Sủng Vật Của Lão Đại Hắc Bang


Thiếu niên bất đắc dĩ quay lại giường, ngoài cánh cửa là lối ra duy nhất thật sự không còn đường nào khác sao? Định mệnh bị nhốt ở đây để hủy hoại tương lai vĩ đại của cậu sao?
Không, trời không tuyệt đường người, cậu không thể cứ như vậy buông tha hy vọng, nếu muốn sống sót trong tình huống khốn nạn này, tốt hơn hết không làm gì cả tùy ý Trần Vân Thụy xử lý.

Đấy là thằng ngu mới nghĩ như thế!
Cậu cố gắng tìm cách trốn thoát, đang lúc khổ tâm nghĩ kế thoáng nhìn thấy trước mắt cửa sổ bằng kính to lớn sát đất, đột nhiên đầu xoẹt một tia sáng, chính cái gọi là không có đường thì ta rẽ núi, nếu cửa chính đã khóa cứng thì cậu có thể theo cửa sổ mà chạy đi a!
Trong mắt dâng lên tia hy vọng vô biên, thiếu niên bước tới vén mở rèm, khung cảnh bên ngoài cửa sổ mờ ảo trong bầu trời đêm đen tối, chỉ có một vầng trăng sáng lấp ló mờ nhạt.


Cố kiềm chế tâm tình kích động mở cửa kính ra nhảy xuống, đi đến ban công lén lút nhìn ra phía xa xa, phát giác ở bãi cỏ lối vào tầng một hình như không có bảo vệ, Tần Tiêu Phong khó nhịn cười trộm một cái, đem rèm cửa gỡ xuống tết thành hình dạng dây thừng khá dài, một đầu xuyên lan can thả thõng xuống, đầu còn lại buộc chắc vào thành lan can.

Cố định vững vàng xong, cậu nắm lấy sợi dây leo xuống cẩn thận không phát ra tiếng động nào.
Cuối cùng cũng thành công hạ cánh xuống mặt đất, lòng bàn tay đổ mồ hôi vì căng thẳng, vừa lúc Tần Tiêu Phong vui vẻ sắp chạy thoát khỏi đây rồi, cách đó không xa người làm trẻ tuổi bưng bữa tối đột nhiên tiến về phía cậu, thiếu niên vội vàng trốn vào chỗ tối âm u sợ hãi bị phát hiện, nhưng may mắn thay, hai người đó không hề để ý rằng cậu đang trốn ở đây, sau đó họ đã tự đi về hướng khác.
Tần Tiêu Phong thở phào nhẹ nhõm, suýt nữa bị dọa đến thót tim, lo lắng nhìn xung quanh thăm dò không yên, sau khi chắc chắn rằng trước mặt không có ai, cậu mới dám bước ra lao thẳng về phía cổng bất chấp tất cả có chuyện gì xảy đến.
Lối ra đã ở ngay trước mặt, càng chạy càng vui mừng như điên, chờ cậu thoát ra được, tự do bấy lâu nay sẽ trở lại trong vòng tay của mình, xin Chúa phù hộ cho con, đừng dở hơi nửa đường lại nhảy ra thêm một Trần Vân Thụy nữa!

Đột nhiên phía trước chiếu thẳng một luồng sáng chói mắt, đồng thời vang lên một âm thanh lớn giống như tiếng còi xe.

Theo phản xạ tự nhiên, cậu dùng tay chặn lại ánh sáng, một linh tính điềm báo dâng lên trong tích tắc, Tần Tiêu Phong cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Định quay đầu là bờ, tự dưng vọt tới một chiếc đầu xe đen bóng càng lúc càng đến gần cậu, rất giống cái cảnh xe cảnh sát truy đuổi tội phạm đào tẩu trong một bộ phim trinh thám, chặn mọi ngả đường ngăn cản phạm nhân.
Tần Tiêu Phong phút chốc cứng còng, chỉ có thể trơ mắt nhìn Trần Vân Thụy phát điên lao ra khỏi chiếc xe Mercedes trước mặt, nắm lấy cổ áo cậu như bóp cổ một con gà, cuồng nộ ép hỏi.
"Cậu muốn đi đâu?"
Giọng nói như phát ra từ hầm băng lạnh buốt..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận