Tên Tôi Là Romanov

Gwen xinh đẹp quý phái. Những đường nét tuyệt mỹ trên khuôn mặt bà ta tuy đã bị phai nhạt đi ít nhiều theo thời gian. Nhưng để sở hữu được nhan sắc mặn mà đó ở tuổi của bà ta thì chắc chắn khi còn trẻ bà ta hẳn đã từng là một mỹ nhân.

- Kính chào đại tiểu thư Venus Vladimirovna Romanov.

Theo đúng lễ nghi, Gwen cúi đầu chào tôi cung kính và dĩ nhiên tôi cũng phải làm điều tương tự.

- Đã lâu không được gặp mặt phu nhân Gwen Adams Albot.

Nụ cười đã được rèn luyện qua bao năm tháng của bà ta đẹp một cách khác biệt. Nó như báo trước cho ta biết sự nham hiểm của chủ nhân nó nhưng nụ cười đó lại cũng rất quyến rũ, mời gọi "con mồi". Và mỗi khi Gwen nở nụ cười đó ý bà ta muốn nói là "Không có đường thoát đâu!".

Tôi toan đáp lời bà ta thì như thể đọc được suy nghĩ của tôi Hansel lên tiếng.

- Phu nhân sai rồi! Chúng tôi không bao giờ cùng đường, luôn luôn có cách.

- Chàng trai! Cậu tự tin quá đó.

Gwen vừa dứt lời mặt đất dưới chân rung chuyển và nứt ra. Một vòng tròn ma pháp được "vẽ" ra từ những vết nứt đó. Tôi nhận ra vòng tròn chuyển hóa này đó là cánh cổng dẫn tới Trò Chơi. Khi nhận ra mình đang đứng "trước" cánh cổng, tôi đã muốn chạy đi nhưng cả người tôi cứng đờ lại như đá. Nhìn sang Hansel, anh cũng không khá khẩm gì hơn tôi.

- Không thoát được đâu. Ta đã ký hợp đồng với tộc Quỷ "bên đó". Họ sẽ giữ các người lại đó mãi mãi - Gwen đe dọa.

- Nếu bọn ta thắng trong Trò Chơi thì sao?! Dù không muốn thì bọn chúng vẫn sẽ phải " thả" tụi này ra thôi - tôi khẳng định.

- Bọn ta sẽ không để chuyện...a...a...aaaá...Đầu ta...aaaá.

Gwen ngã gục xuống đất hai tay bà ta ôm chặt đầu và không ngừng rên la. Tôi thầm cám ơn Hazel.

Khi thấy được cơ hội thoát thân tôi cố phá bỏ phép thuật mà Gwen đã yểm lên tôi và Hansel để rồi phát hiện ra đó không phải bà ta. Sức mạnh giữ chân chúng tôi xuất phát từ bên kia cánh cổng. Một khi đã vào trong phạm vi của Cánh Cổng sẽ không có đường ra. Tôi có nên đầu lo lắng không?

- Dừng lại đi - Chris nói.

Anh chạy về phía tôi nắm chặt hai bên vai tôi, " cầu xin" tôi.

- Làm ơn dừng lại. Bà ấy không chịu được đâu.

- Không phải tôi - tôi lắc đầu vô cảm.

Anh mở to hai mắt chân chân nhìn sâu vào mắt tôi tìm kiếm sự dối trá trong đó. Nhưng đã thất bại. Chris quay sang Hansel dò xét nhưng cũng không thay đổi được gì. Rồi anh ngớ người ra một lát quay về phía Hazel đang đứng. Lần này anh không dùng con mắt nghi ngờ như anh đã làm với tôi và Hansel. Lần này anh chắc chắn là Hazel, hai nắm tay anh nắm chặt, bắp tay anh gồng lên, đôi mắt anh phẫn nộ nhìn Hazel.

- Dừng. Lại. Ngay.

Mặt đất lại rung chuyển. Lần này mạnh hơn lần trước Wave và Hazel chới với, loạng choạng ngã vào trong phạm vi vòng tròn.

Ánh sáng lóe lên từ những đường nét dưới chân. Không khí lấp đầy phổi tôi trước khi nổ ra thành một tiếng hét. Mặt đất dưới chân sụp xuống và chúng tôi bị dòng sông thời gian kéo đi.

...

Màn đêm dày đặc. Sương giăng đầy trên những đám cây cỏ dưới chân, nhưng bầu trời lại trong và đầy sao. Trăng non dần xuất hiện ở đằng Tây, còn xa xa là những bóng núi đen thẫm. Không còn hy vọng tìm đường đi lối lại nữa tôi dẫn mọi người tới nghỉ chân ở một vùng đồi đá thấp.

- Chuyện này thật lố bịch. Sao ta không thể vẽ một vòng tròn chuyển hóa để quay về? Và tại sao cả hai cô gái chúng tôi - Wave quay lại nhìn Chris đang đi phía sau - mời chơi bóng rổ cùng đều là người của nhà Romanov?

Hazel đã rất mệt mỏi sau một ngày di chuyển không ngừng nhưng cái khiến cô kiệt quệ lại là những lời than thở của Wave.

- Nếu làm được thì đã làm rồi. Và tôi xin lỗi vì hai anh dở ẹc trong việc chọn người - Hazel quay ra nói như hét vào mặt Wave rồi đi nhanh về phía trước - Phiền phức. Đồ công tử bột.

- Tôi nghe thấy rồi đó - Wave nói.

- Tôi cố tình nói to đó!

- Hai người thôi ngay đi - Chris quát.

Cả hai người đó dù có chút bất mãn nhưng cuối cùng vẫn phải chịu giữ im lặng.


Sau khi đi thêm một quãng dài tôi dừng lại thông báo.

- Hôm nay chúng ta nghỉ ở đây.

Chẳng ai còn tâm trí hay sức lực để hoài nghi những quyết định của tôi dù tôi thấy rõ sự lo lắng trên khuôn mặt Wave và Chris. Có lẽ họ ngại ngần vì chuyện phải ngủ trên nền đất chăng? Tất cả tự ổn định chỗ ngủ rồi đánh một giấc.

Tôi không ngủ được. Cả đêm tôi trằn trọc ngắm trăng sao rồi suy nghĩ về những bước đi tiếp theo để tìm cổng ra khỏi đây.

Mặt trăng đã lặn từ lâu nhưng những vì sao vẫn lấp lánh trên bầu trời, ánh sáng đầu tiên của ngày mới còn chưa ló dạng sau những ngọn đồi đen phía xa. Lúc bấy giờ tôi mới nhận ra mình không thức một mình.

- Đây là đâu? - Chris hỏi.

Anh nằm gối đầu lên tay đối diện nơi tôi nằm. Tôi không nhúc nhích, cũng không quay đầu nhìn anh mà chỉ thở dài.

- Một thế giới song song, nói đúng hơn là quê cha đất tổ của những người như em và anh. Và giờ chúng ta phải tìm đường ra khỏi đây trước khi mấy con quỷ, người của mẹ anh sai tới giết tụi này - ý tôi muốn nói là tôi, Hansel và Hazel.

- Sẽ mất bao lâu?

- Không rõ. Lần trước tôi, Hansel và Hazel mất ba tháng và đó là lần thứ hai của chúng tôi. Lần đầu là sáu tháng.

- Vậy sao...Em có nhớ vị trí cánh cổng ra khỏi đây không.

- Những cánh cổng thời gian và không gian liên tục thay đổi vị trí. Chúng ta chỉ có thể đi tìm may mối dẫn đường thôi.

Chris im lặng không đáp. Phải mất một lát anh mới lên tiếng.

- Xin lỗi.

- Anh không có lỗi. Là do mẹ anh mà.

- Không phải chuyện đó...

Trời ơi, lúc này mà anh còn nói về chuyện của "hai đứa" sao.

- Cả hai đều biết đó là điều tốt nhất nhưng nếu anh đã xin lỗi thì tôi cũng chấp nhận.

- Cám ơn.

Và đó là câu nói cuối cùng của anh và tôi trong ngày hôm đó.

.

Dãy thung lũng chạy dài giữa hai sống đồi. Phía dưới là một con sông chảy len lỏi giữa những tảng đá mòn. Ngoảnh lại tôi có thể thấy bên kia những dải đồi xa đang hửng lên. Ánh sáng bừng tỏa khắp bầu trời. Một thế giới im lìm, xám xịt, không hình dạng đang được chiếu rọi bởi ánh sáng của sự sống. Bóng đêm bắt đầu tan ra, màu sắc của đất trời như bừng tỉnh. Màu xanh non tràn lên những thảm cỏ xanh. Sương trắng lung linh trên mặt nước. Phía xa dãy núi nọ sừng sững một màu xanh, vút lên là những đỉnh núi đen huyền, chóp lấp lánh tuyết trắng xóa.

Tôi đứng dậy vươn vai thả lỏng cơ thể, xua đuổi những cơn mệt mỏi trước khi gọi mọi người dậy.

- Mọi người dậy đi nào. Chúng ta phải đi ngay.

Hansel bật dậy gần như ngay lập tức sau khi nghe tiếng tôi gọi. Còn những người kia thì lồm cồm bò dậy gãi đầu, gãi tai, dụi mắt một hồi rồi mới đứng lên được.

- Kế hoạch là gì? - Hansel hỏi tôi sau khi thấy tất cả mọi người đã chịu chú ý lắng nghe.

- Không có - tôi trả lời - thế anh có ý kiến gì không?

- Được rồi. Chúng ta nên thử qua lâu đài Vàng nhờ Erowyn giúp đỡ đã rồi tính

tiếp.

- Nghe được đó - Hazel tán thành.

- Erowyn là ai? - Wave hỏi.


- Rồi anh sẽ biết - Hazel cười đầy ẩn ý.

Tất cả đều nhất chí với kế hoạch của Hansel và chúng tôi bắt đầu di chuyển về hướng Bắc.

...

Mặt trời leo lên vị trí chính ngọ rồi trượt dần xuống khỏi bầu trời. Những đám mây sáng kéo đến từ phương Nam bị gió thổi bạt đi. Mặt trời lại lặn. Nhưng chúng tôi vẫn không dừng lại vẫn lao về phía trước.

Khi màn đêm buông xuống chúng tôi dừng lại. Trong suốt hai ngày hành trình chúng tôi chỉ nghỉ hai chặng ngắn và giờ chúng tôi chỉ còn cách lâu đài Vàng một ngày đường nữa thôi. Nhờ có sức mạnh tầm nhìn xa siêu việt của Wave mà năm người đã tránh được nhiều cuộc đụng chạm với đội quân quỷ nhưng chúng vẫn bám dai dẳng theo dù đã bị bỏ xa.

- Chúng ta có nên đi tiếp không? - Hazel hỏi.

- Tôi không nghĩ đó là một ý hay đâu. Bây giờ đã về đêm đường đi nguy hiểm - tôi nói.

- Nhưng kẻ địch đang đuổi sau lưng nếu không đi chúng ta nguy mất - Hazel lo sợ.

- Chắc lũ quỷ đó cũng phải nghỉ khi hành quân chứ ? Cô lo lắng gì chứ!- Wave nói.

- Con bé chỉ lo chúng ta bị bắt thôi. Liệu cậu có thể kiểm tra lại xem chúng đi tới đâu rồi không? - Hansel hỏi.

- Tôi chỉ "sợ" chúng đã vượt quá tầm mắt của tôi rồi. Cho dù là lên đồi cao, dưới ánh sáng rõ của mặt trời cũng không thấy được - Wave đáp.

Có thể dễ dàng thấy được sự nhẹ nhõm trên khuôn mặt của mọi người sau khi nghe câu trả lời của Wave.

Quyết định cuối cùng, chúng tôi dừng lại nghỉ chờ ngày mai đến sẽ tiếp tục hành trình.

Tôi thả người xuống mặt đất có thảm cỏ xanh làm chiếu rồi chìm vào trong giấc ngủ, tôi đã không ngủ suốt hai ngày ròng nên giấc ngủ này với tôi là quý báu vô cùng. Trước khi mặt trời làm rạng sáng bầu trời tôi đã tỉnh giấc và thấy Wave đang đứng nhìn chăm chăm vào bóng đêm, trầm tư và lặng lẽ trong khi những người khác còn đang say giấc nồng. Nếu không phải Hazel tới hỏi chuyện anh ta thì tôi sẽ làm rồi. Tôi nằm im vờ như đang ngủ theo dõi cuộc trò chuyện của hai người.

- Sao vậy? – Hazel hỏi.

- Anh biết trước bọn chúng sẽ không nghỉ đêm nhưng vẫn nói dối mọi người – Wave đáp.

Hazel đặt tay lên vai anh an ủi.

- Không sao đâu! Bây giờ bọn chúng còn cách ta bao xa?

- Khoảng hai ngày đường nhưng với tốc độ tăng dần của chúng thì anh cũng không dám chắc.

- Chúng ta nên gọi mọi người dậy? – đó không hẳn là một câu hỏi mà đúng hơn là một lời đề nghị.

- Gọi mọi người dậy thôi.



Bình minh le lói hửng lên, ánh sáng chậm rãi tỏa xung quanh chúng tôi. Cuối cùng tất cả đều đứng dậy, mọi người cùng nhìn thấy những khuôn mặt nhợt nhạt, hốc hác của nhau qua ánh mặt của người khác. Nhưng điều đó cũng không thể ngăn chúng tôi tiến về phía trước. Một chút mệt mỏi là điều thường tình.

Bắt đầu ngày thứ ba của cuộc đuổi bắt, con mồi là chúng tôi và những kẻ đi săn là những con quỷ khát máu. Chúng tôi không dừng bước trong cả một quãng đường dài chỉ có mây mù và ánh mặt trời chập chờn, yếu ớt. Khi thì sải bước khi thì chạy, chúng tôi làm bùng cháy ngọn lửa nhiệt huyết của chính bản thân để tạo động lực cho đôi chân liên tục di chuyển. Nhờ có Hansel có đem theo những viên thuốc đặc chế (thay cho lương thực) mà chính anh tạo ra (mùi vị siêu tệ hại) bởi có thể “ăn” chúng để lấy lại sinh lực ngay cả khi đang chạy.

Tôi dừng lại khi thấy dãy núi với những sọc đen.

- Mọi người! Nhìn kìa. – tôi vui sướng hét lên.

Trước mắt chúng tôi là đỉnh núi phủ tuyết trắng xóa và có những sọc đen. Thảo nguyên mấp mô trải dài tới sát cụm đồi dưới chân dãy núi tạo thành những thung lũng mờ ảo. Bên trong khe núi rộng nhất là một cái vịnh dài, sâu bên trong là một “khối núi” hỗn độn. “Chúng ta tới nơi rồi” – tôi nghĩ.

- Wave! – tôi gọi – Anh nhìn được những gì?

- Một con hào, một tường thành lớn với bờ gai vây tròn lấy nó. Bên trong nhô lên nhiều mái nhà dân, chính giữa trên hiên cao màu xanh là một tòa lâu đài lợp mái vàng.

- Lâu đài Vàng! – Hansel nói.


- Chúng ta tới rồi – Hazel reo lên sung sướng.

Năm người chúng tôi phi lên phía trước bằng tất cả sức mạnh của đôi chân.



Theo con đường quanh co dẫn lên phía bờ vai xanh của ngọn đồi cuối cùng chúng tôi cũng tới được cánh cổng vào thành.

Rất nhiều người lính mặc áo giáp sáng choang đang ngồi đó, sau khi nhìn thấy chúng tôi họ đứng dậy, chĩa giáo chặn lại.

- Dừng lại. Hãy khai tên và mục đích khi tới đây hỡi những kẻ lạ mặt – một người lính hét lên bằng ngôn ngữ của những đứa con của Đất, ánh mắt họ chẳng mấy thân thiện.

Tôi bước lên phía trước.(vì không ai khác ngoài tôi nói được ngôn ngữ đó)

- Chúng tôi là những người bạn của công chúa Erowyn. Nếu các anh cần bằng chứng – tôi hồ biến ra trên tay một lệnh bài bằng vàng mà Erowyn đã tặng tôi – thì liệu cái này đã đủ chưa?

- Dạ thưa những quan khách hay theo tôi, tôi sẽ đưa mọi người tới gặp lệnh bà.

Hai cánh cổng đen được mở ra. Chúng tôi đi vào dưới sự hướng dẫn của người lính dẫn đường. Con đường nơi đây rộng rãi được lát bằng đá đẽo. Chúng tôi đi qua nhiều căn nhà gỗ và nhiều cánh cổng tối màu trước khi lên đến đỉnh đồi nơi có sân hiên màu xanh. Dẫn lên hiên là một cầu thang đá cao và rộng, ở hai bên đầu kia của cầu thang là một toán lính cận vệ cao lớn. Anh lính dừng lại dưới chân cầu thang đá nhìn chúng tôi nói:

- Cửa ở phía trước thưa các vị - anh ta nói – Bây giờ tôi phải quay trở lại vị trí canh gác. Xin cáo từ.

Anh ta quay người bước nhanh xuống con đường lát đá rồi biến mất sau những khúc quanh. Chúng tôi bước lên những bậc đá dưới ánh mắt theo dõi của những người lính cận vệ.

Quân cận vệ nhấc những thanh chốt cửa nặng nề lên rồi từ từ mở cửa. Cung điện dài và rộng, ánh sáng chập chờn từ những ngọn đuốc tỏa ra soi sáng chính điện. Những cột trụ khổng lồ dát vàng, được chạm khắc tinh tế, đỡ lấy trần nhà cao ngất. Đằng sau tấm mái hắt bằng kính trên trần, bầu trời hiện ra trong veo không một gợn mây. Nền điện lát những viên đá đủ màu sắc, những chữ viết của dân tộc Đất tỏa nhánh như một dạng thần chú uốn lượn dưới chân chúng tôi.

Mải mê chiêm ngưỡng sự lộng lẫy của cung điện chúng tôi hoàn toàn mất hết ý thức về việc mình đang đi đâu cho tới khi một cận vệ bảo chúng tôi dừng lại. Khi đó chúng tôi đang đứng giữa đại điện, trước mắt là ngai vàng của Đức vua.

- Công chúa sẽ tới ngay - người cận vệ nói.

Đúng như lời anh ta nói. Erowyn đã không để chúng tôi phải đợi thêm một giây phút nào. Từ phía hành lang nối đại điện với cấm cung xuất hiện dáng hình của một người con gái. Những bước đi của nàng chậm rãi, ánh mắt nàng nghiêm trang. Khuôn mặt nàng rất đẹp, mái tóc bạch kim dài buông xõa như một dòng sông bạc óng ánh dưới ánh sáng mặt trời le lói. Nàng mảnh mai và cao ráo trong bộ đầm trắng muốt thắt đai bạc.

Erowyn bước lên trước ngai vàng, nàng đứng cách chúng tôi khoảng mười bước chân.

- Chào mừng những vị khách quý đến với vương quốc của chúng tôi.

Năm người chúng tôi đồng loạt hành lễ.

...

Cung điện phía Đông của công chúa.

Phòng ngủ của Erowyn.

- Ôi trời ơi! Chán quá đi! - Erowyn than thở - cái hộp nhạc cậu tặng tôi lần trước không dùng được nữa rồi!

Erowyn xòe hai lòng bàn tay trắng hồng với những ngón tay thon dài, với cái máy ipod tôi tặng cô lần trước, đặt trên đó. Tôi đón lấy cái ipod xem qua lại rồi nói.

- Hết pin rồi. Sao cậu "mượn" vợ Ellan ít điện.

- Cô ta ý hả?! Bị đuổi đi từ lâu rồi - Erowyn thản nhiên nói.

- Sao lại bị đuổi ? - Hazel ngạc nhiên.

- Cậu đọc suy nghĩ của tôi là biết - vừa nói Erowyn vừa cười nụ cười thách thức.

- Không đọc được mới hỏi - Hazel phụng phịu.

- Ha ha - Erowyn thả mình xuống chiếc giường ngoại cỡ của mình cười chiến thắng một hồi.

- Mình cảm thấy cô ta hứng thú với mình hơn là với anh mình. Cô ta làm mình không thoải mái nên đã bảo anh đuổi cô ta đi -

Erowyn giải trình.

- Cô ta bị Les sao? - Tôi và Hazel đồng thanh hỏi.

- Les là gì? - Erowyn ngẩng đầu ngơ ngác nhìn chúng tôi.

- Không có gì...Ellan đâu? - tôi hỏi.


- Anh ấy đi sang xứ Nước có công chuyện rồi.

Nếu ai nhìn được Erowyn bây giờ chắc sẽ không tin đó chính là nàng công chúa yêu kiều nọ. Trước mặt quan quân nàng đã phải đóng vở kịch của một kiều nữ e thẹn, chỉ khi ở bên gia đình, bạn bè cô mới có thể sống với chính cá tính của mình. Erowyn rất hiếu kỳ, thông minh và mê phiêu lưu, nếu không phải vì bị thân phận trói buộc tôi dám chắc nàng ta sẽ bay nhảy tự do như cánh chim, phiêu lưu khắp mọi miền.

- Nè! Muốn coi cánh đàn ông đang làm gì không? - Erowyn cười gian mãnh.

- Có đấy - Hazel tán thành.

- Điều này là sai trái đó...

Nói đến đây cả hai quay sang nhìn tôi với ánh mắt kỳ thị.

- Nhưng - bốn con mắt nọ lóe sáng - không ai biết chúng ta làm thế nên làm đi.

- Tuyệt vời! - Erowyn bước tới phía chiếc gương trên chiếc bàn trang điểm.

"Những ' con mắt' của ta trong tòa lâu đài hãy cho ta thấy ba người đó đang làm gì"

Hình ảnh của ba người họ trong căn phòng cuối hành lang dần hiện ra.

- ...Á! Họ đang thay đồ! Tắt đi.

Cả ba chúng tôi quay đầu đi ra phía khác để cho Wave, Hansel và Chris một chút "riêng tư".

-Suỵt. Nói bé thôi Hazel! Ai đó nghe thấy mất - Erowyn nói.

Một lát sau.

- An toàn chưa? - tôi hỏi.

- để xem nhé - Erowyn không chắc chắn.

Nàng nhắc lại câu thần chú ban nãy và một lần nữa chiếc gương hiện lên hình ảnh của ba người kia.

Hansel không còn xa lạ với việc khoác trên mình bộ quần áo của thời kỳ này nên trông anh hoàn toàn "bình thường". Đấy là không muốn nói là rất bảnh.

- Anh hai trông bảnh quá - Hazel suýt xoa khen.

Còn về phần Wave và Chris thì đúng là thảm họa thời trang. Họ mặc bộ đồ bó sát và một chiếc váy...nói thế nào nhỉ? Họ trông giống Peter Pan.

Erowyn cười lăn lộn trên chiếc giường lụa là gấm vóc của nàng ta.

- Hahaha tớ chưa từng nghĩ đàn ông lại có thể "quyến rũ" như vậy trong bộ đồ nỉ đó! A hahaha...

- Ôi khỉ thật. Chúng ta trông như Peter Pan vậy - Chris nói.

- Đấy là vì hai cậu không biết mặc đồ - Hansel nói, anh cố nhịn cười khi nhìn thấy Wave và Chris trong bộ đồ bó.

- Vậy sao anh không giúp tụi này? - Wave nói.

- Tôi muốn xem hài - Hansel đáp - Nhưng tôi hai cậu thay đồ ra rồi tôi hướng dẫn lại.

- KHÔNG! EROWYN!!!

Sau một cái búng tay của Erowyn chiếc gương trở lại bình thường.

...

Ngày hôm nay u ám lạnh lẽo. Gió lạnh luồn lách qua những cành cây trơ trụi. Từng đám mây ảm đạm trôi vội vã sà thấp trên trời đen kịt. Khi màn đêm bắt đầu buông xuống cũng là lúc chúng tôi lên đường.

Trước khi đi Erowyn đã dặn dò kỹ.

- Tôi đã kiểm tra trước rồi. Tạm thời bây giờ tai mắt của Quỷ Vương đã bắt đầu nản chí sau một tuần tìm kiếm vô ích. Nhưng tốt hơn hết vẫn nên cảnh giác cao độ. Hãy lợi dụng bóng tối của màn đêm càng nhiều càng tốt.

Hội năm người chúng tôi vũ trang ít vì chúng tôi muốn lợi dụng lợi thế bí mật hơn là phải động binh. Cánh đàn ông đều có giắt một thanh kiếm. Hazel ngoài kiếm còn cài theo thắt lưng với một đoản đao. Riêng tôi, ngoài Katana của mẫu thân còn đeo cây cung và một ống tên.

Erowyn đã chuẩn bị đầy đủ cho chúng tôi quần áo ấm, còn có cả áo khoác và áo choàng lông thú. Tất cả những đồ dùng thiết yếu đều đã đủ cả.

Hansel dẫn đầu đoàn người, sánh vai với anh là tôi, Hazel được "cử" trong coi đoạn hậu vì cả ba chúng tôi biết rõ đường đi lối lại nơi này, cũng như những hiểm nguy cần tránh. Những ngày đầu của cuộc hành trình đi tìm đầu mối đầu tiên quả là nặng nhọc và thê lương. Thời tiết gần đây bỗng thay đổi bất ngờ, gió lạnh tràn xuống từ phương Bắc, dù là những chiếc áo choàng lót lông thú cũng không cản được sự luồn lách của gió. Dù đã được trang bị áo ấm nhưng chẳng ai trong chúng tôi cảm thấy ấm áp. Tôi sẽ không bao giờ quên được những giấc ngủ khó nhọc trong những hố đất hay những bụi cây dại.

Thời tiết thay đổi một tuần sau đó. Gió bắt đầu lặng và đổi chiều thổi về phương Bắc. Những đám mây bị cuốn lên cao rồi biến mất. Mặt trời dần ló dạng. Bình minh quang đãng cuối cùng cũng hiện ra cuối cuộc hành trình đằng đẵng. Chúng tôi dừng chân ở một ngôi làng bên dưới sườn Tây một ngọn núi nọ. Tất cả chúng tôi đều mong sao trông thấy một cái lò sưởi và một căn phòng với những bức tường ngăn cách chúng tôi với màn đêm.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận