Thạch Phong Thành

Trong sáu giọng cười khinh ngạo đó, Viên Kỳ Hải chợt phát hiện một giọng cười khàn khàn rất quen tai, liền thảng thốt kêu lên:

- Là Mông Diện Nhân ?

Nghe được tiếng kêu của Viên Kỳ Hải trước sự phẫn nộ tột độ của Mã Bình, một trong sáu nhân vật che kín chân diện nọ chợt khoa chân kêu lên:

- Thế nào, tiểu tử ? Ngươi có hiểu thế nào là “Mượn hoa hiến phật” chưa ? Ha... Ha... Ha... !

Danh xưng này không là dành cho pho chưởng mà là dành cho hành vi ngu muội của ngươi đó. Ha...

ha... ha...

Viên Kỳ Hải bấy giờ đã rõ Mông Diện Nhân ngoài việc lợi dụng Viên Kỳ Hải còn là kẻ đã lẻn đột nhập vào Thương Tâm Động để chiếm đoạt mất nửa mảnh họa đồ của Quỷ Y Tử. Chưa hết, chính ác tặc Mông Diện Nhân đó là môn hạ Bắc Cương nên đã mang theo đông cao thủ để dồn Quỷ Y Tử và Hoa tiền bối vào đất chết.

Lần đó nếu không phải do sự cả tin của Viên Kỳ Hải, huynh đệ của Mã tiền bối đâu phải gặp cảnh sinh ly tử biệt kẻ mất người còn.

Động sát cơ, Viên Kỳ Hải chủ động lao lên:

- Ác nhân ! Giết người phải đền mạng ! Ta quyết không buông tha hạng ác ma như ngươi ! Đỡ !

Vù...

Hành động của Viên Kỳ Hải như là một hiệu lệnh phát động cho tất cả. Mã Bình cũng lao đến ra tay.

Sáu nhân vật nọ liền phân khích. Ngoại trừ một nhân vật Mông Diện Nhân trực tiếp đối phó với Viên Kỳ Hải, năm tên còn lại thì liên thủ quấn chặt lấy Mã Bình.

Ào... Ào...

Ầm ! Ầm !

Trận thế diễn khai nhanh chóng không thể tả, và Mã Bình ngay lập tức bị rơi vào thế hạ phong.

Ở Thương Tâm Động, một mình Mã Bình đối phó với ba tên Bắc Cương môn hạ đã là khó khăn, huống chi bây giờ chúng lại có đến năm người.

Mã Bình nếu không nhờ vào bộ pháp Tứ Tượng Hồng Hoang thì e rằng khó lòng chi trì được đôi ba chiêu của bọn chúng.

Ngược lại, Mông Diện Nhân có phần kinh ngạc trước thân thủ của Viên Kỳ Hải. Song phương sau hai lượt giao chiêu chạm kình, Mông Diện Nhân đã phải kêu lên:

- Tiểu tử ! Ta không ngờ bản thân ngươi lại có tiến bộ vượt bậc như thế này. Nhưng để đối phó được với ta, ngươi chưa xứng đáng đâu. Xem trảo !

Viu... Víu...

Mông Diện Nhân quát xong liền xuất lực vung trảo. Và Mông Diện Nhân đã phải để lộ thân phận là người của Bắc Cương khi dùng đến tuyệt học tà môn Hắc Sát Phi Trảo.

Tuy nhiên công phu Hắc Sát Phi Trảo của Mông Diện Nhân có phần lợi hại hơn nhiều so với bọn Bắc Cương môn hạ đã từng thi triển.

Vì trảo của Mông Diện Nhân đang toát ra một luồng tiềm lực vượt xa tầm trảo thực sự của y !

Đấy mới thật sự là Phi Trảo !

Do không lường được tình huống này, suýt nữa Viên Kỳ Hải đã bị chiêu trảo chộp phải. Vào sát na cuối cùng, Viên Kỳ Hải phải nhờ vào bộ pháp Tứ Tượng Hồng Hoang mới kịp thời thoát được chiêu phi trảo trong gang tấc.

Kể từ lúc đó, Viên Kỳ Hải luôn tận dụng sự biến hóa của bộ pháp để đối phó với Mông Diện Nhân.

Cho dù Viên Kỳ Hải đã phải hoang mang nghi ngờ khi nghe Mông Diện Nhân cười lên âm hiểm:

- Là vô vi tuyệt học ư ? Ngươi tưởng với tuyệt học này ngươi thoát được ta sao ? Hãy xem đây !

Viu...

Vù... Vù...

Tuy có phần nghi ngờ về danh xưng này, vô vi tuyệt học, nhưng do phải bận tâm giao chiến, Viên Kỳ Hải nào dám lơ là khinh xuất.

Với pho chưởng do Hoa tiền bối truyền thụ, Viên Kỳ Hải kiên gan chi trì giao đấu với Mông Diện Nhân.

Vù...

Ào... Ào...

Ầm ! Ầm !

Soạt ! Vù.

Gặp phải phi trảo, Viên Kỳ Hải dùng bộ pháp Tứ Tượng Hồng Hoang để lẫn tránh khi gặp chưởng kình của Mông Diện Nhân. Viên Kỳ Hải tận lực đổi chiêu.

Tiếng chưởng kình do song phương phát ra va chạm vào nhau tạo thành hàng loạt những tiếng chấn kình.

Càng giao đấu dằng dai, Mông Diện Nhân càng thêm giận dữ.

Hắc Sát Phi Trảo liền được Mông Diện Nhân thi thố nhiều hơn như muốn dồn Viên Kỳ Hải vào tử địa.

Lầm phải tình cảnh này, có đôi lần vì không kịp tránh, Viên Kỳ Hải buộc phải dùng công phu thực học để đỡ thẳng vào trảo kình của đối phương.

Và Mông Diện Nhân vì quá kinh ngạc phải quát hỏi:

- Tiểu tử ! Từ đâu ngươi có được nội lực thâm hậu này ? Có phải là do tâm pháp từ hai bức họa nhân đồ mà ngươi đã nói không ?

Nghe đối phương hỏi như thế, Viên Kỳ Hải vừa mừng vừa giận.


Mừng là vì lần đó, Viên Kỳ Hải dù có ngu muội nhưng nhờ may nên chưa giải thích cách luyện thở nạp theo hai bức họa nhân đồ Dịch Cân Tâm Pháp cho Mông Diện Nhân biết.

Còn giận là vì Viên Kỳ Hải không thể không nghĩ đến công tài bồi và cái chết uổng của Hoa Mãn Thiên tiền bối. Bởi nội lực mà Viên Kỳ Hải đang có đây một phaần là do Hoa Mãn Thiên tiền bối trước khi cam lòng chịu chết đã trút sang cho Viên Kỳ Hải.

Viên Kỳ Hải càng nghĩ càng phẫn nộ thi triển đến tột độ bộ pháp Tứ Tượng Hồng Hoang, Viên Kỳ Hải vừa tìm cách tiếp cận Mông Diện Nhân ác ma vừa vung chưởng quật ra dồn dập.

- Bất tất phải nhiều lời ! Đỡ ! Đỡ ! Đỡ !

Vù...

Ào...

Vù... Ầm !

Ào... Ầm !

Nếu ở bên này có thể nói Viên Kỳ Hải dang tạm thời bình thủ với Mông Diện Nhân thì ở phía bên kia, Mã Bình càng lúc càng lâm vào tình trạng nguy ngập.

Tuy nhiên, đúng là thần xui quỷ khiến, có ba bóng nhân ảnh chợt xuất hiện với ba tiếng quát:

- A di đà Phật! Lại là bọn tà ma Bắc Cương ư ? Mã thí chủ hãy nhượng lão nạp một phần nào.

- Bọn Bắc Cương khốn khiếp, dám ngang nhiên lai vãng Trung thổ ! Đáng chết.

- Là Hắc Sát Phi Trảo ư ? Gia phụ ! Xem hài nhi báo thù cho người đây! Đỡ !

Ào... Ào...

Choang ! Keng !

Ầm ! Ầm !

Vù ! Ầm !

Vút !

Qúa bất ngờ trước sự xuất hiện của ba nhân vật này, cả Mông Diện Nhân lẫn phe Mã Bình hai người cùng đưa mắt nhìn và lần lượt hô hoán.

Mông Diện Nhân thì hô to danh xưng của một nhân vật trung niên duy nhất mới xuất hiện.

- Là Đoàn Minh Tú, Hồ Nam Nhất Trung Chưởng ?

Mã Bình thì bất ngờ vì sự xuất hiện của một vị đại sư tưởng đâu đã chết rồi:

- Ngươn Trí đại sư? Đại sư vẫn còn tại thế sao ?

Riêng Viên Kỳ Hải do nhận ra vị đại sư vừa xuất hiện chính là Ngươn Trí đại sư, và do nhận được âm thanh giọng nói khá quen tai của nhân vật trung niên được Mông Diện Nhân hô hoán là Hồ Nam Nhất Trung Chưởng Đoàn Minh Tú, nên Viên Kỳ Hải không thể không nhớ lại câu chuyện ở ghềnh đá đêm nào, nơi xảy ra sự biến cho một vị bái đệ và Ngươn Trí đại sư. Viên Kỳ Hải liền nhìn vào trang thiếu niên anh tuấn đang vũ lộng trường kiếm để giao chiến với bọn Bắc Cương môn hạ và kêu lên:

- Là di tử của Đệ Nhất Kiếm Khách Hà Vị Giang ? Bọn họ... Hôm đó không phải bọn họ đã bị ác nhân xô xuống vực mà chết sao ?

Nghe được lời này của Viên Kỳ Hải, Mông Diện Nhân không hiểu sao vừa gắt ầm lên vừa tung ra một hơi những mấy chưởng:

- Họ không chết thì sao ? Ngươi mừng lắm sao, tiểu tử ? Nạp mạng nào !

Vù... Vù...

Diễn biến của trận chiến liền thay đổi. Một mình Ngươn Trí đại sư giao đấu với hai tên Bắc Cương môn hạ. Hồ Nam Nhất Trung Chưởng Đoàn Minh Tú cũng một mình quần thảo với hai tên. Còn lại một tên thì đang lao đao khốn đốn trước kiếm pháp lợi hại của hậu nhân Đệ Nhất Kiếm Khách Hà Vị Giang ở Lũng Tây.

Được rảnh tay, Mã Bình liền tung bắn người để lao sang bên này. Và Mã Bình kịp xuất hiện để vung chưởng đỡ vào mấy chưởng liên hoàn của Mông Diện Nhân.

Mã Bình còn quát:

- Ác tặc ! Huyết án ở Thương Tâm Động là do ngươi gây ra ! Ta phải giết ngươi ! Đỡ !

Vù...

Ào... Ào...

Ầm !

Vù.. Ầm !

Ào... Ầm !

Bây giờ đến lượt Mông Diện Nhân phải lúng túng trước cục diện chợt thay đổi.

Trước sự vây công liên thủ của Mã Bình và Viên Kỳ Hải mà võ học lại xuất xứ chung cội nguồn, chỉ sau vài lượt tiếp chiêu, Mông Diện Nhân phải rơi vào thế hạ phong.

Và chắc chắn Mông Diện Nhân thế nào cũng bị thiệt mạng nếu như lão không quá gian ngoan xảo quyệt.

Mông Diện Nhân bỗng cất giọng khàn khàn gầm lên:

- Hai ngươi chớ vội mừng. Xem đây !

Vèo... Véo...

Từ tả thủ của Mông Diện Nhân, hai đạo kim quang lấp loáng bỗng xuất hiện.


Mã Bình vụt kêu lên:

- Bắc Cương Tàn Hồn Châm !!! Tiểu tử cẩn trọng ! Ác tặc, xem này !

Viu... Viu...

Như kinh cung chi điểu, Viên Kỳ Hải đã một lần suýt bị thiệt mạng bởi Bắc Cương Tàn Hồn Châm, lần đó là nhờ Tiêu minh chủ và hai vị chưởng môn của hai đại phái Thiếu Lâm, Võ Đang kịp thời hiện thân cứu mạng, nên vừa nghe Mã Bình hô hoán, Viên Kỳ Hải vội vàng hoành bộ lẩn tránh.

Ngược lại, thủ pháp ném ám khí của Mã Bình cũng thật lợi hại. Mã Bình sau tiếng quát cũng vẫy ra hai đạo ám khí.

Bốn ngọn ám khí từ hai phía va vào nhau và cùng rơi xuống đất.

Chưa hết, do có mưu đồ sẵn, Mông Diện Nhân lại tiếp tục phát xạ ám khí.

- Còn nữa đây, Mã Bình ! Đỡ !

Véo... Véo...

Tuy nhiên do Mã Bình lại phải lo đối phó với mấy ngọn Bắc Cương Tàn Hồn Châm nên Mông Diện Nhân có dư thời gian để tẩu vi thượng sách.

Vút !

Không ngờ Mông Diện Nhân lại giở trò này, Mã Bình liền tung người đuổi theo:

- Chạy đi đâu ! Đỡ !

Viu...

Viên Kỳ Hải cũng động nộ bám đuổi theo. Và Viên Kỳ Hải nghe ở phía trước có tràng cười đắc ý của Mông Diện Nhân đưa lại:

- Ha... Ha... Ha... ! Ngươi đuổi theo ta làm gì, Mã Bình? Là muốn nếm mùi lợi hại của Tàn Hồn Châm ư ? Thì nếm này !

Vèo... Vèo...

Do Mông Diện Nhân vừa chạy vừa liên tục ném Bắc Cương Tàn Hồn Châm, nên sau cung Mã Bình và Viên Kỳ Hải đành phải hậm hực nhìn kẻ thù chạy thoát.

Biết không thể đuổi theo Mông Diện Nhân, Viên Kỳ Hải bỗng chậm chân lại.

- Ngươi sao vậy tiểu tử ? Chạy không được nữa ư ?

Viên Kỳ Hải ngơ ngác nhìn Mã Bình:

- Chúng ta không quay lại giúp Ngươn Trí đại sư sao ?

Mã Bình quặm mặt lại:

- Ngươi trở nên đa sự từ lúc nào vậy ? Việc gì ngươi phải lo chứ ?

Bực bội, Viên Kỳ Hải dừng phắt lại:

- Tiền bối không thấy là tiền bối vô lý sao ? Ngươn Trí đại sư và hai người kia đã vì tiền bối mà hiện thân tiếp trợ, tiền bối bỏ đi như thế này được sao ?

Mã Bình gắt lên:

- Ta có chủ trương của ta, ngươi không biết thì đừng có phê phán. Còn không chịu đi ư ?

Viên Kỳ Hải giận dữ gắt lại:

- Tiền bối muốn đi cứ đi. Vãn bối không muốn bị mang tiếng là bất nghĩa.

Mã Bình quắc mắt nhìn Viên Kỳ Hải:

- Ngươi dám mắng ta là bất nghĩa ư ? Vậy còn ngươi, ngươi có phải là kẻ bất tín không?

Viên Kỳ Hải kinh ngạc:

- Vãn bối đã làm gì mà tiền bối bảo là bất tín?

Mã Bình cười lạnh:

- Ta hỏi ngươi vì sao Quỷ Y Tử lão Đại và Hoa lão Tứ phải chết ? Có phải là vì muốn thành toàn cho ngươi không?

Viên Kỳ Hải do không đoán được ý tứ của Mã Bình bèn gật đầu thừa nhận:

- Điều này thì đúng rồi ! Nhưng...

Mã Bình hừ lên một tiếng:

- Hừ ! Ngươi vẫn không hiểu ư ? Ngươi nói đi, tại sao bọn ta phải thành toàn cho ngươi?

Viên Kỳ Hải lúng túng:

- Thì vì...


- Vì giữa chúng ta đã có thỏa thuận, đúng không?

Viên Kỳ Hải gật đầu:

- Phải ! Nhưng...

- Còn nhưng gì nữa chứ ? Nếu ngươi không là kẻ bất tín thì ngươi phải đi theo ta.

- Đi đâu ?

- Đi đâu thì ngươi sẽ biết. Sắp đến nơi rồi !

Viên Kỳ Hải hoang mang:

- Tiền bối không thể nói rõ hơn được sao ?

Mã Bình lạnh giọng bảo:

- Cũng là để thành toàn cho ngươi, giúp ngươi đi vào Thạch Phong Thành. Ngươi nghe rõ chưa ?

Viên Kỳ Hải nhăn mặt, lộ vẻ khó khăn:

- Không thể chậm lại một chút sao, tiền bối ? Việc của Ngươn Trí đại sư...

Mã Bình gạt ngang:

- Chuyện đã đến lúc khẩn trương rồi, ta không thể để chậm được. Còn việc của bọn Ngươn Trí, ta có bất nghĩa hay không, sau này ngươi sẽ rõ. Đi nào !

Tuy đành phải bước đi theo chân Mã Bình, nhưng vViên Kỳ Hải cố nói thêm một lời:

- Nếu sau này vãn bối biết rõ con người của tiền bối là bất nghĩa, câu chuyện hôm nay vãn bối chẳng bỏ qua đâu.

Mã Bình đáp lại bằng giọng lạnh như băng:

- Chuyện sau này để sau này tính. Ta chỉ hy vọng ngươi còn toàn mạng sau chuyến đi vào Thạch Phong Thành là ta đủ mãn nguyện rồi. Ngươi nên để tâm lo nghĩ đến chuyện trước mắt thì hơn. Hừ!

Vút ! Vút !

Đi thêm hơn mười dặm đường nữa, Viên Kỳ Hải bỗng lấy làm lạ trước khung cảnh đột ngột biến đổi kỳ quái !

Rõ ràng là từ khi Viên Kỳ Hải biết rằng Mã Bình sắp sửa đi đến được nơi cần đến, Viên Kỳ Hải vì háo hức nên luôn quan tâm đến địa hình quanh khu vực này. Và Viên Kỳ Hải chỉ nhìn thấy toàn là cánh đồng không cô quạnh, đến một cội cây già cũng không hề nhìn thấy.

Vậy mà ở tại đây, lúc Viên Kỳ Hải được Mã Bình đưa qua một khúc quanh nhỏ hẹp mà tâm thị tuyến chỉ bị che chắn bởi một vài lùm cây hoang dại mà thôi, thì bây giờ ngay trước mắt Viên Kỳ Hải, sau một lớp sương mờ che phủ là cả một khu rừng đen thẫm chợt xuất hiện.

Sự xuất hiện mà không một dấu hiệu nào báo trước của một khu rừng hoang sơ liền gây cho Viên Kỳ Hải một cảm tưởng nửa mơ nửa thực.

Vì thông thường, trước khi đi đến một khu rừng dù lớn hay nhỏ bất kỳ nào, ngay từ xa trong một tầm nhìn bao quát, những người đi trên đường như Viên Kỳ Hải chẳng hạn, chắc chắn sẽ phải nhìn thấy qua những vệt đen thẫm ở chân trời.

Đằng này, cứ như là ảo giác vậy, khu rừng chợt xuất hiện bất chấp mọi lẽ thường.

Và càng đáng kinh ngạc hơn là một khu rừng giáp giới với một vùng bình nguyên thế mà tại đây sơn lam chướng khí đang lan tỏa ngay trước mặt, Viên Kỳ Hải có cảm nghĩ rằng ở gần đây ắt hẳn phải có cả núi lẫn rừng chứ chẳng phải không.

Thế nhưng, dù Viên Kỳ Hải đã quay đầu nhìn về tứ phía, một ngọn đồi cũng chẳng hề có thì đừng nói gì đến nguyên một ngọn núi to sừng sững.

Do quá kinh ngạc về những điều này nên Viên Kỳ Hải không hề nhận ra trên gương mặt của Mã Bình đang có những dấu hiệu bồn chồn lo lắng.

Chỉ đến khi Viên Kỳ Hải nghe những lời lẩm bẩm của Mã Bình, Viên Kỳ Hải mới đoán được phần nào sự thể:

- Lão Tam lại giở trò gì đây ? Không lẽ lão lại tuyệt tình không màng thế sự nữa ?

Viên Kỳ Hải hỏi phỏng đoán:

- Tiền bối, là chúng ta đang tìm đến vị Tam đệ của tiền bối phải không? Sao tiền bối không đi luôn vào trong mà tìm ?

Lộ vẻ chán nản, Mã Bình nói cứ như là Viên Kỳ Hải đã biết rồi vậy:

- Không phải lão Tam thì là ai ? Đi vào ư ? Ngươi tưởng ta không muốn sao ? Nhưng vào làm sao được mà vào ?

Viên Kỳ Hải kinh ngạc:

- Tại sao không vào được? Chỉ là một khu rừng bình thường, việc gì tiền bối phải ngại ?

Như nhớ lại Viên Kỳ Hải là kẻ đang được lão đưa đi chứ không phải ngược lại, có nói nhiều với Viên Kỳ Hải chỉ vô ích, Mã Bình chợt hướng vào khu rừng và gào lên thật to:

- L. ã. O... T. a. m ! L. à... t. a... đ. â. y... ! L. ã. O... c. Ó... c. Ò. n... Ở... đ. â. y... không ?

Âm thanh của Mã Bình làm vang động cả một góc trời, theo nhận định của Viên Kỳ Hải, đến loài thú bị điếc đặc cũng phải nghe chứ đừng nói gì là Tam đệ của lão Mã Bình.

Trừ phi lão Tam đó không còn lưu ngụ Ở đây thì lão mới không nghe.

Hoàn toàn suy nghĩ ngược lại với cách nghĩ của Viên Kỳ Hải, một lúc lâu sau đó không có một hồi âm nào đáp lại, Mã Bình lại lẩm bẩm:

- Kỳ môn trận thế nếu có điểm lợi thì cũng có điểm bất lợi. Nhỡ lão Tam gặp chuyện không may, phải vùi thây bên trong trận, ta dù lòng muốn cứu cũng chỉ biết lấy mắt mà nhìn thôi.

Nghe được lời này, Viên Kỳ Hải thoáng hồ nghi khi phải tin rằng trong khu rừng kia vốn ẩn tàng kỳ môn trận thế, nên Mã Bình mới không dám tự tiện đi vào.

Nhưng dù có hồ nghi hay không hồ nghi đi nữa, Viên Kỳ Hải nào dám nói ra miệng.

Và Viên Kỳ Hải vẫn tiếp tục nghi ngờ cho dù sự việc đang xảy ra đang minh chứng điều ngược lại.

Lớp sơn lam chướng khí bỗng xáo động và một thanh âm trong trẻo bỗng vang lên:

- Nhị bá bá đang nói xấu gia phụ phải không ? Nhị bá bá có biết hậu quả sẽ như thế nào không, nếu Hà nhi mách chuyện này cho gia phụ nghe ?

Nếu giọng nói của nữ nhân này làm cho Viên Kỳ Hải kinh ngạc thì lại làm cho lão Mã Bình vui mừng đến phải bật cười lên:

- Ha... Ha... Hạ. ! Là Tiểu Hà đấy à ? Nhị bá bá có quà diện kiến cho Hà nhi đây. Hà nhi đừng có mách với lệnh tôn mà tội cho Nhị bá bá. Hà nhi ! Mau đưa ta vào gặp phụ thân của ngươi đi.

Bằng giọng nũng nịu, vị cô nương được Mã Bình thân thiện gọi là Tiểu Hà và Hà nhi tuy vẫn lên tiếng nhưng không chịu hiện thân.

- Gia phụ có nghiêm lệnh, Hà nhi không dám đưa Nhị bá bá vào đâu.


Mã Bình vờ làm mặt giận, cứ như vị Tiểu Hà cô nương kia dù không xuất đầu lộ diện nhưng vẫn dễ dàng trông thấy lão vậy:

- Lệnh tôn lại giở chứng gì nữa đây ? Đến ta là nhị huynh mà lão dám không tiếp à ?

Vị Tiểu Hà cô nương lại nói:

- Nhị bá bá lại nói xấu gia phụ nữa rồi. Lần này Hà nhi không mách không được.

Chẳng hiểu lão Mã Bình đã chuẩn bị sẵn từ lúc nào mà bây giờ, sau khi cho tay vào bọc áo, lúc lấy ra thì trên tay lão liền xuất hiện một chuỗi ngọc với một cây trâm cài. Mã Bình oang oang bảo:

- Hà nhi hãy nhìn này! Là quà của Nhị bá bá đây. Hà nhi hãy ra đây mà nhận nào.

Từ trong khu rừng liền có tiếng xuýt xoa vang ra:

- Ồ ! Tuyệt quá ! Nhị bá bá đúng là hảo bá bá.

Mã Bình vội vàng nói:

- Vậy thì ra đây nào. Hà nhi ! Ra mà nhậnc ủa hảo bá bá nào.

Viên Kỳ Hải tự dưng cảm thấy nôn nao và trông chờ chủ nhân của giọng nói trong trẻo kia xuất hiện.

Nhưng Tiểu Hà vẫn không xuất hiện. Thay vào đó là một giọng nói đầy tiếc rẻ:

- Hà nhi muốn ra bên ngoài lắm, nhưng...

- Nhưng sao ? Hà nhi, không lẽ lão Tam lại nghiêm khắc đến cấm luôn Hà nhi không được nhận quà mừng của Nhị bá bá sao ?

Tiểu Hà đáp lại, sau một tiếng thở dài buồn bã:

- Nghiêm lệnh của gia phụ là nội bất xuất, ngoại bất nhập, thật tình Hà nhi không dám trái lệnh.

Viên Kỳ Hải tưởng đâu lão Mã Bình rồi sẽ cáu gắt như tính khí thường có của lão. Nào ngờ, Mã Bình vừa ném hai vật trên tay vào bên trong khu rừng vừa nài nỉ Tiểu Hà cô nương.

- Nhận lấy này, Hà nhi ! Hà nhi mau quay vào bẩm báo với lệnh tôn là ta có chuyện khẩn trương không thể không vào gặp.

Có tiếng trầm trồ của Tiểu Hà cô nương, chứng tỏ hai vật kia đã được Tiểu Hà đón nhận. Sau đó, Tiểu Hà chợt hỏi:

- Là chuyện gì khẩn trương, Nhị bá bá?

Mã Bình như đã biết rõ tâm tánh của lão Tam, nên không ngại việc đáp lời:

- Là chuyện có liên quan đến cái chết của Đại bá và Tứ thúc của Hà nhi. Mau lên nào, Hà nhi !

Có tiếng kêu thất thanh của Tiểu Hà cô nương:

- Có thật không, Nhị bá bá ?

Mã Bình dù không muốn cũng phải cất giọng bi thương thừa nhận:

- Hà nhi ! Bình sinh Nhị bá bá không biết nói đùa, nhất là chuyện hệ trọng như thế này. Hà nhi mau bẩm lại với lệnh tôn đi.

Sau đó, không nghe tiếng của Tiểu Hà cô nương nữa. Chỉ có lớp sơn lam chướng khí chợt lan tỏa trở lại là dấu hiệu duy nhất cho biết Tiểu Hà cô nương đã quay vào bên trong mà thôi.

Được chừng nửa tuần trà, giọng nói của Tiểu Hà cô nương mới vang lên:

- Nhị bá bá ! Gia phụ...

Nghe Tiểu Hà bỗng ngập ngừng, Mã Bình liền quát hỏi như không giữ được sự tức giận nữa:

- Sao ? Lão vẫn không tiếp à ? Ta...

Nhưng Mã Bình kịp ngừng lời khi nghe Tiểu Hà cất cao giọng bảo:

- Hà nhi còn chưa dứt lời mà, Nhị bá bá. Gia phụ sẽ tiếp Nhị bá bá và chỉ một mình Nhị bá bá mà thôi.

Mã Bình trợn mắt kêu lên:

- Như vậy sao được? Tiểu tử này...

Giọng nói của Tiểu Hà cô nương chợt vang lên, làm cho Mã Bình phải bỏ dở lời đang nói:

- Nhị bá bá nếu không chịu thì thôi vậy. Hà nhi phải quay vào đây.

Hoảng hốt, Mã Bình kêu giật giọng:

- Được rồi, Hà nhi ! Ta sẽ vào, sẽ vào một mình.

Quay lại, Mã Bình khẽ căn dặn Viên Kỳ Hải:

- Ngươi chịu khó ở ngoài này chờ ta ! Ta sẽ thuyết phục được cái lão dở hơi này. Ngươi đừng đi lại lung tung, nghe chưa ? Nhất là đừng có tự bước vào khu rừng này. Hậu quả sẽ khó lường lắm đấy, tiểu tử !

Và như người đang lầm vào hoàn cảnh nguy ngập, Mã Bình luống cuống kêu lên:

- Hà nhi đâu rồi ? Sao còn không hiện thân và đưa Nhị bá bá vào trận ?

Có tiếng cười thánh thót của Tiểu Hà cô nương vang ra:

- Hà nhi vẫn còn đứng chờ Nhị bá bá đây. Nhị bá bá bất tất phải cuống lên như vậy. Nhị bá bá cứ tiến thẳng về phía trước. Được mười bước thì Nhị bá bá rẽ sang tả. Hà nhi sẽ đưa Nhị bá bá đến chỗ gia phụ.

Đưa mắt nhìn theo, Viên Kỳ Hải cứ ngỡ là hoa mắt. Vì ngay khi Mã Bình vừa rẻ sang tả, trong thoáng chốc, bóng nhân ảnh của lão Mã Bình liền biến mất, chẳng khác nào lão vừa thăng thiên hoặc độn thổ vậy.

Dụi hai mắt một lúc lâu vẫn không nhìn thấy lão Mã Bình, Viên Kỳ Hải đâm ra nghi ngờ thị lực của bản thân.

Quay đầu thử nhìn ngược về phía sau, mọi vật trong vòng ba mươi trượng vẫn được Viên Kỳ Hải trông thấy rất rõ ràng, chứng tỏ thị lực cuủa Viên Kỳ Hải vẫn chưa suy giảm.

Viên Kỳ Hải laại quay nhìn vào khu rừng. Khu rừng vẫn tồn tại, vẫn có sơn lam chướng khí vây phủ. Duy chỉ có Mã Bình là biến mất. Điều này minh chứng rằng giọng nói kia của Tiểu Hà cô nương là có thật và việc Mã Bình chợt tan biến vào hư không chỉ sau một lượt xoay người cũng là có thật.

Vậy, tại khu rừng này việc có bố trí một trận thế kỳ môn cũng là có thật ư ? Và trận thế này có uy lực che mờ thị giác của ta cũng là có thật sao ?

Nghi nghi hoặc hoặc, sau hơn một canh giờ chờ đợi, Viên Kỳ Hải vì muốn tìm hiểu thực hư liền dịch chân đi vào khu rừng, bất chấp sự cảnh báo trước đó của Mã Bình đã căn dặn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận