Ta Đoạt Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chủ FULL


"Khuyết Hàn Phù? Cậu nói chính là giáo sư trẻ tuổi nhất ở trường chúng ta Khuyết Hàn Phù hả?!" Lục Mộng Nhu không dám tin tưởng hỏi.

Trúc Tâm Nhã đỏ hốc mắt gật đầu: "Hẳn là cô ấy, Lê Hanh tới đại học Long Thành diễn thuyết cũng là vì muốn thấy cô ấy, tớ chỉ là việc ngoài ý muốn."
Lục Mộng Nhu không biết nói gì cho phải.

Nếu Lê Hanh mà thích nữ nhân khác, nàng khẳng định không nói hai lời liền giúp đỡ Trúc Tâm Nhã chỉnh đốn đôi cẩu nam nữ kia một phen, nhưng Lê Hanh thích lại là Khuyết Hàn Phù! Chỉ số thông minh cao! Nhan sắc vô địch! Cao không thể với! Khuyết Hàn Phù a!
Người ở đại học Long Thành thích Khuyết Hàn Phù nhiều vô sô kể, Lê Hanh thích nàng, cũng thật là bình thường.

Trúc Tâm Nhã nói: "Lê Hanh không thích tớ, tớ muốn giải trừ hôn ước với hắn."
"Nhất định phải giải trừ, Lê Hanh lại chẳng phải là nhân vật ghê gớm gì, nếu không phải cậu thích hắn, với gia thế của cậu hắn căn bản không xứng với cậu...."
Lục Mộng Nhu lòng đầy căm phẫn nói, thời điểm đang muốn tiếp tục nói, khóe mắt bỗng nhiên liếc đến một thân ảnh thanh lãnh cao nhã, tức khắc mặt đầy xấu hổ.

"Khuyết, Khuyết giáo sư, chào buổi chiều." Lục Mộng Nhu giật giật tay áo Trúc Tâm Nhã, đưa mặt ra hiệu cho nàng.

Trong lòng Trúc Tâm Nhã nhảy dựng.

Nàng đây là sau lưng nhắc tới nữ chủ mãi kết quả nhắc đến nỗi nàng xuất hiện luôn?
Hiện tại Lê Hanh cùng Khuyết Hàn Phù còn chưa có quan hệ gì, chính mình ở sau lưng nói người ta là không tốt.


Trúc Tâm Nhã xoay người lại, mặt có chút đỏ, dự định xin lỗi Khuyết Hàn Phù, kết quả sau khi thấy Khuyết Hàn Phù, lập tức kinh diễm mà tắt tiếng.

Nữ nhân trước mắt vóc dáng cao gầy, dáng người phù hợp, trên người mặc váy lụa dài đơn giản màu xanh lá, tóc dài màu trà hơi quăn xõa tung, làn da trắng, màu mắt thực nhạt, tựa như châu lưu ly, sắc môi đỏ thẫm, thần sắc lãnh đạm, trong ngày xuân ấm áp cả người lại lộ ra lạnh lẽo, cao không thể với, rồi lại thấy trái tim Trúc Tâm Nhã bang bang nảy lên.

"Thực xin lỗi Khuyết giáo sư, chúng ta không nên nói sau lưng ngài." Lục Mộng Nhu nhanh chóng nhận sai.

Thanh âm Lục Mộng Nhu đánh tỉnh Trúc Tâm Nhã, nàng liếc mắt nhìn Khuyết Hàn Phù một cái, ngượng ngùng rũ mắt, lại nhịn không được nhìn thoáng qua.

Thì ra nữ chủ đẹp như vậy sao? Không chỉ đẹp, mà còn cả người tỏa ra tiên khí! Nàng là một nữ hài tử mà nhìn đến còn động tâm không thôi, trách không được nam chủ có chấp niệm sâu như vậy đối với cô, vì có được cô không tiếc đẩy cô xuống vực sâu đau khổ, rồi lại vươn một bàn tay ra nắm lấy cô làm Chúa cứu thế của cô.

Tiểu thuyết miêu tả bề ngoài của Khuyết Hàn Phù không nhiều lắm, từ ngữ của tác giả thiếu thốn, chỉ nhắc qua vài lần nàng thực đẹp, thực lạnh lùng, là bạch nguyệt quang trong lòng Lê Hanh.

Lúc Trúc Tâm Nhã đọc liền khịt mũi khinh thường, nghĩ thầm cho dù đẹp lại có thể đẹp đến mức nào.

Hiện tại nàng thu hồi ý tưởng khi đó, Khuyết Hàn Phù có thể đẹp tới tận trong lòng nàng!
Lục Mộng Nhu thấy Trúc Tâm Nhã ngơ ngác nhìn chằm chằm Khuyết Hàn Phù mà không nói lời nào, vội vàng kéo nàng một chút, nhỏ giọng nhắc nhở: "Nhã Nhã, mau xin lỗi a."
"A, xin, xin lỗi." Trúc Tâm Nhã phục hồi lại tinh thần, trên mặt lộ ra tươi cười tự cho là đáng yêu nhất không người nào có thể cưỡng lại được, đi lên phía trước vài bước, tới trước Khuyết Hàn Phù, hơi hơi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào khuôn mặt đẹp đến làm nàng hít thở không thông kia, "Khuyết giáo sư, xin chào, em là Trúc Tâm Nhã, thực xin lỗi, vừa rồi em không có ý nói cô không tốt, cô đừng để ý được không?" Đôi mắt thủy nhuận chớp chớp.


Lông mày Khuyết Hàn Phù nhàn nhạt cau lại, "Không có ý nói tôi không tốt, vì sao lại xin lỗi?"
Trúc Tâm Nhã không có nửa điểm sợ, nghiêng đầu tiếp tục giả vờ đáng yêu: "Bởi vì sợ Khuyết giáo sư hiểu lầm em nha, em thực ngưỡng mộ Khuyết giáo sư, không hy vọng Khuyết giáo sư chán ghét em."
Khuyết Hàn Phù dời ánh mắt đi, không nhìn khuôn mặt nhỏ trong trắng hơi đỏ trước mắt này, "Sẽ không."
"Sẽ không chán ghét em.......!Hay là sẽ không hiểu lầm em?"
"Sẽ không nhớ rõ." Ngữ khí Khuyết Hàn Phù bình đạm, nói xong liền xoay người rời đi.

Trúc Tâm Nhã nhìn bóng dáng Khuyết Hàn Phù, thật lâu vẫn chưa lấy lại bình tĩnh.

"Hô, làm tớ sợ muốn chết, may mắn Khuyết Hàn Phù không so đo với chúng ta, bằng không với sự ảnh hưởng của cô ấy ở trường, chỉ cần nói một tiếng, hai người chúng ta khẳng định sẽ bị những người khác cô lập." Lục Mộng Nhu vuốt vuốt ngực nói.

Trên mặt Trúc Tâm Nhã lộ ra nụ cười mộng ảo, "Hàn Phù không chỉ đẹp, còn thực thiện lương, thật sự vô cùng hoàn mỹ ~"
Lục Mộng Nhu nghe ngữ khí Trúc Tâm Nhã nhộn nhạo, cả người đều nổi da gà, cạn lời nói: "Này, Trúc Tâm Nhã, cậu không sao chứ, cho dù cô ấy hoàn mỹ thì cũng là nữ nhân, cậu đừng có bày ra bộ dáng hoa si được không."
"Không đúng, nam nhân hay nữ nhân có quan hệ gì." Trúc Tâm Nhã ôm cánh tay Lục Mộng Nhu, lôi kéo nàng đi về hướng Khuyết Hàn Phù rời đi, "Lê Hanh là nam nhân, cũng là tra nam, so sánh với hắn, tớ tình nguyện phát hoa si với Hàn Phù."
"Hơn nữa, tiểu tỷ tỷ xinh đẹp như vậy, sao lại có thể bị tên tra nam Lê Hanh kia phá hư, tớ muốn cứu vớt cô ấy!" Trúc Tâm Nhã nghiêm túc nói với Lục Mộng Nhu.

"Cậu đừng quên hiện tại Lê Hanh là vị hôn phu của cậu, trước khi cứu Khuyết Hàn Phù, cậu cứu được chính mình không." Lục Mộng Nhu cảm thấy hôm nay Trúc Tâm Nhã kỳ kỳ quái quái, "Bây giờ cậu muốn lôi kéo tớ đi đâu a?"
"Đương nhiên là đi tìm Hàn Phù ~~~" Đôi mắt nai tơ to tròn của Trúc Tâm Nhã cười thành vầng trăng non cong cong.


Lục Mộng Nhu: "........!Từ bỏ đi."
Lục Mộng Nhu ngàn lần muốn cự tuyệt cuối cùng vẫn là đi theo Trúc Tâm Nhã cùng đi tìm Khuyết Hàn Phù, bất quá các nàng chỉ nhìn thấy Khuyết Hàn Phù vào tòa nhà thực nghiệp, lại không biết cô đi vào phòng thí nghiệm ở tầng nào.

Khác với giảng viên chuyên ngành của Long Thành đại học, Khuyết Hàn Phù không chỉ am hiểu một chuyên ngành, cô dường như tinh thông hết mọi chuyên ngành, hoàn toàn có năng lực giảng dạy chuyên ngành cho các sinh viên.

Hạng mục thực nghiệm trong tay cô đề cập đến vật lý, hóa học, sinh học, toán học,.....!đã có mấy thực nghiệp đạt được thành tích, nghe nói cô còn tự mình mở công ty! Nhân sinh chỉ có thể làm cho người phải kinh ngạc cảm thán, cảm xúc hâm mộ ghen ghét đều không thể sinh ra.

Lục Mộng Nhu giữ chặt Trúc Tâm Nhã đang muốn gõ cửa từng phòng tìm người, nói: "Thứ hai Khuyết Hàn Phù có tiết, đến lúc đó đi lên trường tìm cô ấy không phải là được rồi à.

Tòa nhà thực nghiệm có mười một tầng, mỗi tầng có ít nhất 5 phòng thí nghiệm, gõ cửa từng cái không chỉ lãng phí thời gian, còn có khả năng bỏ lỡ Khuyết Hàn Phù -- nói không chừng khi chúng ta đang tìm ở cửa Đông thì cô ấy đã rời đi từ cửa Tây rồi."
Trúc Tâm Nhã mất mát nói: "Được rồi, tại sao hôm nay không phải chủ nhật a."
"Tớ thấy cậu là si ngốc rồi." Lục Mộng Nhu nói, "Chuyện quan trọng nhất bây giờ của cậu không phải là tìm Khuyết Hàn Phù, mà là giải trừ hôn ước với Lê Hanh."
Trúc Tâm Nhã thở dài: "Giải trừ hôn ước đâu có đơn giản như vậy a.

Chuyện Lê Hanh thích Khuyết Hàn Phù là tớ vô tình phát hiện, ngày thường hắn đối với tớ hay ba mẹ tớ đều săn sóc mười phần chu đáo, không có chứng cứ hắn thích người khác, ba mẹ tớ khẳng định sẽ không đồng ý cho tớ giải trừ hôn ước."
"Chẳng lẽ cậu tiếp cận Khuyết Hàn Phù là vì thu thập chứng cứ?" Lục Mộng Nhu kinh ngạc hỏi.

Trúc Tâm Nhã nói: "Cũng không hẳn là vì thu thập chứng cứ?" Chủ yếu vẫn là bởi vì nàng luyến tiếc Khuyết Hàn Phù sau này bị nam chủ khi dễ.

Lê Hanh mười hai tuổi mới được Lê gia thu dưỡng, chỉ cần người để ý đều biết hắn không có cùng huyết thống với Lê gia, khi Lê Hanh mười lăm tuổi, mẹ Lê nhiều năm không có con bỗng nhiên trai già sinh ngọc, Lê Việt ra đời, tình trạng Lê Hanh xuống dốc không phanh.

Lê Hanh không chỉ phải chịu vắng vẻ ở trong nhà, ở trường quý tộc tư nhân mà hắn học, Lê Hanh cũng bắt đầu gặp bạo lực học đường.


Những người đó chế nhạo hắn, không ngừng lấy chuyện hắn là con nuôi ra kích thích hắn, nói hắn là cô nhi, không có ai yêu thương hắn, cha mẹ nuôi của hắn có con ruột rồi nhất định sẽ đưa hắn trả về cô nhi viện.

Lê Hanh bị câu nói "Trả về cô nhi viện" này chọc giận, thở dốc xông tới đánh nhau với những người đó, kết quả hắn thế đơn lực mỏng, bị bốn năm người đè ở trên mặt đất đánh.

Bọn họ đánh Lê Hanh xong liền nghênh ngang mà đi, để lại Lê Hanh mặt mũi đầy máu nằm trong bụi cỏ yên lặng rơi lệ.

Khuyết Hàn Phù đúng lúc này xuất hiện trước mắt Lê Hanh cứu hắn.

Khuyết Hàn Phù đưa người đến phòng y tế liền quên đi chuyện này, nhưng Lê Hanh vẫn còn nhớ rõ, trong buổi chiều tối tăm khiến người tuyệt vọng kia, Khuyết Hàn Phù như ánh sáng chiếu vào đáy lòng hắc ám của hắn.

Kết quả Lê Hanh đối xử với ánh sáng Khuyết Hàn Phù như thế nào?
Khiến cô thân bại danh liệt, không nơi nương tựa, rồi lại vươn tay tới cứu vớt cô.

Câu kết của tiểu thuyết khiến Trúc Tâm Nhã khắc sâu ấn tượng.

- - Bọn họ cuối cùng trở thành ánh sáng của lẫn nhau.

- ----------
Tui buồn nên cho mọi người vài chương đọc chơi:(.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận