Sự Huyền Diệu Của Định Mệnh

Giờ tan tầm, Nguyễn Mộng mè nheo một lúc lâu, mới giống như tên trộm len lén dựa tường chạy ra ngoài, Dương Thiến nhìn bộ dáng cô như lâm đại
địch, thần sắc lộ vẻ khó hiểu.

Nguyễn Mộng hướng cô khoát tay,
cùng cô tạm biệt, sau đó tự cho là thần không biết, quỷ không hay nhấc
chân chạy như điên về hướng trạm xe điện ngầm. Ai ngờ chưa chạy được mấy bước, liền thấy con đường đối diện một người đàn ông đang dựa xe cười
híp mắt với mình.

Anh ngược lại thông minh, không hề ở dưới lầu
đợi cô, mà đứng ở đường lớn. Nhưng cho dù như vậy cũng rất rêu rao đi!
Anh không biết dáng vóc của mình trông như thế nào sao?

Nguyễn
Mộng khẽ cắn răng, rụt rè giơ túi xách trong tay lên che mặt mình, từ từ đi qua. Cô không muốn đi qua đó đâu…. cũng muốn coi như không nhìn thấy đại thần mà chạy về hướng trạm xe điện ngầm, nhưng buổi tối trở về thì
phải làm sao đây?

Nhất định sẽ bị đại thần nhỏ mọn chỉnh chết!!!

Vệ Cung Huyền nhịn cười nhìn bộ dáng đáng yêu kia của cô, ngoắc tay với
cô, đợi cô đến bên cạnh, không cố kỵ chung quanh chút nào, cho cô một
cái hôn nóng bỏng.

Nguyễn Mộng bị anh hôn đến mặt hồng tai đỏ, đẩy lại không ra, đợi đến khi anh buông cô ra, không nhịn được trợn mắt nhìn.

Mặt bánh bao bị bóp, cô phồng má, gò má mềm mại lại bị bóp một cái. Nguyễn
Mộng thở phì phò ôm túi ngồi vào trong xe, nghiến răng nghiến lợi:

“Sau này anh không cần đến đón em, em biết đường về nhà.”

Lời từ chối rất uyển chuyển, nhưng Vệ đại thần làm như nghe không hiểu.

“Vừa vặn tiện đường đón em, công ty cách chỗ này rất gần, cùng nhau tan làm có thể tiết kiệm được tiền xe điện ngầm mà.”

Lừa gạt, lừ gạt quỷ a!

Anh thiếu mỗi tháng hơn một trăm đồng tiền này sao!

Nguyễn Mộng phồng má, đem túi để xuống, chỉ là đại thần động tác so với cô
nhanh hơn, đã sớm kéo dây an toàn thắt cho cô. Trên đường cũng không
biết là cố ý hay vô tình, cọ cọ qua hai đỉnh nhũ hoa của cô.

Nguyễn Mộng run run, nhỏ giọng oán trách:

“Ngồi ghế sau làm gì cần thắt dây an toàn….”

Nhìn Vệ Cung Huyền tựa tiếu phi tiếu, cô thức thời im miệng.

Giúp Nguyễn Mộng thắt chặt dây an toàn xong, anh cũng leo lên ngồi trên ghế lái, hỏi:

“Tối hôm nay em muốn ăn gì?”

“À?”

Nguyễn Mộng sửng sốt, suy nghĩ một chút.

“Anh muốn ăn cái gì?”

“Em làm cái gì thì anh ăn cái đó.”

Quả bóng lại bị đá trở về.

Nguyễn Mộng kỳ thực ghét nhất phải suy nghĩ mỗi ngày ăn cái gì. Trước kia, lúc lên đại học cũng là như vậy, mỗi ngày không lo về bài tập chuyên ngành, cũng phải nghĩ ba bữa nên ăn cái gì… khổ não không gì bằng.

“Ừ… vậy ăn lẩu có được không?”

Cô chỉ thuận miệng nói vậy, sau khi nói xong, nhớ tới hương vị cay nồng
của nước lẩu sôi sùng sục, rau xanh tươi mới, cây nấm mềm mại, miếng
thịt đỏ tươi phát sáng, cá viên đầy ắp thịt…. suy nghĩ một chút, nước
miếng thật sự sắp chảy xuống.

Vệ Cung Huyền gật đầu. “Được.”

Xe ngừng lại ở siêu thị Walmart, Nguyễn Mộng vẫn còn đang kỳ quái vì sao

không đi siêu thị gần nhà, làm sao mà biết Vệ đại thần nhỏ mọn chuẩn bị
đem người đàn ông ngoại quốc xuất hiện ít ngày trước, bóp chết chỉ còn
trong trứng nước chứ?

Nghe Nguyễn Mộng giải thích, tên ngoại
quốc kia nếu mua đồ ở siêu thị nhà, đại đa số sẽ ở gần đó, mặc dù khả
năng gặp mặt không lớn, nhưng anh vẫn rất muốn đem người đàn ông dám mơ
ước vợ của anh giết chết ngay lập tức.

Từ trên vạch xuất phát, đem toàn bộ mấy tên dám liếc nhìn vợ anh, KO (knoch out) ngay lập tức.

Cho nên siêu thị lân cận cùng chợ rau gần nhà, bình thường có nhu cầ đều là anh đi mua. Trừ lúc bất đắc dĩ, tuyệt đối không cho phép Nguyễn Mộng
xuất hiện tại khu vực gần đó.

Bây giờ mặc dù vợ mình béo ụt ịt,
nhưng sờ vào cảm giác vô cùng thoải mái, vừa non vừa mịn. Khi làm tình,
mật dịch cũng tràn đầy, làm gì có chuyện để cho người đàn ông khác tìm
được bảo vật như vậy!

Huống chi thẩm mỹ của người ngoại quốc
cũng rất kỳ quái, khó bảo đảm anh ta sẽ không có tâm tư không lành mạnh
gì với bảo bối nhà anh.

Người ngoại quốc quan niệm rất cởi mở,
huống chi còn là một người đàn ông Pháp, đây chính là loại giống đực
chuyên gieo rắc tinh dịch khắp nơi trên thế giới.

( đàn ông Pháp nổi tiếng về sự galant, lãng mạn, vào tay anh thành heo nọc hết.)

Vệ đại thần kiên quyết không thừa nhận là mình nhỏ mọn, đối với người
ngoại quốc tràn đầy kỳ thị, nói cho hoa mỹ là bảo Vệ bà xã.

Buổi tối hôm đó, cái lẩu hai người ăn đến khí thế ngất trời.

Nguyễn Mộng siêu cấp thích nấm kim chi cùng rau muống, còn có cá viên cùng đậu da, Vệ Cung Huyền thấy cô thích, cố ý chém giết giành giật, đối với đồ
trong chén mình làm như không thấy, giống như chỉ có thức ăn mà Nguyễn
Mộng ăn mới là tốt nhất.

Nguyễn Mộng bị anh giành giật mãi, giận muốn điên rồi, đại thần thấy cô nghiến răng tức giận, mới cười thả qua
cho cô, thuận tiện đem trong chén mình chất đống những món cô thích ăn
gắp cho cô.

Cơm tối tốt đẹp như thế, nếu như nói thật có bi kịch, đó chính là giữa đường có người nhấn chuông cửa.

Đại thần theo lẽ thường ra mở cửa, Nguyễn Mộng đang cắn một ngụm chân giò
hun khói nhai nha nhai, liền nhìn thấy người đàn ông nét mặt đầy vẻ giận dữ trở lại, hỏi:

“Sao thế, là ai vậy?”

“A, người nhặt rác.”

Đại thần trả lời như thế, Nguyễn Mộng sặc, tiểu khu này là nghiêm cấm những người nhặt rác, rõ ràng đại thần đang nói láo.

Quả nhiên trong chốc lát điện thoại liền vang lên, cô rất vui vẻ chạy đi
nhận, một chữ “Alo” còn chưa nói ra ngoài, bên kia đã mắng lên:

“Vệ Cung Huyền, mẹ kiếp! Cậu có biết mũi của tôi suýt nữa bị cánh cửa của
cậu đập dẹp lép rồi hay không? Nếu dẹp rồi cậu nói phải bồi thường thế
nào?

Chỉ muốn ở lại nhà cậu ăn một bữa cơm thôi, lúc cậu còn nhỏ cũng không phải thường ở nhà tôi ăn cơm sao? Nói gì thì nói cũng nên
đến lúc cậu báo ân rồi? Lại dám đem tôi ném ở ngoài này…. Cậu có nhân
tính không?

Không cho phép tôi vào, cậu cho rằng đây là nhà cậu
à! Có bản lãnh thì để tiểu mập mạp tới mở cửa thử xem, quỷ hẹp hòi, keo
kiệt quỷ, Grandet* ! Bla, bla…”

(*MTY: nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết nổi tiếng Eugénie Grandet, là một lão hà tiện nổi tiếng.)

Nguyễn Mộng rụt bả vai xuống, tiếng mắng đầu bên kia bây giờ quá lớn, cách thật xa cũng nghe thấy.

Đại thần dĩ nhiên cũng nghe thấy, chỉ thấy khóe miệng anh khẽ cong, lấy mắt kính đặt ở trên khay trà ra đeo lên, rồi đi ra ngoài.


Sau đó, một tiếng hét thảm thiết, thế giới liền an tĩnh.

Vệ Cung Huyền làm như không có việc gì đóng cửa lại, đi tới đem ống nghe
trong tay Nguyễn Mộng để xuống, hôn một cái lên môi của cô, hai người
cũng thích ăn cay, đôi môi vốn dĩ đã cay đỏ bừng, như vậy mà hôn quả
thật chính là cực hình.

Nguyễn Mộng lập tức nhảy cao ba thước, quả quyết nhanh chóng cách xa Vệ Cung Huyền một mét.

Đối với hành động bài xích của cô Vệ Cung Huyền không nói gì, chẳng qua là
đến khi trời tối Nguyễn Mộng lần nữa lệ rơi đầy mặt, nằm lỳ ở trên
giường chịu đựng va chạm mãnh liệt phía sau thì trong lòng vô cùng hối
hận, nếu như sớm đoán được sẽ thảm như vậy, buổi sáng dù đánh chết cô
cũng sẽ không to gan lớn mật chuồn đi trước.

“Anh anh anh…. Em biết em sai rồi, anh tha em, tha cho em đi… Ngày mai em còn

phải đi làm…”

Không đề cập tới đi làm còn đỡ, vừa nhắc tới đi làm Vệ Cung Huyền liền tức
giận. Cả đêm triền miên, buổi sáng tỉnh lại vốn là phải vành tai và tóc
mai chạm vào nhau (âu yếm, ôm ấp), ai mà nghĩ đến người phụ nữ của mình
lại biến mất vô tung vô ảnh, hơn nữa gấp đến độ ngay cả bữa ăn sáng cũng không lưu lại cho anh!

Nguyễn Mộng không ngừng kêu khổ, hông
của cô đều muốn đứt rời! Như thế này cô làm gì còn cần vận động giảm cân a, chỉ cần buổi tối mỗi ngày làm một chút liền đủ để cô gầy thành gậy
trúc rồi ! Đại thần thật không có ý thức được mình gầy đi rất nhiều sao?

Cô gần như không thể vận động luôn đó!

Nguyễn Mộng âm thầm cắn răng nhịn xuống, cả người thịt trắng non mềm bị Vệ
Cung Huyền vừa gặm vừa cắn. Cô chỉ muốn ngất đi mà thôi.

Nhưng mỗi lần vừa có cảm giác muốn ngất, sẽ bị anh cắn một cái.

“Ô ô… Cứu mạng a…”

Cái âm thanh cứu mạng này vừa vô lực vừa ngọt ngào, vô cùng đáng thương. Vệ Cung Huyền bị cô xoắn rất chặt, phía dưới càng thêm cứng rắn, ra vào
càng thêm dùng sức, cái mông hồng hào một mảnh đỏ bừng.

Nguyễn
Mộng thật không hiểu được, tại sao Vệ Cung Huyền lại đặc biệt thích tư
thế từ phía sau, dù sao đi nữa cô chính là ghét nhất tư thế này!!!

“Chờ làm thêm mấy giờ nữa rồi kêu cứu mạng cũng không muộn.”

Vệ Cung Huyền cười xấu xa, xoa bộ ngực đầy đặn của cô.

Nguyễn Mộng mím môi, uất ức chết rồi, mặc dù cô thích ăn lẩu, nhưng bây giờ
sức ăn nhỏ đi, ăn được không nhiều lắm, lại vận động trên giường lâu như vậy, bụng đã sớm trống rỗng.

Còn phải làm mấy giờ nữa…. cô không phải búp bê bơm hơi a~ !!

“Hu hu…. Em biết em sai rồi, em biết lỗi của em rồi! Cung Huyền, anh đừng dày vò em nữa, hu hu…”

Tiếp tục làm nữa sẽ chết người đó, cho dù anh không sợ, cô cũng lo lắng mình miệt mài quá độ sẽ chết mất, đây có tính là bạo hành gia đình không?

Cô muốn đi kiện, cô muốn báo cảnh sát a~ !!!

“Về sau, buổi sáng anh còn chưa dậy, em cũng không được phép rời đi, nghe rõ không?”

Anh nhỏ giọng hỏi, sau khi có được câu trả lời hài lòng, tăng nhanh động tác, tự cho là rất nhân từ, nói tiếp:

“Làm tiếp hai lần nữa sẽ bỏ qua cho em.”

Nguyễn Mộng lần nữa lại lệ rơi đầy mặt, từ lúc ăn cơm, rửa chén, thư giản, tắm rửa, sấy tóc xong… là làm đến hiện tại…

Vệ Cung Huyền em trù cho thận của anh hư đi!!!


“Thận hư?”

Mang theo giọng nói đùa giỡn, Nguyễn Mộng cứng đờ, mới phát hiện ra mình bất tri bất giác nói ra suy nghĩ.

“Thận anh hư thì em sẽ vui à?”

Cô ngước mắt làm ra vẻ đáng thương, lập tức định cầu xin tha thứ, đáng tiếc… đã muộn rồi.

Một đêm này, cho dù cuối cùng khắp người đều bị cắn tràn đầy dấu vết, Nguyễn Mộng cũng không thể tỉnh lại nữa.

Trong nháy mắt ngất đi kia, cô cảm khái một câu:

“Đúng là muốn giết người mà….”

Lúc xuống xe cô tựa như con chuột nhỏ, mắt như kẻ trộm liếc nhìn khắp
nơi, xác định không có đồng nghiệp nào quen biết mới thở phào nhẹ nhõm,
chạy tóe khói, để lại Vệ Cung Huyền nhìn theo bóng lưng của cô cười khẽ
không thôi.

Cô tới trễ, vì vậy toàn bộ tiền thưởng chuyên cần sẽ không có. Nguyễn Mộng oán niệm, lên QQ nhìn thấy Vệ Cung Huyền cũng
đang ở đó, trong lòng cô tức giận càng sinh ra nhiều can đảm, lập tức
đem ghi chú tên anh đổi thành ‘Nhà tư bản đại gian ác’, sau đó mới cảm
thấy nhẹ nhõm, tâm tình thoải mái một chút, gửi qua cái biểu tượng tràn
ngập lửa giận:

Đều tại anh, tất cả tiền thưởng chuyên cần của em đều không có!

Bổ sung thêm một icon lệ rơi đầy mặt.

Bên kia rất nhanh liền đáp lại:

Nhà tư bản đại gian ác: Không sao, ông xã cho em.

Nguyễn Mộng phồng má, hỏi anh làm sao biết số QQ của mình, phải biết rằng số
này từ sau khi cô tốt nghiệp đại học đã mấy năm chưa từng dùng qua.

Nhà tư bản đại gian ác

Coi như Nguyễn Mộng không nhìn thấy, cũng đại khái có thể đoán được nét mặt anh bây giờ là như thế nào dương dương đắc ý.

Nhà tư bản đại gian ác : Trong công ty có bộ phận bảo hành an ninh mạng.

Nguyễn Mộng chu mỏ, hừ một tiếng, nếu không phải là bởi vì cần dùng loại công
cụ truyền tin tức thời QQ này, cô mới sẽ không tùy thời hiện thân.

Để lại câu : Em phải làm việc.

Sau đó liền đem trạng thái đổi thành thỉnh không quấy rầy.

Đối diện Dương Thiến thấy cô phồng má rất dáng vẻ không vui vẻ, hỏi:

“Nguyễn Mộng, cô làm sao vậy, bởi vì đi trễ bị mắng nên buồn sao?”

Cô vội vã lắc đầu, đưa ra một nụ cười thân thiện.

“Không có, chỉ là đang buồn rầu lượng công việc làm sao lại lớn như vậy thôi.”

Trời cao tha lỗi cô không phải cố ý nói láo với bạn bè.

Dương Thiến cười:

“Đúng vậy, lượng công việc trung tâm phiên dịch của chúng ta cũng rất lớn, cho nên tất cả mọi người rất cố gắng đấy.”

Nguyễn Mộng cong khóe miệng lên, không nói gì.

Buổi trưa Nguyễn Mộng ăn qua loa đơn giản, phải đi đến cửa hàng cách trung
tâm phiên dịch không xa, cô cũng không phải là người dễ dàng nhận thua
như vậy, dù là không đấu lại Vệ đại thần, cô cũng không muốn luôn rơi
vào tình cảnh bị ăn gắt gao.

Vì vậy cưỡi chiếc xe đạp trở về là
một bánh bao bình thường vui vẻ, sau khi đem xe khóa kỹ liền ngâm nga
bài hát trở về phòng làm việc.

Tâm tình vui vẻ của cô ngay cả
Dương Thiến đều nhìn ra được, Nguyễn Mộng cười híp mắt nói là mình mới
mua chiếc xe đạp, sau đó liên tục không ngừng ở trên QQ gõ cho Vệ Cung
Huyền, nói với anh mình đã có xe, buổi chiều anh không cần đến đón. Sau
đó lòng tin tràn đầy làm xong công việc, đang mong đợi đến năm giờ.

Trước kia lúc cô đi học từ nhà cách trường học rất gần, cô đều đi bộ, sau đó
học đại học thì không đi nữa, cho tới bây giờ cũng không có kinh nghiệm
cưỡi qua xe đạp, hiện tại nhất thời xúc động đi mua một chiếc xe đạp,

Nguyễn Mộng hưng phấn cho thấy tâm tình đang rất tốt .

Nhưng khi sau khi tan việc, cô vui vẻ mở khóa xe đạp đi lên, bỗng dưng phát hiện chỗ ngồi phía sau rất nặng.

Quay đầu lại nhìn, khóe miệng co giật.

“Anh, sao anh lại tới đây?”

Đại thần trả lời bằng nụ cười tuấn mỹ:

“Tới đi nhở xe.”

Đi nhở cái con khỉ á! Chiếc xe đạp này của cô chỗ nào giống như có thể
chịu được một người đàn ông to lớn cùng một người phụ nữ bô dạng béo ú
hả ?

Nguyễn Mộng rơi lệ, cuối cùng biết mình là đấu không lại
anh rồi, lập tức bắt đầu cầu xin tha thứ, thế nhưng Vệ Cung Huyền mặn
ngọt gì đều không chịu, nhất định đòi đạp xe về nhà. Vạn bất đắc dĩ,
Nguyễn Mộng chỉ có thể khuất phục dưới dâm uy của anh.

Nhưng mà
dọc theo đường đi đều đem mặt của mình dính thật chặt vào trên lưng anh, cố gắng dùng túi xách che mặt của mình lại, thề không muốn cho người ta nhìn thấy.

Mặc Âu phục đắt tiền được thiết kê riêng, mỹ nam cưỡi xe đạp mang theo một người phụ nữ béo….

Thật là một cảnh tượng mất hồn vô cùng bắt mắt~~

Buổi tối hôm đó Nguyễn Mộng hoàn toàn đầu hàng, lại một lần nữa bị giáo huấn đến chết đi đi sống.

Lỗ Tấn lão tiên sinh nói: Cùng trời đấu, kỳ nhạc vô cùng, cùng người đấu, kỳ nhạc vô cùng, cùng đại thần đấu, tìm đường chết.

Từ sau đó Nguyễn Mộng trở nên rất nghe lời.

Được hai tuần lễ, xét thấy vợ mình biểu hiện tốt, Vệ Cung Huyền cũng không
có tiếp tục làm khó cô, mỗi ngày đưa cô đi làm đều là cách một con
đường, đưa cô đến gần đó sẽ để cho cô đi xuống, cũng tránh khỏi bị người ta chú ý.

Nguyễn Mộng đối với cuộc sống như thế cũng rất hài
lòng, nếu như số lần đại thần ooxx nhỏ thêm chút nữa thì càng thêm hoàn
mỹ. Chỉ là cô cũng không dám nhắc tới chuyện này, nếu không kết quả chờ
đợi cô khẳng định rất thê thảm.

Ngược lại cô cùng Dương Thiến
quan hệ càng ngày càng tốt, Nguyễn Mộng lần đầu tiên ra xã hội, cái gì
cũng không hiểu, mặc dù có Vệ Cung Huyền giúp đỡ, nhưng cô trong vô thức vẫn không muốn làm phiền đến anh, càng nhờ vả anh, cô sẽ lại càng lệ
thuộc vào anh, cuối cùng thoát thân cũng sẽ càng khó khăn.

Cô càng lún càng sâu, chấp niệm sẽ càng sâu, cuối cùng cũng chỉ sẽ đem mình làm hại thương tích khắp người.

Nhớ tới kiếp trước mình đã làm một loạt chuyện điên cuồng, Nguyễn Mộng
không tự chủ được rùng mình một cái, cô không cần, tuyệt đối không muốn!

Vì vậy vào lúc này, Dương Thiến tiến vào trong sinh hoạt của cô trở thành
cảng tránh gió tốt nhất cho cô. Nguyễn Mộng quá khát vọng có thể có
người bạn rồi, cho nên vừa có người đối với mình lấy lòng liền chờ mong
nghênh đón, moi tim đào phổi mà đối xử tốt với đối phương, lòng tràn đầy vui vẻ cho là bản thân đã kết giao được một người bạn tốt.

Lúc ở cùng Vệ Cung Huyền càng không ngừng nhắc tới Dương Thiến, Dương Thiến
hôm nay dạy cô xử lý công văn, làm việc như thế nào, Dương Thiến ngày
mai cùng cô hẹn muốn đi đâu dạo phố, Dương Thiến vào lúc cô hoàn thành
vượt mức công việc bị người ghen tỵ mà thay cô nói chuyện…. Tóm lại
Dương Thiến này chỗ nào cũng tốt, thậm chí tốt hơn ông xã mình.

Vệ Cung Huyền là người dễ dàng bị mê hoặc như vậy sao? Vệ Cung Huyền là
loại người trơ mắt nhìn vợ mình mở miệng ngậm miệng một tiếng đều là tên của người khác sao?

Anh trên miệng không nói, trong lòng lại nổi lên nghi ngờ đối với Dương Thiến.

Nguyễn Mộng đơn thuần, anh thì lại không phải, bánh bao ngu ngốc nhà anh một
chút cũng không cảm thấy khác thường, nhưng anh đã có thể cảm thấy kỳ
quái.

Dương Thiến này chẳng lẽ không có cuộc sống riêng hay sao? Mỗi ngày đều cùng cô ở chung một chỗ? Hơn nữa còn luôn nhằm ngay lúc
người khác nói xấu Nhuyễn là xuất hiện, đúng lúc như vậy sao, luôn là ở
thời điểm người khác hiểu lầm Nhuyễn phạm sai lầm ra mặt vì cô?

Nhưng anh cái gì cũng không nói, anh rất ít thấy bộ dạng Nguyễn Mộng cười
lên, mà mỗi lần nhắc tới Dương Thiến, cô luôn rất vui vẻ.

Vệ
Cung Huyền cũng luyến tiếc nụ cười trên mặt Nguyễn Mộng, nhưng lo lắng
của anh cũng không phải là không có lý, quả nhiên, không đến hai tháng,
liền có chuyện xảy ra.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận