Tam Công Tử Của Ta FULL


Ra khỏi phòng Thái hậu, Tam công tử kể cho ta nghe chuyện của kỹ nữ kia, nàng ta đến để trả thù, nàng ta hận Tam công tử hại c h ế t ca ca mình, vì vậy đã lừa hắn đi, chuốc thuốc mê hắn, muốn g i ế t hắn.

Nhưng có người đã cứu hắn.

Ta hỏi hắn là ai?
Hắn chỉ tay về phía một chiếc thuyền khác, ta nhìn sang, trên thuyền cờ xí bay phấp phới, trên đó thêu chữ “Đoan Mộc” bằng chỉ vàng, dưới cột buồm có một bóng người cao lớn đang đứng.

Ta vui mừng khôn xiết, nhấc váy, chạy như bay về phía đó: “Ca ca.”
Biên giới Đông Nam xảy ra chiến sự, tình hình nguy cấp, ca ca nhận lệnh vận chuyển quân nhu đến phía Nam, đi ngang qua thành Hoa Cẩm.

Ca ca không thể nán lại lâu, gặp mặt một lát liền phải rời đi, trước khi đi huynh ấy nói: "Chiến sự ở Đông Nam nổ ra, giặc ngoại bang trà trộn vào, cướp bóc, g i ế t người, gây náo loạn khắp nơi…”
Huynh ấy lưu luyến xoa đầu ta, ánh mắt sâu thẳm: "Trên đường đi về phía Nam, gặp phải loạn lạc, người nào chẳng may rơi xuống nước, cũng là chuyện bình thường."
Ta hiểu ý huynh ấy, cổ họng nghẹn lại: "Ca ca, muội có thể sao?"
Ca ca vuốt tóc ta, dịu dàng nói: "Muội muội, muội đã chịu nhiều ấm ức rồi, hãy đi đi, đi thật xa."
Ta nghẹn ngào: “… Phụ thân, mẫu thân…liệu họ có tha thứ cho muội không?”
Ánh mắt ca ca ấm áp, đưa tay lau nước mắt cho ta: "Từ khi muội vào cung, mẫu thân chưa từng ngủ một giấc trọn vẹn, ngày ngày ăn chay niệm phật, vừa gặp phụ thân là trách móc ông ấy, vì chút hư danh mà đẩy con gái vào nơi khốn cùng…”

"Phụ thân tuy ngoài mặt lạnh lùng không nói gì, nhưng trong lòng có lẽ cũng hối hận rồi, nghe nói muội rơi xuống nước suýt c h ế t, phụ thân ngồi thẫn thờ trong thư phòng cả đêm, sau đó lại vội vàng đưa thêm người vào cung bảo vệ muội, lúc muội lo liệu đại thọ cho Thái hậu, sợ không đủ kinh phí, phụ thân đã âm thầm đến gặp các thương gia, thu xếp ổn thỏa mọi việc…"
"Lần này đi về phía Nam, phụ thân dặn ta nhắn với muội, Mẫn Nhi cứ là Mẫn Nhi, những chuyện còn lại, cứ để phụ thân và huynh lo liệu."
Ta đứng c h ế t lặng tại chỗ.

Ta cứ ngỡ mình đơn độc chiến đấu trong cung, như đi trên băng mỏng, nào ngờ bên ngoài, gia đình lại lo lắng cho ta đến vậy.

Ta cứ ngỡ mình thuận buồm xuôi gió, là nhờ bản thân thông minh, khéo léo, nhưng lại không biết, phụ thân đã âm thầm bảo vệ ta.

Không biết phụ thân đã có thêm bao nhiêu sợi tóc bạc? Mẫu thân có khỏe không?
Từ biệt lần này, đến năm nào tháng nào ngày nào mới có thể gặp lại họ?
Ta dựa vào cánh tay ca ca, nước mắt không ngừng rơi xuống.

Ca ca dỗ dành ta, nắm tay ta đặt vào lòng bàn tay Tam công tử: "Sau này, muội muội ngốc nghếch của ta, xin Vệ Thống lĩnh hãy chiếu cố nàng nhiều hơn."
Tam công tử nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, sống mũi, hốc mắt hơi đỏ, giọng nói kiên định: "Đại ca, ta tuyệt đối sẽ không để bất kỳ ai bắt nạt nàng ấy.”.

||||| Truyện đề cử: Nhan Tiểu Thư, Em Mãi Là Người Tình |||||
Bầu trời dần dần ló dạng.

Chúng ta đứng trên bờ, tiễn ca ca rời đi, nhìn cánh buồm cô độc khuất dần trong sương sớm.

Chia ly, lại là chia ly, dòng đời trôi, chúng ta luôn phải trải qua vô số lần chia ly.

Thái hậu giúp chúng ta, trong một đêm mờ mịt, đưa chúng ta lên thuyền.

Bà ta nắm lấy tay chúng ta, vỗ nhẹ vào mu bàn tay: “Vệ Tam, Mẫn Nhi, hãy sống thật tốt.”
Tam công tử nhẹ nhàng ôm lấy bà, cười nói: “Cô cô, người hãy bảo trọng, đừng quá lo lắng cho ta.”
Hốc mắt Thái hậu đỏ hoe, giơ tay định đánh hắn, nhưng cuối cùng vẫn không nỡ ra tay, chỉ khẽ thở dài: “Thằng nhóc này, đừng quên cô cô của ngươi, sau này vào ngày giỗ của cô cô, hãy thắp hương, đốt vàng mã, cúng vài món chay, ít nhất… cô cô còn có thể tìm được đường về nhà.”
Tam công tử thì thầm: “Cô cô nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi.”
Hắn muốn nở nụ cười an ủi bà, nhưng cuối cùng vẫn không thể.


Ánh đèn trên sông chiếu tới, soi sáng mái tóc bạc trắng của Thái hậu.

Giữa dòng sông, một vầng trăng lạnh lẽo, chúng ta im lặng hồi lâu.

Tề phi đưa cho chúng ta một xấp ngân phiếu, Ngọc phi chuẩn bị một hòm thuốc đặt trên thuyền, Xuân Điềm thu dọn hành lý của ta gọn gàng, lúc ta bước lên thuyền, ba người họ ôm chặt lấy ta, khóc nức nở.

“Nương nương, người hãy bảo trọng.”
Ta từng hứa với họ, ta sẽ bảo vệ họ, nhưng bây giờ, ta lại phải ra đi…
Ngọc phi luôn tinh tế, nàng ấy nở nụ cười an ủi ta: “Nương nương, người đừng lo lắng cho chúng ta, chúng ta sẽ sống thật tốt.”
Thái hậu xua tay: “Đi đi, mau đi đi, ta sẽ thay con chăm sóc mấy đứa này.”
Tam công tử nhẹ nhàng ôm lấy ta.

Những người đứng trên bờ dần dần khuất bóng trong màn đêm.


Lúc hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời, thuyền của chúng ta cập bến một hải cảng, trên bến tàu neo đậu vô số thuyền đánh cá, lúc hoàng hôn đã thắp đèn, giống như những vì sao rơi xuống.

Nơi giao nhau giữa bờ biển và thành thị, tràn ngập hoa cỏ, muôn hồng nghìn tía, rực rỡ, trải dài dọc theo bờ sông, lan tỏa đến tận chân trời.

Chúng ta yêu thành nhỏ này, thành Phồn Y.


Chúng ta dừng chân ở đây, hàng xóm là một gia đình bình thường nhưng rất náo nhiệt, họ Dư, hai vợ chồng rất yêu thương nhau, có bốn đứa con, sống bằng nghề đánh cá, rất nhiệt tình, hiếu khách.

Thi thoảng họ lại sai con mang đến cho chúng ta cá tươi, tôm tươi, còn sống nhảy tanh tách, ta được Dư đại tỷ chỉ dạy, học cách đánh vẩy, mổ cá, nấu cá, rút ​​chỉ đen ở tôm, chiên tôm, hầm canh…
Tam công tử rất thích đồ ăn ta nấu, mỗi lần đều ăn hết sạch, còn khen ta khéo tay trước mặt mọi người.

Dư đại tỷ bị hắn nói đến động lòng, cũng đến nhà ta ăn cơm một lần, nhưng ăn được nửa chừng lại lấy cớ có việc bỏ về.

Từ đó nàng ấy không đến nhà ta ăn cơm nữa.

Tam công tử nói nàng ấy không có phúc.

Tam công tử dựng giàn hoa, xích đu, bia b.ắ.n cung tên trong sân, khiến lũ trẻ con nhà bên cạnh thèm thuồng, thường xuyên tự nguyện mang cá đến, bé gái đến thì quấn lấy ta đòi chơi xích đu, bé trai đến thì đòi Tam công tử dạy b.ắ.n cung.

Tam công tử dạy học rất nghiêm túc, còn tặng mỗi đứa một bộ cung tên nhỏ, huấn luyện theo kiểu quân đội, khiến lũ nhóc la hét om sòm, ta bế bé gái đứng bên cạnh cười, Tam công tử thỉnh thoảng lại đến véo má ta….


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận