Tân Tiếu Ngạo Giang Hồ


Phần 12Lâm Bình Chi trở về thuyền mà lòng phiền ưu suy nghĩ, đầu hắn cứ liên tục suy nghĩ về hành động của mình hồi chiều:– Sao mà đần mặt ra như vậy?– Dạ, mẹ, không có gì đâu ạ, con đang mải suy nghĩ một chuyện, không biết là mẹ đến.– Vẫn còn giận mẹ chuyện hồi chiều à.

Thôi, đừng giận mẹ nữa, cha con quyết định sẽ nói hết sự thật cho con rồi.– Mẹ, thật không vậy? Cha, cha nói thật chứ ạ.– Thật vậy, mẹ con đã chuẩn bị rượu thịt đầy đủ cả rồi, cả nhà ta vào trong kia, vừa ăn vừa nói chuyện.

– Lâm Chấn Nam lên tiếngCả ba người ngồi vào bàn ăn uống và nói chuyện, một lúc Lâm Chấn Nam đưa cho Lâm Bình Chi một cuốn sách, hắn mở ra xem:– Tịch tà kiếm phổ, cha đây chính là thứ mà cha đã cất giấu bên trong mật thất phải không ạ? Đây không phải võ công gia truyền của Lâm gia ta sao?– Tằng tổ phụ của con là Viễn Đồ công năm xưa dùng kiếm pháp này mà đánh bại rất nhiều người trong võ lâm.

Sau này, nhà chúng ta làm việc cho triều đình, không màng đến giao tranh trong giang hồ nữa.

Thế nhưng kẻ thù vẫn còn sở dĩ mấy năm nay, ta không đưa kiếm phổ cho con nguyên nhân chủ yếu nhất chính là sợ kẻ thù đến báo thù, dẫn đến thương vong không cần thiết.

Đặc biệt là tên Dư Thương Hải của phái Thanh Thành.

Do Trường Thanh Tử sư phụ của hắn đã bại dưới kiếm pháp của tổ phụ con.

Con người này tâm địa hiểm độc, vốn là một mối họa lớn nhưng bây giờ thì ổn rồi.

– Ông nói một hồi, Lâm Bình Chi chỉ biết lắng nghe.– Bây giờ thì ổn rồi? – Hắn hỏi cha mình– Bây giờ cha con cáo lão hồi hương, cho nên đặc biệt dâng lễ vật cho Dư quán chủ của phái Thanh Thành mong mọi người hoá can qua thành bạn ngọc, và Dư quán chủ cũng đã nhận lễ vật rồi.

Và bảo là tất cả đều có thể thương lượng, ân oán mấy mươi năm qua xem ra có thể hoá giải rồi, cho nên cha con cũng mong con có thể kế thừa Tịch tà kiếm pháp, phát hưng quang đại Lâm gia chúng ta.– Chỉ tiếc rằng cuốn Tịch tà kiếm phổ này không phải bản đầy đủ, ngoài 72 đường kiếm, nghe nói tằng tổ phụ của con còn cất giấu một mật quyết nữa, nhưng lại không nằm trong quyển sách này.– Cha, vậy mật quyết đó bây giờ ở đâu, cha có biết không?– Cha mẹ không biết, năm xưa lúc tằng tổ phụ của con truyền kiếm pháp này lại cho tổ phụ của con Lâm Chấn Hùng thì nghe nói mật quyết này đã thất truyền rồi.

Đến đời cha, thì không còn biết tí gì.– Cha yên tâm, sau này con sẽ siêng năng khổ luyện, nhất định sẽ ngộ ra khẩu quyết tâm pháp đó.– Lâm đại nhân, không xong rồi, A Trịnh bị giết trong nhà tắm rồi.

– Một tên nô gia mặt mày xám ngoét chạy vào cấp báo.– Cái gì???Cả ba người vội vã rời bỏ bàn ăn, để quên cả quyển sách mà chạy vào bên trong khoang thuyền.

Ở bên trong, một xác chết nằm sõng soài trên mặt sàn mà không để lại một vết tích gì của cuộc ẩu đả, tên sát nhân thật vô cùng thần bí.– Tim gan tan vỡ, nhưng bên ngoài lại không có thương tích gì e rằng đây là Thôi tâm chưởng của phái Thanh Thành.

– Lâm Chấn Nam nhận xét.

Mặt ông lộ vẻ lo lắng rõ rệt– Không thể như thế được, rõ ràng Dư quán chủ đã nhận lễ vật của chúng ta rồi, còn hồi âm nữa mà.


– Lâm phu nhân nói.– Không lẽ có liên quan đến hai tên hồi sáng?– Hai tên nào, hồi sáng đã xảy ra chuyện gì? – Cả hai người đồng thanh hỏi.Lâm Bình Chi thuật lại chi tiết chuyện hồi sáng đến việc mình không kìm chế được bình tĩnh đã giết chết tên đó.

Lâm Chấn Nam hoảng hồn hỏi qua cách ăn mặc thì đoán đến tám phần là người của phái Thanh Thành, ông bắt Lâm Bình Chi dẫn đi tìm đến đó, quả nhiên cái xác chết vẫn còn trần truồng nằm giữa cánh rừng bên cạnh căn nhà lá của Lao Đức Nặc.

Xác chết đến giờ đã cứng đơ lại, có lẽ do sương lạnh.

Quay mặt xác chết ra, Lâm Chấn Nam giật mình, toát mồ hôi hột:– Cha, hắn là ai vậy, sao cha lại sợ đến như vậy.– Không xong rồi, đây chính là con trai độc nhất của Dư Thương Hải, phen này nhà ta gặp họa lớn rồi.– Không được, con không thể để chuyện này liên lụy đến mọi người, bây giờ con sẽ đi tìm người của phái Thanh Thành, con không tin họ không biết nói lý lẽ.– Dừng lại, dù là chính phái hay tà phái, thì họ đều là người trong giang hồ.

Người trong giang hồ là phải dựa vào công phu mà nói chuyện con muốn giải thích, nhưng họ đâu có chịu.– Vậy, vậy cha bảo phải làm thế nào?– Nếu đã bị theo dõi rồi, e rằng muốn thoát cũng rất khó, chi bằng bây giờ cho thuyền chạy, chỉ cần đến chỗ ông ngoại con Kim Đao vương gia, thì có thể mời người có danh vọng trong giang hồ ra giải quyết rồi.– Vâng, vậy tất cả nghe theo sự sắp đặt của cha.Nói xong mấy người bọn họ kéo nhau về thuyền.

Nhưng thật kỳ lạ, đêm đó gia nhân của họ cứ lần lượt bị ám sát, họ chạy lên đầu này thì đầu dưới kia lại xảy ra chuyện, hành tung của tên đó xuất quỷ nhập thần, thật không biết đường nào mà lường trước được.

Đến lúc trên thuyền gia chỉ còn lại ba người nhà họ Lâm.

Không có cách nào để tìm được hung thủ Lâm Chấn Nam tức giận hét lớn:– Ai, thật ra là ai? Là bằng hữu của phái Thanh Thành phải không? Có giỏi thì ra đây, cùng Lâm Chấn Nam ta phân cao thấp.

Ra đây đi, ra đây đi…– Lão gia, người tuyệt đối đừng như vậy, bọn họ không dám đối đầu trực diện, có thể là sợ kiếm pháp của người, người tuyệt đối đừng trúng kế họ.Lúc đó Lao Đức Nặc cũng bám theo thuyền của họ, hắn bám sát vào bên dưới mạn thuyền thấy hoàn cảnh như vậy hắn cũng âm thầm lặng lẽ bơi vào trong rừng:– Nhị Sư huynh, muội ở đây.

Sao rồi?– Trên thuyền giờ chỉ còn ba người nhà họ thôi.

Những người còn lại đều chết không rõ nguyên nhân– Không ngờ bọn người của phái Thanh Thành lại độc ác đến như vậy.

Bây giờ phải làm thế nào?– Bây giờ có lẽ bọn tạm thời vẫn chưa bị hại đâu, muội dùng bồ câu truyền tin cho sư phụ, chúng ta về lều nghỉ ngơi rồi chờ chỉ thị tiếp theo.– Được, chúng ta đi thôi.Hai người bọn họ đi vào rừng, tới một căn nhà khác mà Lao Đức Nặc dựng lên ở cách thuyền của Lâm Chấn Nam một đoạn không xa.

Về đên nơi, hắn bảo Linh San vào bên trong nghỉ ngơi trước còn Lao Đức Nặc ở bên ngoài nghe ngóng tin tức.

Hằn cởi bộ quần áo ướt đẫm nước của mình ra để vắt cho khô.

Toan mặc bộ quần áo vào thì những hình ảnh trần truồng của Linh San ban hiện lên trong óc hắn, chiếc khố đã tụt ra từ bao giờ, hắn một tay vuốt dọc con cu của mình nhắm mắt tưởng tượng.


Ôi, cái miệng xinh xắn, bộ ngực phổng phao cặp gió đó âm hộ đó, vừa nghĩ hắn vừa xục cu mạnh hơn, bỗng có một tiếng rên nhẹ phát ra từ bên trong làm hắn choảng tỉnh, tiếng rên đó là của tiểu sư muội, nhưng không phải đau đớn mà là có một chút gì đó đê mê khoái cảm.Hắn lén lút mò mẫm nhún nhẹ bước chân đi về đó như một thằng ăn trộm vậy.

Vừa nhìn vào bên trong hắn đã há hốc mồm, Linh San đang thủ dâm dưới ánh đèn cầy mờ mờ ảo ảo, một tay nàng đang mâm mê bầu ngực của mình còn một tay thì đàng dùng ngón thụt ra thụt vào âm hộ của mình, nàng uốn éo người, cả thân hình nàng lúc này đã không còn mảnh vải.Số là vào bên trong, nằm xuống giường nhưng Linh San không tài nào chợp mắt nổi, nàng nằm ngửa trên giường, hai chân dạng ra, phơi ngực trần mà tưởng nhớ tới hoàn cảnh ban chiều cùng những hành động nút lưỡi, bú vú, sờ lồn vừa rồi của tên xấu số kia.

Một cách tự nhiên, nàng từ từ đưa tay lên mà tự nắn bóp hai bầu vú của mình.

Bỗng nhiên người nàng nóng rang lên, máu chạy rần rật.Cùng một lúc, hai bầu vú của nàng phồng to thêm ra, hai núm vú chai cứng lại như đá.

Còn hai mép lồn của nàng cũng sưng lên, nở ra khiến nước dâm trong âm đạo rỉ tuôn ra lênh láng.

Linh San cởi bung hết quần áo của mình ra để giải toả cơn nóng bức đang bừng bừng kéo đến.

Nàng lần một bàn tay xuống phiá dưới bụng của mình, bàn tay kia vẫn tiếp tục xoa nắn cái vú còn lại.

Tức thì nàng chạm phải ngay một vùng rêu phong rậm rạp, ấm êm đầy đặn, nhưng lại trơn tuột, uớt đẫm.

Nàng để bàn tay đi xâu xuống nữa.Lần này, tay nàng luồn tới một khe rãnh, hai bên vách, thịt sưng lên, căng mọng.

Nàng mơn man rè rè ngón tay dọc theo khe lồn đó.

Cái cảm giác rờ rẫm trên vách lồn nhèm nhẹp đó khiến cho nàng sung sướng đến độ không ngờ.

Linh San phát ra tiếng rên lớn mà không biết rằng tất cả những hành động đó của nàng đang bị Lao Đức nặc ghi lại bằng trí nhớ.

Nàng rút tay ra khỏi lồn mình, đưa hai tay lên ngực ép sát hai bầu vú đó vào nhau, chân nàng co lên.

Bất chợt Linh San thấy hai chân mình khẽ bị bành sang hai bên, giật mình nàng mở choàng mắt lúc này nhị sư huynh của nàng đang trần truồng ngồi trước mặt hai tay đang đẩy hai chân nàng dạng ra, cái lồn mũm mĩm ướt át hiện ra trước mặt hắn:– Nhị sư huynh, huynh làm gì vậy, buông muội ra, chúng ta không thể…– Ta….

hãy để ta giúp muội… chiều ta đi tiểu sư muội….


ta biết muội cũng đang rất khát khao mà, cả ta cũng vậy..

ta..

hãy để ta giúp muội, giúp cả ta nữa.Hắn kêu lên rồi gục mặt vào lồn nàng, lè lưỡi liếm những giọt nước còn đọng lại trên lông mu nàng.

Lưỡi hắn thật nhám, thật tài tình.

Linh San lúc đàu còn cố rẫy dụa, miêng kêu không ngừng.– Nhị sư ca… không được đâu… cha muội mà biết ông sẽ giết cả hai chúng ta đấy… a… a…..

đừng mà..

a..

a..Mặc cho nàng gào thét Lao Đức Nặc vẫn đè ngửa nàng ra mà bú lồn, Linh San gào thét một hồi thì bắt đầu rên rỉ, quặn người qua lại.

Hắn liếm tới mồng đốc của nàng bất chợt ngoạm cả vào miệng nút chùn chụt.

Thỉnh thoảng, lại cắn nhè nhẹ vào mép âm hộ khiến Linh San quằn quại rên xiết vì sướng.

Nàng cong người lên, run rẩy, hai chân cứng đơ, mông đít hẩy lên hẩy xuống liên hồi.

Cái cảm giác khoái cảm càng lúc cang tăng làm nàng buông dần chống cự.

Nàng rên thành tiếng, dí sát lồn vào miệng Lao Đức Nặc.Hắn chậm rãi nút và bú sạch hết nước lồn nàng chảy tuôn trên mặt.

Khi Linh San bắt đầu thấy nhột, nàng đẩy đầu hắn ra.

Hắn ngồi lên, quỳ gối bạnh hai đùi nàng ra, cắm thanh sắt nóng hổi vào lồn nàng và nắc thật mạnh.

Linh San rú lên, bấu chặt lấy cánh tay hắn, thở hổn hển.

Hắn dập cặc vào lồn nàng thật mạnh.


Hắn cảm thấy trời đất quay cuồng, vì chưa bao giờ hắn được sướng như vậy, cô tiểu sư muội xinh đẹp cuối cùng có ngày nằm ngửa cho hắn địt.

Hồi xưa có ở trên núi thỉnh thoàng hắn cũng có trốn xuống núi để chơi gái và hay tưởng tượng ra khuôn mặt xinh đẹp của Linh San, mấy lần hắn rình trộm nàng tắm và trong một lần âm thầm đi theo nàng, hắn vô tình phát hiện ra bí mật động trời của Linh San và Lệnh Hồ Xung, từ đó, mỗi khi nàng và Lệnh Hồ Xung trốn đi là hắn lại đi theo rình rập và xem trộm hai người làm tình.Đóa hoa tươi thắm duy nhất của núi Hoa Sơn đã thuộc về Lệnh Hồ Xung, hắn căm tức nhưng không làm gì được, vì Lao Đức Nặc hiểu rõ hắn thua kém Lệnh Hồ Xung về mọi mặt, nên không dám làm gì mà chỉ ngậm ngùi nhìn Linh San âu yếm trong vòng tay Lệnh Hồ Xung, từ đó hắn ao ước có một ngày được làm chủ tấm thân nõn nà của nàng một lần, ông trời không phụ lòng người, cuối cùng cũng có ngày hôm nay để Linh San nằm gọn trong tay hắn.

Bây giờ thì cô tiểu sư muội của hắn bằng xương bằng thịt đang dạng háng ra để cho hắn chơi đây, thật không ngòi bút nào có thể diễn tả hết cảm xúc sung sướng của hắn cả.Lao Đức Nặc ấn mạnh cặc vào lồn nàng, dập lên dập xuống liên hồi, thỉnh thoảng lại ngừng lại đổi kiểu.

Hắn vắt hai đùi nàng lên hai cánh tay lực lưỡng, để con cặc của hắn ấn thật sâu vào trong âm đạo nàng.

Có lúc hắn ngồi chồm hổm lên mặt giường, banh hai đùi nàng ra thật xa.

Do cũng là một tay chơi gái lão luyện, hắn có rất nhiều kiểu, hắn đút cặc vào thật sâu, rồi lại rút ra thật xa, nhiều lúc chỉ còn có đầu cu hơi vướng lại trong nàng, rồi lại ấn vào thật mạnh.

Linh San càng sướng.Một lúc sau, hắn lật úp nàng xuống giường, đưa dương vật từ đàng sau đưa tới, cũng nắc thật mạnh khi ấn vào.

Linh San lại rú lên vì sướng, tóc tai mồ hôi nhễ nhại.

Hắn thỉnh thoảng lại đưa tay kéo mông đít nàng lên cao, ấn đầu nàng xuống thấp để cặp mông tròn và đều đặn của nàng chổng lên cao hơn.

Hai tay hắn ôm lấy mông đít nàng, tác động ra vô thật đều đặn.

Cu hắn chạm vào lồn nàng, cảm giác lạ lùng của những làn da mỏng trong lồn xiết chặt chung quanh làm hắn chịu không nổi, nhiều lúc sướng quá rên lên ầm ĩ.

Người hắn nhễ nhại mồ hôi, những giọt mồ hôi nhiễu giọt xuống lưng Linh San, tăng thêm phần khoái cảm.

Cảm giác của nàng bây giờ là thật ướt, ướt từ lưng, xuống đến đít, xuống đến lồn.Đột nhiên, Lao Đức Nặc gầm gừ như một con hổ dữ dằn, mắt trợn lên, răng nghiến chặt, hai chân run rẩy.

Và hắn bắn tinh trùng ra như suối.

Hắn bấu chặt lấy mông đít nàng, kêu gào như một con hổ sắp vồ mồi, rồi gục cả khối thịt nặng nề lên lưng nàng, không kịp thở.

Linh San nằm yên khi thấy hắn nằm rạp trên người nàng, thở dốc ra? Cả hai nằm im lặng để hưởng thụ, để nghe niềm sung sướng dâng lên cao độ, và để lắng nghe những cảm giác kỳ lạ, vừa kích thích, vừa thỏa thuê như vừa ăn xong trái cấm trong vườn địa đàng.

Linh San nở một nụ cười thoả mãn, hai người ôm nhau trần truồng ngủ thiếp đi trong đêm khuya tĩnh mịch..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận