Thần Đạo Đan Tôn

Lại nói lão Thần thú tiến vào hang động, hắn vừa tiến lên vừa dùng loạn thạch cản đường. Kể từ đó, người phía sau muốn đuổi kịp hắn cũng cần thời gian hai ngàn năm. Sáng Tạo động đã sớm bị đào thông, cho nên còn dễ vào hơn Tử Vong động. Nhưng tốc độ của hắn cũng nhanh, không qua bao lâu, hắn đã tiến vào đáy động. Lăng Hàn, đang ngồi xếp bằng trong Sáng Tạo trì. Lão Thần thú tươi cười, hắn duỗi tay phải ra, Tử Vong kiếm đã xuất hiện. Hắn phải thừa dịp này đâm Lăng Hàn một kiếm, khi đó có thể diệt trừ hậu hoạn. Như thế không vẻ vang? Nói giỡn, đạt tới độ cao của hắn, vẻ vang có thể làm được cái gì? Chết! Lão Thần thú lao tới đâm Lăng Hàn một kiếm. Hắn dùng tới tuyệt chiêu của Hư Không Đại Đế, lóe lên, thân thể đã xuất hiện trước người Lăng Hàn, thân kiếm tỏa ra khí tức tử vong đáng sợ. Lẽ ra, ám sát thì phải xuất hiện sau lưng mục tiêu mới tốt, nhưng mà, Đại Đế kiêu ngạo cỡ nào? Một kích chính diện còn không thể giết ngươi? Nói đùa cái gì!

Hơn nữa, với thân pháp của Hư Không Đại Đế, xuất hiện trước người hoặc sau lưng cũng không có gì khác nhau, tóm lại sẽ dùng một kiếm tiêu diệt. Quét, một kiếm đâm xuống, nhanh nhanh vô cùng. Đúng lúc này, Lăng Hàn mở mắt, trong mắt bắn ra hào quang ba màu lấp lánh Bành, Lăng Hàn xuất chưởng bắt lấy cổ tay của lão Thần thú. Cho dù lấy thể phách của lão Thần thú cũng cảm thấy đau đớn, hắn đâm ra một kiếm bị lệch, hơn nữa còn suýt rời tay. Cái gì? Lão Thần thú há to miệng, phát ra tiếng hô. Mẹ nó, hắn bị hù dọa. Nhưng hắn là Đại Đế cấp thứ hai! Lăng Hàn mỉm cười, biến chưởng thành quyền, hắn đánh lão Thần thú, lực lượng vô tận sôi trào. Bành! Lão Thần thú đón đỡ và bị đẩy lui. Mạnh như vậy? Hắn hoảng sợ, hoảng sợ nói: – Ngươi, ngươi nắm giữ yếu tố Sáng Tạo! Nếu không, cho dù Lăng Hàn lại yêu nghiệt và cố gắng hơn nữa, hắn làm gì có tư cách đấu với mình. Lăng Hàn mỉm cười: – Vừa mới có chút đầu mối. Hắn giang đôi tay ra, oanh, yếu tố Sáng Tạo không ngừng tràn vào trong cơ thể của hắn, tràn ngập toàn thân Lăng Hàn.


Vào lúc lão Thần thú tiến vào cũng làm hắn bừng tỉnh, nhưng chính vào thời khắc mấu chốt hắn lĩnh hội, bởi vậy hắn không có động tác gì, mà là tiếp tục lĩnh hội, thẳng đến khi lão Thần thú đâm tới một kiếm thì hắn mới có phản ứng. Yếu tố Sáng Tạo bộc phát, Lăng Hàn minh ngộ như nhìn thấy trời sao, trong đôi mắt của hắn bộc phát hào quang rực rỡ. Tại sao đúng dịp như thế! Lão Thần thú cắn răng, nếu như không phải đám người kia kéo mấy trăm năm, Lăng Hàn khẳng định còn còn chưa nắm giữ yếu tố Sáng Tạo. Ghê tởm! Ghê tởm! Xèo, Lăng Hàn lao tới tấn công lão Thần thú, uy lực không ngờ mạnh hơn trước một phần. Hắn hiện tại giống như cự nhân thức tỉnh, mỗi khi trôi qua một giây thì hắn sẽ mạnh hơn một phần. Bành! Lão Thần thú ngạnh kháng một kích với hắn nhưng không địch lại, hắn bị bức lui lần nữa. Hắn không thể tưởng tượng nổi, cùng là cấp thứ ba, vì sao hắn không sánh bằng Lăng Hàn? – Ngươi là thiên địa sáng tạo, cũng chỉ có thể giới hạn trong cực hạn của thiên địa. Lăng Hàn từ tốn nói. – Nhưng ngươi có biết, mỗi lần ta đột phá, ta đều phá vỡ cực hạn! Cho nên, cùng là cấp thứ hai, hắn càng cường đại hơn, cho dù hắn mới bước vào cảnh giới này. Lão Thần thú im lặng, chuyện cho tới bây giờ, hắn còn nói cái gì nữa bây giờ? Nhưng mà, hắn vẫn có cơ hội giết Lăng Hàn, chỉ cần hắn đâm trúng đối phương một kiếm. Chỉ vì một kiếm này, lão Thần thú đang ẩn nhẫn, hắn nhất định phải chờ đến cơ hội tốt nhất.

Oanh! Oanh! Oanh! Lăng Hàn bắt đầu đại bạo phát, lực lượng sôi trào, hắn không ngừng bộc phát lực lượng cực hạn, trong quá trình này hắn không ngừng quen thuộc yếu tố Sáng Tạo. Thiên địa trong cơ thể ban đầu trống rỗng, nhưng khi yếu tố Sáng Tạo xuất hiện, hắn chỉ cần dùng ý niệm là có thể tạo vật, từng tinh cầu xuất hiện, vệ tinh, mặt trời, tinh hà, tất cả tinh cầu và sinh linh đều xuất hiện. Tạo vật, giao phó sinh mệnh. Trong nháy mắt, thiên địa trong cơ thể lại trôi qua mấy tỷ năm, tinh cầu hủy diệt, ngân hà nổ tung, phần cuối của sáng tạo chính là hủy diệt. Nhưng mà, không có sinh mệnh nào hao cạn thọ nguyên mà chết, bởi vì tại phiến thiên địa này không có yếu tố Tử Vong, trừ khi sinh mệnh bị yếu tố Hủy Diệt hủy đi, nếu không sẽ không chết đi, cho dù cắt thành ngàn đoạn, vạn đoạn cũng như thế. Không có tử vong, đây là thế giới không bình thường. Lăng Hàn gật gật đầu, tử vong bổ sung cho sinh mệnh, cũng là một loại trật tự. Cho nên, bốn yếu tố đều không thể thiếu. Lăng Hàn hiểu ra, nhưng hắn xuất thủ công kích càng ngày càng lợi hại. Bành! Bành! Bành! Lão Thần thú hiện tại không chỉ bị đẩy lui, thậm chí còn có thể bị đánh bay. Đẩy lui cùng đánh bay, đây là hai khái niệm khác nhau, một là thực lực có chút không kịp, một nguyên nhân khác là bị đè ép. Từ khi thiên địa trong cơ thể Lăng Hàn hoàn thiện, chiến lực của hắn tăng lên mức độ kinh khủng. Lão Thần thú không còn là đối thủ của hắn. Oanh!


Sau khi bị oanh kích, thân thể lão Thần thú bay lên và đụng vào đá vụn ở lối ra, lão Thần thú đau đến mức nhe răng. Vào lúc này, hắn lại hối hận. Sớm biết như vậy, tại sao phải chặn lối vào? Ảnh hưởng tới việc hắn chạy trốn. Bành bành bành, Lăng Hàn lao tới, hắn không ngừng xuất quyền hành hung. Lão Thần thú chỉ có thể phòng bị, hắn chỉ cảm thấy vô cùng biệt khuất. Hắn đường đường Đại Đế cấp thứ hai, tồn tại mạnh nhất thế giới, thế mà bị đè đánh, hắn làm sao chịu nổi. Nhưng mà, cho dù không phục thì thế nào? Hiện tại, chiến lực của hắn không bằng Lăng Hàn. Bành! Lăng Hàn lại đánh ra một quyền, vừa vặn đá vụn sau lưng lão Thần thú thả lỏng, chỉ thấy lão Thần thú bay ra ngoài. Nhìn thấy lão Thần thú bay ngược ra ngoài, mọi người ngây người. Trong suy nghĩ của bọn họ, Lăng Hàn hiện tại khẳng định đã rơi vào hạ phong, khó khăn lắm mới có thể ngăn cản, miễn cưỡng bảo vệ tính mệnh. Cho nên, lối vào vừa mở, bọn họ đã quên mình ngăn cản mở lối đi để Lăng Hàn chạy trốn, bọn họ sẽ lấy thân ngăn cản lão Thần thú, tốt nhất có thể tiêu hao Tử Vong kiếm. Kể từ đó, mặc dù Lăng Hàn vẫn không địch lại lão Thần thú, hắn cũng có thể không lo lắng nguy hiểm tính mạng. Thế nhưng mà, bị đánh bay ra ngoài chính là lão Thần thú? Bọn họ vội vàng xoay người lại, mặt nhìn lão Thần thú, ngay sau đó bọn họ nhìn thấy Lăng Hàn cất bước đi ra ngoài.


Đây là gia hỏa rất kinh khủng! – Lăng Hàn! – Tiểu Hàn tử! Tất cả mọi người kinh hô, có ai nghĩ tới Lăng Hàn là người thắng. – Ngươi nắm giữ Sáng Tạo yếu tố rồi? Đại Hắc Cẩu vô cùng kích động nói. – Ừm. Lăng Hàn gật đầu. Lập tức, tất cả mọi người đều reo hò. Đại Đế cấp thứ hai, rốt cục bọn họ cũng có Đại Đế cấp thứ hai. Khó trách lão Thần thú cũng không địch lại Lăng Hàn, cùng là Đại Đế cấp thứ hai, Lăng Hàn khổ tu mà thành, cho nên hắn sẽ mạnh hơn lão Thần thú. Nơi xa, lão Thần thú cũng khôi phục lại, hắn nhìn Lăng Hàn và sau đó rời đi. Đánh không lại, hắn còn phải đi đào Tử Vong động. Mặc dù vẫn chưa đào thông nhưng bên trong Tử Vong động cũng tỏa ra yếu tố Tử Vong, hắn vẫn có thể tiếp xúc.. Cho nên chỉ cần Tử Vong động mở ra, hắn nhất định có thể nắm giữ trước Lăng Hàn một bước. Hắn có thể ngưng luyện ra Tử Vong kiếm, đây chính là chứng cớ rõ ràng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận