Thần Đạo Đan Tôn

Huyền Linh Đại Đế tò mò mãnh liệt, Lăng Hàn vận dụng bốn yếu tố mạnh hơn hắn, tối thiểu cũng mạnh hơn hai thành. Đến độ cao của bọn họ, vượt qua hai thành là ưu thế rất lớn. Không thể tưởng tượng nổi. Ngươi dựa vào cái gì? Bành! Huyền Linh Đại Đế đón đỡ một quyền của Lăng Hàn, hắn bị đánh bay đi xa. Lăng Hàn đuổi kịp, song quyền oanh kích.

Bành bành bành, mỗi một quyền đều rất mạnhcũng nhanh chóng đánh ngực Huyền Linh Đại Đế nứt ra, lộ ra xương trắng và nội tạng. Nhưng mà, Huyền Linh Đại Đế dùng ý niệm quét qua, thương thế của hắn khép lại và không lưu dấu vết gì cả. Lăng Hàn chiếm ưu thế về mặt chiến lực, hơn nữa còn chiếm ưu thế rất lớn, hắn vẫn không thể giết chết Huyền Linh Đại Đế. Hắn muốn thu Huyền Linh Đại Đế vào nội thiên địa của mình, nhưng căn bản không có cách gì làm được. Song phương chiến lực chênh lệch chưa tới mức nghiền ép. – Ngươi đúng là hậu bối kỳ quái! Huyền Linh Đại Đế cảm khái một câu, sau đó sờ cằm.. – Vốn cho rằng, lực lượng của chúng ta đã đạt đến cực hạn, không nghĩ tới còn có thể tăng lên. – Không bồi ngươi chơi, bản đế muốn bế quan tìm hiểu một chút. Bế quan, đây là danh từ xa xôi với hắn, từ khi hắn tu thành bốn yếu tố, hắn đã vô địch thiên hạ, bất tử bất diệt, còn muốn bế quan làm cái gì? Thiên địa hủy diệt cũng không thể giết hắn.


Nhưng có thể trở thành Đại Đế, có người nào không có tâm vô địch? Hiện tại, lại có người có chiến lực vượt qua hắn, dù hắn vẫn bất tử bất diệt như cũ, nhưng trong lòng rất khó chịu, càng có hùng tâm. Người khác có thể, vì cái gì hắn không thể? Đại Đế cấp thứ nhất chỉ có bốn người bọn họ. Huyền Linh Đại Đế vô cùng dứt khoát, nói không đánh là không đánh, hắn quay người rời đi. Lăng Hàn đồng thời không có truy kích, bởi vì đuổi kịp thì như thế nào, hắn không có cách gì thu đối phương vào nội thiên địa, cũng không thể trấn áp đối phương. Một khi khai chiến ở bên ngoài, lúc đó tạo thành sinh linh đồ thán lớn cỡ nào? Lăng Hàn khác với ba Đại Đế vô địch kia, hắn còn có trái tim lương thiện. Đây không phải lòng dạ đàn bà, nếu như có một ngày Lăng Hàn có thực lực trấn áp ba Đại Đế, như vậy cho dù nhất định khai chiến ở bên ngoài, hắn cũng không tiếc một trận chiến.

Không phá thì không xây được, chỉ có giải quyết ba Đại Đế, thế gian mới phát triển tự nhiên, mà không phải bị bọn họ can thiệp, thế giới biến thành đồ chơi. Lăng Hàn suy nghĩ, nếu nội thiên địa của hắn ngang hàng với thiên địa này, hắn có thể trấn áp ba người này không? Trong lòng của hắn không suy nghĩ, bởi vì chiến lực như vậy chưa từng có ai đạt tới, tự nhiên chỉ là suy nghĩ viễn vông. Huyền Linh Đại Đế nói bế quan thì bế quan, hắn cũng không quan tâm tới hôn lễ, hắn cũng ném mấy vạn đứa con sang một bên không quan tâm tới. Không có vị Đại Đế này tọa trấn, địa bàn của hắn liền bị Lăng Hàn cùng Vô Lượng Đại Đế phân chia. Lăng Hàn trùng kiến trật tự, mà Vô Lượng Đại Đế tiếp tục phá hư trật tự, tôn sùng bạo lực. Vài vạn năm sau, biên giới hai thế lực lớn đã xen kẽ với nhau, khó tránh khỏi phát sinh xung đột. Nhưng Vô Lượng Đại Đế từ trước đến nay đều không xuất thủ. Hắn thấy, tranh bá gì đó chỉ là trò cười, hắn là người cầm cờ, hắn cần tự mình tham dự chiến đấu hay sao?

Thắng cũng tốt, thua cũng được, trò vui mà thôi, cùng lắm thì chờ điệp kỷ kế tiếp chơi nữa. Lăng Hàn thì khác. Vô Nhai Đại Đế không có nhiều Đại Đế như Lăng Hàn sáng tạo ra, cho nên Lăng Hàn đường quét ngang, thống trị tinh cầu càng ngày càng nhiều. Vô Lượng Đại Đế có thể sáng tạo ra Đại Đế, nhưng thứ nhất chỉ là cấp thứ tám, thứ hai số lượng chỉ có chín người. Trăm vạn năm qua đi, địa bàn của Vô Lượng Đại Đế đã thu nhỏ còn một phần mười ban đầu, chỉ chiếm năm phần trăm trên toàn vũ trụ. Các Đại Đế liên tiếp xuất thủ, cũng chiếm toàn bộ địa bàn của Vô Lượng Đại Đế, nhưng vào lúc này, bọn họ gặp địch nhân cường đại, đó là đối thủ cũ. Lão Thần thú. Theo lý mà nói, lão Thần thú rời khỏi Đế đảo sẽ hóa đạo, nhưng mà, ai bảo người mang hắn đi là Đại Đế vô địch? Bọn họ có thể tùy ý ban phát yếu tố Sinh Mệnh để lão Thần thú có thể kéo dài tuổi thọ, cũng giống đám người Vô Nhai Đại Đế. Mà lão Thần thú là cấp thứ hai!


Đại Đế cấp thứ hai xuất thủ, ai có thể ngăn cản? Cho dù đám người Vô Nhai Đại Đế đã tiến vào cấp thứ ba, trong tình huống một đấu một lại không phải đối thủ. Còn nữa, bọn họ cũng có điều cố kỵ, bởi vì Đại Đế toàn lực xuất thủ sẽ tạo thành phá hư quá lớn. Nhìn xem khi đó, mười hai tuyệt địa chi chủ chiến Huyền Thái Vũ đã làm khí vận Bắc Thiên vực giảm xuống ngàn vạn năm. Hiện tại, chẳng những số lượng Đại Đế càng nhiều, hơn nữa đều là chiến lực cấp thứ hai, cấp thứ ba, khi đó tạo thành phá hư lớn cỡ nào. Vô Lượng Đại Đế, lão Thần thú và đám người Lăng Hàn có khác biệt lớn nhất chính là, bọn họ cảm niệm thương sinh, thương xót chúng sinh. Lăng Hàn nhận được tin tức và chạy tới đng. Hắn đứng trong tinh không, đứng trên tinh cầu màu trắng, lão Thần thú tọa trấn tại nơi này. Sau lưng hắn là Nữ Hoàng, Đại Hắc Cẩu và đám người Vô Nhai Đại Đế. Lăng Hàn xuất thủ bắt lấy tinh cầu phía trước.


Ông, đế uy tỏa ra, chỉ thấy lão Thần thú bị bắt vào tinh không. – Buồn cười, các ngươi lấy ở đâu ra dũng khí dám xâm chiếm nơi đây! Lão Thần thú cười lạnh, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Lăng Hàn. – Tiểu bối, ngươi cho rằng thành tựu cấp thứ hai thì có thể so tài với ba vị kia? – A, lão già này tin tức lạc hậu, còn không biết Lăng Hàn đã đánh với Huyền Linh Đại Đế một trận. Đại Hắc Cẩu kinh ngạc nói. – Cũng đúng. Tiểu Thanh Long gật đầu. – Hắn chỉ là nô tài, Vô Lượng Đại Đế lại không cần báo cáo với hắn. – Ai, bảo Tiểu Hàn tử chúng ta đi chiến đấu với nô tài, đúng là mất mặt! Đại Hắc Cẩu lắc đầu. – Xem Cẩu gia làm sao trị hắn! Đại Hắc Cẩu xoay người, nó lấy mông chỉa vào lão Thần thú. – Tiểu bối, không muốn chết thì cút sang một bên, đừng có, a…

Lão Thần thú muốn không đánh mà thắng, dù sao hắn đã đánh với Lăng Hàn, hắn còn không địch lại. Hắn chưa nói xong, hắn cảm thấy có ánh sáng chiếu tới và sáng đến mức mắt của hắn bị đau. Tình huống như thế nào? Hắn ngưng mắt nhìn sang, hắn nhìn thấy tiện cẩu đàng đưa mông về phía hắn, mà ánh sáng làm mắt hắn đau đớn tới từ đồ lót sắt. Mẹ nó! Cho dù với thực lực của lão Thần thú vẫn phải chảy nước mắt, đương nhiên không phải vì thương cảm, thuần túy chính là vì ánh sáng quá mạnh. Phải biết đây là siêu Đế binh, vốn có chiến lực cấp thứ năm, lực bộc phát có thể đạt tới cấp thứ tư, bây giờ lại bị Đại Hắc Cẩu dùng toàn lực chiếu sáng, lập tức gia tăng lực phá hoại lên rất lớn. Có thể thấy ánh sáng này chói mắt tới cỡ nào? Cấp thứ hai cũng bị chói mắt đến mức chảy nước mắt!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận