rồi. Lục thật thấy hắn không nói lời nào, có chút không hiểu, lại hỏi lại một lần: “Thiếu gia, hôm nay ngài sao vậy? Có chỗ nào không thoải mái sao, để nô tài đi mời đại phu tới khám”. Nếu là khi xưa, Lý Tụng hẳn sẽ không thèm để ý tới lời hắn ta, nhưng hôm nay lại không nói gì, chỉ gật gật đầu xoa xoa mi tâm, không nói tiếng nào. “Thiếu gia!” Lục thật gọi. Hồi lâu sau, Lý Tụng khàn giọng nói: “Ta không sao”. Lục thật bán tin bán nghi nhìn Lý Tụng một cái, thấy sắc mặt hắn ngoại trừ bên ngoài không được tốt lắm, cũng không có gì khác thường, Lục thật liền không hỏi nữa, hầu hạ Lý Tụng thay xiêm y, rửa mặt, rồi lui ra khỏi phòng để kêu người bưng đồ ăn sáng tới. hắn ta vừa mới bước chân qua cửa, đối diện liền có một người hung hung hổ hổ đi tới, chẳng thèm chào hỏi tiếng nào đã đi vào nội thất. Có thể tùy ý làm bậy ở Phủ Nhữ Dương Vương này, chỉ có Đại tiểu thư – Lý Tương. Lý Tương mặc áo ngắn màu vàng hơi đỏ thêu hoa văn bách điệp cùng màu, bên dưới là váy lam thêu hoa trắng, giống như một cơn gió chạy tới bên giường Lý Tụng. Bởi vì thường ngày bộ dáng nàng ta duyên dáng, môi hồng răng trắng, má đào hây hây, cho dù trợn mi mắt trừng cũng mang phong vị xinh đẹp động lòng người. Lý Tương chu môi, chất vấn: “Ca ca, chuyện ca đồng ý với ta còn chưa xử lý sao?” Lý Tụng nhìn nàng ta, hàng lông mày khẽ nhíu lại, hồi lâu nói: “Chuyện gì?” Lý Tương thấy hắn không phản ứng, còn tưởng hắn muốn đổi ý, liền lấy từ trong tay áo ra một bình sứ men xanh nhỏ, nhét vào tay Lý Tụng: “Đây là ngũ thạch tán, muội lệnh cho người ta mua từ bên ngoài. Ca ca đã đồng ý dụ Ngụy Thường Hoằng hút nó, ngươi cũng không thể đổi ý”. Dứt lời, lại thấy Lý Tụng chẳng phản ứng gì, Lý Tương mới mềm giọng nói: “Ca ca, ngươi cũng biết, ta vốn không muốn gả cho tên Ngụy Thường Hoằng yếu đuối kia. Chỉ có cách này mới có thể khiến phụ thân mẫu thân tình nguyện hủy đi hôn sự này. Van cầu ngươi, không phải hôm nay ngươi muốn đi Ngự Hòa Lâu sao? Nghe nóiNgụy Thường Hoằng cũng tới đó, ngươi liền đưa vật này cho hắn..” Ngụy Thường Hoằng. Lý Tụng trừng mắt, nhìn bình sứ xanh trong tay, có chút nhớ nhung không thể quên dần chiếm cứ đầu óc hắn. hắn rời đi năm năm, đi khắp đại giang nam bắc, nhìn biển rộng sông dài, nhưng thủy chung vẫn không thể bỏ đi chấp niệm này. Vừa nhắc tới bất kỳ việc gì có liên quan tới nàng, hắn liền không tự chủ được thất thần. Lý Tương thấy Lý Tụng chẳng nói lời nào, không khỏi có chút nóng nảy, dậm chậm kêu một tiếng “Ca ca”. Nàng ta ngồi ở đầu giường, nắm tay Lý Tụng nói: “Ca ca, ngũ thạch tán này không có lấy mệnh của Ngụy Thường Hoằng, chỉ khiến thanh danh của hắn ta xấu một chút thôi. Muội là cô nương, cũng khôngthể hy sinh thanh danh của mình để từ hôn. Đều do phụ mẫu, nhất định bắt muội gả cho hắn ta làm gì”. Lý Tương lầm bầm than thở, không yên lòng mà dặn dò rất nhiều lần, mãi tới khi Lý Tụng cau mày nói:”Được”. Nàng ta mới lập tức im miệng. Lý Tụng cầm lấy bình men sứ trong tay, cũng không nhìn Lý Tương nói: “Ra ngoài đi”. Lý Tương hiểu được đây là biểu hiện của việc Lý Tụng không còn kiên nhẫn nữa, nàng ta còn muốn nóithêm, nhưng thấy sắc mặt Lý Tụng tối đi, vừa trầm vừa lạnh, cuối cùng nàng ta nhát gan, bất đắc dĩ rời khỏi phòng. Sau khi Lý Tương rời đi, bên cạnh không còn ai nói dông dài, Lý Tụng lẳng lặng ngồi yên một lát, nhớ tới nhiệt độ cơ thể ấm áp của Lý Tương khi nãy. Cảm xúc quá rõ ràng, căn bản khônggiống như giấc mộng. hắn nghiêng người, nặng nề dựa người vào một bên đệm, giá đỡ giường rắn chắc, chỉ có lay động rất nhỏ. Lý Tụng che hai mắt lại, trông có vẻ tỉnh táo, thân thể lại thật căng thẳng, cánh tay hơi run run, giống như đang cố gắng kiềm chế cảm xúc gì đó. Đây không phải mộng, Phủ Nhữ Dương Vương vẫn còn, Lý Tương vẫn là tiểu cô nương mười bốn tuổi, hắn đã trở về sáu bảy năm trước. Nhưng Lý Tương chưa từng định thân với Ngụy Thường Hoằng? Lý Tụng nhớ kỹ phụ mẫu vốn có ý định như vậy, nhưng trong chuyến đi săn đầu năm, Lý Tương và Ngụy Thường Hoằng có xung đột, sau đó bắn tên khiến Ngụy Thường Hoằng bị thương, hôn sự hai nhà thất bại, phụ mẫu sau đó cũng không nóitới chuyện này nữa. Vậy sao Lý Tương đã đính hôn với Ngụy Thường Hoằng rồi? Lý Tụng không nhúc nhích, nằm trên giường một lúc lâu, mới chậm rãi bỏ hai tay đang che mắt ra. Đôi mắt kia sâu không đo được, lại lóe lên chút ánh sáng, hốc mắt hồng hồng, ai cũng không biết hắn đangquyết định cái gì. ***​ Ngự Hòa Lâu – nhã gian ở lầu hai. Lý Tụng mặc áo bào màu xanh đen sẫm, ngồi ở trước bàn nhỏ màu đen, phía sau là cửa sổ mở rộng. hắn nghiêng người dựa vào song cửa sổ, mí mắt mở nửa, hững hờ đánh giá mấy người xung quanh. Những người này là hảo hữu trước kia của hắn, tên nào cũng là thiếu gia ăn chơi trác táng, chơi bời lêu lổng, giờ phút này đang hào hứng ngồi quanh bàn nhỏ đổ xúc xắc. Lý Tụng cũng từng là một trong số bọn họ, bây giờ lại chẳng có chút hứng thú nào. Có lẽ là vì phiêu bạt ở bên ngoài quá lâu, hắn khá lạ lẫm với cảm giác này, khó mà dung nhập. Tay Lý Tụng chậm rãi vòng quanh chèn trà men xanh hoa văn Băng Liệt, giống như đang suy nghĩ gì đó, từ lúc tới đến giờ cũng chẳng nói lời nào. một người mặc áo bào màu đen thêu hoa sen đi tới, tò mò nhìn hắn dò xét, cố ý hỏi: “thật lạ. Lý thiếu gia hôm nay làm sao thế, sao lại trầm mặc như vậy? Giá song lục (1) là trò ngươi chơi tốt nhất, bây giờ lại không tham gia, là sợ các huynh đệ thua thảm sao? Này, ngươi nói một câu đi chứ, có phải tâm tình không tốt không? Ai lại chọc giận ngươi rồi?” Vị này là tiểu nhi tử của Hộ Bộ Thị Lang – Thẩm Hồng Sinh, trước kia có quan hệ rất tốt với Lý Tụng, là người nói nhiều, nhưng tính tình cũng không tệ. Lý Tụng quay vòng cái chén trong tay, lạnh nhạt nói: “không có gì”. Thẩm Hồng Sinh tất nhiên không tin, nhìn hắn một hồi, giống như bừng tỉnh đại ngộ nói: “Nghe nói hôm nay ngươi cũng mời Lục thiếu gia Phủ anh Quốc Công tới, sao vậy, muốn dạy dỗ hắn sao? hắn ta khôngphải sắp lấy muội muội ngươi sao, chẳng lẽ, ngươi không hài lòng với hắn?” Lý Tụng im lặng một lát, nghiêng đầu nhìn Thẩm Hồng Sinh: “Ngươi đừng phí lời”. Thẩm Hồng Sinh nghẹn họng, ngượng ngùng sờ sờ mũi, lại lần nữa ngồi về ghế của mình. Đáng đời, ai kêu hắn ta đi xen vào việc của người khác chứ. Bầu không khí trong nhã gian có chút nóng, rượu đổi từng vò lại từng vò, đang lúc mọi người hưng phấn, cửa bên trong bị đẩy ra. Ngụy Thường Hoằng đứng ngay ở cửa nhã gian, hắn mặc cẩm bào màu xanh thạt thêu kim ngân, tóc buộc lên, quần áo chỉnh tề, không hợp với không khí bên trong nhã gian. Người ở nơi này hoặc ngồi hoặc dựa, ngã trái ngã phải, chẳng ra gì cả, mà lưng Ngụy Thường Hoằng lại thẳng tắp, ánh mắt trong vắt, ánh mắt bình đạm quét một vòng trong phòng, rơi vào trên người Lý Tụng, nói vào điểm chính: “Có việc gì?” Người trong nhã gian đều nhìn Lý Tụng, có lẽ là vì cảm giác tự phụ của con em thế gia trên người hắnquá lóa mắt, uống rượu không uống, chơi cũng không chơi, yên lặng ngồi thẳng người. Lý Tụng nhìn Ngụy Thường Hoằng, bất động thanh sắc mà quan sát hắn ta, trực giác của hắn cho thấy Ngụy Thường Hoằng này có chút giống Ngụy Thường Hoằng hắn biết, nhưng lại có chút không giống. hắn khẽ nâng cằm, chỉ chỉ bàn sơn đen đối diện, nói một chữ đơn giản: “Ngồi”.

Ngụy Thường Hoằng cũng không sợ Lý Tụng, đứng lặng một lát, sau đó ngồi sau Lý Tụng, vẫn là gương mặt thanh lãnh như cũ, nhưng đỡ hơn trước kia một chút. Lý Tụng rót ít rượu vào chén men xanh, để tới trước mặt Ngụy Thường Hoằng. Ngụy Thường Hoằng không động, chỉ nhìn hắn, chắc là đang chờ người trước mặt nói nguyên nhân mời hắn tới. Lý Tụng nhếch miệng, ý vị không rõ: “không có độc”. Ngụy Thường Hoằng cũng không phải sợ trong rượu có độc, người lui tới Ngự Hòa Lâu đều là khách quý, nếu là hắn xảy ra chuyện, bọn hắn đều chạy không thoát, chỉ là thuần túy không muốn uống thôi. Những thiếu gia xung quanh đều đồng loạt nhìn hắn chằm chằm, giống như cười nhạo hắn không dám uống, trong mắt đều là cười trên nỗi đau của người khác. Mặt Ngụy Thường Hoằng mặt không đổi sắc bưng chén rượu lên, một hơi uống cạn sạch, thả chén lại trên bàn, đứng lên nói: “Nếu không có chuyện gì ta liền đi”. Lý Tụng gọi hắn lại: “Sao lại không có việc gì? không có việc gì sao ta lại gọi ngươi tới?” hắn vừa cười vừa nói: “Tính tình Ngụy công tử thật tốt, chén rượu này ta mời ngươi”. hắn cầm chén rượu trên bàn, cũng ngẩng đầu uống sạch. Theo động tác của hắn, một vật từ trong tay áo rơi ra, lăn xuống tới bên cạnh Thẩm Hồng Sinh. Thẩm Hồng Sinh nhặt lên, “A” một tiếng, hỏi: “Đây là gì?” Mặt Lý Tụng không thay đổi, cánh môi có chút cong lên, nói: “Ngũ thạch tán”. Thẩm Hồng Sinh: “…” Ngụy Thường Hoằng yên lặng nhìn Lý Tụng, ánh mắt lạnh đi mấy phần. Lý Tụng lấy chai Ngũ thạch tán từ trong tay Thẩm Hồng Sinh, nắm trong tay, bàn tay dần dần dùng sức bóp nát bình sứ, bột Ngũ thạch tán tràn ra tay hắn, rơi vào bàn nhỏ sơn đen bên dưới, chốc lát, mộtgiọt máu từ trong tay Lý Tụng chảy ra, cùng hòa vào với bột ngũ thạch tán, ngưng kết ở trên bàn. Lý Tụng đưa mắt nhìn Ngụy Thường Hoằng, ánh mắt có chút châm chọc: “Yên tâm, trong rượu ngươi uống không có thứ này. Ngươi có một tỷ tỷ tốt, nàng ta nếu biết ta lừa ngươi uống Ngũ thạch tán, nói khôngchừng còn đâm vài lỗ trên người ta”. Mọi người trong nhã gian bị một màn này làm ngây người, Thẩm Hồng Sinh trợn tròn mắt hỏi: “A Tụng, ngươi có bị thương không?” Lý Tụng cũng không đáp lại, ánh mắt lạnh lùng, cười như không cười nhìn Ngụy Thường Hoằng. Ngụy Thường Hoằng cau mày, giọng nói lạnh nhạt: “Ngươi nói cái gì?” Lý Tụng chỉ cho rằng Ngụy Thường Hoằng đang diễn trò, nói: “Nhưng ta có chút hiếu kỳ, tại sao ngươi lại đồng ý hôn sự này? Ngụy La không nói với ngươi, người bắn ngươi bị thương trên bãi săn là ta sao?” Lúc này hẳn là vừa qua cuộc thi săn bắn không lâu, Lý Tương bắn Ngụy Thường Hoằng bị thương, Ngụy Thường Hoằng lại không từ hôn với Lý Tương, chuyện này đúng là kỳ lạ. Ngụy Thường Hoằng chỉ yên lặng nhìn Lý Tụng, chớp mắt, ánh mắt càng lúc càng lạnh, hắn nhìn Lý Tụng một chút, liền đi ra khỏi nhã gian. Ánh mắt kia… nói thế nào nhỉ, như thể nhìn thấy người điên. Sau khi Ngụy Thường Hoằng rời đi, Thẩm Hồng Sinh mới nói với Lý Tụng: “Ngươi điên rồi phải không? Sao có thể nắm nát thứ này trong tay hả? Ta thấy hôm nay ngươi không được bình thường, Ngụy gia Ngũ cô nương Ngụy La sớm đã chết vào mười năm trước, đang yên lành ngươi lôi nàng ta ra làm gì…” Thẩm Hồng Sinh còn chưa nói dứt lời, liền bị một tay khác của Lý Tụng nắm chặt bả vai. Vẻ mặt Lý Tụng đáng sợ, hỏi lại từng chữ từng chữ: “Ngươi nói cái gì?” Thẩm Hồng Sinh nói: “Ta nói ngươi điên rồi…” Lý Tụng không tự chủ dùng thêm sức lực, Thẩm Hồng Sinh kêu rên một tiếng, tiếp tục run rẩy lẩy bẩy nói:”Ngụy Thường Hoằng bây giờ chỉ có một người muội muội, chính là nữ nhi của kế thất của Ngũ lão gia, gọi là gì nhỉ… Hình như là Ngụy Tranh. Này, ngươi nói long phượng thai tỷ tỷ với Ngụy Thường Hoằng – Ngụy La, nàng ta mười năm trước đã chết… Mà sao ngươi biết nàng ta? Ta cũng là nghe mẫu thân nói qua mới biết”. hắn càng nói, càng thấy sắc mặt Lý Tụng dần trở nên hoảng hốt, sức lực trong tay cũng giảm bớt, liền nói tiếp: “thật đáng tiếc, nhìn bộ dáng của Ngụy Thường Hoằng, Ngụy La kia sau khi lớn lên nhất định là quốc sắc thiên hương, đáng tiếc…” Chết rồi! Ngụy La chết rồi. Chuyện này không thể nào. Lý Tụng giật mình lo lắng nhìn máu thịt be bét trong lòng bàn tay mình, hắn rõ ràng nhớ tiểu cô nương kia lúc sáu tuổi đã đẩy hắn vào hồ nước, lúc bảy tuổi thì trêu đùa hắn, mười lăm tuổi bọn họ gặp nhau ở tiết hoa đăng, sau đó nàng đính hôn với Triệu Giới… Lý Tụng chậm rãi thu tay lại, thậm chí còn không lo tới mãnh sứ vỡ còn trên tay mình, đứng dậy rời đi. Thẩm Hồng Sinh ở đằng sau kêu lên: “A Tụng, ngươi đi đâu?” Cái gì Lý Tụng cũng không nghe thấy. *** *** ***​ Phủ Nhữ Dương Vương Sau khi Lý Tụng trở về liền lập tức sai người điều tra chuyện của Ngụy La, rất nhanh liền có kết quả. Hóa ra một đời này thật sự không có người tên Ngụy La. Ngụy La cũng không phải chết rồi giống trong miệng Thẩm Hồng Sinh nói, lúc sáu tuổi nàng bị kế mẫu Đỗ Thị dẫn đi dạo phố, nghe nói trên đường xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bọn cướp người cướp đi Ngụy La, đợi lúc Đỗ Thị đi tìm, đã không tìm được nữa. Ngụy Côn Phủ anh Quốc Công lúc nghe được chuyện này liền đau khổ một thời gian dài, sau đó từng ngày trôi đi, cái tên Ngụy La dần dần bị tất cả mọi người quên lãng, cho tới bây giờ, cũng rất ít người nhắc tới tên nàng. Lý Tụng nghe tin tức Lục thật mang về, mặt không đổi, dựa vào ghế dựa bằng gỗ hoa lê, khắc chim, mây và hoa hồng đan vào nhau, đôi mắt hắn hơi khép, bàn tay nắm chặt vào tay vịn hoa hồng. Lục thật có chút nghi hoặc: “Thiếu gia, ngài điều tra chuyện này làm gì?” Lý Tụng không nói lời nào, chốc lát chậm rãi giơ tay lên, quơ quơ tay, ra hiệu cho Lục thật ra ngoài. hắn muốn yên lặng một mình một chút. Sau khi Lục thật rời đi, Lý Tụng ngồi một mình trong phòng tới trưa. hắn vốn cho rằng chỉ cần hắn không làm gì, liền có thể nhìn nàng nhiều hơn một chút, không ngờ ông trời đối với hắn tàn nhẫn như vậy, cho dù trùng sinh, cũng không cho hắn bất kỳ hy vọng nào. Lý Tụng cong cong môi đắng chát, cầm lấy một quyển sách để trên bàn, che lên mặt, không muốn để người khác thấy nét mặt hắn bây giờ. Hai ngày sau, Lý Tụng bởi vì việc hôn sự của Ngụy Thường Hoằng và Lý Tương mà đi Phủ anh Quốc Công một chuyến. Hai nhà vậy mà còn chưa trở mặt, thái độ của anh Quốc Công và Ngụy Côn coi như hòa khí. Lý Tụng thương lượng chuyện tốt với bọn họ xong, liền cáo từ rời khỏi Phủ anh Quốc Công. Nhưng không ngờ xe ngựa xảy ra vấn đề, Phủ anh Quốc Công giúp hắn chuẩn bị một chiếc xe ngựa khác, liền dừng ở cửa hồng Phủ anh Quốc Công. Lý Tụng đi tới bên hông cửa, lên xe ngựa, dặn phu xe về Phủ Nhữ Dương Vương. Lúc hắn buông góc rèm xuống, ánh mắt nhìn quang, ngẫu nhiên thoáng nhìn thấy bên hông cửa, trong góc tường có một bóng dáng. Động tác Lý Tụng dừng lại, nhìn lại bên đó lần nữa, lại giống như không có gì, giống như mới thoáng qua vừa rồi chỉ là ảo giác của hắn. Xe ngựa chậm rãi chạy, đi ra ngoài hẻm nhỏ. Lý Tụng cơ hồi bật thốt lên: “Chậm đã”. Xa phu bận bịu hô “xuy” một tiếng, dừng xe ngựa ở ven đường. Lý Tụng nhìn về phía góc tường, nhìn không chớp mắt hồi lâu, cuối cùng cũng không chống lại được trực giác trong lòng, thần xui quỷ khiến mà đi xuống xe ngựa, đi tới chỗ hẻo lánh kia. hắn đi từng bước một, rất chậm, như sợ quấy rầy cái gì đó, lại sợ bản thân nhìn lầm, rõ ràng khoảng cách chỉ vài chục bước chân, nhưng giống như hắn đi mất nửa đời người, dài dằng dặc. Cuối cùng, Lý Tụng dừng lại trước góc tường, hướng vào bên trong nói: “Ai ở trong đó?” Qua một hồi lâu, không ai đáp lại. Lý Tụng nói lại: “Ra đây”. Vẫn im lặng như cũ. thật sự là hắn nhìn lầm sao. Lý Tụng rũ mắt, trong lòng không biết đang có cảm giác gì, vô cùng hụt hẫng, cảm giác như cả người đều bị móc rỗng, sống lại một lần cũng chẳng có ý nghĩa gì. Tay hắn nắm thành quyền, nặng nề nện lên vách tường, sức lực không nhỏ, tạo ra một cái hố trên vách. Mu bàn tay hắn cũng bị thương, loang lổ vết máu. Bỗng nhiên, trong tường truyền tới một âm thanh rất nhỏ, giống như con mèo con bị kinh sợ, mang theo chút bối rối và e ngại, cho dù đã cố gắng kiềm nén, nhưng vẫn bị Lý Tụng nghe thấy. Lý Tụng khẽ giật mình, rồi không chút do dự mà đưa tay với vào trong chỗ hẻo lánh, nắm thật chặt cổ tay người đó, mạnh mẽ kéo ra ngoài. Người trước mặt hiện ra dưới ánh mặt trời, mắt hạnh trợn lên, môi đỏ khẽ nhếch, hàng mi dài nồng đậm như cánh bướm run rẩy run rẩy, uỳnh uỵch đánh vào tim hắn. Mặc dù lúc này nàng mặc áo hồng cánh đen đơn giản cùng với váy cam, tóc chải thành hai búi to dài, nhưng vẫn không che giấu được gương mặt xinh đẹp vô cùng của nàng. Lý Tụng nhìn nàng chằm chằm, nhìn tới khi mắt hắn mỏi nhừ, tim như nhũn ra, rất lâu, rất lâu sau, ánh mắt hắn tức giận, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngụy La”. Ngụy La đang muốn rút cổ tay mình về, nhưng sao cũng không rút nổi, giật mình hỏi: “Ngươi biết ta?” Lý Tụng mở miệng ngậm miệng nhưng không nói đủ một câu. Cuối cùng hắn chỉ có thể nhắm mắt lại, kiềm chế thân thể hơi run rẩy của mình. Sao lại có thể chỉ biết mà thôi, cho dù nàng có hóa thành tro, hắn cũng nhận ra ------------------------------------ (1)Giá song lục (这双陆): đây là một trò chơi sắp xếp, nước đi của người chơi dựa vào số nút trên xí ngầu mà người đó thảy được. Người nào loại bỏ được hết các chướng ngại vật trên đường và tới đích trước thì thắng.

/ 176
BookmarkBook-reading