Tham Gia Show Giải Trí Gia Đình Tôi Bạo Đỏ

Ngay khi khán giả bước vào phòng phát sóng trực tiếp của nhà Thẩm Minh Dữu, bọn họ đoán máy quay có lẽ cũng đang quay cảnh Giang Trầm và Giang Niệm Niệm đang ngủ say, không ngờ máy quay lại quay được một dáng vẻ ông chủ lớn thức đêm tăng ca.

Giang Trầm đang ngồi ở chiếc bàn cũ kỹ trong phòng khách, trên bàn đặt máy tính, bên cạnh đặt một ly cà phê uống hơn nửa, hiển nhiên anh đã dậy từ sớm, đã tiến vào trạng thái làm việc từ lâu.

[Ôi, sớm như vậy anh rể Giang đã bắt đầu làm việc sao, không phải là một đêm không ngủ đi, thật vất vả!]

[Mới đi đến các phòng phát sóng trực tiếp khác dạo một vòng, tất cả mọi người đang ngủ, có Triệu Hằng dậy tập thể dục buổi sáng, nhưng anh ấy là vận động viên vẫn luôn rất kỷ luật, vốn tưởng rằng đến phòng phát sóng trực tiếp nhà Thẩm Minh Dữu, Niệm Niệm và ba Niệm Niệm chắc cũng đang ngủ, không nghĩ tới tổng giám đốc Giang đã bắt đầu làm việc, hơn nữa xem ra hẳn đã làm việc một lúc rồi, quả nhiên làm tổng giám đốc cũng không dễ làm như vậy.]

[A a a a tha thứ cho tôi sáng sớm liền thét chói tai, tổng giám đốc Giang đeo kính mắt làm việc ở dưới ánh đèn, dáng vẻ làm việc thật sự rất đẹp trai, có một loại cảm giác văn nhã bại hoại, tôi thật sự u mê khuôn mặt này!]


Quả thật Giang Trầm đã làm việc từ sớm, năm giờ anh rời giường, tự pha cho mình một ly cà phê, rồi ngồi trước máy tính.

Giang Trầm luôn thức dậy sớm, ban ngày phải dẫn Niệm Niệm ghi hình chương trình, chỉ có thể tranh thủ chút thời gian rảnh rỗi này mà làm việc.

Máy quay trực tiếp bên cạnh không có chút quấy nhiễu nào đối với anh, anh đã bước vào trạng thái làm việc quên mình.

Đạo diễn quay phim nhìn thấy trong mưa bình luận rất nhiều khán giả đều đang hô to "Tổng giám đốc Giang thật đẹp trai". Đạo diễn chiều fan lập tức giao nhiệm vụ cho quay phim ở trong tai nghe, vì thế người quay phim vì thỏa mãn yêu cầu của khán giả, hắn bước từng bước một tới gần Giang Trầm làm việc, phóng to sườn mặt hết sức đẹp trai của anh, Giang Trầm đang làm việc nghe được động tĩnh, anh quay đầu nhìn về phía người quay phim, hạ giọng nhắc nhở nói: "Cậu quay quá gần."

Quả nhiên, trong mưa bình luận xuất hiện tiếng khen ngợi đầy màn hình.

Đúng lúc này, một bàn tay nhỏ vặn chốt cửa phòng ngủ, đầu tiên là một cái đầu tròn nho nhỏ thò ra khởi cửa, sau đó chính là một cái bụng nhỏ tròn vo xuất hiện trong máy quay.

Niệm Niệm dụi mắt, nhìn thấy ba lại làm việc ở phòng khách, cô hỏi: "Ba, mẹ đâu?"
Niệm Niệm cho rằng mình ngủ một giấc tỉnh lại là có thể nhìn thấy mẹ, nhưng vừa mới mở mắt, vẫn không nhìn thấy mẹ của cô bé.

"Mẹ đâu?" Niệm Niệm một bên hỏi, một bên nhìn bốn phía xung quanh tìm kiếm bóng dáng mẹ, có lẽ mẹ đã trở lại, chỉ là cô bé không tìm được mà thôi.


[Tôi phát hiện mỗi lần Niệm Niệm mở cửa câu đầu tiên luôn là: ba, mẹ đâu?]

[Đúng rồi, sao mẹ còn chưa về, mau trả mẹ lại cho bánh bao nhỏ của chúng ta đi.]

[Tôi cho rằng tiết mục tổ sáu giờ rưỡi mở trực tiếp là muốn cho khán giả nhìn thấy mẹ về nhà, hình ảnh người một nhà gặp lại cảm động đâu, kết quả vừa mở truyền hình trực tiếp, mẹ vẫn không có trở về.]

[Niệm Niệm thật sự nhớ mẹ nhưng cô bé lại rất ngoan, không khóc, không ồn ào, ngược lại khiến cho người ta đau lòng.]

Giang Trầm thấy con gái dậy, anh tháo kính, đứng dậy đi tới trước mặt Niệm Niệm.

"Niệm Niệm, mẹ còn chưa về."


Niệm Niệm rất tủi thân: "Ba nói rồi, sáng nay mẹ sẽ về."

Giang Trầm: "Ba nói là, sáng nay mẹ sẽ không về. Còn sau sáng nay khi nào mẹ về, ba cũng không chắc chắn."

Nghe được lời của ba, Niệm Niệm càng uất ức.

Cô bé hừ một tiếng, đẩy cửa phòng chạy cộc cộc cộc về phòng ngủ, leo lên giường, trùm chăn kín mít.

Giang Trầm đi theo vào lại nhìn thấy trên giường phồng lên cái lều nhỏ, hiển nhiên là con gái đang tức giận.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận