Tam Công Tử Của Ta FULL


Dưới lớp chăn tối om, chúng ta dựa vào nhau rất gần.

Ta nuốt nước miếng, không dám nhúc nhích, nhắm chặt mắt.

Viên ngọc thạch tỏa sáng dưới ánh đèn, le lói phát ra ánh sáng mê hoặc lòng người.

"Nữ sư phụ, nàng là người đầu tiên..."
Tam công tử đột nhiên nói một câu không đầu không đuôi.

Ta hé mắt, nhìn hắn: "Cái gì?"
"Không có gì..."
Hắn dừng lại, đột nhiên hỏi: "Nữ sư phụ, nàng là ai?"
Giọng nói của hắn tuy rất nhỏ, rất nhẹ, rất dịu dàng, nhưng lại khiến ta bối rối.

Đúng vậy, nữ sư phụ chùa Mộng Ẩn, làm sao có thể biết được chuyện của các gia tộc danh giá kinh thành.

Tam công tử chỉ là chìm đắm trong dục vọng, cũng không có nghĩa là hắn không còn thông minh nữa.

Nhưng cho dù hắn có đoán như thế nào, cũng sẽ không đoán được ta là đích nữ nhà họ Đoan Mộc, Đoan Mộc Mẫn sắp trở thành hoàng hậu.

Không ai có thể đoán được.

Ta dần dần bình tĩnh lại, im lặng nhìn hắn.

Ánh mắt hắn nóng bỏng.


Qua hồi lâu, ta cúi đầu, tùy ý vân vê góc chăn màu xanh, thấp giọng nói:
"Tam công tử yên tâm, ta là ai, cũng không ảnh hưởng đến ngài...!Ta đã hứa rồi, chuyện qua đi là thôi, tuyệt đối sẽ không dây dưa tam..."
Hắn lần đầu tiên cắt ngang lời ta: "Nàng cho rằng ta sợ cái này sao?"
Ta cảm thấy hắn có chút tức giận, vẻ u ám giữa hàng lông mày xinh đẹp kia trong nháy mắt nhuốm màu giận dữ.

.

Ngôn Tình Nữ Phụ
Tam công tử đang tức giận điều gì, ta không hiểu, ta có thể cam đoan đều đã cam đoan rồi.

Ta không muốn chọc giận hắn, điều đó hoàn toàn trái ngược với mục đích ban đầu của ta.

Tổ mẫu từng dạy ta, nếu đối phương đang tức giận, đừng nên châm dầu vào lửa, hãy tạm thời rời đi.

Ta im lặng một lát, ngồi dậy, nhẹ nhàng đẩy chăn ra, "Tam công tử, xin lỗi...!ngày mai ta lại đến vậy."
Ta cần phải bước qua người hắn.

Một chân vừa đặt lên mép giường, liền rơi vào khoảng không.

Cả người bị đè lên người Tam công tử.

Tay hắn kéo một cái, chiếc chăn dày nặng nề bao phủ chúng ta thật chặt.

Dưới lớp chăn tối om là một thế giới hoang vu khác.

Nóng bỏng, thô bạo, nụ hôn hỗn loạn.

Liên tục không ngừng, giống như những hạt mưa dày đặc vội vàng, khiến ta không kịp trở tay.

Giọng nói trong bóng tối rất nhỏ rất trầm: "Nữ sư phụ, nàng xem ta là cái gì?"
"Tam công tử..."
"Nữ sư phụ rốt cuộc là tiểu thư nhà nào? Khuê phòng quạnh hiu, nghe nói Tam công tử phóng đãng, liền lấy bổn công tử để g i ế t thời gian sao? Nhìn trúng Tam công tử đã là cá thối tôm hỏng, cho nên, sa đọa muốn tìm Tam công tử, sa đọa xong liền đường ai nấy đi đúng không? Nữ sư phụ, trêu chọc Tam công tử, không phải dễ dàng như vậy là có thể xong chuyện."
Hắn nắm chặt cổ tay ta, càng hôn càng mạnh bạo.

Đây là lần đầu tiên, trực diện với sự u ám, hung ác của hắn.

Người hắn tức giận, không phải là ta, mà là chính hắn.

Người hắn chán ghét, là chính hắn, hắn chán ghét bản thân mình như vậy...!
Ta nhìn hắn với đôi mắt cay xè, nhớ rõ ràng gương mặt tuấn tú từng chắn cho ta cột lửa nóng rực ở U Châu.

Lưỡi lửa bốc lên ngùn ngụt.

Cột lửa nặng nề, nóng bỏng đè lên lưng hắn.

Hắn che chở ta dưới thân, dùng tay đỡ lấy gáy ta.


"Cô nương, đừng sợ..."
Tam công tử có thể vì ta, một người xa lạ mà mạo hiểm.

Tam công tử, sao có thể là cá thối tôm hỏng chứ.

Hắn chỉ là tạm thời, lạc đường mà thôi.

"Tam công tử...!Những gì ngài nói đều không đúng..."
Trong bóng tối, hơi thở nặng nề.

Đôi mắt long lanh như nước kia, nhìn chằm chằm ta, ánh sáng le lói trong đáy mắt, mờ ảo.

Ta vuốt ve đôi mắt ấy, dịu dàng nói:
"Tam công tử, ta không thể nói rõ thân phận của mình, có lẽ, sau này...!Vào một ngày nào đó sau này, ngài sẽ biết.

Nhưng, xin đừng hiểu lầm, Tam công tử trong lòng ta, là...!người tốt nhất, không phải cá thối tôm hỏng gì đó, cũng không phải kẻ phóng đãng ăn chơi trác táng gì đó, ta tìm ngài, vì quá muốn gặp Tam công tử, quá muốn đến gần Tam công tử, ta chỉ là, quá mức khó kiềm chế lòng mình."
Hơi thở dần dần bình ổn trở lại.

Đôi mắt long lanh như nước kia, mây tan gió tạnh, ánh sáng mờ ảo, lộ ra tia sáng trong trẻo.

"Xin lỗi, Tam công tử, nếu đã mang đến phiền phức cho ngài, ta có thể rời đi ngay lập tức..."
Nụ hôn hung dữ, đầy vẻ hung ác kia dần dần dừng lại.

Trong bóng tối, im lặng rất lâu rất lâu.

Giọng nói của hắn rất bình tĩnh:
"Nữ sư phụ...!Nàng không biết, trước kia ta đã phá hỏng chuyện gì...!Ta đã hủy hoại tất cả."
Ta run rẩy đưa tay, nhẹ nhàng vuốt ve lông mày hắn: "Tam công tử, chuyện đã qua rồi."
Hắn ôm chặt ta vào lòng, thì thầm như đang mê sảng:
"Chưa qua đâu, mỗi đêm...!mỗi đêm ta đều gặp ác mộng.


Năm mươi nghìn oan hồn, mỗi đêm đều ở trước giường ta, kêu gào thảm thiết..."
Hắn dường như lại nhìn thấy cảnh tượng đó, nhắm chặt mắt đầy đau đớn.

"Nữ sư phụ, nàng có biết không? Bọn họ, có huynh trưởng của ta, có tiền bối của ta, có chiến hữu của ta, bọn họ lúc c h ế t không nhắm mắt được, tay chân không còn nguyên vẹn, U Minh Cốc khắp nơi đều là máu, dâng lên như thủy triều, ngập đến bắp chân...!Mỗi đêm ta đều phải uống thuốc, nếu không uống thuốc...!Ta sẽ phát điên mất..."
Hóa ra mỗi đêm hắn ngủ say như vậy, là vì đã uống thuốc...!
"Tam công tử, không phải lỗi của ngài.

Trận chiến thất bại, không thể chỉ đổ hết lên đầu ngài..."
Năm đó, Tam công tử cũng mới hai mươi tuổi.

Hắn lắc đầu: "Không, không phải.

Nếu lúc đó, ta nghe lời ca ca, thay đổi kế hoạch tác chiến khác, sẽ không như vậy.

Là ta tự cho mình là đúng, cố chấp, vì ta, bọn họ mới c h ế t..."
"Ta nên dùng mạng mình để đền cho bọn họ."
Hắn cười khổ: "Ca ca ta không cho phép.

Bản thân huynh ấy đã hi sinh anh dũng, lại bảo ta sống tạm bợ...!Nàng nói xem, ca ca ta có phải rất quá đáng không, đối xử với ta theo tiêu chuẩn kép, bao nhiêu năm như vậy, ta chưa từng nghe lời huynh ấy một lần nào, lần cuối cùng rồi, ta sao có thể không nghe lời."
Ta hôn lên mi tâm hắn: "Tam công tử, ca ca ngài nói đúng."
Hắn cọ cọ mặt vào mặt ta, giọng nói trầm thấp, đau buồn: "Huynh ấy luôn luôn đúng...!Nhưng huynh ấy không biết, rất mệt mỏi...!Sống rất mệt mỏi...!Hối hận vô tận, bị người đời nguyền rủa, sỉ nhục, ta chính là một vũng bùn nhơ, bất cứ ai cũng có thể giẫm lên một cước, bọn họ đều mong ta c h ế t, nhưng ta lại mặt dày mày dạn, sống lay lắt.

Ta là một kẻ đáng khinh đáng ghét như vậy."
"Hừ...!Nữ sư phụ, nàng xem, nàng căn bản không biết Tam công tử là loại cặn bã như thế nào."
Hắn cười tự giễu một cách thê lương..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận