Tam Sơ

Hôm sau, Phó Đình Xuyên tự mình chở Khương Điệu về nhà.

Trên đường đi, Khương Điệu hỏi lui hỏi tới Phó Đình Xuyên trong nhà anh chỉ có mẹ thôi phải không.

Đến đoạn đường bằng phẳng trống trải, Phó Đình Xuyên cầm lái bằng một tay, một tay sờ sờ đầu cô: “Yên tâm, anh nói rồi mà, anh di truyền hết tính cách của mẹ anh, không thích những nơi ồn ào đâu.”

Lúc này Khương Điệu mới bình tâm lại.

Bởi vì lần này đến Bắc Kinh, cô chỉ chuẩn bị một món quà cho mẹ của Phó Đình Xuyên mà thôi, một chiếc khăn lụa cho nữ, một cái máy matxa, không phải đồ đắt tiền gì nhưng là cả tấm lòng của cô.

Phó Đình Xuyên nhìn cô một cái, cười khẽ.

Lúc cả thế giới nổ tung vì chuyện hai người, họ lại im lặng như những người bình thường khác, cùng hoàn thành quá trình trở thành bạn đời của nhau.

Bên trong xe chỉ có ánh nắng tĩnh hảo.

Phó Đình Xuyên lái xe không quá lâu, nhà anh ở vùng ngoại thành Bắc Kinh, không phải biệt thự gì, chỉ là một căn phòng vô cùng giản dị.

Mẹ anh vốn thích yên lặng, sự nghiệp của con trai thuận lợi, sau khi có được tiền, anh cũng định đổi cho bà một căn phòng lớn, nhưng mà không vui, chỉ muốn ở đây.

Hàng rào là một bức tường phủ vôi, bên trên còn dán tờ quảng cáo “thông cống thoát nước” và đủ thứ khác, vào tháng mười năm nay, trong khu có gia đình kết hôn, nên từ tầng một đến tầng bốn được sơn lại một lượt, hôm nay nhìn thấy lại càng chói mắt.

Phó Đình Xuyên cầm quà cáp thay Khương Điệu, xe dừng lại bên đường, mua thêm mấy loại hoa quả tươi. Anh đội mũ và khẩu trang, nhưng bà chủ quán hoa quả vẫn nhận ra anh.

Khương Điệu đang cẩn thận chọn táo, thì nghe bà chủ cười tủm tỉm nói: “Tiểu Xuyên a, lại về rồi à.”

Phó Đình Xuyên tháo một bên khẩu trang ra, lễ phép cười: “Đúng vậy ạ, chị Kim.”

“Vợ?” Bà chủ nhìn Khương Điệu nháy mắt.

Phó Đình Xuyên vẫn cười như trước: “Đúng ạ.”

“Xinh ghê cơ.”

Phó Đình Xuyên dõng dạc tán thành: “Em cũng thấy thế.” Bà chủ không ngờ anh lại khiêm tốn như thế, cười càng oang oang hơn: “Mẹ cậu chắc vui lắm nhỉ, nhiều năm thế, cuối cùng cũng không phải một mình về nhà nữa.”

“Dạ.” Phó Đình Xuyên gật đầu.

Bà chủ tò mò hỏi tiếp: “Vợ cậu là người nơi nào?”

“...” Phó Đình Xuyên im lặng, tiếp theo lại bật cười, cho tới bây giờ anh lại không hề biết vợ mình là người ở đâu... chẳng lẽ yêu sâu đậm quá, đến mức không quan tâm những thứ khác sao...

Khương Điệu thấy anh trầm mặc thì mím môi, đặt trái táo cuối cùng vào gói to rồi đưa cho bà chủ, giải vây cho Phó Đình Xuyên: “Ba em ở Tô Châu.”

Cô cười khanh khách, cực kì đáng yêu.

Bà chủ nhìn cô vài lần, đặt túi nilon lên cân điện tử: “Người phía nam đúng là dịu dàng, da dẻ cũng mềm mại nữa.” Bà liếc sang Phó Đình Xuyên rồi đưa gói to qua: “Xem táo này, biết chọn quá, có thể gặp được đúng là phúc lớn đấy Tiểu Xuyên.”


“Cũng không phải đâu.” Đuôi mắt Phó Đình Xuyên đầy ý cười.

Sau khi mua hoa quả xong, Khương Điệu bấm khuỷu tay của anh, khẽ trách: “Bà chủ người ta khách khí thôi, anh cứ hùa theo là được mà.”

Phó Đình Xuyên nói: “Sao nào, nói gì anh cũng phải đồng ý hả?”

“Hừ.” Khương Điệu quay đầu trừng anh, vờ giận, trong lòng lại hết sức ngọt ngào.

...

Phó Đình Xuyên đứng trước cửa phòng 302.

Anh gỡ bao tay, lấy chìa khóa nhà nhưng rồi nghĩ sao đó lại không mở cửa mà chuyển thành gõ gõ.

Khương Điệu lo lắng đứng im.

Vài phút sau, cửa được mở từ bên trong.

Khương Điệu đứng bên phải, là người đầu tiên thấy rõ người bên trong.

Thật là mẹ của Phó Đình Xuyên sao, Khương Điệu vẫn tưởng tượng phải là một vị phu nhân mười phần quý khí. Nhưng đó là một người mẹ hết sức bình thường, giống hệt như những trưởng bối khác.

Mang tạp dề, mái tóc hoa râm, khóe mắt khóe môi có dấu vết năm tháng, dịu dàng mà thiện lương.

Kỳ thật cũng giống như suy đoán, sau khi nhìn thấy khu nhà nay, cô cũng biết, dù con trai là người được vạn người quan tâm, tiền nhiều như nước, nhưng mà lại muốn ở trong căn phòng nhỏ ở vùng này, thế đủ biết bà đạm bạc như thế nào, không tranh tài lợi.

Mặt mày của Phó Đình Xuyên được di truyền từ bà, đôi mắt dài hẹp đào hoa, mày sắc tự nhiên, hốc mắt thật sâu, có hương vị của mỹ nhân châu Âu.

Một cái khuôn khắc ra vậy.

Bà cẩn thận đánh giá Khương Điệu.

“Mẹ.” Phó Đình Xuyên bên cạnh gọi bà.

Khương Điệu hoàn hồn, vội mỉm cười: “Con chào dì.”

“Ừ.” Mẹ Phó Đình Xuyên đáp lại, nghiêng người tránh ra một khoảng: “Mau vào đi, bên ngoài lạnh lắm.”

Phó Đình Xuyên đẩy sau lưng Khương Điệu một cái, Khương Điệu đành phải đi vào, anh theo sát phía sau, đưa đống quà trong tay tới trước mặt mẹ mình:

“Khương Điệu mua quà cho mẹ này.”

“Mua nhiều thế làm gì.” Cô cao hơn Khương Điệu một chút, hơi cúi thắt lưng định lấy dép lê trên tủ cho hai đứa.

“Dì cẩn thận,“ Khương Điệu cũng ngồi xổm xuống, giúp bà tìm: “Dì ơi, đôi nào ạ, con lấy cho dì.”


“Không cần đâu, dì lấy được rồi.” Bà đặt hai đôi giày sang bên cạnh: “Con thay xong thì ngồi trên sô pha với Đình Xuyên là được rồi.”

Người gia ngồi xổm lâu nên khó đứng dậy được.

Khương Điệu biết thế, nên khi cô đứng dậy xong cũng thuận tay giữ lấy khuỷu tay bà, đỡ bà đứng lên.

“Cám ơn con.” Mẹ Phó Đình Xuyên nhìn tới: “Con đổi giày đi.”

“Dạ.” Cô nghe lời, cúi đầu đổi giày, sau khi thay xong thì để đôi giày của mình ngay ngắn bên cạnh cửa.

Mẹ Phó Đình Xuyên thấy cô làm đâu vào đấy thì chuyển sang nhìn con trai.

Người kia cũng nhướng mày nhìn bà, vẻ mặt tò mò như đang hỏi, mẹ đối xử với dâu tương lai như thế nào ạ?

Thấy con trai vội vàng như thế, mẹ Phó suýt nữa thì cười thành tiếng, nói: “Tiểu Khương, giày con để lên kệ đi, vào cửa đã là người trong nhà, để một bên sẽ bất hòa đấy.”

“Đúng đó.” Phó Đình Xuyên gật đầu.

Nói xong bà xoay người đi vào phòng bếp.

Khương Điệu thay dép lê xong thì đi theo Phó Đình Xuyên vào phòng khách.

Một gian phòng không lớn, nhưng ba người trong một nhà sống vẫn đủ, bà dọn dẹp nó cực kỳ sạch sẽ, cách trang hoàng giống như phong cách nhiều năm về trước.

Khương Điệu thấy bên góc đông nam của phòng có đặt một chiếc tủ, bên trên đặt một bức ảnh chân dung đen trắng.

Đó hẳn là ba của Phó Đình Xuyên, khuôn mặt lúc còn trẻ tuổi mạnh mẽ, so với Phó Đình Xuyên bên cạnh cũng có năm sáu phần giống nhau.

“Là ba anh ạ?” Khương Điệu nhẹ giọng hỏi.

Phó Đình Xuyên hơi nghiêng đầu: “Ừ”

Không giống như những gia đình khác, ngày lễ ngày tết sẽ hay đặt lên thịt bò hay hoa quả hương khói linh tinh gì đó.

Trên tủ thờ chỉ đặt một bình hoa thủy tinh, nước đổ ngang phân nửa, trong đó là một cành cát cánh tươi. – hoa màu tím sáng, có lẽ là vừa mới mua.

Khương Điệu nhớ lại, ý nghĩa của loài hoa cát cánh, tình yêu đến chết cũng không thay đổi.

Cô nhìn về mẹ Phó đang bận rộn trong bếp, đột nhiên trong lòng lại có cảm giác rất mềm mại, như mật ngọt chảy ra.

Cô cởi áo khoát, xem lại mất mòn quà mang tới, rồi nói với Phó Đình Xuyên: “Em đi giúp mẹ anh nhé.”

Nói xong thì bỏ chạy vào phòng bếp, kéo tay áo lên hỏi bà có cần giúp đỡ gì không.


Thực ra trước khi tới, lần đầu tiên gặp người lớn, Khương Điệu không có kinh nghiệm gì nên lên mạng tìm thử, nhà gái lần đầu tiên đi tới nhà trai phải làm gì.

Đa số các câu trả lời đều là: Đừng quá nhiệt tình, người ta sẽ nghĩ cô không chịu nổi nữa muốn làm dâu nhà họ đấy, sau này sẽ bị nhà trai khinh thường, sai việc.

Nhưng mẹ Phó và Phó Đình Xuyên không phải người như vậy, lúc này đây Khương Điệu rõ ràng hơn ai hết.

Đến sau phòng bếp, mẹ Phó nói không cần đâu.

Khương Điệu lại đáp: “Dì cũng nói đều là người một nhà mà, đừng khách khí với con ạ.”

Mẹ Phó liền cười, không từ chối nữa, nói cô đi rửa cà tím đi, bà định làm món Chính gốc ba tiên.

Không quá vài phút sau, mẹ Phó quay đầu lại, trên thớt gỗ cà tím đã được cắt nhỏ đều đặn, quả thực là tay nghề rất cao.

Vốn định cùng vợ tương lai xem ti vi, giờ Phó Đình Xuyên cũng không muốn mở máy nữa.

Đi vào phòng bếp, lấy lòng hai người phụ nữ mà anh yêu nhất.

Khương Điệu im lặng tìm việc làm, không tranh công, càng không nói lời nịnh nọt người khác.

Mẹ Phó đánh nhẹ sau lưng anh, trách mắng: “Đi ra ngoài! Người cao to lớn, làm phòng bếp nhỏ chật chết đi được!” Trước mặt mẹ mình, Phó Đình Xuyên không khác gì nam sinh chỉ mới hơn mười tuổi, cười đùa: “Vậy chờ Khương Điệu gả cho con, mình đổi một phòng lớn mẹ nhé, phòng bếp cũng lớn.”

Khương Điệu đang thái đồ nghe vậy, mặt cũng nóng lên. Mẹ Phó: “Nói gì thế, mẹ không thích ở với mấy người trẻ bọn con đâu.”

Bà cho xương sườn vào nồi hầm, thấp giọng: “Mẹ ở đây với ba con, thanh tĩnh.”

....

Lúc ăn cơm trưa, ba người vừa ăn vừa tán gẫu, không khí khá nhẹ nhàng.

Mẹ Phó sợ Khương Điệu không quen, ngại dùng bữa nên gắp cho cô không ít, cũng hỏi thêm vài chuyện.

Khương Điệu ngoan ngoãn trả lời.

Hỏi cô người ở đâu, Khương Điệu đáp: “Tô Châu ạ.”

Mẹ Phó gật đầu nhớ lại, ánh mắt nhìn xa xăm: “Lúc ba Phó Đình Xuyên còn sống, dì và ông ấy cũng từng đến Tô Châu chơi, tự đi thôi, Hổ Khâu, trấn cổ, vườn Chuyết chính, rừng sư tử, hàn sơn tự nữa, đi hết. Vùng Giang Nam rất khác ở đây.”

Khương Điệu trả lời: “Tô Châu sao giống Bắc Kinh được ạ, Tô Châu tiểu gia bích ngọc, kinh thành hơi thở của vua. Mấy chỗ dì nói đều là nơi nổi danh chỗ bọn con. Lần sau dì có qua con mang dì đi tới mấy nơi, có nhiều món ngon lắm ạ.”

Phó Đình Xuyên gắp một miếng sườn xào chua ngọt, thản nhiên nói: “Còn cả hơi thở của vua, giờ cứ như lò luyện đan vậy, nếu không sao mà cả ngày sương khói lượn lờ thế chứ.”

Cái người này! Mẹ Phó và Khương Điệu cùng bật cười. Cười xong, mẹ Phó nhìn Khương Điệu: “Chắc là muốn đi thăm phải không.”

Khương Điệu trịnh trọng gật đầu, trong lòng hiểu được ý bà.

**

Buổi chiều, Khương Điệu cùng Phó Đình Xuyên ra thăm mộ ba anh.

Trước khi xuất phát, mẹ Phó chọn một ít hoa quả mà hai người mang tới, nói mình không ăn được nhiều như vậy.


Phó Đình Xuyên hỏi sao mẹ Phó không đi cùng.

Bà nói, bà không thích đi, nhìn mấy chục năm cũng chán rồi.

Khương Điệu nghe xong, trong lòng vừa ấm áp vừa chua xót.

Khương Điệu mua một bó hoa hồng trắng, tự mình chọn từng hoa, gói bằng giấy, buộc dây lưng trắng, cực kì đơn giản.

Trên đường đi, Phó Đình Xuyên thấy cô cẩn thận ôm nó vào lòng, anh nói: “Anh tưởng em sẽ mua hoa cúc.”

“Em nghĩ ba anh không thích nhìn, hoa hồng trắng cũng tượng trưng cho sự tôn kính, tình cảm dành cho ông cũng nên như vậy.”

Phó Đình Xuyên nói: “Anh nghĩ anh có thể biết được suy nghĩ của ba mình rồi.”

“Nghĩ gì ạ.”

“Có con dâu thật tốt, vừa xinh đẹp, hiểu chuyện, lại có lòng.”

“Nói nhiều.” Khương Điệu đánh anh một cái.

Phó Đình Xuyên giữ tay lái, bị cô gái của mình đánh như vậy nhưng cả người vẫn vô cùng sảng khoái.

**

Sau khi tảo mộ xong, Phó Đình Xuyên mở điện thoại ra. Trên màn ảnh hiện ra mấy tin QQ, đều là do Từ Triệt gửi đến.

Là bài đăng trên Weibo và một video chia sẻ.

Mở hình ảnh ra nhìn, là paparazi chụp được hình anh đưa Khương Điệu về nhà, cả ảnh đi tảo mộ.

Mỗi tuần các trang web trong nước lại tung ảnh chụp và các video về các ngôi sao lớn cắt nối biên tập, nhằm thỏa mãn thị hiếu của công chúng.

Khương Điệu nhìn qua, lạnh giọng nói: “Những người này đúng là vô vị ghê, không biết tôn trọng người khác là gì à.”

Phó Đình Xuyên phụ họa: “Đúng vậy, vô vị quá.”

Anh mở một bài đăng khác rồi đưa tới cho Khương Điệu xem: “Nhưng mà cái này thì anh thích.”

Khương Điệu nhìn –

“Mỗi ngày một tin tức giải trí:

Hôm nay tôi sẽ cung cấp cho mọi người ba tin cực sốt:

1. Chủ tài khoản Weibo làm đẹo với mười hai vạn fan, bình thường cực kì lạnh lùng. Cô còn có một tài khoản phụ khác theo đuổi thần tượng cực kì cuồng nhiệt, tính cách tương phản vô cùng.

2. Nam thần quốc dân Phó xx, 36 tuổi còn chưa có bạn gái, lặng lẽ theo dõi weibo làm đẹp kia, nghe nói là vì nhìn tay cô, ai ngờ hôm qua nhỡ tay bấm like.

3. Hai người trên đang đi gặp người lớn trong nhà, muốn kết hôn.

1 giây trước

Bình luận: 0 phát: 0 like: 0”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận