Sủng Thê Như Mệnh


Vì A Uyển còn đang tĩnh dưỡng với cả thời tiết lạnh giá, cho nên lễ tắm ba ngày của đứa bé cũng không tổ chức lớn.
Tuy không tổ chức lớn, nhưng người có uy tín và tên tuổi trong thành Minh Thủy đều đến dự, cho dù thân phận không đủ để đến thì cũng tặng hạ lễ, cực kỳ náo nhiệt.
A Uyển dựa vào nệm gấm, trên đầu đeo một bộ dây đeo nạm ngọc quý, nghe Thanh Sương bẩm báo tình hình quà lễ tắm ba ngày, biết có mẹ Công chúa lo liệu thì trong lòng cũng thả lỏng hơn rất nhiều, cũng may mà mẹ Công chúa không yên tâm để tự nàng lo liệu nên đến đây, vậy mới có thể để nàng giảm đi rất nhiều lo lắng.
Tuy hài tử được bình an sinh ra, nhưng nguyên khí của A Uyển cũng bị tổn hại nặng nề, lúc này tỉnh lại mà cả người mất sức, không có tinh thần gì.

Trưởng Công chúa Khang Nghi vì muốn để nàng an tâm tĩnh dưỡng, không chỉ nhận việc chăm sóc cháu ngoại, mà còn tiếp quản cả việc quản gia trong phủ này, xử lý mọi việc trên dưới trong phủ đều thỏa đáng, A Uyển chỉ cần an tâm tĩnh dưỡng là được.
Vệ Huyên là một đại nam nhân, thấy có nhạc mẫu giúp quản gia, chăm sóc hài tử, trong lòng cũng rất vui, vậy nên toàn tâm toàn ý chăm sóc A Uyển, giám sát A Uyển tĩnh dưỡng.
Lễ tắm ba ngày vừa kết thúc, La Diệp liền lập tức tống cổ người đến làm bà vú đi, ôm hài tử trở về.
Sau khi Trưởng công chúa Khang Nghi nghe xong, bất giác nở nụ cười, tịch yến đã bắt đầu rồi, là Công chúa, đương nhiên không cần phải tiếp khách, vì thế khách khí nói vài câu với đám người Chu phu nhân, phân phó Dư ma ma hầu hạ cẩn thận, rồi tự mình ôm đứa bé trở về.
Đối với hành động của Trưởng công chúa Khang Nghi, Chu phu nhân cũng không hề cảm thấy thất lễ, trong lòng cũng không oán trách gì, sau khi Trưởng Công chúa Khang Nghi rời đi thì liền cùng nhau ăn uống, tiện thể nói chuyện phiếm.
Trưởng Công chúa Khang Nghi ôm cháu về phòng liền thấy trượng phu đã chờ dài cổ ở đó rồi, nhìn thấy bà tiến vào thì hai mắt sáng ngời, vội vàng đưa tay ôm hài tử, động tác vô cùng thuần thục, hiển nhiên là hai ngày nay đã tập luyện rất lâu, tuyệt đối sẽ không để đứa bé cảm thấy khó chịu.
Trưởng Công chúa Khang Nghi nhìn bằng mắt ghi trong lòng, lại nhớ đến ánh mắt của Vệ Huyên khi nhìn đứa nhỏ này thì không khỏi thở dài.

Nhưng nghĩ một hồi lại cảm thấy như vậy cũng tốt, ít nhất thì có vẻ trượng phu rất thích dạy dỗ cháu ngoại của họ, cha của cháu ngoại không quan tâm cũng không sao, họ sẽ chăm sóc cẩn thận, sẽ không để bé chịu uất ức.
A Uyển không biết suy nghĩ của cha mẹ, nghe Thanh Sương thuật lại, biết hài tử rất ổn, tuy sinh non một tháng, nhưng trong thời gian mang thai thì hấp thụ đầy đủ chất dinh dưỡng, khi sinh ra cũng không có chứng tật gì lạ, hơn nữa ăn uống cũng cực tốt, lại có mẫu thân giúp chăm sóc, nên cứ yên tâm là được.
Đang nói chuyện thì mành bị người ta vén lên, Vệ Huyên mặc một bộ áo choàng đỏ sẫm đi tới.
“Về rồi à.” A Uyển cười nói với hắn: “Tịch yến kết thúc rồi sao?” Sau đó sai Thanh Nhã đi chuẩn bị chén canh nóng lại đây.
“Vẫn chưa kết thúc, nhưng đều là mấy tướng sĩ trong quân đang so tửu lượng thôi, ta không có kiên nhẫn ứng phó nên trở về.

Huống hồ không có ta ở đó, bọn họ còn tự tại hơn không ít.”
Hắn ăn ngay nói thật khiến A Uyển không khỏi cong môi cười.
Vệ Huyên uống nửa chén canh nóng, rồi rửa tay bằng nước ấm, sau khi hơ tay cho ấm thì ngồi vào mép giường, đưa tay sờ mặt nàng, hỏi: “Cảm thấy thế nào rồi? Có thấy chỗ nào không khoẻ không? Hôm nay ăn gì rồi?”

A Uyển thoáng nghiêng đầu, né khỏi tay hắn xong thì phát hiện sắc mặt của hắn hơi thay đổi, liền biết không ổn rồi, vội kéo tay hắn nói: “Vừa uống chút canh gà và ăn mấy món dễ tiêu, tinh thần cũng khá hơn nhiều so với hôm qua lúc mới tỉnh lại, chàng đừng lo.”
Vệ Huyên nắm ngược lại tay nàng rồi đặt vào lòng bàn tay mình, không thèm để ý: “Vậy là tốt rồi, đám Úc đại phu nói lần này nàng bị tổn thương nguyên khí, phải nghỉ ngơi thật tốt, nếu không sau này mắc phải bệnh gì thì không ổn.”
A Uyển nhìn hắn, gật mạnh đầu, tỏ vẻ mình rất ngoan, rất nghe lời.
Hai người lại nói thêm mấy câu, Vệ Huyên giục nàng nghỉ ngơi: “Nên nghỉ ngơi thôi, hài tử có cô mẫu chăm, nàng có gì mà không yên tâm?”
A Uyển không có gì mà không yên tâm, mà khoảng một khắc nữa, mẹ Công chúa sẽ ôm nhi tử tới đây gặp nàng, nàng không muốn ngủ.

Nhưng nếu nàng nói đang đợi nhi tử, A Uyển cảm thấy chắc vị Thế tử gia này lại phát bệnh mất.
Từ khi nàng tỉnh lại vào tối qua đến giờ, Vệ Huyên mãi vẫn không mở miệng, biểu hiện cũng dịu dàng săn sóc, là một trượng phu ba tốt quan tâm chu đáo tới nàng, nhưng A Uyển đã biết hắn từ nhỏ, sao có thể không hiểu tính hắn, trong sinh hoạt hằng ngày rất khó kiên nhẫn, thích làm gì thì làm nấy.

Lúc này, hắn có thể kiềm chế bản thân, không nói câu nào, nếu không phải là sau này muốn xuất đại chiêu thì là muốn nghẹn trong lòng, nghẹn đến mức biến mình thành biếи ŧɦái, trái lại còn khiến nàng khổ sở.
A Uyển biết, xưa nay hắn vẫn luôn không muốn có con, vì có mẫu phi ruột cùng với mẹ kế Lý thị là ví dụ điển hình, hắn luôn cảm thấy sinh con sẽ hại đến sinh mệnh của mẫu thân, đặc biệt là từ nhỏ sức khỏe nàng đã gầy yếu.

Mà sở dĩ lúc trước giữ lại đứa nhỏ này cũng là vì phá thai quá nguy hiểm, không một đại phu nào dám cam đoan sẽ không xảy ra chuyện gì, nên mới khiến hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ, vậy nên mới giữ lại đứa nhỏ này.
Nhưng mà , tiền đề để giữ lại đứa nhỏ này chính là nàng có thể thuận lợi sinh nở.

Mà quả nhiên thân thể của nàng không chịu nổi sức ép, suýt chút nữa đã khó sinh, lại dọa hắn một lần nữa.
Cùng lắm chỉ mới một tối, A Uyển đã có thể cảm thấy vị Thế tử gia này không mấy ưa thích nhi tử suýt chút nữa hại nàng khó sinh, tuy cũng không đến mức lạnh nhạt, nhưng nàng nghe nha hoàn nói, hình như lần nào cũng chỉ đứng nhìn từ xa, cũng không lại gần thân cận, trên mặt cũng không thấy tươi cười, cũng không biết trong lòng hắn đang nghĩ gì.
A Uyển cũng bó tay với chuyện này, chỉ nghĩ là, sau này phải nghĩ cách để hoá giải khúc mắc của hắn mới được, cũng không thể để hắn không thích hài tử của mình như thế mãi.
A Uyển liền lại kéo hắn nói Đông nói Tây, mãi đến khi mẫu thân ôm hài tử tới đây, nụ cười trên mặt nàng càng dịu dàng.
Vệ Huyên nhìn thấy, không khỏi hơi nhíu mày.
Trưởng Công chúa Khang Nghi bế cháu ngoại tới bên cạnh nữ nhi cho nàng nhìn, khóe mắt nhìn thoáng qua sắc mặt của Vệ Huyên, trong lòng không khỏi thở dài, cảm thấy mình phải đánh giá lại người con rể này lần nữa.

Tuy nói tình cảm phu thê tốt, nhưng con cái chính là kéo dài huyết mạnh, kết tinh tình cảm của phu thê, tương lai sẽ kế thừa dòng dõi, là một sự tồn tại vô cùng quan trọng, sao có thể nói không cần liền không cần?

Trưởng Công chúa Khang Nghi cảm thấy, phải tìm một cơ hội hóa giải khúc mắc của hắn mới được.
Không thể không nói, với chuyện của Vệ Huyên, hai mẫu tử đều có suy nghĩ giống nhau.
Trưởng Công chúa Khang Nghi nói chuyện với nữ nhi một lát, lo sẽ ảnh hưởng đến việc tĩnh dưỡng của nàng, nên cũng nhanh chóng ôm hài tử đi ra ngoài.
Trưởng Công chúa Khang Nghi vừa đi, Vệ Huyên liền ép A Uyển về giường nằm nghỉ ngơi.
Tinh thần của A Uyển có hơi mệt mỏi, vậy nên cũng không miễn cưỡng nữa, nằm lên giường lần nữa, chỉ một lát sau đã ngủ rồi.
Giấc ngủ này, liền ngủ tới đến khi chạng vạng mới tỉnh.
Tuy đã gần tối, nhưng bây giờ đã là tháng chạp, trời giá rét, trời tối sớm sớm, sắc trời bên ngoài đã dần u ám, chỉ nghe thấy tiếng gió bắc thổi rất mạnh, đập vào song cửa sổ phát ra tiếng động.
Không lâu sai khi nàng tỉnh lại, Lộ Vân liền sa bà tử bê một chiếc trường kỷ vào, đặt đối diện giường.
A Uyển ngồi ở trên giường, kỳ quái nhìn nha hoàn bà tử đang bận rộn, đưa mắt hỏi Lộ Vân: “Đang làm gì vậy?”
Lộ Vân cung kính hồi bẩm: “Đây là phân phó của Thế tử, nói là buổi tối muốn nghỉ ở đây với ngài.”
A Uyển im lặng, sau đó quay đầu nói với Thanh Nhã bên cạnh đã không giấu nổi sự kinh ngạc: “Lấy gương lại đây cho ta.”
Mọi người kinh ngạc, không biết nàng có ý gì, chuyển đề tài như này thì cũng quá nhanh rồi.
Thanh Nhã cầm một chiếc gương hoa nhỏ cho nàng.
Mặt gương hoa được mài giũa cực sáng bóng, soi rất rõ, tuy không có kính thủy tinh, nhưng với công nghệ của thời đại này thì đã có thể nhìn rõ ràng dung mạp của bản thân.
Ngũ quan của người trong gương vẫn như cũ, nhưng da vàng như nến, tàn nhang trên mặt vẫn chưa biến mất, tóc rối bù, mặc thường phục ở nhà, trông thật sự không đẹp, thậm chí còn hơi xấu, khác hẳn với ngày xưa, đến cả bản thân nàng lúc mới nhìn cũng giật nảy mình.
Xấu thật!
A Uyển không thể không thừa nhận, với dáng vẻ này của mình, vị Thế tử gia kia không chỉ có thể nhìn say mê mà còn có thể thân mật, quả thật là yêu nàng đến mức bệnh rồi.
A Uyển che gương lại, không khỏi sờ lên mặt.
Thanh Nhã nhìn mặt đoán ý, thấy động tác nàng, đảo mắt, nhỏ giọng nói: “Thế tử phi yên tâm, Dư ma ma nói, sau khi sinh con, tàn nhang này sẽ nhanh chóng biến mất, đến lúc đó chỉ cần cẩn thận bồi dưỡng, bổ sung nguyên khí, dưỡng da lại thì có thể nhanh chóng khôi phục lại.”
Dư ma ma là ma ma xuất thân từ cung đình, có một bộ bí phương đối với chuyện bảo dưỡng dung mạo, da thịt của nữ tử, trước khi A Uyển xuất giá có thể dưỡng được làn da mềm mại như tơ lụa, cũng là công lao của Dư ma ma.
A Uyển chỉ nhìn như không nghe, nhét gương xuống dưới gối đầu.
Quả nhiên đến tối, Vệ Huyên rửa mặt rồi qua, trực tiếp tiến vào, ngồi vào giường đối diện giường nàng.

“Chàng như vậy… Không tốt lắm đâu?” A Uyển hàm súc nói: “Hiện tại thiếp còn đang ở cữ, mùi tanh trong phòng chưa tan, không khỏi có chút đen đủi.” Trong lòng nàng không cho chuyện này là đúng, nhưng dù sao cũng phải cho hắn duy trì một chút mặt mũi tôn nghiêm, đỡ khiến đám trong lòng hạ nhân xem nhẹ hắn.
“Không sao.” Vệ Huyên không để bụng, nhìn nàng thật sâu, thanh âm vừa nhẹ nhàng vừa dịu dàng, mang theo một chút quỷ dị: “Chỉ có nhìn nàng thì ta mới yên tâm.”
A Uyển không còn lời gì để nói, quả nhiên lần này đã dọa hắn rồi.
Chuyện ở chính phòng đương nhiên là không giấu được Trưởng công chúa Khang Nghi, khi Lộ Vân gọi người dọn giường tiến vào thì Trưởng công chúa Khang Nghi đã nhận được tin tức.
“Công chúa, như thế không ổn lắm nhỉ?” Dư ma ma không tán đồng lắm, bà cảm thấy mình sống hơn nửa đời người, lần đầu tiên gặp một nam nhân không coi quy củ ra gì như thế, lại còn ra vẻ làm như thế mới là hợp tình hợp ý: “Thế tử còn trẻ tuổi, không khỏi có chút nóng nảy, ngài nhìn xem, có muốn đi khuyên một chút hay không?”
“Từ nhỏ đến lớn, nếu là chuyện hắn đã hạ quyết tâm phải làm, ngươi từng thấy ai có thể ngăn cản hắn chưa?” Trưởng công chúa Khang Nghi bất đắc dĩ nói: “Tuy rằng chúng ta là trưởng bối, ngoài mặt hắn cũng kính trọng ta cùng Phò mã, nhưng một khi hắn đã có quyết định thì mười con ngưu cũng không thể kéo hắn trở về, nói nhiều quá thì hắn đáp ứng ngoài mặt, nhưng cũng sẽ không sửa đổi, có ích lợi gì?” Huống hồ bà cũng mơ hồ cảm nhận được loại tình cảm không quá bình thường này của Vệ Huyên đối với nữ nhi, quả thực là như đòi mạng vậy.
Trưởng Công chúa Khang Nghi không muốn thừa nhận lúc trước bản thân bà nhìn không rõ, chỉ có thể an ủi mình, ít nhất là tình cảm hai vợ chồng vẫn là khá tốt, vô luận Vệ Huyên có không bình thường như thế nào đi nữa, tính tình nữ nhi ôn hòa bao dung, hai người kỳ thật cũng xứng đôi lắm.
Trưởng bối mặc kệ, hạ nhân không dám nói, vì thế khi A Uyển đang ở cữ, Vệ Huyên liền ngang nhiên ở chung với nàng.
Tới khi gần ăn tết, thời tiết thành Minh Thủy cũng lạnh đến tàn khốc, nội loạn bên kẻ địch vẫn chưa bình ổn, không thể nổi lên chiến sự, mọi người đều có thể an tâm mà trải qua mùa đông.
Vệ Huyên không có chuyện gì làm, khi không có chiến sự thì quân doanh tất nhiên cũng không có chuyện gì, ngày nào hắn cũng vùi mình trong phủ, nhìn chằm chằm việc ở cữ dưỡng sức của A Uyển, mỗi ngày đều giống như một ông già, tuân thủ nghiêm ngặt lời dặn dò của Bạch thái y cùng Úc đại phu, trông giữa A Uyển rất chặt chẽ.

Dưới chính sách giám sát chặt chẽ như thế, A Uyển cảm thấy vị Thế tử gia này đã trải qua một chuyến này thì du͙ƈ vọиɠ khống chế của hắn đối với nàng quả thực đã đạt tới một cấp độ khủng bố, đến mức suýt nữa cả chuyện giải quyết nhu cầu sinh lý của nàng hắn cũng muốn tự tay làm lấy, thật sự là đột phá liêm sỉ của nàng.
Nghĩ đến lúc trước mình hôn mê hai ngày, tất cả chuyện hầu hạ sinh lý của nàng đều là tự tay hắn làm, A Uyển liền muốn tìm một bức tường rồi đâm đầu vào.

Có đôi lúc, dù sao cũng phải chừa chút hình tượng hình tượng tốt đẹp lại cho đối phương thì cảm tình mới có thể lâu dài, nhưng vị Thế tử gia này làm lại làm ngược, quả thực là bệnh đến biếи ŧɦái.
Năm mới đến rất nhanh.
Vì A Uyển còn đang ở cữ, cho nên cái này năm nay đón tết thật sự đơn giản, có Trưởng công chúa Khang Nghi tọa trấn, A Uyển không cần lo gì hết, trong phủ ngoài phủ đều được xử lý thỏa đáng.
Khi đám người Chu phu nhân đến đây thăm nàng, thuận tiện nói chuyện năm ngoái Triệu phu nhân bình an sinh hạ một thiên kim với nàng.
“Tuy nói là một nữ nhi, nhưng Triệu tướng quân cũng vô cùng sủng ái, lễ tắm ba ngày ngày còn tự mình ôm ra cho người ta nhìn, tuy rằng tư thế ôm con hơi cứng nhắc, nhưng cũng nhìn ra được là hắn từng dụng tâm học tập.” Chu phu nhân cảm thán: “Nghe nói vị phu nhân trước kia của Triệu tướng quân sinh cho hắn ba đứa con trai, đều được lão phu nhân giáo dưỡng ở quê, hắn thật sự là không thiếu con trai, Triệu phu nhân có thể sinh một nữ nhi cũng là tốt.”
Tuy rằng Chu phu nhân không đối phó cùng Triệu phu nhân, nhưng trong lòng cũng hiểu rõ đối với chuyện trong nhà Triệu tướng quân, cảm thấy dựa vào loại tính tình ngây thơ hồn nhiên của Triệu phu nhân, sinh nữ nhi tất nhiên sẽ có chút tiếc nuối, lại để mấy đứa con trai của Triệu tướng quân yên tâm.
A Uyển nghe xong, biết mỗi người đều tự có phúc duyên của bản thân mình, đều chỉ cảm thán một tiếng liền buông xuống.
Theo năm mới đến, con trai cũng đầy tháng rất nhanh.
Suốt một tháng, A Uyển đều ở trong phòng, bị một ông già trông giữ, chuyện phụ nhân ở cữ phải chú ý, không cần nha hoàn bà tử đặc biệt nhắc, hắn đã giải quyết mọi chuyện xong xuôi, không chỉ khiến A Uyển không còn lời gì để nói, cũng khiến những nha hoàn bà tử hầu hạ A Uyển cảm thấy công việc của các nàng bị nam nhân đoạt đi rồi, thật sự phải than thở vài tiếng.
Vệ Huyên mặc kệ người khác nghĩ như thế nào, hắn tiếp tục phát bệnh thần kinh, chuyện gì nam nhân thế gian này sẽ không làm thì hắn đều làm, chỉ là khi đối mặt với A Uyển thì vẫn ôn nhu đến quỷ dị như cũ, khiến mỗi khi A Uyển bị hắn nhìn chăm chú thì da đầu lại tê dại.
Khi còn nhỏ cảm thấy hắn là một thằng nhóc quậy phá, sau khi lớn lên cảm thấy hắn là tên trẻ trâu, hiện giờ hắn đã trở thành một nam tử hán đỉnh thiên lập địa, lại biến thành một tên bệnh thần kinh, rốt cuộc là tiến hóa từ khi nào vậy?
Hôm đứa bé đầy tháng còn chưa qua năm mới, nhưng mà vợ chồng Trưởng công chúa Khang Nghi thương lượng rồi quyết định phải làm tiệc đầy tháng cho cháu ngoại duy nhất thật lớn, mời tất cả quan viên thành Minh Thủy đến đây dự yến, tuy rằng người không nhiều bằng so với kinh thành, nhưng cũng cực kỳ náo nhiệt, thậm chí trực tiếp mở tiệc ở các khách điếm của thành Minh Thủy các để các bá tánh của thành Minh Thủy cùng chung vui.
Trưởng Công chúa Khang Nghi ra tay hòa phóng như vậy khiến rất nhiều người ở thành Minh Thủy ngạc nhiên, nhưng những bá tánh lại vui vì có cơ hội chung vui cùng quý nhân… Đồ ăn miễn phí ai mà không thích, đều sôi nổi đến chúc mừng.

Hài tử đầy tháng, cũng chứng minh rốt cuộc A Uyển cũng ở cữ xong, có thể cẩn thận tẩy rửa bản thân sạch sẽ một lần.
Tuy rằng thời tiết rét lạnh, nhưng tính nàng trời sinh thích sạch sẽ, một tháng không thể đụng vào nước mà vô cùng khổ sở, lúc này rốt cuộc cũng có thể chạm vào nước, dưới sự hầu hạ của nha hoàn, nàng tắm sạch toàn thân hai lần, tóc cũng cẩn thận gội một lần.
Chờ tới khi nàng tắm gội xong ra, bà vú cũng ôm đứa bé đã được cho ăn no lại đây.
Qua một tháng, hài tử rõ ràng lớn hơn một ít, tuy rằng vẫn là ăn ngủ ngủ ăn, nhưng ngẫu nhiên cũng sẽ mở to mắt chuyển động linh hoạt như đang nhìn người, ngẫu nhiên cũng sẽ tự mình phun bong bóng tự mình chơi đến là vui vẻ.

Dùng lời của Trưởng công chúa Khang Nghi mà nói, đứa nhỏ này rất dễ nuôi, không sợ người, thậm chí mỗi ngày La Diệp đều phải đến đây gặp vài lần, ôm một cái mới được.
A Uyển bế nhi tử lên, quay đầu nhìn nhìn, nói với một bà vú và Thanh Hoàn đứng bên cạnh: “Các ngươi tới cửa canh đi, có người tới đây thì nói cho ta một tiếng.”
Điều đám người ra bên ngoài, chỉ để lại Thanh Nhã hầu hạ, A Uyển liền bắt đầu cởϊ áσ cho con trai ăn.
Thanh Nhã hơi lo lắng nói: “Thế tử phi, như vậy được chứ? Lấy thân phận của ngài, cũng không cần tự mình cho con ăn đâu, hơn nữa dường như Thế tử cũng không thích ngài như vậy…”
“Không sao, tuy sữa của ta không nhiều lắm, nhưng cũng có một chút, mỗi ngày đút cho nó uống mấy miếng là được.

Ta nghe người ta nói, sữa mẹ rất tốt với hài tử.” Cho nên, lúc trước A Uyển không uống thuốc Bạch thái y kê, muốn cho hài tử có thể uống chút sữa mẹ ít nhiều, tuy rằng không nhiều lắm, nhưng cũng là sữa mẹ.
Lúc trước đứa bé đã được đút no rồi, cho nên cũng không uống nhiều lắm, rất nhanh liền không uống nữa, mở to đôi mắt, giương cái miệng nhỏ phấn nộn nộn nhìn chằm chằm nàng.
A Uyển nhìn mà lòng nở hoa, cho dù biết bây giờ thị lực của con trai chưa phát triển hoàn toàn, nhìn không rõ đồ vật, nhưng vẫn rất vui vẻ, cảm thấy hài tử biết hơi thở của nàng.
Hai mẹ con vui mừng mà nhìn nhau, bên ngoài vang lên tiếng nha hoàn thỉnh an gọi “Thế tử”, A Uyển cuống quít giấu vạt áo đi, sau đó bình tĩnh mà ôm nhi tử, nhìn cha thằng bé vén rèm tiến vào.
Vệ Huyên nhìn dáng vẻ nàng ôm hài tử đều giống như mọi lần, trong mắt có chút gì lướt qua, tốc độ quá nhanh, mỗi lần A Uyển đều cho rằng là ảo giác của chính mình, là nàng suy nghĩ nhiều thôi.
“A Huyên, mau tới đây xem, con trai biết nhìn người này.” A Uyển dùng ngữ khí suиɠ sướиɠ nói.
Vệ Huyên đi tới, ngồi vào bên người nàng, tùy ý nhìn, dùng giọng nói rất lãnh đạm để lên tiếng, dường như không quá để tâm
Trong lòng A Uyển có chút bất đắc dĩ, lại nói: “Đúng rồi, thiếp vừa nghe nói Từ quản sự đến, hẳn là từ năm ngoái đã xuất phát để đi đến đây, thật là vất vả cho hắn.

Hắn mang theo thứ gì đến vậy? Phụ vương có nói với chàng về chuyện đặt tên cho con chưa?”
“Lần này vội vàng, vẫn chưa đặt tên.” Vệ Huyên không để bụng: “Con cháu hoàng gia đến khi đầy tháng mới lấy đại danh.”
“Vậy thì cũng nên đặt cho thằng bé một nhũ danh chứ, đúng không?” A Uyển cười khanh khách hỏi, dụng tâm kín đáo: “Không thì chàng cứ đặt cho nhi tử một nhũ danh trước đi, chàng nói xem nên đặt tên là gì mới tốt?” Nàng dẫn dắt hắn, muốn hắn tương tác với con trai nhiều hơn, hóa giải khúc mắc.
Vệ Huyên im lặng một lát, nói: “Đòi nợ!”
A Uyển: “……”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận