Sủng Tới Nghiện Vợ Yêu Có Độc


Tiêu Thiên Định gần như là bỏ đi với những bước đi vô vọng.

Và lúc nghi lễ đính hôn bắt đầu, Dịch Quân Phi nhìn Tiêu Thiên Định với Hách Dĩ Mạt trao nhẫn đính hôn cho nhau, nói cảm nghĩ đính hôn ở trên sân khấu, mặt anh thoáng lên một niềm nui.

Có lẽ ngày mai, ảnh đính hôn của Tiêu Thiên Định với Hách Dĩ Mạt phát ra, thì Y Mộc với Tiêu Thiên Định thật sự không thể còn khả năng nào nữa nhỉ.

Nghi lễ đính hôn kết thúc, mọi người chúc mừng, Dịch Quân Phi lại rời khỏi đó, đi thẳng ra bên ngoài.

Chiếc xe Bentley màu bạc đã đậu ở bên ngoài, Cao Kiến Vĩ kính cẩn mở cửa xe, Dịch Quân Phi lên xe.


“Anh Dịch, bây giờ về phòng trọ bên kia sao?” Cao Kiến Vĩ hỏi.

“Ừm” Dịch Quân Phi dựa vào lưng ghế, đáp lại một tiếng, từ từ nhắm mắt lại.

Hôm nay, Cố Vĩ Ngạn lại khiến anh có chút bất ngờ, không ngờ người phụ nữ mà gần đây Cổ Vĩ Ngạn thích lại là Lăng Lạc Giao, em gái cùng cha khác mẹ của Lăng Y Mộc.

Người phụ nữ đó, theo anh thấy thì hoàn toàn không có bất cứ chỗ nào đáng để khen được, thật sự là không biết Cố Vĩ Ngạn thích cái gì ở cô ta.

Nhưng mà đây là chuyện của người khác, đương nhiên anh sẽ không quan tâm nhiều làm gì, chỉ cần Lăng Lạc Giao sau này đừng đến gây phiền phức cho Y Mộc nữa, nếu không thì! anh đương nhiên sẽ khiến cho Lăng Lạc Giao vô cùng thê thảm.

“Anh Dịch, chủ tịch Hách gọi điện đến, hỏi anh sao lại về sớm, nghĩ đến có chút lo lắng, không biết có làm anh không vui không” Xe đi được nửa đường thì Cao Kiến Vĩ nói.


“Cậu cứ gọi lại cho ông ta, nói tối hôm nay tôi rất vui, nhưng mà có hơi mệt, cho nên về trước rồi” Dịch Quân Phi nói.

Càng không phải sao? Bạn trai cũ của Y Mộc chính thức đính hôn với người phụ nữ khác rồi, sao anh có thể không vui được chứ?
Xe chạy đến gần cửa của khu nhà nhỏ, Dịch Quận Phi xuống xe, đi đến trước cánh cửa nhỏ hẹp đó, lấy chìa khóa ra và mở cửa.

Trong phòng, ánh đèn mờ ảo đổ xuống.

Lăng Y Mộc đang đan len dưới ánh đèn, vừa nhìn thấy anh về thì ngẩng đầu lên nở nụ cười ngọt ngào: “Cậu về rồi à, bên ngoài lạnh lắm nhỉ”
“Cũng được” Anh nói, nhìn sợi len trong tay cô, hỏi: “Sợi len đầu ra vậy?”
“Tôi tháo một vài áo len trước kia ra rồi, muốn dùng số sợi len này đan cho cậu cái khăn  quàng cổ, bao tay, mấy ngày nay tôi rảnh rỗi ở nhà không có gì làm, chi bằng tìm chút chuyện làm”
Lúc này anh
.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận