Thâm Cung Kế


Edit: Ban Uyển nghi
Beta: Chiêu Hoàng Thái phi
9.

Mâu thuẫn
Sắc xuân như gấm, tất cả khôi phục lại bình thường.

Tử Liên mẫu bằng tử quý, Hoàng thượng bỏ qua tội lừa gạt của nàng ta, còn phong làm Liên Tần, đứa con của nàng ta được ban tên Nguyên Sinh.

Nàng ta vô cùng cảm kích, sẵn sàng để chăm sóc cho Nguyên Sinh, ngự y cũng phối thuốc giải cho Nguyên Sinh, nàng ta hi vọng Nguyên Sinh có thể sớm ngày khỏe mạnh trưởng thành, không khác với những đứa trẻ bình thường.
Nhưng tất cả lại làm các tiểu chủ căm tức, cảm thấy bất công, Tô Tường Vi cũng thôi đi, tốt xấu gì cũng là con gái của Thừa tướng, nhưng Tử Liên chỉ là một nha đầu ở vùng quê, chữ cũng không biết được bao nhiêu, vậy mà vào cung đã trở thành chủ tử trên vạn người.
Càng đáng giận chính là có được long duệ mà các nàng không dám hi vọng đến.
Bởi vậy, thường ngày bọn họ đều xem thường Tử Liên, không phải châm chọc trước mắt thì cũng đâm thọt sau lưng, làm cho Tử Liên rất phiền não, tuy có Mạch Ca che chở nhưng cũng chỉ là nhất thời.
Lần đó đấu thơ ở xuân yến, Tử Liên nhìn hoa đào một lúc cũng không nói ra được chữ nào, để cho các phi tần cười cợt không ngừng.

Tử Liên muối mặt, gấp đến độ không biết làm thế nào để lấy lại mặt mũi, Ngu Thường tại ở bên cạnh kịp thời nhỏ giọng nhắc nhở, nàng ta nhớ rất nhanh, buột miệng thốt ra: "Chẩm thượng đào hoa chọn kim liên."
Vừa thốt ra, các phi tần nhanh chóng đỏ mặt, mọi người dùng ánh mắt khác thường nhìn nàng ta, bàn tán sôi nổi.

Sắc mặt Hoàng hậu có biến đổi lớn, nổi giận nói: "Liên Tần to gan, dám dâm loạn cung đình! Người đâu, vả miệng mười cái!"
Tử Liên không hiểu chuyện gì, phải nhờ cung nữ thân cận giải thích ý nghĩa của câu thơ kia, đợi nàng hiểu ra mới hô to oan uổng, chỉ thẳng Ngu Thường tại cố ý đùa giỡn nàng ta.

Nhưng Ngu Thường tại lên tiếng phủ nhận, còn hỏi có ai nghe thấy mình lên tiếng không, thấy không ai đứng ra Ngu Thường tại càng cười không chút kiêng nể.
Tiện thể lại khiêu khích: "Lui một vạn bước, xin cho phép thiếp được nói, Liên Tần tỷ tỷ tự mình nghĩ ra câu thơ đó, nhưng sao lại nói ra trước mặt mọi người như vậy? Rốt cuộc là tỷ tỷ muốn hành xử khác người, hay là không hiểu ý của câu thơ này mà chỉ để lòe thiên hạ thôi? Ha ha ha..."
Mọi người lại cười lớn lần nữa, Tử Liên bị chọc giận.

Trước kia nàng ta từng sống ở ngoài cung nên người rất khỏe, Ngu Thường tại nào phải đối thủ của nàng ta, áp đảo dễ dàng, còn tát vài bạt tai.

Ngu Thường tại tức phát điên, nắm lấy tóc Tử Liên giật, hai người vật qua vật lại thành một đống hỗn độn.
Tình cảnh hỗn loạn khó nhìn, các cung nhân phải vất vả lắm mới tách được hai người ra, mặt mũi cả hai đều bầm tím, không còn chút bộ dạng của phi tần.

Hoàng hậu giận dữ, cấm túc cả hai trong tẩm cung một tháng.

Hai người vẫn còn lửa giận, vì có Hoàng hậu nên mới tạm bỏ qua.
Vốn tưởng rằng chuyện này đã kết thúc, không ai ngờ vài ngày sau khi hết cấm túc, cung nữ của Tử Liên hoảng loạn đến bái kiến Mạch Ca, vừa mở miệng đã khiến mọi người há hốc: "Xin Quý phi nương nương làm chủ, Tiểu Hoàng tử...!Ngài ấy không còn thở..."
Mạch Ca tức tốc chạy đến thì thấy Tử Liên ngơ ngác ôm Nguyên Sinh khóc không ngừng, đôi mắt dại ra, trống rỗng đờ đẫn, gương mặt vốn dĩ đẹp đẽ giờ tái nhợt như người chết.

Nàng ta không ngừng líu ríu: "Sinh nhi, Sinh nhi, rốt cuộc con bị làm sao vậy? Mẫu thân rất sợ, thật sự rất sợ..."
Mạch Ca hỏi ngự y đang đứng bên cạnh, ngự y ấp a ấp úng, một lúc sau mới nói ra được một câu: "Bẩm Quý phi nương nương, Tiểu Hoàng tử...!Trong người của Tiểu Hoàng tử...Có...!Ba cây kim..."
Mạch Ca sợ hãi, rốt cuộc là ai ra tay với đứa trẻ nhỏ như vậy?!
Hoàng thượng, Hoàng hậu cũng đã chạy đến, vô cùng khiếp sợ, thiên tử ra lệnh: "Nếu đã có kim, trẫm muốn ngươi nhanh chóng lấy ra!"
Nguyên Sinh quá nhỏ, nếu không lấy ra kịp thời sợ là sẽ chạy vào tim phổi.
Ngự y không dám chần chừ, để Tử Liên cho Nguyên Sinh nằm thẳng trên giường, cởi bỏ áo ngoài, dùng nam châm nhỏ đặt sát người nó, vì không biết kim đang ở đầu nên phải di chuyển để tìm.

Trán ngự y ướt đẫm mồ hôi, tay chân không dám quơ lung tung dù chỉ một chút, không biết đã qua bao lâu, cuối cùng mắt của hắn ta ngày một sáng, tay cầm nam châm hơi dịch ra ngoài, chầm chậm, ba cây kim bị hút ra.
Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
10.

Giải bày
Sau khi thu xếp ổn thoả cho Nguyên Sinh, mọi người mới ra sảnh ngoài, Tử Liên khóc lóc xin Hoàng thượng làm chủ cho Nguyên Sinh.

Vừa rồi đã tận mắt nhìn thấy con mình được cứu từ cõi chết về, Hoàng thượng vừa đau lòng vừa tức giận, tuyên bố nhất định phải xé xác hung thủ thành trăm mảnh.
Cung nữ của Tử Liên chắc chắn là Ngu Thường tại ra tay.
"Sáng nay, nô tì và chủ tử mang theo Tiểu Hoàng tử ra Ngự Hoa viên ngắm cảnh, vô tình gặp được Ngu Thường tại.

Bởi vì lần trước chủ tử và ngài ấy nói chuyện không hợp nhau, chủ tử định rời đi nhưng Ngu Thường tại lên tiếng giữ chúng nô tì lại, còn thích thú khen Tiểu Hoàng tử đáng yêu, có thể bế Tiểu Hoàng tử một lát được không.

Chủ tử thấy ngài ấy thật lòng nên yên tâm giao Hoàng tử cho ngài ấy.
Ai ngờ sau khi hồi cung Tiểu Hoàng tử vô cùng đau đớn, sau đó tính mạng gặp nguy, cho nên chắc chắn là do Ngu Thường tại trả thù."
Ngu Thường tại bị dẫn đến, cung nhân còn tìm được một xấp giấy ở trong tẩm cung của nàng ta, trên đó đều viết những lời mắng chửi Tử Liên.
Nàng ta gấp gáp lớn tiếng giải thích: "Cái này thật sự là do thiếp thân viết, nhưng đều là viết trong lúc bị cấm túc.

Khi đó thiếp thân ghen ghét Liên Tần, nhưng chuyện đã kết thúc, thiếp thân cũng nghĩ thông suốt rồi.

Huống chi, thiếp thân thật lòng thích trẻ con, đương nhiên sẽ không xuống tay với nó.

Hoàng thượng minh giám, đây đều là lời từ tận đáy lòng của thiếp thân!"
Nhưng Tử Liên không chấp nhận, nàng oán hận, đôi mắt chứa đầy oán hận: "Hôm nay, chỉ có ngươi đã ôm Sinh nhi! Nếu không phải ngươi thì là ai! Chẳng lẽ là cung nữ của ta sao?"
"Thiếp thân...!thiếp thân..." Ngu Thường tại sợ đến nỗi không biết nên giải thích thế nào.
Hoàng thượng sớm đã nhịn không được cơn tức: "Đủ rồi! Giải yêu phụ tâm địa độc ác này xuống, đánh đến khi nào nàng ta khai mới thôi!"
Đúng lúc này, Tô Tường Vi xông vào tẩm điện quỳ xuống: "Bệ hạ khai ân, chuyện này chắc chắn có người khác đặt bẫy, thiếp thân tin Ngu Thường tại vô tội." Mọi người đều biết, lúc đó nàng ấy đi gần Ngu Thường tại, cầu xin thay cũng là chuyện bình thường.
"Vốn dĩ, không hề tìm thấy cây kim nào trong tẩm điện của Ngu Thường tại.

Xưa nay nàng ấy không thích thêu thùa, tháng trước bởi vì thêu hoa bị kim đâm mấy lần, lần đó nàng ấy đã tức giận cho người ném hết mấy thứ liên quan đến thêu thùa ra khỏi tẩm điện, vậy thì sao nàng ấy có thể cầm theo ba cây kim chứ?"
Thấy mọi người rơi vào trạng thái nghi ngờ, nàng tiếp tục nói: "Dù thiếp thân chưa từng có con, nhưng cũng có thể hiểu được sự nôn nóng của Liên Tần tỷ tỷ, đặc biệt khi thấy Tiểu Hoàng tử đau đến chết đi sống lại như vậy, hận không thể nghiền xương cốt của hung thủ thành tro! Nhưng nếu bắt sai người, chẳng những để hung thủ thật ung dung ngoài kia mà còn đẩy tính mạng của Tiểu Hoàng tử vô chỗ nguy hiểm!"
Nghe thấy câu này, Ngu Thường tại gật đầu liên tục: "Đúng đúng đúng! Thiếp thân tuyệt đối không có giấu kim, nếu Hoàng thượng không tin thì có thể phái người đến tẩm cung của thiếp thân tra xét!"
Rất nhanh, các cung nhân được phái đi trở lại tẩm cung, đúng là không thấy một cây kim nào, hơn nửa tháng trước Ngu Thường tại thật sự đã cho người ném kim trong điện đi hết.
Mặc dù đã rửa được hiềm nghi, nhưng Tử Liên vẫn không buông tha, Hoàng thượng cũng vẫn có điểm nghi ngờ, nhưng không có chứng cứ xác thực thì không thể trị tội.

Sau đó Ngu Thường tại lập tức bị cấm túc ở tẩm cung, tiếp tục điều tra kỹ chuyện này.
Mọi người đã đi, Tử Liên vẫn còn khóc sướt mướt.

Mạch Ca ở lại an ủi nàng ta, Tử Liên cố gắng lau nước mắt, quỳ xuống dập đầu không ngừng: "Quý phi nương nương, nể tình Tử Quyên tỷ tỷ, xin nương nương nhất định phải bắt lấy tiện nhân kia, ngoại trừ nàng ta thì làm gì còn ai xuống tay với Sinh nhi của ta, nàng ta có thể lừa người khác nhưng không lừa được ta, chắc chắn là nàng ta!"
"Nương nương, người từng đồng ý với tỷ tỷ, nhất định sẽ chăm sóc tốt cho thiếp thân.

Bây giờ con của thiếp thân bị tiện nhân kia hại, nương nương tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn! Chỉ cần người bắt được hung thủ, thiếp thân sẽ làm trâu làm ngựa cho người, hầu hạ người cả đời!"
Mạch Ca nhìn khuôn mặt giống Tử Quyên của nàng ta, không đành lòng nên gật đầu: "Ngươi yên tâm, nếu thật là nàng ta, bổn cung chắc chắn sẽ tìm được chứng cứ, để nàng ta nợ máu phải trả bằng máu."
11.

Sự thật
Mai Tâm tìm toàn bộ cung nhân làm việc vào đêm hôm qua ở Ngự Hoa viên, dốc sức tra hỏi.

Tuy cơ hội mỏng manh nhưng lại có thu hoạch từ một cung nữ, người này nói có một cung nữ cùng phòng với mình từ sau khi trở về từ Ngự Hoa viên thì sốt cao, còn luôn nói sảng.

Mai Tâm nhận ra đây là một manh mối, vội vàng bẩm báo chuyện này với Mạch Ca.
Mạch Ca dẫn theo Mai Tâm đi thăm tiểu cung nữ đó, nhưng hỏi thế nào nàng ấy cũng không nói, truy hỏi không ngừng nàng ấy mới khai ra, hôm qua vì làm hư chuyện mà bị chủ sự cô cô trách mắng, sau đó nàng ấy trốn vào trong Hạnh lâm khóc thút thít, vừa đúng lúc Tử Liên và Ngu Thường tại ở đó ngắm cảnh.
Nhưng đến khi hỏi rốt cuộc nàng ấy có thấy rõ lúc Ngu Thường tại động thủ không, nàng ấy lại cắn chặt môi không mở miệng, cuối cùng chỉ nói một câu: "Quý phi nương nương, người tha cho nô tì đi, nếu nô tì nói ra thì sẽ bị mất mạng ngay lập tức."
Tình thế bất đắc dĩ, Mạch Ca chỉ có thể từ bỏ, dặn dò cung nhân nhất định phải bảo vệ nàng ấy thật an toàn, còn nhắc phải giấu đi sự tồn tại của nàng ấy.
Ai ngờ, làm gì có bức tường hậu cung nào mà không lọt gió, nửa đêm có một người áo đen muốn giết người diệt khẩu.
Lúc đó, tiểu cung nữ cùng phòng đã ngủ say, đột nhiên nàng ấy bị bịt miệng, nàng ấy hoảng sợ giật mình tỉnh dậy, cố gắng giãy giụa, phát ra tiếng động làm cung nữ trong phòng thức hết, nhanh chóng la to cứu mạng.

Người áo đen thầm thấy không ổn, đành cầm gối lên đè tiểu cung nữ, đợi khi nàng ấy tắt thở thì lật đật nhảy ra ngoài bằng cửa sổ bỏ chạy, nhưng làm rơi lại một cây trâm ngũ phượng đính ngọc trai xuống đất.
Đây là món Ngu Thường tại đem từ nhà vào, hậu cung này chỉ có duy nhất một cái.
Cửa phòng bị đẩy ra, Mạch Ca và Mai Tâm đi vào, Mai Tâm lấy trâm ngọc trai đưa cho chủ tử, Mạch Ca thờ ơ vuốt trâm, trong mắt dường như có rất nhiều trận sóng ập tới, ánh mắt lạnh thấu xương: "Cái này, ta xem làm sao nàng ta giải thích thế nào."
Sáng sớm hôm sau, Mạch Ca dẫn Tử Liên đi gặp thánh thượng, đồng thời bẩm báo cặn kẽ chuyện hôm qua, sau khi trình trâm ngọc trai lên, thiên tử nổi giận đùng đùng.


Đúng lúc này Lý Hỉ bẩm báo, nói ở Dịch hồ có một thi thể, trên người mặc y phục màu đen, cổ bị vũ khí sắc bén cắt, đó chính là một thái giám trong cung của Ngu Thường tại.
Tuy rằng tất cả nhân chứng đã chết, nhưng mọi thứ đều chỉ vào Ngu Thường tại, nàng ta trốn không thoát.
Tử Liên kích động khóc lóc tỉ tê, không kìm được nước mắt: "Bệ hạ, ngài nhất định phải trừng trị hung thủ, Sinh nhi của chúng ta từ nhỏ đã phải chịu nhiều khổ sở như vậy, nghĩ đến đây lòng thiếp như bị ngàn vạn cây đao đâm vào, đau đớn như sắp chết.

Thiếp nguyện chịu thay nó, nó còn rất nhỏ, sao Ngu Thường tại lại nhẫn tâm như vậy?"
Nàng ta khóc cực bi thương, làm người nghe cũng đau lòng rơi lệ.
Mạch Ca nắm lấy tay nàng ta, hít thật sâu, nhìn một cái: "Con cái là mạng của mẫu thân, hổ dữ còn không ăn con, sao lại để cho người khác làm hại được, ngươi yên tâm, bất kể là ai ra tay với Nguyên Sinh, Hoàng thượng sẽ không bỏ qua cho ả.

May là tối hôm qua mạng của tiểu cung nữ kia không có gì đáng ngại, nàng ấy sẽ tự nói ra tất cả chuyện mình đã nhìn thấy vào ngày hôm trước."
Tử Liên nghe xong trợn tròn mắt, một lúc sau mới có phản ứng: "Nàng ta...!nàng ta chưa chết sao?"
Mạch Ca cười: "Có phải rất bất ngờ hay không? Chỉ cần nàng ta nói ra, chúng ta lập tức có thể định tội Ngu Thường tại.

Mau dẫn tiểu cung nữ đó đến đây."
Tử Liên ngượng ngùng gật đầu, chợt lộ ra nụ cười tươi: "Thiếp thật sự rất vui, thiếp sẽ bế Sinh nhi đến, để nó được chứng kiến kẻ ác đã hại nó."
Nàng ta đi vào bên trong, đột nhiên kêu lên sợ hãi, lúc mọi người đang nghi ngờ thì thấy Tử Liên chậm rãi đi ra, phía sau còn có Xuân Trúc đi theo, đang dùng dao nhỏ cầm tay dán chặt vào lưng nàng ta.
Hoàng thượng vội hỏi: "Chuyện gì vậy?"
Xuân Trúc buông dao, hai mắt tức giận trừng lên nhìn Tử Liên, lạnh lùng đáp lại: "Thưa Hoàng thượng, vừa rồi Liên Tần định cho Tiểu Hoàng tử uống thuốc độc, bị nô tì bắt gặp." Lý Hỉ gọi ngự y đến, chứng minh đây đích thực là thuốc độc, tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng lại rất hại đến trẻ nhỏ.
Hoàng thượng bỗng chốc nổi giận: "Ngươi là mẫu thân của Sinh nhi, sao ngươi lại ra tay với con ruột của mình!"
Tử Liên lắc đầu, khăng khăng nói là bị Xuân Trúc hãm hại, nàng ta vốn dĩ không thể làm vậy.
Nhưng mà, lúc người bị áp giải đến ngoài điện, cả người Tử Liên cứng đờ.

Nhưng rất nhanh nàng ta đã kìm nén cảm xúc đó, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Người nọ cúi đầu, hồi lâu mới chậm rãi nói: "Liên tiểu chủ, người thừa nhận đi, tiểu nhân đã nói hết rồi!"
Tử Liên la lớn: "Thừa nhận cái gì chứ? Ngươi là ai? Ta không biết ngươi!"
Mạch Ca cười nhạt: "Thật ra mọi thứ đều là một bàn cờ, vốn dĩ không có ai làm chứng.

Tiểu cung nữ chẳng qua chỉ là một cái cớ bổn cung tạo ra, muốn biết ai là hung thủ thì phải xem ai muốn nàng ấy chết.

Quả nhiên, đêm đó có người mất kiên nhẫn, không chỉ giết chết nhân chứng, còn cố ý để lại một cây trâm, còn cho người bịt mặt giết người diệt khẩu, trong tối ngoài sáng đều chứng minh Ngu Thường tại phạm tội chết."
Nghe đến đó, trán Tử Liên toát ra không ít mồ hôi lạnh.
Mạch Ca nói tiếp: "Nhưng mà bổn cung đã sớm có chuẩn bị.

Trước tiên để Xuân Trúc đeo mặt nạ giả làm tiểu cung nữ, nàng ấy thông thạo y thuật, nín thở để lừa tên bịt mặt, sau đó lén rắc bột lên người hắn, theo đó tìm tung tích, thế nhưng cuối cùng người hắn tìm đến là ngươi, Tử Liên.

Ngươi sai hắn giết thái giám trong cung Ngu Thường tại để giá họa, sau đó cho hắn xuất cung tránh tai họa, từ nay không xuất hiện nữa."
"Vừa rồi bổn cung cố ý nói dẫn tiểu cung nữ vào, ngươi sợ nàng ấy nhìn thấy chuyện ngươi làm, cố ý nói đi bế Sinh nhi đến, thật ra là dời tầm mắt để hạ độc, đợi khi độc trong người Sinh nhi phát tác, mọi người loạn hết lên, ngươi sẽ nhân đó để giết chết tiểu cung nữ.

Bổn cung nói có đúng không?"
Tử Liên ngập ngừng: "Ta...!ngươi...!thì ra...!hôm nay là ngươi...!diễn kịch!"
Mạch Ca cảm thấy ớn lạnh, gằn từng chữ một: "Ngươi có lòng dạ rắn rết, giết hại con ruột của mình, thật là làm người khác phẫn nộ vô cùng."
Tử Liên đột nhiên cười lớn, gần như nổi điên: "Đúng, tất cả đều do ta làm, ngươi cho rằng ta tình nguyện đối đãi với con mình như vậy sao? Ai bảo nó là tai hoạ, là quái thai không may mắn! Đổi lại là ngươi, ngươi cũng sẽ không cần nó, nó chính là quái vật, nhất định phải chết..."
"Bốp..."
Một dấu bàn tay đỏ au bỗng xuất hiện trên mặt Tử Liên, mắt Mạch Ca tựa sắp phun ra lửa, nàng cố kìm cảm xúc lại: "Không, ngươi sai rồi, mặc kệ con có hình dạng thế nào, bổn cung đều sẽ dốc lòng thương yêu nó, dù cho nó mãi mãi không trưởng thành.

Tối hôm qua, bổn cung đã hỏi ngự y, sở dĩ Nguyên Sinh không phát triển được vốn không phải do thuốc, nói cách khác Tô phu nhân bị ngươi hại chết."
"Nhớ đến chuyện ngươi từng đi thăm Tô phu nhân trước khi bà ta chết, bổn cung không khỏi nghi bệnh điên của bà ta là do ngươi bỏ thuốc.

Đến Vương ma ma, cũng bị ngươi uy hiếp, lúc đó bà ấy mới hãm hại chủ tử của mình."
Tử Liên lại cười như điên, cười không kiêng nể gì: "Quý phi nương nương, mọi người đều nói ngươi thông minh, vậy mà không phải bị ta lừa xoay vòng vòng sao! Ha ha ha...!Ha ha ha..."
12.

Làm ác
Nàng ta bắt đầu đắc ý kể chuyện quá khứ.
"Năm đó, sau khi rời khỏi cung ta lại phát hiện mình đã mang thai, có được long tự vốn nên vui, vậy nên ta tìm một thần y đợi đến ngày sinh.

Ai ngờ ông ta nói nó trời sinh không thể lớn, vĩnh viễn chỉ dừng lại dáng vẻ của trẻ con, còn mang đến tai họa, ông ta muốn ta bóp chết nó.

Ta là mẫu thân, nó là miếng thịt trên người của ta, làm sao ta bỏ được?
Nhưng qua hơn một năm, những người xung quanh thấy nó không lớn, bắt đầu bàn luận sôi nổi, đều nói nó là quái thai, cách xa ta ngàn dặm.

Ta không còn cách nào khác, chỉ có thể dẫn nó rời khỏi Giang Nam, trở về kinh thành.

Chi phí ở kinh thành quá nhiều, một mình ta đã đủ túng quẫn, giờ lại dẫn theo con, có nhiều lần suýt chết, lâu dần ta bắt đầu hoài nghi nó có giống như lời mọi người nói, là tai ương hay không.
Cũng đúng lúc này, ta gặp được con trai của Tô Thừa tướng, hắn là công tử duy nhất của Tô phủ.

Tuy phong lưu đa tình, cả ngày lưu luyến chốn lầu xanh, nhưng ta không ngại dựa vào.

Ta giấu sự tồn tại của con trai qua lại với hắn một thời gian, nhưng suy cho cùng hắn là người không đáng tin cậy, không đến một tháng đã ghét bỏ ta, đi thích người khác.
Nhưng sao ta có thể buông tha cho hắn, ta cố ý phao tin cho Tô Phu nhân, nói ta đã có con của hắn.

Tô Phu nhân chú trọng danh dự, đương nhiên sẽ muốn phá đứa con trong bụng ta, nhưng ta đã sớm trốn đi, ẩn nấp suốt mười tháng.
Về sau khó tránh khỏi việc Tô Phu nhân muốn trích máu nhận thân, ta lại cố ý giả làm nha hoàn vào thanh lâu, bỏ độc vào chén trà của hắn, ta vốn sợ phủ nha sẽ điều tra ra hung thủ, ai ngờ thanh lâu nổi lửa, mà sau khi hắn chết thì không ai biết cha ruột của đứa nhỏ này là ai.
Sau khi ta bế Sinh nhi đến gặp Tô phu nhân, bà ta tức giận nhưng nghĩ đến Sinh nhi là huyết mạch duy nhất của Tô phủ nên nhận lấy.

Bà ta cho ta một số tiền, muốn ta biến mất kể từ đây.

Nhưng không biết vì sao, Tô phu nhân bắt đầu nghi ngờ Sinh nhi, đi khắp nơi hỏi xem ta có mang thai mười tháng không, trong lòng ta sợ hãi, một khi điều tra ra ta chưa từng mang thai thì ta sẽ chết không có chỗ chôn.

Thiên hạ rộng lớn nhưng trốn ở đâu cũng không xong, trừ phi vào cung.
Trước kia, ta từng đồng ý với Quý phi nương nương, tuyệt đối sẽ không hồi cung, huống chi còn dẫn theo con.

Nếu không có lý do hợp lí, hiển nhiên không thể vào cung được, bởi vậy ta tìm Vương ma ma.

Con gái của bà ta bị ta bỏ số tiền lớn sai sơn tặc bắt đi, chỉ cần bà ta ngoan ngoãn hợp tác, con gái mới được an toàn.

Mới đầu bà ta không muốn phản chủ, nhưng cũng không muốn mất đứa con gái duy nhất, cuối cùng mới đồng ý.
Ta biết Tô phu nhân muốn đưa thứ nữ vào cung nhưng không có cách nào, ta lại nảy ra mưu kế khác.

Ta vô tình nghe được một căn bệnh quái ác, sau khi phát tác sẽ giống ác quỷ, nếu không chữa kịp lúc sẽ chết.

Ta chịu trăm đắng ngàn cay mới tìm được phương thuốc giải, sau đó cố ý để chó điên cắn bị thương, tìm Đông Dư Công chúa van xin để dẫn ta vào cung gặp Quý phi nương nương, đợi chứng chó điên phát tát, ta cắn nương nương và Đại Hoàng tử bị thương, tiếp đó nhân lúc náo loạn mà rời khỏi hoàng cung.
Cuối cùng, Vương ma ma cố ý đề cập thuốc giải trước mặt Tô phu nhân, áp chế được Hoàng hậu nương nương, cuối cùng đã đưa Tô Tường Vi vào cung trót lọt.
Chuyện sau này, các người đã biết rồi, là ta để Vương ma ma sắp xếp một người trang điểm để giả Tô Quý nhân, mục đích là vu khống Tô phu nhân lén đổi long tự, đưa ta và Nguyên Sinh ra khỏi phủ về cung.

Cái chết của Tô phu nhân là do ta sắp đặt, mà Vương ma ma làm việc dưới tay bà ta cũng khó thoát chết, ta đồng ý sẽ thả con gái bà ta.
Khi mọi chuyện lắng xuống, không ai biết được bí mật của ta, ngoại trừ quái thai kia.

Ta vất vả lắm mới có thân phận như hiện tại, không cần phải phiêu bạt đầu đường xó chợ, nếu có ai phát hiện quái thai này vĩnh viễn không lớn, lập tức sẽ xem ta là yêu nữ, nhốt ta vào Lãnh cung, ta quyết không để cho chuyện này xảy ra.
Trùng hợp Ngu Thường tại coi tiền như rác, nếu nàng ta nhìn ta không vừa mắt, chi bằng ta cho nàng ta toại nguyện, ngược lại không nghĩ đã bị Quý phi nương nương nhìn thấu.

Cũng được, cũng được, dù sao ta cũng mệt rồi."
Cuối cùng, mắt nàng ta lóe lên vẻ phấn khích: "Bại bởi ngươi ta cũng không cảm thấy hổ thẹn, ít nhất ta từng thắng ngươi.


So với đầu gỗ Tử Quyên kia, ta thông minh hơn không ít! Ta nói rồi, ta thích hợp ở hậu cung hơn tỷ ta."
Mạch Ca giơ tay tát thêm một cái: "Bổn cung thật sự thất vọng thay Tử Quyên.

Lòng dạ ngươi hiểm độc, xem mạng người như cỏ rác, ngươi không bằng nàng ấy dù chỉ một phần nhỏ! Lúc trước, ta cho rằng ngươi biết hối cải làm người mới, không ngờ dạy mãi không sửa, thậm chí còn phát điên, ngươi vốn dĩ không xứng với gương mặt này!"
Hoàng thượng cũng không thể nhịn được nữa, nhìn chằm chằm gương mặt không sợ chết của Tử Liên, tức giận đến cùng cực: "Trẫm sẽ không giết ngươi, trái lại muốn ngươi sống không bằng chết! Từ hôm nay trở đi, cho nàng ta vào Lãnh cung! Mỗi ngày cho nàng ta tắm bằng đỉa, sau đó rắc muối, đảm bảo nàng ta không chết cho trẫm!"
Mọi người hít sâu một hơi.
Hành hình tắm đỉa, tức là bỏ vào hàng trăm hàng ngàn con đỉa vào trong bồn tắm, nó sẽ chui vào da phạm nhân, từng chút từng chút như tằm ăn máu.

Người bình thường đừng nói là tận mắt nhìn thấy nhiều đĩa như vậy, dù chỉ là trong tưởng tượng thôi cũng sẽ làm da đầu tê rần, sởn tóc gáy.
Cái làm người ta sợ nhất chính là sau khi bị hút máu sẽ thoi thóp, lại còn bị rắc muối vào miệng vết thương để đuổi đỉa, lặp lại mỗi ngày, làm người muốn sống cũng không được, chết cũng không xong.
Tử Liên sợ đến hồn phi phách tán mà ngã nhào, nàng ta lập tức ôm chặt chân vua định xin tha.

Nhưng Hoàng thượng không thèm nhìn nàng ta, một cước đá nàng ta ra xa, theo sau đó là hai cung nhân lôi nàng ta ra ngoài.
Mạch Ca thở dài, sớm biết như vậy ban đầu cần gì cố làm, thế gian làm gì có nhiều chuyện ác như vậy, suy cho cùng chỉ là lòng tham mà thôi.
13.

Đảo ngược
Chuyện này chấm dứt ở đây, Mạch Ca muốn đem Nguyên Sinh về nuôi nấng, nhưng Hoàng thượng sợ nàng mệt nhọc, lại đúng lúc Tô Tường Vi chủ động xin được chăm sóc Nguyên Sinh.
Ánh mắt của nàng ấy rất thành khẩn, làm người đối diện có thể tin tưởng: "Vốn dĩ, thần thiếp không nên vào cung, nhưng Phật chú trọng nhân duyên, đây có lẽ là nhân quả.

Trước đó vài ngày, tiền triều cũng nghị luận chuyện thần thiếp giả mang thai, nếu thiếp có thể chăm sóc Nguyên Sinh thì có thể chặn miệng của họ.

Thần thiếp bảo đảm với bệ hạ, nhất định sẽ dốc lòng chăm Nguyên Sinh, không để nó chịu bất cứ tổn hại nào nữa."
Hoàng thượng đồng ý, đồng thời cũng tấn nàng ấy lên làm Quý tần, phong hào Nghi.
Hoàng hậu và Mạch Ca cũng thật lòng vui thay nàng ấy, lựa quà tốt nhất để chúc phúc.
Có Nguyên Sinh rồi, Tô Tường Vi không giống thiếu nữ dịu dàng như trước nữa, ngược lại giống như một người mẹ thành thục đầy tình thương.

Nàng ấy thành thục bế Nguyên Sinh, cho nó uống sữa, chọc nó cười vui vẻ, mọi chuyện đều đâu vào đấy.
Lúc này, Mai Tâm vội vàng đi từ ngoài vào, kề sát tai Mạch Ca nói mấy câu.

Mạch Ca nghe xong vẻ mặt có chút khó coi: "Vừa rồi có người báo, Tử Liên đã xảy ra chuyện."
Tô Tường Vi không khỏi than thở: "Người đáng giận ắt có chỗ đáng thương.

Nàng ta tính trăm phương ngàn kế, kết quả không có được gì.

Tuy nàng ta ngoan độc nhưng suy cho cùng cũng là một mạng người, chết như vậy cũng làm người ta có chút thương xót."
Bỗng nhiên Mạch Ca nhíu mày, trong đầu dường như có một ý nghĩ vừa xẹt qua, ghép các mảnh chuyện lại với nhau.

Nàng không nhịn được hỏi: "Ta vẫn chưa nói nàng ta đã chết, làm sao ngươi biết được?"
Tô Tường Vi đang khoa tay múa chân để đùa với Nguyên Sinh, khi bị hỏi thì tay chân cứng đờ, nhưng vẫn vẻ mặt dịu dàng đó, trước sau như một: "Tần thiếp đoán, nghĩ đến mỗi ngày nàng ta đã chịu cực hình sống không bằng chết, nếu xảy ra chuyện gì thì chắc là tính mạng đã có vấn đề."
Mạch Ca dùng đôi mắt nghiêm túc nhìn chằm chằm nàng ta nói: "Thật ra đối với sự việc đó ta vẫn còn nghi ngờ.

Nàng ta chỉ là một nữ tử yếu đuối, làm sao có thể sai khiến thổ phỉ không chế con gái của Vương ma ma không thả ra? Từ trước đến nay thổ phỉ chỉ xem trọng tiền tài, Vương ma ma đưa nhiều ngân lượng hơn thì lo gì không cứu được con gái ra? Cần gì phải đi một vòng lớn như vậy, để rồi kẹt ở một khúc cua, rơi vào cảnh bất trung chứ? Trừ khi...!phía sau bà ta còn có chủ tử khác."
Hoàng hậu không hiểu nàng đang nói gì: "Mạch Ca, ngươi đang nói cái gì vậy? Ta nghe thế nào cũng không hiểu."
Tô Tường Vi cũng sững sờ: "Đúng vậy, rốt cuộc Quý phi nương nương muốn nói cái gì thế?"
Mạch Ca không lập tức trả lời, chỉ đứng lên đi dạo, một lúc mới nói: "Ngày ấy, Ngu Thường tại bị hãm hại, vốn phải chết.

Nhưng ngươi không màng điều gì khăng khăng giúp nàng ấy giải thích, chúng ta đã bị tỷ muội tình thâm của ngươi làm cảm động.

Nhưng hôm nay nghĩ lại, có phải ngươi mới là người ở đằng sau tạo ra toàn bộ chuyện này không?
Dẫu sao Tử Liên muốn hãm hại Ngu Thường tại thì có rất nhiều cách, sao lại chọn kim? Đúng lúc ngươi lại biết Ngu Thường tại không có kim, bởi vậy ngươi mới mặc kệ tất cả, giúp nàng ấy rửa sạch hiềm nghi, để đến cuối cùng chúng ta phát hiện ra Tử Liên, chuyện này không phải không có khả năng."
Tô Tường Vi vẫn uất ức: "Quý phi nương nương nói đùa rồi, sao tần thiếp lại là người xúi giục được chứ? Nói đi thì phải nói lại, chẳng qua ngày đó tần thiếp thêu thùa cùng Ngu Thường tại, vô tình thấy nàng ấy vì bị kim đâm trúng mà nổi trận lôi đình, ném hết kim thêu đi.

Nếu theo lời phỏng đoán của nương nương, chẳng lẽ thần thiếp là con sâu trong bụng Tử Liên sao?"
Mạch Ca cười hỏi ngược lại: "Chẳng lẽ không phải sao?"
Cuối cùng Hoàng hậu cũng hiểu được, nôn nóng nói: "Mạch Ca, có phải ngươi lầm rồi hay không? Tường Vi là người hiền lành, từ nhỏ đã sống cùng ta, biết gốc biết rễ, sao có thể là người đứng sau?"
Mạch Ca lắc đầu: "Biết người, biết mặt không biết lòng, sự thật thường là thứ tàn khốc nhất.

Có thể ta vẫn chưa đoán ra, rốt cuộc ngươi làm thế nào để Tử Liên dùng kim hại ngươi, nhưng ta vô cùng chắc chắn, ngươi chính là kẻ sau màn."
Dừng một lát, nàng đi về chỗ Tô Tường Vi, rất bình tĩnh nhướng mày, khóe miệng nhoẻn lên nở nụ cười: "Ở đây không có ai khác, tất cả chứng cứ cũng mất hết, sao chúng ta không nói thẳng ra hết đi?"
Đã nói đến bước này, Tô Tường Vi mới dừng chọc Nguyên Sinh, gọi cung nữ đến bế Nguyên Sinh xuống.

Khi cửa đại điện đã được đóng kín, nàng ta mới nhàn nhã thưởng trà, giọng nói lạnh lẽo: "Đúng, từ nhỏ ta đã hận không thể đẩy mẫu thân đến chỗ chết."
14.

Sinh ra đã là bi kịch
Từ khi nàng bắt đầu hiểu chuyện đã biết được mẫu thân bị Tô phu nhân hại chết, nhưng tuy là như thế, nàng vẫn phải tôn trọng gọi một tiếng mẫu thân.
Mẫu thân của nàng là con gái nhà nông, một lần nọ cứu Tô Thừa tướng bị rắn cắn trên núi.

Hai người nảy sinh tình cảm, Tô Thừa tướng không màng sự phản đối của Tô phu nhân, nạp bà ấy vào phủ làm tiểu thiếp.
Mới đầu, Tô Thừa tướng đối với mẹ nàng rất tốt, bởi vì sinh được nữ nhi mà càng sâu đậm.

Nhưng sau nhiều lần bị Tô phu nhân hãm hại, dẫn đến tình cảm vỡ thành mây khói, thậm chí còn vu khống mẹ nàng có gian tình bên ngoài, Tô Thừa tướng vô cùng tức giận mà sai người chôn sống mẹ nàng và gian phu.
Lúc đó, mưa to như trút nước, bất luận nàng cầu xin phụ thân như thế nào ông ấy đều máu lạnh vô tình, còn nghi ngờ liệu nàng có phải là con gái ruột không, muốn nàng tận mắt thấy từng lớp bùn đất được đổ lên người mẹ nàng, kêu cứu, cố gắng giãy giụa, cuối cùng một lát sau không còn chút động tĩnh nào.
Đó là ký ức mà cả cuộc đời này nàng không thể quên được.

Những năm tháng sau đó, mỗi khi nhớ đến nàng đều tê tâm liệt phế, đau đớn đến muốn chết đi.
Nàng khóc lóc, đào đất trước mộ mẫu thân, không ngừng đào, ngón tay bị xước chảy máu, nhưng vẫn chỉ đào ra được một thi thể trắng bệch.

Đêm đó, nàng ôm thi thể khóc rất lâu, trong một khoảnh khắc nàng nghĩ, ý nghĩ sống duy nhất trên đời này của nàng chính là báo thù, nàng phải chặt nát đầu kẻ thủ để tế cho linh hồn của mẫu thân.
Vì thế, nàng trở về Tô phủ, không ngừng dập đầu trước mặt Tô phu nhân, không ngừng nhận lỗi về mình, nói chỉ cần giữ mình lại, nàng nguyện làm trâu làm ngựa, báo đáp cả đời.
Tô phu nhân đồng ý nhưng không đối xử tốt với nàng, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, không đánh thì cũng mắng, trong trí nhớ của nàng chưa từng có ngày nào có thể sống yên.

Bởi vì sợ người ngoài nói mình chua ngoa hung hãn, Tô phu nhân toàn lén nhốt nàng vào phòng đánh đập dã man.
Đặc biệt là khi nàng dần dần lớn lên, dung mạo xinh đẹp hơn, ánh mắt Tô phu nhân nhìn nàng càng hung ác nham hiểm hơn, hở chút sẽ dùng roi đánh, ba ngày thì hết hai ngày nàng đau nhức, không thể nào xuống giường.

Có đôi khi nàng chịu không nổi cơn đau nữa, tự mình lấy kéo rạch lên mặt, tạo ra một vết sẹo, máu tươi chảy xuống đất, lúc này Tô phu nhân mới vừa lòng cười đắc ý.
Khi đó, nàng ước gì một dao đâm chết Tô phu nhân, xong hết tất cả, nhưng nghĩ lại, nàng không muốn tự mình chạy vào đường chết, nàng muốn bước lên đầu Tô phu nhân, nàng muốn vào cung thành chủ tử, muốn Tô phu nhân phải cúi đầu xưng thần trước mình.
Nhưng mục tiêu quá xa vời, nàng phải từ từ chờ đợi, dần dần lớn lên.
Khi đó, nàng không hề vui sướng, không có tuổi thơ, thậm chí cảnh tắm gió xuân tháng ba trong mắt nàng đều ảm đạm không có màu sắc.
May mắn trời xanh phù hộ, Vương ma ma tìm được nàng.

Vương ma ma và mẫu thân là tỷ muội đồng hương, vốn muốn đến nhờ cậy, sau khi nghe tin dữ thì quyết tâm vào phủ, giúp nàng báo thù.

Vương ma ma che giấu rất khéo, làm việc mau mắn, hiểu chuyện, rất nhanh đã giành được sự yêu thích của Tô phu nhân, trở thành tâm phúc của bà ta.
Con đường báo thù của hai người dần hiện ra.
Nàng hận Tô phu nhân, hận tất cả những thứ liên quan đến bà ta, bao gồm cả người gọi là Nhị ca.
Nàng sớm đã âm thầm phái người mỗi ngày đều phải theo dõi Nhị ca, cũng biết mọi chuyện giữa hắn ta và Tử Liên, thậm chí là chuyện Tử Liên hạ độc giết hắn ta.


Ngày ấy, Tử Liên giả dạng vào thanh lâu bỏ độc vào trà, thật ra thuốc này chưa đủ để chết, mà do thanh chủy thủ sáng bóng trên tay nàng.
Nàng run rẩy đâm hắn một dao, rồi lại một dao, mãi đến khi hắn ngã xuống đất.

Sau đó liên tục đâm mười mấy dao, máu thịt lẫn lộn, nàng mới dừng tay.

Nàng đẩy giá nến, lửa lớn thuận thế tràn ra, rất nhanh đã nuốt trọn thi thể của hắn, mà nàng nhân lúc hỗn loạn rời khỏi.
Kế tiếp, nàng bắt tay chuẩn bị vào cung.
Từ sau khi đích nữ của Tô phu nhân - Nguyên Quý phi chết, Tô phủ dần mất vị thế, dù chức quan của Tô Thừa tướng vẫn còn đó nhưng trong triều Hoàng thượng đã bồi dưỡng người mới, chỉ sợ không lâu sau đã hữu danh vô thực.

Cháu gái ruột là Hoàng hậu không có ý định tranh sủng, địa vị của Tô phủ càng khó giữ.
Bất đắc dĩ, Tô phu nhân liền để mắt đến nàng, bắt đầu đổi thái độ, không đánh chửi nữa mà ngược lại còn tỉ mỉ bồi dưỡng, mời danh y trị khỏi vết thương trên mặt.

Vì thời khắc này, nàng đã chờ mười năm rồi, nhưng nàng không thể để lộ ra ngoài, cố ý tiếp cận thư sinh nghèo Tôn Trọng Hiến, còn làm ầm ĩ bỏ trốn.

Quả thật liệu sự như thần, Tô phu nhân càng vội vàng đưa nàng vào cung.
Mọi chuyện đã chuẩn bị xong, chỉ còn thiếu gió Đông - Tử Liên.

Từ khi theo dõi Nhị ca, nàng phát hiện ra Tử Liên đã sớm có một đứa con bên ngoài.

Ban đầu nghĩ là lừa tiền, nhưng sau khi liên tục điều tra thân phận của Tử Liên, bất ngờ là nàng ta vậy mà giống y như đúc cung nữ Tử Quyên trước kia của Thần Phi, tiếp đó lại biết được sau khi Tử Quyên được tấn làm Quý nhân thì bỗng nhiên chết đi, mà Tử Liên lại từ trong cung ra, còn mang thai một cách thần bí.
Người thông minh như nàng tất nhiên rất nhanh đã nhận ra đứa nhỏ kia nhất định là long tự.

Thứ càng làm người khác kinh ngạc là sinh ra đã hai năm, nhưng không khác so với trẻ sơ sinh.

Quái thai như vậy thường có điều xấu, cho nên Tử Liên nhất định không muốn cho Tô phu nhân nhìn thấy nó, nếu không sẽ bị giết, trừ phi lợi dụng long tự để trở về hoàng cung.
Bởi vậy, nàng cố ý sắp xếp người nhắc đến bệnh chó dại trước mặt Tử Liên, quả nhiên Tử Liên đã đi tìm thuốc giải.

Nàng lại để Vương ma ma qua lại trước mặt nàng ta, thường ở cạnh Tử Liên, từ từ châm ngòi, nói Tô phu nhân mắng Tử Liên là tiện nữ, hồ ly tinh ở sau lưng, còn để lộ ra Tô phu nhân muốn đưa thứ nữ vào cung, hơn nữa còn muốn nhanh chóng thị tẩm mang thai.
Tử Liên biết thời cơ đã đến, cần gấp một đồng minh, lúc này chỉ có Vương ma ma là hợp nhất.

Tử Liên tự cho mình thông minh, sai thổ phỉ trói con gái Vương ma ma lại, nhưng thật ra Vương ma ma đang lợi dụng Tử Liên.

Vương ma ma lợi dụng thuốc giải bệnh chó dại để dụ Tô Phu nhân đưa thứ nữ vào cung, ăn nhịp với Tử Liên.
Mọi chuyện thuận buồm xuôi gió, nàng được vào cung như ý nguyện, lại cố ý ở trước mặt Mạch Ca thề tuyệt đối không thị tẩm, còn lấy thuốc giục mang thai cho thấy Tô phu nhân đang sốt ruột cầu cháu.

Tiếp theo nàng tìm đến Hương Dương để tráo đổi, lén đột nhập vào Tô phủ, bởi vì Vương ma ma và Hương Dương gặp mặt, Hương Dương đương nhiên sẽ biết chủ tử của Vương ma ma là Tô Phu nhân, cho nên sẽ một mực chắc chắn là Tô phu nhân làm chủ.
Cộng thêm Tử Liên và Nguyên Sinh được tìm thấy ở Tô phủ, Tô phu nhân nói mình bị oan cũng chẳng ai tin.

Kèm theo Tử Liên đầu độc Tô phu nhân phát điên, oan khuất này lần nữa không thể tẩy sạch.
Chẳng qua phải hi sinh Vương ma ma.

Trước đó Vương ma ma đã chuẩn bị xong cho cái chết của mình, nắm lấy tay nàng, nói nàng không cần phải chịu khổ nữa, còn muốn nàng nhất định phải sống thật tốt.
Cuối cùng chỉ còn lại Tử Liên, tuy rằng Tử Liên chưa biết đến sự tồn tại của nàng, nhưng lỡ như Tử Liên nói sai cái gì đó sẽ làm người khác hoài nghi, sợ sẽ liên lụy đến nàng.

Nàng nhất định phải diệt trừ Tử Liên mới có thể an tâm.
Vì thế nàng tiếp cận Ngu Thường tại.

Ngu Thường tại là tiểu thư danh môn, vốn xem thường Tử Liên, vô cùng dễ bị châm ngòi thổi gió, nhắm vào Tử Liên khắp nơi, nên mới cảnh đánh nhau ở Ngự Hoa viên kia.
Mà nàng càng hiểu rõ Tử Liên hơn, tự phụ còn ngu muội, ham danh lợi, đầu óc ngắn, hay ghen ghét.

Vất vả lắm mới được về cung, trở thành người trên người khác, sao cam tâm để một quái thai huỷ hoại.
Vậy nên, nàng để ba cây kim trên đường đi của Tử Liên, lại cho người gọi cung nữ của Tử Liên đi, Tử Liên không thấy kim, sau khi đâm vào chân thì đau điếng, lớn tiếng mắng người, vừa định kêu ngự y thì vô tình thấy Ngu Thường tại.
Ấy cũng là nàng hẹn Ngu Thường tại từ sớm, cố ý để hai người gặp mặt.

Tử Liên vốn oán hận Ngu Thường tại, lại bị cái đau nhói ở chân làm cho tức giận, tự nghĩ rằng Ngu Thường tại để kim ở đây.

Lửa giận công tâm, cộng thêm chuyện Nguyên Sinh không thể lớn lên, tất cả ý nghĩ biến thành hành động, dùng kim đâm vào Nguyên Sinh, giá hoạ cho Ngu Thường tại.
Độc phụ giết con, Tử Liên chết không oan.
Nàng không ngờ Hoàng thượng sẽ giữ lại mạng của Tử Liên, bất đắc dĩ nàng phải sai người ám sát.
Vốn nghĩ không ai có thể điều tra ra được nàng, thế mà không ngờ chỉ vì một câu của nàng lại khiến cho Mạch Ca nghi ngờ.
Tô Tường Vi kể xong mọi chuyện, thu nét mặt lại, lơ đễnh nói: "Hiện tại, tần thiếp là cây ngô đồng của Quý phi nương nương người, là mẫu tần của Nguyên Sinh, người lại không có chứng cứ, không thể làm gì tần thiếp."
Mạch Ca chưa bao giờ nghĩ đến thiếu nữ yếu đuối không rành thế sự lại có cuộc đời đau khổ như vậy, nhất thời không biết đáp lại thế này, chỉ gật đầu: "Chuyện này đã qua đi, thù của ngươi cũng báo xong rồi, ta chỉ hi vọng ngươi có thể đối xử tốt với Nguyên Sinh."
Hoàng hậu cũng không biết tất cả về người em họ này, tự như lần đầu nàng mới thật sự nhìn thấy em họ mình, làm người không khỏi đau lòng: "Tường vi, ta không biết muội..."
Nhưng nói chưa dứt đã bị Tô Tường Vi ngắt lời, nàng quay mặt đi, giọng nói cứng rắn: "Hoàng hậu nương nương không cần phải thấy áy náy, đây là chuyện của một mình tần thiếp.

Có lẽ ngài sẽ cảm thấy tần thiếp xa lạ đáng sợ, lãnh khốc vô tình, thậm chí giết người không chớp mắt, nhưng tần thiếp không hối hận, cũng chưa bao giờ thấy mình sai.

Trời đã không còn sớm nữa, mời các nương nương quay về"
Mạch Ca và Hoàng hậu ra ngoài, đang định nhấc chân qua cửa thì lại nghe sau lưng có giọng yếu ớt: "Có đôi khi, số mệnh do trời người không thể thoát, làm sao ta không ghét bản thân mình được, nhưng người trong cuộc càng lún càng sâu, định trước đời này không thể thoát khỏi."
15.

Trời chọn
Hoàng hậu lo cho Tô Tường Vi, ban thưởng một ít đồ tốt cho Hướng Hoa các, dường như muốn bù cho những đau khổ mà mấy năm nay nàng ta đã chịu đựng.

Hoàng hậu còn sai Xuân Trúc dẫn sư phụ nàng ấy - Dược Cốc Tử vào cung, để ông ấy bắt mạch cho Nguyên Sinh.
Dược Cốc Tử tỉ mỉ bắt mạch, sau lại lên tiếng chúc mừng, mọi người đều không hiểu vì sao.

Ông ấy ôn tồn giải thích, vốn dĩ không phải Nguyên Sinh cả đời không lớn, mà là đến khi năm tuổi mới bắt đầu phát triển, sẽ lộ ra sự thông minh không nhiều người có được, đây là phát triển muộn.

Còn nói ở Tây Vực, có không ít Tiểu Hoàng tử mắc bệnh này, sau khi lớn đều là kỳ tài.
Hoàng thượng nghe xong vui mừng khôn xiết, càng thêm thương yêu Nguyên Sinh, mỗi ngày đều đến Hướng Hoa các hỏi thăm.

Nguyên Sinh sau khi được Tô Tường Vi chăm sóc thì dần hoạt bát hiếu động, làm người khác yêu thích.

Hoàng thượng lại tấn Tô Tường Vi lên làm Chiêu nghi, đứng đầu Cửu Tần, còn dặn dò người trong hậu cung không được nhắc đến Tử Liên, từ nay về sau Nghi Chiêu nghi là mẫu phi ruột của Nguyên Sinh.
Tô Tường Vi và phụ thân cởi bỏ hiềm khích, trong lòng dường như cũng không còn u ám như trước, mê mẩn các tuồng hát, thường xuyên mời các gánh hát nổi tiếng ngoài cung vào hát.
Mà Tô phủ lại trở về dáng vẻ phồn thịnh trước kia, người tới viếng thăm xếp thành hàng dài không dứt, so với lúc trước chỉ hơn không kém.

Tô Thừa tướng cảm kích con gái, một lần nữa viết tên mẫu thân nàng vào gia phả, còn nói mấy năm nay đã hiểu lầm mẫu thân nàng, hy vọng sau này hai cha con họ có thể dựa vào nhau, mang lại vinh quang cho Tô phủ.
Ngày đến và đi rất nhanh, nghe nói ở quận Lũng Tây của An Châu có một miếng đất, đào ra được một bia đá, trên đó viết sáu chữ loang lổ: Quốc chi thái, đương vi sinh.
Chuyện này làm triều đình khiếp sợ, trăm quan nghị luận sôi nổi, ngoài sáng thì câu này ý nói nước muốn phồn thịnh phải đặt đời sống của nhân dân lên đầu, nhưng trong tối là phải lập Tam Hoàng tử Nguyên Sinh lên làm Trữ quân.
Ít ngày sau, khi Hoàng thượng đang tản bộ ở Ngự Hoa viên vào buổi tối, vậy mà thấy một con rồng vàng năm móng uốn lượn giữa các vì sao, khí thế bừng bừng, ngửa mặt lên trời gào to một tiếng rồi lao đi xa.

Hoàng thượng vô cùng bất ngờ, lập tức thấy rồng vàng phi một đường đến Hướng Hoa các, sau đó không thấy đâu nữa.
Đối với thiên tượng này, Đế vương trẻ tuổi ngây người rất lâu, đợi đến khi hoàn hồn đã vội đến Hàm Phúc cung, kể chuyện lạ này cho Mạch Ca nghe, còn nói đây có lẽ là lời trời xanh nói cho hắn biết, là con trời chọn.
Mạch Ca không tin thiên tượng, hôm sau cùng Mai Tâm đi tìm manh mối.

Rốt cuộc không tìm ra gì, nhưng ngửi thấy mùi gay mũi đã phai, mới đầu các nàng không biết đây là gì, sau đó có một tiểu thái giám đi trên đường không ngừng hắt xì, còn lẩm bẩm nói sao có mùi thuốc súng sau khi bị đốt.
Mạch Ca hiểu ra ngay tức khắc, đây thật ra là mùi thuốc súng, sở dĩ các nàng ngửi không rõ là do gió đêm đã thổi đi, mùi đã nhạt, nhưng người mẫn cảm sẽ bị kích thích.
Rất nhanh nàng đã hiểu, cái gọi rồng vàng là do người làm.

Ngoài cung không thiếu những người có tay nghề tốt, nghe nói có người biến pháo hoa tầm thường thành nhiều hình dạng khác nhau, sinh động như thật, con rồng vàng này cũng thế.

Đầu tiên là chôn pháo hoa không phát ra âm thanh trên đường của Ngự Hoa viên, đợi Hoàng thượng đến gần thì bật lửa đốt pháo, cho thêm một người giả tiếng rồng gào lên, đạt được hiệu quả lấy giả đổi thật.
Nghĩ đến đây, nàng nắm tay thành nắm đấm, trong mắt hiện lên sự sắc bén.
Tô Tường Vi à Tô Tường Vi, chẳng lẽ ngươi cũng có dã tâm đó sao?
16.

Vạch trần
Sau đêm Hoàng thượng gặp thiên tượng rồng vàng, các quan lại tin tưởng thân phận chân long thiên tử của Nguyên Sinh không chút nghi ngờ, đồng loạt can gián khẩn xin Hoàng thượng sớm ngày lập Trữ, không uổng ân đức trời cao.

Trong lòng Hoàng thượng cũng có chút dao động, nhưng lại sợ Mạch Ca không vui, chậm chạp không ra chiếu chỉ.
Nhưng Mạch Ca không có một chút tức giận nào, ngược lại còn nói vô cùng có thành ý: "Bệ hạ không cần lo, thiếp chưa bao giờ muốn Hoà nhi làm quân vương tương lai, thiếp chỉ mong nó có cuộc đời bình phàm, trăm tuổi vô lô.

Thậm chí thiếp còn nghĩ, có đôi khi so với thiên tử, cuộc sống đơn giản bình thường mới có được hạnh phúc lớn nhất."
Dừng một lát, nàng hơi nhíu mày: "Nói đến chuyện lập Trữ, đây là việc lớn của nước nhà, chỉ là gần đây chuyện liên quan đến thiên tượng được đồn ngày càng nhiều, thiếp chỉ sợ có người cố ý làm, bệ hạ vẫn nên thận trọng để làm cho thoả đáng."
Hoàng thượng gật đầu: "Chuyện lập Trữ đúng là không nên nóng vội."
Hôm sau, Hoàng thượng lấy lý do Nguyên Sinh còn quá nhỏ nên tạm hoãn việc lập Trữ, còn tuyên bố cả năm vị Hoàng tử đều có cơ hội, không thể đặt hết niềm tin vào thiên tượng, dẫn đến triều đình lại tiếp tục bàn tán.

Mặc dù như thế, trong lòng mọi người vẫn biết rõ Trữ quân nhất định là Nguyên Sinh, còn nói không thể làm trái với thiên tượng, nếu không sẽ có tai ương lớn.
Không ai ngờ, lời này về sau lại ứng nghiệm.

Mấy ngày sau trên triều, cửa lớn ngự điện bỗng nhiên vô cớ khép lại, dù cho cung nhân có kéo thế nào cũng không mở ra được, cùng lúc đó trên đỉnh bắt đầu có vết nứt, một cái xà ngang đột nhiên gãy ngang rơi xuống, các quan viên phía dưới may mắn né kịp nên mới tránh được tai họa.
Mọi người vẫn đang hoảng sợ, lại thấy trên trời bốc lên một ngọn lửa, đỏ rực cả vùng trời, dần dần thiêu đốt mọi thứ.

Hết sức bất ngờ, trong ánh lửa vậy mà xuất hiện bốn hàng chữ, mọi người đọc thành: "Trời giáng thần thạch, chân long hiện thế, trời gọi không đáp, đất nứt sông vỡ."
Mọi người nhìn xong thì mồ hôi lạnh đổ ròng ròng, trong lòng run sợ.

Sợ hãi quỳ xuống khẩn xin Hoàng thượng lập tức lập Trữ, khăng khăng nói đây là cảnh cáo khi không tuân theo mệnh trời, còn nói bệ hạ không quyết định, chúng thần đều chết ở đây.
Thấy mọi người quỳ xuống, Hoàng thượng có chút do dự, cuối cùng mở miệng: "Được, trẫm tuyên bố tại đây, lập Tam Hoàng tử Nguyên Sinh làm..."
"Hoàng thượng, chậm đã!"
Bỗng nhiên, trong ngự điện vang lên giọng nữ vang dội, mọi người kinh ngạc, chỉ thấy một tiểu thái giám trông bình thường đứng trong một góc cởi mũ ra, đó là Thần Quý phi.

Xưa nay trên triều không cho nữ tử bước vào, khi đang định chỉ trích lại nghe Mạch Ca nói: "Hôm nay bổn cung đến đây là có nguyên nhân, vì bất đắc dĩ nên mới phải như thế này, mọi người nghe bổn cung nói đã, thiên tượng mấy ngày nay đều là giả!"
"Cái gì!" Lời vừa thốt ra đều khiến mọi người khiếp sợ.
Mạch Ca tiếp tục giải thích: "Thiên tượng mấy ngày nay là ảo thuật của dân gian, đặc biệt là ảo thuật sư của Tây Vực lại càng tinh thông hơn, có thể thông qua thủ thuật phun mây phun lửa để che mắt, thậm chí là cải tử hoàn sinh, quái lạ vô cùng, để người xem lầm tưởng là thuật pháp của thần ma, thường xưng là ma thuật.

Nếu mọi người không tin, hãy cẩn thận tìm kiếm trong điện, chắc chắn sẽ phát hiện ra thuật sĩ ảo thuật trốn ở đây.

Cũng là do bọn họ động tay động chân nên mới có hiện tượng sụp xuống này."
Đúng là thật, một vị tướng quân nhanh tay lẹ mắt phát hiện ra manh mối ở bức rèm, gần như không nhìn ra là một người sống, hắn ta không mặc quần áo bình thường, trên người thoa thuốc màu và vẽ hoa văn tựa như bức rèm, nếu không nhìn kĩ thì hoàn toàn nhìn không ra có người đang trốn.
Lần này mọi người đã tin, rất nhanh tìm thêm được vài người nữa, cuối cùng những thuật sĩ đó biết không trốn được nên chủ động đi ra.

Điều đáng sợ là các thuật sĩ trốn trong điện có đến hai mươi lăm tên.
Mọi người hít ngụm khí lạnh, ngự điện là nơi các quan lại thượng triều, mỗi ngày đều có cung nhân dọn dẹp, rốt cuộc làm sao các thuật sĩ này vào được đây, nếu không có Thần Quý phi chỉ ra, bọn họ đều bị đám người này lừa bịp.
Hoàng thượng tức giận: "Các ngươi dám lừa gạt bá tánh, lừa gạt trẫm, đúng là không đặt vương pháp vào mắt, xem thường trời cao! Mau nói, chủ tử của các ngươi là ai!"
Tô Tường Vi cũng xuất hiện giống tiểu thái giám, lạnh lùng đáp trả: "Là tần thiếp."
Mọi người lại được phen kinh ngạc, hôm nay trên triều xuất hiện hai nử tử, đều là phi tần được sủng ái nhất.
Mạch Ca cười nhạt: "Quả nhiên là ngươi.

Ngươi vì quyền lực không từ thủ đoạn, chẳng lẽ ngôi vị Thái hậu quan trọng đến vậy sao?"
Tô Tường Vi cũng mỉm cười, "Không thể không nói, Quý phi nương nương thật thông minh, rất nhanh đã biết được chân tướng.

Chỉ tiếc, ngài đã sắp chết rồi, bằng không, tần thiếp rất muốn làm bạn với ngài."
Mạch Ca bỗng nhiên nhận ra có gì đó không đúng, buột miệng thốt ra: "Các ngươi muốn tạo phản sao?"
Mọi người cũng hiểu được, nhất trí nhìn về phía Tô Thừa tướng, toàn bộ lùi về sau vài bước.

Mọi người không thể nào ngờ được, người xưa nay luôn trung thành như ông ta lại cùng con gái mưu phản, khó trách dùng trăm phương ngàn kế tạo ra thiên tượng.
Tô Tường Vi nói với phụ thân: "Cha, mọi thứ đều dựa theo kế hoạch của người, cửa điện đã bị đóng kín, người bên ngoài sẽ không biết bên trong xảy ra chuyện gì, các thuật sĩ Tây Vực võ công cao cường, nếu có ai kêu cứu, bọn họ sẽ lập tức diệt khẩu.

Bây giờ, chỉ cần giết Hoàng thượng, chúng ta sẽ lập tức lập Nguyên Sinh làm tân Đế, giang sơn này sẽ thuộc về Tô gia chúng ta."
Mạch Ca trừng lớn hai mắt, không dám tin nói: "Tô Tường Vi, ta vẫn luôn tin ngươi chắc không phải là người ham muốn quyền lực, bây giờ ngươi dừng tay lại vẫn còn kịp, không thể để tội chồng tội được!"
Hoàng thượng cũng khuyên Tô Thừa tướng: "Ông là lão thần hai triều, là phụ thân Nguyên Quý phi, là đại bá của Hoàng hậu, càng là người thân của trẫm.

Tô thị nhiều đời trung liệt, tôn quân yêu nước, chẳng lẽ tiếng thơm như vậy lại bị phá nát ở trong tay của ông sao? Ông như vậy chẳng phải đã phụ lòng Tiên Hoàng, phụ lòng liệt tổ liệt tông Tô thị rồi hay sao? Ông không sợ họ phá đất trồi lên mắng ông sao?"
Có thể nhìn thấy Tô Thừa tướng có chút do dự.
Tô Tường Vi gấp gáp hét lớn: "Cha, người tuyệt đối đừng để hắn mê hoặc! Người đã quên mấy năm nay hắn đối xử với người thế nào sao? Uổng cho chức Thừa tướng chỉ có trên danh nghĩa, hắn sẽ không trọng dụng người! Hôm nay cung tên đã lên dây rồi, không thể không bắn được! Nếu bây giờ chúng ta dừng tay lại, hắn sẽ bỏ qua cho chúng ta sao? Chỉ sợ trên dưới Tô phủ đều bị giết, nỗi nhục như vậy mới thật sự khiến tổ tiên hổ thẹn!"
"Chỉ cần giết hắn, giá hoạ cho ai đó trên triều, chúng ta có thể bình yên vô sự rời khỏi đây, từ nay Tô phủ không phải Tô phủ, mà là vương triều mới!"
"Cha, người đừng do dự, chỉ có cơ hội này thôi, hắn không chết thì chúng ta chết, người nghĩ kĩ đi!"
Cuối cùng Tô Thừa tướng cũng hạ quyết tâm: "Thôi, người không vì mình trời tru đất diệt, hôm nay liều chết một lần vậy! Giết!"
17.

Kết cục
Theo lệnh của ông ta, trên tay hai mươi lăm thuật sĩ bỗng xuất hiện cây đao to sáng chói, giơ đao lên sẽ là một hồi chém giết.

Đúng lúc này, Hoàng thượng nhanh chóng xoay đầu rồng trên long ỷ, mấy bậc thanh bên dưới long ỷ lập tức vỡ ra, Cấm Vệ quân cầm đao dài nối đuôi nhau vào điện, rất nhanh đã khống chế được những thuật sĩ, để lại một mình Tô Thừa tướng thấp thỏm lo âu.
Ngược lại Tô Tường Vi không mấy bất ngờ với chuyện này, nàng ta nhìn Mạch Ca: "Thì ra các ngươi đã đặt bẫy từ sớm, thắng làm vua thua làm giặc, muốn giết cứ giết."
Hoàng thượng tức giận hừ một tiếng: "Trẫm vẫn đang chờ các ngươi, các ngươi cho rằng kế hoạch này không có lỗ hỏng, nhưng đừng quên, trẫm quen thuộc với hoàng cung hơn các ngươi, địa đạo này không ai biết, không ngờ hôm nay lại dùng đến nó."
Đúng vậy, từ khi Mạch Ca phát hiện rồng vàng là giả vẫn luôn đứng ngồi không yên.

Tuy nàng đã biết được mưu đồ của Tô Tường Vi, nhưng lại không biết ý đồ thật sự.

Nếu là ngôi vị Thái hậu thì hà tất phải làm phức tạp như thế này, Mạch Ca luôn cảm thấy phía sau nhất định còn có âm mưu lớn hơn nữa.
Vì thế nàng cho người theo dõi Hướng Hoa các, đến khi đánh cắp được một con bồ câu đưa tin mới ngạc nhiên phát hiện, Tô Tường Vi vậy mà cấu kết với phụ thân bí mật tạo phản.

Sau đó, Hướng Hoa các cứ hai ba ngày lại mời gánh hát vào cung, thật ra để che mắt người khác đưa thuật sĩ vào cung.
Vốn dĩ Mạch Ca cũng không đoán ra được họ sẽ ra tay ở đâu, mãi đến khi Mai Tâm nghe được chuyện cung nhân ở ngự điện thường xuyên thấy có bóng đen lui tới.

Lúc này Mạch Ca mới bẩm báo mọi chuyện với Hoàng thượng, mỗi ngày đều lệnh cho Cấm Vệ quân trốn vào mật đạo, chờ đến ngày hôm nay.
Bộ xương già Tô Thừa tướng run bần bật, không ngừng dập đầu: "Thần nhất thời hồ đồ, đó đều là kế hoạch của Nghi Chiêu nghi, trước đó vi thần không biết gì hết, nếu không phải bị nàng ta vừa đe doạ vừa dụ dỗ, thần tuyệt đối sẽ không phạm sai lầm lớn như thế này."
Tô Tường Vi nhìn ông ta, trong mắt có nét xa lạ và oán hận, cuối cùng cười lớn nói: "Cha, sao người có thể hy sinh con gái để phủi sạch cho mình vậy? Nếu không phải người đặt danh lợi của Tô gia lên đầu ta, thì sao một tiểu nữ tử như ta lại nghĩ ra chuyện này? Người đúng thật là một người cha tốt!"
Hoàng thượng không muốn nghe bọn họ lời qua tiếng lại: "Các ngươi đều câm miệng hết đi! Tô thị ép vua lệnh thần, là tội mưu phản, tru di cửu tộc! Còn Hoàng hậu..."
Tô Tường Vi nói lớn: "Hoàng hậu không liên quan đến chuyện này, Hoàng thượng không tin nhưng chắc cũng hiểu rõ!"
Hoàng thượng gật đầu: "Trẫm tin Hoàng hậu tuyệt đối sẽ không tham gia vào chuyện này.

Người đâu, lôi bọn họ xuống, trưa ngày mai xử trảm!"
Khi bị lôi đi, Tô Thừa tướng còn hô to mình bị oan, mà trái lại khoé môi của Tô Tường Vi dần lộ ra ý cười nhạt, giống như nàng đã có được thắng lợi, đây mới là kết cục nàng muốn.
Không đúng, không đúng, chuyện này nhất định có chỗ nào không đúng.
Mạch Ca nhìn chằm chằm nụ cười nhạt kia, ngay khi bọn họ sắp biến mất trước mắt, nàng đột nhiên nhận ra cái gì đó: "Từ từ, ta có điều muốn hỏi Tô Tường Vi."
Tô Tường Vi bị lôi vào điện lần nữa, có chút không vui: "Ta đã nhận tội, nương nương còn muốn như thế nào nữa?"
Mạch Ca không lập tức trả lời, mà nhìn Tô Thừa tướng thật lâu mới thở dài nói: "Tô Tường Vi, ngươi thật thông minh, lặp đi lặp lại nhiều lần vẫn gạt được bổn cung.

Suýt chút nữa bổn cung đã tin ngươi là người ham muốn quyền lực.

Tô Tường Vi, rốt cuộc ngươi có tội gì?"
Tô Tường Vi không còn kiên nhẫn: "Rốt cuộc nương nương muốn nói gì?"
Mạch Ca nhìn thẳng vào mắt nàng ta: "Bổn cung muốn nói, tất cả đều là ngươi hãm hại, nhưng mục đích thật sự của ngươi là Tô Thừa tướng.

Ngươi không muốn ông ta chết dễ dàng, ngươi làm suy sụp ý chí chiến đấu của ông ta.

Cả đời ông ta chú trọng danh tiết, trung quân ái quốc, chỉ có cho ông ta chết dưới niềm trung quân mà ông ta tự hào nhất mới có thể làm ông ta thống khổ."
Tay Tô Tường Vi có hơi động đậy, nhưng vẻ mặt không có gì thay đổi.
"Cho nên, là ngươi làm hết mọi thứ, cũng là ngươi cố ý để bổn cung thấy thư mật, hiểu lầm ngươi và ông ta đang bàn chuyện mưu phản.

Thật ra ông ta không biết gì hết, cho đến khi nãy ngươi bức ép mới làm ông ta bị loạn, chính miệng từ bỏ tín niệm cả đời của mình.
Ngươi bày một ván cờ lớn như vậy, chính là muốn ông ta tự mình thấy mình bất trung phản vua, dù là chết hay sống đều không ngừng thống khổ.

Bởi vì ngươi hận ông ta, vì ông ta mới là hung thủ trực tiếp giết chết mẹ ngươi."
Những lời này cuối cùng cũng kích thích được Tô Tường Vi, nàng ta hoàn toàn bùng nổ, trong mắt lộ ra ý hận: "Đúng! Ta muốn huỷ đi lý tưởng của ông ta, huỷ hoại Tô gia ông ta luôn hết mực bảo vệ.

Tô phu nhân là đáng hận, nhưng người đáng hận nhất là nam nhân dối trá này!"
"Mẫu thân của ta ngưỡng mộ ông ta như vậy, nhưng ông ta không nghe bà ấy giải thích dù chỉ một câu đã đem chôn sống, ông ta là người sao? Xoá tên mẫu thân ra khỏi gia phả, không cho phép nhắc đến bà ấy, thậm chí không được tế bái.

Mấy năm nay, ta chỉ có thể thầm nhớ bà ấy trong lòng, nhưng ông ta thì sao? Sớm đã quên bà ấy, tựa như bà ấy chưa từng xuất hiện."
"Con người ông ta máu lạnh hơn người khác, tàn khốc hơn tất cả.

Mỗi ngày phu nhân tra tấn ta, đánh đập dã man, rõ ràng ông ta biết hết lại giả vờ như không biết.

Ta cũng là cốt nhục của ông ta, ông ta lại thấy xấu hổ vì có ta, chưa bao giờ quan tâm đến ta.

Thời gian đó, mỗi một việc ông ta đều khiến ta ghê tởm, ta hận không thể giết ông ta mấy vạn lần!"
Cuối cùng nàng ta cười: "Ta phải đi gặp mẫu thân rồi, mà tín niệm đáng tự hào của ông ta lại trở thành điều làm ông ta đau đớn.

Thù ta đã báo xong, cuối cùng ta đã có thể được giải thoát rồi."
Nàng ta nói xong những lời đau thương ấy, Mạch Ca nhìn nàng ta bị lôi đi lần nữa, trong đầu không ngừng nhớ lại lời nàng ta nói, dường như có hầm băng vạn trượng nằm trong lòng, lạnh thấu xương thấu tủy, không thể nào ấm lại.
Vì Tô Thừa tướng không có ý mưu phản, miễn tội chết diệt môn, nhưng dù sao cũng bị dụ dỗ, bãi bỏ chức Thừa tướng, lưu đày đến Lĩnh Nam, cả đời không được hồi kinh.
Mấy ngày sau, Mạch Ca đứng trước một cái mộ, bởi vì Tô Tường Vi phạm tội chết nên xác chỉ có thể vứt đi, đây chỉ là một phần mộ trống.

Bốn phía trồng đầy tường vi màu đỏ, gió mơn man nhè nhẹ, hương thơm vương vấn đầu mũi, tỏa sáng loá mắt dưới ánh mặt trời.
Trên bia mộ có hai hàng chữ: Tường vi trong nắng vẫn chói sáng, vẻ đẹp đủ át cả sương thu.
Nàng đổ rượu trước bia mộ, chân thành nói: "Chỉ mong kiếp sau ngươi được đầu thai vào một nhà tốt, không đòi phú quý, không cầu điều gì, chỉ mong có người nhà làm bạn, cả đời bình an.".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận