Tam Công Tử Của Ta FULL


Những người đó bị nữ nhân mà bọn họ cho là điên rồi dọa sợ.

Đám người ô hợp, nói giải tán là giải tán ngay.

Tam công tử giật lấy con d.a.o găm trong tay ta.

Giữa con phố hoang vắng, chật vật, hoảng sợ, hắn ôm chặt lấy ta.

Đó là cái ôm gần như khiến ta nghẹt thở.

"Nữ sư phụ, ta không sao..."
Ta nức nở trong vòng tay hắn: "Sao lại không sao chứ..."
"Có lẽ ban đầu là có sao, nhưng bây giờ, đều không sao rồi."
"Nữ sư phụ, không sao cả..."
_____________________________________
Chúng ta cần phải rửa sạch những thứ dơ bẩn trên người.

Chùa Mộng Ẩn có một suối nước nóng.

Một tấm bình phong bằng gỗ tử đàn ngăn cách ta và Tam công tử.

Ta ngâm mình trong nước, bên tai là tiếng nước chảy róc rách từ phía bên kia tấm bình phong.

Gỗ tử đàn bị nước b.ắ.n vào, đỏ đến mức khiến người ta thèm thuồng.

Bóng người mờ ảo, thấp thoáng, lay động trên tấm bình phong.

Ta chống cằm nhìn tấm bình phong, mí mắt đã khóc quá nhiều trở nên nặng trĩu.

Suối nước nóng xua tan mệt mỏi trên từng tấc da thịt.


Dần dần tĩnh lặng, tuyết rơi ngoài hiên xào xạc.

Ta ngủ rất say, mơ màng nghe thấy tiếng gọi khe khẽ, xa xăm.

Ta bịt tai, quay người lại, tiếp tục gục xuống thành bể ngủ, chỉ là có chút lạnh, nhưng mà rất buồn ngủ.

Nước suối dập dềnh, dâng lên, thật ồn ào.

Cánh tay rắn chắc kéo ta lên, lồng n.g.ự.c ấm áp áp vào người ta.

Lớp áo mỏng manh, dưới nước, thật yếu ớt mong manh.

Hắn cắn tai ta: "Tiểu đáng thương, ngủ ở đây sẽ bị cảm lạnh..."
Ta cố gắng mở mắt ra, nhìn thấy gương mặt tuấn tú, cao quý kia, nhịn không được dụi dụi mặt vào người hắn:
"Ưm...!Tam công tử, ta chỉ chợp mắt một lát thôi."
Hắn xoa dịu lông mày ta, khẽ cười: "Về phòng ngủ, được không?"
"Ưm...!Không đi nổi, không muốn đi." Muốn làm nũng.

Không muốn tỉnh.

"Bổn công tử ôm nàng."
Bàn tay ấm áp của hắn đỡ lấy ta, ôm vào lòng.

Hắn đột nhiên dừng lại như bị điện giật, đứng im tại chỗ, nước suối xung quanh vẫn đang cuồn cuộn chảy.

Làn da dần dần chuyển sang màu hồng phấn, sau đó lại dần dần nhuộm lên một màu đỏ diễm lệ hơn.

Ta vòng tay qua cổ hắn, chớp chớp mắt nhìn hắn: "Tam công tử...!Sao vậy?"
Chỉ còn lại ba ngày nữa thôi.

Ta muốn dâng hiến tất cả cho Tam công tử của ta.

Ta biết, đây là hành động uống rượu giải khát, nhưng còn có thể làm gì khác đây, ta rất muốn rất muốn có được hắn, dục vọng điên cuồng này, đã áp đảo lý trí cuối cùng.

Rõ ràng ta biết, Tam công tử không muốn sa ngã.

Nhưng lần này, ta muốn sa ngã một lần.

Đầu ngón tay trên mặt nước run rẩy cùng với những giọt nước.

Hắn nhìn ta chằm chằm, thành thật nói: "Không đi nổi nữa..."
Hắn cố gắng điều hòa lại nhịp thở.

Giãy giụa, thăm dò trước lôi trì.

"Nữ sư phụ, ta có hơi muốn..."
Ta hôn hắn, khơi gợi:
"Tam công tử...!Ngài muốn gì, ta đều có thể cho ngài."
Ta biết làm như vậy rất hèn hạ, thừa dịp chen vào, nhưng an ủi cũng được, chỉ cần một lần an ủi là ta đã mãn nguyện rồi.

Tam công tử nhìn ta hồi lâu, ánh mắt sâu không thấy đáy.

Ta cho rằng, lần này ta có thể dụ dỗ Tam công tử hoàn toàn.


Nhưng, ta nghĩ hắn có lẽ có nguyên tắc cần phải kiên trì hơn, khiến hắn từ chối ta vào thời khắc cuối cùng.

Hắn nói: "Nữ sư phụ, hãy đợi thêm một chút nữa...".

truyen bac chien
Ta nhìn hắn với vẻ thất vọng.

Hắn dùng áo choàng bọc lấy cơ thể ướt sũng của ta, còn ôm ta lên.

Ta nắm chặt áo choàng, nhảy xuống khỏi người hắn, ta có chút kích động, có chút không khống chế được cảm xúc.

Tại sao không thể muốn ta một lần.

Chỉ một lần thôi là đủ rồi.

Luôn luôn không đúng lúc.

Không phải hắn từ chối, thì chính là ta từ chối.

Hối hận.

Có thể trách ai đây.

Ta xỏ giày vào, xách đèn lưu ly, chán nản đi ra ngoài.

Ta không có ý trách cứ ai, nhưng ta không nhịn được muốn khóc, ta không muốn lộ ra dáng vẻ chật vật như vậy, khóc trước mặt hắn.

Tam công tử không như ta mong muốn, hắn đuổi theo phía sau, bá đạo ôm chặt ta vào lòng.

Hắn không muốn ta, tại sao lại ôm ta.

Lời hắn nói khiến ta hoang mang:
"Nữ sư phụ, ta không hy vọng là bây giờ."
Ta đau lòng gật đầu, không nói gì.

Không muốn thì thôi, còn phân biệt bây giờ với sau này làm gì.

Hắn không biết, ta chỉ có thể lãng phí thời gian bây giờ, không có sau này.


Hắn từ chối hiện tại, chính là từ chối ta.

Ta rúc vào lòng hắn, muốn khóc cũng không khóc được.

Hắn lại không có lỗi gì.

Thôi vậy, thôi vậy, cứ như vậy đi.

Hắn lại cúi đầu hôn ta.

Ta thật sự nhịn không được, nắm lấy cánh tay hắn, hung hăng cắn một cái.

Hắn hít vào một ngụm khí lạnh, sau đó vén tay áo lên nhìn, ta cũng nhịn không được liếc nhìn.

Hít, một vòng răng sâu hoắm, rõ ràng.

Ta hối hận rồi, ta len lén nhìn sắc mặt hắn, chắc là rất đau.

Hắn không những không tức giận, ngược lại còn cười, nhìn chằm chằm vào dấu răng, trêu chọc: "Đúng là cô nương có hàng mi dài tính tình nóng nảy mà..."
Ta theo bản năng sờ sờ hàng mi của mình, lẩm bẩm: "Từ bao giờ lại có câu nói này vậy, chưa từng nghe qua."
Hắn nhếch môi cười.

Ta nhìn hắn, hàng mi hắn run rẩy, ta nhịn không được nói:
"Hừ, Tam công tử, hàng mi của ngài cũng không ngắn, vậy tính tình cũng chẳng tốt đẹp gì đâu."
Ánh trăng chiếu lên lông mày, đôi mắt hắn, hắn cười, lông mày, đôi mắt cũng trở nên trong sáng: "Ở bên cạnh nàng, chỉ cần là ta thì đều tốt."
Hừ, lời ngon tiếng ngọt.

Miệng lưỡi Tam công tử, toàn là lời ngon tiếng ngọt để lừa gạt người khác..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận