Thần Thật Là Yếu Đuối


Ninh Như Thâm ngơ ngác nhìn khuôn mặt lạnh nhạt trước mắt.
...Lý...Lý Vô Đình?
Cả căn phòng nín bặt, mọi người lần lượt quỳ xuống, "Tham kiến bệ hạ!"
Lý Vô Đình nhìn lướt qua đám hán tử cởi trần mặt mũi đỏ bừng trong phòng, đáp ừ một tiếng.

Hắn lại nhìn xuống người Ninh Như Thâm: Lúc cậu quay đầu lại, Lý Vô Đình mới phát hiện ra vạt áo trước ngực cậu mở rộng, để lộ cả xương quai xanh.
"..."
Khóe miệng hắn giật nhẹ, gằn giọng: "Mặc cho hẳn hoi."
Ninh Như Thâm cảm nhận được bàn tay đang đặt trên hông mình hơi siết lại.

Cậu run lẩy bẩy, kìm nén cơn choáng váng và cúi đầu gỡ dải lụa trên người.
Dải lụa mỏng vẫn nhét trong đai lưng cậu.
Cậu kéo mãi mà không được, trái lại còn làm quần áo xộc xệch hơn.
Trong lúc luống cuống, cậu chợt nghe người phía trước nói: "Thôi được rồi."
Lý Vô Đình đỡ trán nói: "Về xe rồi chỉnh lại."
Ninh Như Thâm đỏ mặt đáp: "À...!Vâng."
Nguyên Liễu đứng ở cửa thấy vậy thì vội bước lên đỡ lấy Ninh Như Thâm.
Vừa bước một bước thì đã bị một cây phất trần chọc vào ngực.

Nguyên Liễu, "Áu!"
Đức Toàn vờ như vô tình đứng chắn, vẻ mặt vẫn tỏ ra bình thường.
Trong vài giây câu giờ ngắn ngủi, Ninh Như Thâm đã đi theo Lý Vô Đình ra khỏi cửa.

Rèm cửa vừa thả xuống, đám người Hoắc Miễn ở trong phòng nhìn thấy Ninh Như Thâm hơi loạng choạng, sau đó được một bàn tay lớn đưa ra giữ vững.
- --
Xe ngựa trúc xanh dừng trước cửa Họa Quế Lâu.
Ninh Như Thâm theo Lý Vô Đình lên xe, Đức Toàn và Nguyên Liễu đứng bên ngoài.
Rèm buông xuống, ánh sáng không lọt được vào trong xe.
Cậu túm lấy dải lụa một cách khó nhọc rồi ngồi xuống.

Cuối cùng thì đế vương cũng không thể kiềm chế nổi sự bực mình nữa, hắn nói: "Toàn chơi những trò vô bổ.

Thân là triều thần, ăn mặc như vậy còn ra thể thống gì!"
Ninh Như Thâm ngồi đối diện Lý Vô Đình, cậu nhìn vẻ mặt tối tăm của hắn rồi bắt đầu phân bua: "Cái này chỉ là do bất cẩn kéo xuống, mãi không gỡ hết được."
"Ồ, bất cẩn như thế nào?"
"Lúc sắp ngã thì túm lấy cọng rơm cứu mạng."
Lý Vô Đình nhìn cậu một lúc lâu.
Sau đó vẻ mặt hắn dịu xuống một chút, chậm rãi nói: "Gỡ cọng rơm cứu mạng của khanh ra."
"Vâng." Vốn dĩ Ninh Như Thâm bị vải quấn đã vô cùng khó chịu, nghe thấy vậy thì cúi đầu kéo mạnh ra.
Dải lụa đỏ rực quấn quanh cần cổ trắng, quấn lên bả vai và cánh tay, một đầu thì được nhét trong chiếc đai lưng bạc.

Trong lúc kéo mạnh, vạt áo càng thêm mở rộng, lớp áo trong trắng như tuyết lộ ra bên ngoài.
Xe che kín bởi rèm nên mọi thứ thoạt nhìn thật mông lung và mơ hồ.
Ninh Như Thâm đang ngẩn ngơ chiến đấu với lụa đỏ, bất chợt một bàn tay lớn nắm lấy cổ tay cậu.
Ngón tay thô ráp ấm nóng cọ lên làn da ở cổ tay.
Cậu cảm thấy hơi ngứa ngáy nên rụt người lại, ngước mắt nhìn: "Bệ hạ?"
Lý Vô Đình đang ngồi nghiêm chỉnh ở đối diện, hắn nhấc tay cậu lên, "Lại đây."
Ninh Như Thâm sang ngồi cạnh hắn, lòng đầy khó hiểu.
Bàn tay ấy lại vươn ra nắm lấy dải lụa mỏng.
Lý Vô Đình cúi đầu, không hề nhìn vạt áo đang mở rộng của cậu, hắn chỉ chậm rãi giúp cậu gỡ dải lụa ra.
Tơ lụa lướt soàn soạt trên vải áo.

Ninh Như Thâm cảm thấy mình cứ một một búp măng đang được bóc vỏ, dần dần để lộ phần lõi non mềm.
Người cậu bắt đầu nóng lên và hơi run rẩy.
Giọng nói lạnh nhạt trầm lắng hỏi: "Lạnh à?"
Hàng mi của Ninh Như Thâm run lên, "Nóng."
"..." Lý Vô Đình không nói gì nữa.
Lát sau, cuối cùng Lý Vô Đình cũng gỡ hết dải lụa rồi tiện tay ném sang bên cạnh.

Hắn rủ lòng từ bi, chỉnh lại vạt áo của cậu cho ngay ngắn rồi nhét lại vào đai lưng.
Hắn chỉnh xong thì thấy Ninh Như Thâm vẫn trưng ra dáng vẻ mặc cho người khác làm gì thì làm, hắn lại đau đầu: "Khanh có biết bây giờ đang làm gì không?"
Ninh Như Thâm, "Có ạ, bệ hạ đang giúp thần..."
Giúp gì nhỉ? Cậu ngẫm nghĩ, "Xe tơ lột kén."
Lý Vô Đình, "..."
"Được rồi, đừng nói nữa." Lý Vô Đình gọi ra bên ngoài, "Về phủ."
- --
Xe ngựa chậm rãi di chuyển, thùng xe lắc lư trong yên lặng.
Cảm giác nóng bức dần tan đi, cuối cùng Ninh Như Thâm cũng hơi tỉnh lại: "Sao bệ hạ lại tới đó?"
Lý Vô Đình thờ ờ liếc nhìn cậu, "Đi đưa đồ ăn cho Ninh khanh, không ngờ Ninh khanh lại đang ăn uống no say ở nơi khác."
Ninh Như Thâm nuốt nước miếng, "Đồ ăn gì thế ạ?"
Lý Vô Đình gõ khớp ngón trỏ xuống chiếc bàn, ra hiệu cho cậu nhìn hộp bánh.
Ninh Như Thâm mở ra nhìn, thấy bên trong đều là bánh ngọt vừa đẹp vừa thơm phức, toàn là hương vị mà cậu thích.

Ninh Như Thâm nuốt nước miếng ừng ực, "Thần...!thần cũng chưa ăn gì cả, chủ yếu là uống rượu thôi."
Mắt Lý Vô Đình lạnh xuống, "Sức khỏe đã yếu ớt mà còn không biết tiết chế, muốn gục ra đấy rồi nằm liệt giường mười ngày nửa tháng nữa sao?"
Ninh Như Thâm nghe vậy, trên khuôn mặt ngây thơ vô tội toát lên vẻ chờ mong.
Lý Vô Đình, "..."
Gân trán hắn nảy lên, không tiếp tục nói chuyện với người say nữa, "Thôi, ăn bánh ngọt của khanh đi."
Ninh Như Thâm lập tức thò tay ra.
Cậu vừa từ Họa Quế Lâu về, tay đã sờ vào những lá bài và quân cờ.
Lý Vô Đình vỗ vào cái tay bẩn của cậu rồi nói: "Lau tay…" Còn chưa nói xong, bàn tay hắn hơi khựng lại.
Lý Vô Đình nhìn Ninh Như Thâm rồi lại nhìn hộp bánh, sau đó cầm một miếng bánh lên.

Lý Vô Đình đắn đo một lát giữa "phẩm chất quân tử hơn hai mươi năm" và "cho mèo ăn".
Cuối cùng hắn nói: "Lại đây."
Ngón tay thon dài như ngọc cầm lấy miếng bánh tinh xảo như phỉ thúy.
Nhìn thế nào cũng thấy thích mắt.
Lúc này não Ninh Như Thâm trống rỗng, cậu ngoan ngoãn cúi đầu ăn bánh trong tay Lý Vô Đình.
Lý Vô Đình cúi đầu nhìn.
Hàng mi dài rủ xuống, hai bên má trắng trẻo hơi phồng lên, thoạt nhìn có vẻ rất hưởng thụ.
Cảm giác bị lãng quên đã dịu xuống một chút.
Lúc môi cậu sắp chạm vào ngón tay, Lý Vô Đình cố gắng giữ lại giới hạn cuối cùng của lễ nghi quân tử, hắn rút tay về.
- --
Một lát sau, xe ngựa dừng lại trước cổng Ninh Phủ.
Cả hai cùng xuống xe.
Đức Toàn vén rèm cửa lên, nhìn thấy Ninh Như Thâm đỏ bừng mặt, ánh mắt hơi ướt, vẻ mặt rất thỏa mãn.

Còn Thánh thượng bên cạnh thì vẫn không tỏ thái độ gì, chỉ có ngón tay là dính một chút vụn bánh.
Còn chưa kịp nhìn kỹ thì Đức Toàn nghe thấy hắn ra lệnh, "Cầm theo hộp bánh."
Sau đó hắn vươn tay ra xách cổ Ninh Như Thâm vào phủ.
Ninh Như Thâm được xách vào trong phòng ngủ một cách vô cùng thành thạo, cậu đổ nhào xuống giường sau khi vào phòng.
"Ư..." Cậu dụi đầu vào chăn rồi chống tay ngồi dậy.
Hạnh Lan nghe thấy tiếng động, chạy vào thì giật mình!

Nàng vội vàng thỉnh an Lý Vô Đình rồi quay ra lấy nước nóng, miệng liên tục lẩm bẩm: Sao đại nhân lại say khướt thành thế này, thành thế này...!
Ninh Như Thâm, "..."
Cậu nhìn Hạnh Lan chạy đi rồi ngẩng đầu lên.
Lý Vô Đình đang chắp tay sau lưng và đứng ở đầu giường, thân hình cao lớn che khuất ánh sáng.
Ninh Như Thâm vô thức nắm chặt đai lưng, cậu tò mò hỏi: "Bệ hạ vẫn chưa về sao?"
Lý Vô Đình cười lạnh, "Dùng xong thì vứt?"
"..." Ninh Như Thâm mơ màng suy nghĩ, sao câu này nghe quen thế nhỉ?
Hạnh Lan nhanh chóng lấy nước về phòng.
Lý Vô Đình vẫn đứng ở bên cạnh chưa về, chỉ chắp tay quan sát.
Chiếc khăn mặt trôi trên mặt nước, Ninh Như Thâm thò tay vào chậu rồi xoa nước lên mặt.
Hạnh Lan kinh hãi: "Đại nhân, ngài dùng khăn đi chứ!"
Lý Vô Đình, "..."
Đánh vật mãi, cuối cùng Ninh Như Thâm cũng rửa mặt xong.
Đầu óc choáng váng đã tỉnh táo hơn, bây giờ cậu mới ý thức được rằng mình bỏ quên thiên tử hơi lâu.
Cậu lập tức ngồi thẳng lên, "Bệ hạ."
Lý Vô Đình lạnh lùng bật cười, "Biết tội chưa?"
"Thần sai rồi."
"Chỉ vậy thôi?"
"..." Ninh Như Thâm nghĩ một lát rồi dùng kiểu nhận lỗi trước kia của mình, cậu kéo tay áo hắn rồi nói: "Thần sai rồi."
Lý Vô Đình, "..."
Một lúc sau, hắn nói: "Thôi, lần này ghi nợ đi.

Nếu lần sau tái phạm thì sẽ phạt luôn một thể."
Ninh Như Thâm gật đầu như mổ thóc.
Dạ dạ dạ, chuyện lần sau thì để lần sau rồi tính.
Lý Vô Đình nhìn dáng vẻ của cậu, kìm nén bàn tay đang muốn phạt rồi quay đầu ra về.
Ở cửa viện, Đức Toàn đang cung kính đứng chờ.
Hắn thấy Thánh thượng mới vào một lát mà đã đi ra trong trạng thái áo mũ chỉnh tế, không nhịn được lén nhìn một chút.

Ngay sau đó nghe thấy Lý Vô Đình đã ra lệnh:
"Về cung."
"Vâng, bệ hạ!"
Người của Ninh Phủ đều cung kính tiễn Ngự giá về cung.
Lý Vô Đình ra khỏi cổng Ninh Phủ rồi bước lên xe.

Vừa vào trong đã thấy dải lụa đỏ rực bắt mắt vẫn còn ở trên ghế ngồi.

Nó mang theo mùi hương thơm ngọt thoang thoảng của rượu, khiến cho lòng người thấy say.
Đức Toàn dò hỏi: "Bệ hạ, cái này..."
Lý Vô Đình ngồi sang bên cạnh, "Cầm ra chỗ khác đi."
Hắn không bảo là vứt đi, Đức Toàn đảo mắt rồi quyết định giữ lại.
Xe ngựa về tới hoàng cung.

Trước khi xuống xe, Đức Toàn gấp vuông vắn dải lụa ấy lại rồi nhét vào sau đệm tựa.
Nhét xong xuôi, Đức Toàn ôm phất trần xuống xe, lòng thầm thấy đắc chí.
Tự cảm thấy mình rất tinh ý.
- -
Sau khi Lý Vô Đình về thì Ninh Như Thâm đi tắm rồi lên lên giường đi ngủ.

Cậu choáng váng đầu óc, ngủ đến tận sáng ngày hôm sau.
Sau khi tỉnh dậy, đầu đau như búa bổ: Mình lại nứt ra làm đôi rồi.
Ninh Như Thâm mang theo cơn đau đầu mà rời giường, cậu xoa huyệt thái dương: Là ảo giác à? Không nhìn thấy Mạnh Bà nhưng lại thấy Diêm Vương sống...
Trong lúc cậu suy nghĩ, Nguyên Liễu chạy vào gọi: "Đại nhân!"
Ninh Như Thâm hỏi, "Hôm qua ta về kiểu gì thế?"
Nguyên Liễu, "Bẩm đại nhân, ngài bị bệ hạ tóm về."
"..."
Cái chữ "tóm" này khá là sinh động.
Ký ức bị lãng quên đột nhiên tràn vào trong não, cuối cùng Ninh Như Thâm cũng dần nhớ lại tình huống ngày hôm qua...
Cái tay gỡ dải lụa giúp cậu, ai đó đã đút cậu ăn bánh, giường bị chắn sáng, còn có câu "lần sau phạt một thể"...
Không ổn...!Đau đầu quá, chắc là sắp mọc não khôn.
"Đại nhân?" Nguyên Liễu thò đầu nhìn, "Ngài có lên triều không?"
Ninh Như Thâm thở dài, "Có."
- --
Buổi lâm triều hôm nay dễ chịu.
Đơn giản chỉ là báo cáo một số chuyện vặt vãnh, còn có chuẩn bị việc đón tết Đoan Ngọ.
Ninh Như Thâm tranh thủ chợp mắt một lát khi chầu triều.
Sau khi bãi triều, cậu xoa bộ não khôn mới mọc rồi cất bước đến Ngự Thư Phòng.
Lúc bước vào, cậu cảm thấy hơi thấp thỏm, cũng không biết Lý Vô Đình có truy cứu chuyện ngày hôm qua không.

Cậu lén lút chui vào như một con mèo, nhìn thấy Lý Vô Đình đang ngồi ngay ngắn sau Ngự án, dáng người vững chãi thẳng tắp.
Ninh Như Thâm nói: "Tham kiến bệ hạ."
Người sau Ngự án ngẩng đầu lên, "Ừ, lại đây mài mực."
Lý Vô Đình nói xong thì lại cúi đầu phê duyệt sớ tâu như thường lệ, tỏ ra chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Ninh Như Thâm thở phào: Xem ra hắn đã bỏ qua chuyện đó rồi.
Cậu đứng cạnh mài mực.
Lễ bộ Thượng thư Quản Phạm tới một lần, bẩm báo chi tiết với Lý Vô Đình về việc tổ chức yến tiệc Đoạn Ngọ và sắp xếp các hoạt động cho dân chúng:
"...Tất cả đều được chuẩn bị dựa theo quy tắc của những năm về trước.

Ngoài ra về chuyện cung yến, không biết Thục Thái phi nương nương và Hiên Vương điện hạ có tham gia được không ạ?"
"Trẫm sẽ sai người đi mời Thục Thái phi."
Lý Vô Đình ngừng một lát, lại thấy đau đầu, "Hiên Vương đang trên đường về rồi."
Quản Phạm cúi người, "Vi thần hiểu rồi."
Chờ cho hắn đi, Ninh Như Thâm tò mò hỏi: "Hiên Vương điện hạ về kinh sao?"
"Ừ." Lý Vô Đình im lặng một lát rồi nói: "Huynh ấy có liên lạc với khanh không?"
Ninh Như Thâm nhớ tới con chim bồ câu, đáp một cách tiếc nuối: "Vẫn chưa được hầm."
"..."
Không hiểu sao mà Lý Vô Đình vẫn có thể hiểu được câu trả lời nói gà đáp vịt của cậu, hắn xua tay:
"Thôi, hôm nay không có việc gì, khanh về trước đi."
Ninh Như Thâm đáp vâng rồi lui xuống, lúc ra đến cửa Ngự Thư Phòng thì lại bị gọi: "Ninh khanh."
Cậu quay lại, "Dạ?"
Lý Vô Đình nhìn cậu rồi hỏi: "Ninh khanh không phải đứng trực nữa, liệu có định đến chỗ nào để tiếp tục ăn chơi nhảy múa không?"
"..." Ninh Như Thâm đã chừa rồi, "Thần sẽ về phủ nằm liệt giường."
Lý Vô Đình phẩy tay, "Lui xuống đi."
- --
Rời khỏi Ngự Thư Phòng, lúc đi gần tới cổng cung thì Ninh Như Thâm nhìn thấy Hoắc Miễn đứng đợi ở phía xa.
Nhìn thấy cậu, tên to cao vạm vỡ ấy giật mình rồi vẫy tay.
Ninh Như Thâm lướt qua đó, "Hoắc Tướng quân?"
Có chuyện gì vậy, lại mừng đại thọ tám mươi tuổi à?
Hoắc Miễn nhìn cậu từ trên xuống dưới xem còn đầy đủ tay chân hay không, "Hôm qua ngươi về có bị phạt không?"
Ninh Như Thâm lắc đầu, "Bệ hạ bảo cứ ghi nợ trước đã, lần sau phạt một thể."
Hoắc Miễn thở phào: "Vậy còn được, hoãn tử hình."
"..."
"Đúng rồi, sao bệ hạ lại đến nhỉ, có việc gì gấp à?"
Ninh Như Thâm phớt lờ câu chúc mừng đầy xui xẻo của hắn, ngẫm nghĩ: "Hình như là không có.

Ta cũng không nhớ rõ nữa, chỉ nhớ là mình ăn rất nhiều bánh ngọt."
Hoắc Miễn:...?
Hoắc Miễn im lặng rất lâu, "Ta không hiểu lắm."

Ninh Như Thâm gật đầu, "Ta còn không hiểu nữa là."
Vì thất lễ nên bị Lý Vô Đình tóm, ăn một bữa bánh no nê rồi được thả về phủ.

Vậy nên… hắn chỉ tới đó để bắt cậu về và cho ăn bánh?
Cậu không hiểu nổi, dứt khoát kết luận là do não khôn chưa mọc xong.

Cậu vẫy tay chào Hoắc Miễn rồi ra về.
- --
Ninh Như Thâm về phủ nằm ườn ra, ngoan ngoãn mấy ngày liền.
Năm ngày sau chính là ngày Hiên Vương về kinh thành.
Hôm đó, Ninh Như Thâm thầm tính toán xem hôm nay mình phải làm những gì.

Sau khi bãi triều, cậu đang định hỏi thăm nội thị xem hôm nay có phải đứng trực không thì gặp Lý Vô Đình và Lý Cảnh Dục ở giữa đường.
Cách mười bước chân, Lý Vô Đình đang nhìn cậu.
Ninh Như Thâm lên tiếng, "Tham kiến bệ hạ và tiểu điện hạ."
Lý Cảnh Dục chạy tới, "Ninh đại nhân, chúng ta đi đón Nhị hoàng huynh, ngươi cũng đi cùng nhé!"
"?" Ninh Như Thâm, "Thần không đi đâu...!Bệ hạ đích thân đi đón sao?"
Lý Vô Đình cười lạnh lùng, "Trẫm tới xem thử, liệu Hiên Vương có mang theo thứ đồ gì không nên mang hay không." Nếu có, lập tức bảo hắn quay về.
Ninh Như Thâm:???
Cậu còn chưa kịp hỏi "không nên mang" thứ gì thì vạt áo đã bị kéo nhẹ.

Cậu cúi đầu xuống, Lý Cảnh Dục trèo lên thì thầm vào tai cậu, "Nhị hoàng huynh bảo ta rủ ngươi đi đón."
Ninh Như Thâm không hiểu, "Vì sao?"
Lý Cảnh Dục, "Nói chuyện khuê mật...!Ứ!"
Một bàn tay lớn xách cổ nó lên.
Lý Vô Đình nhìn Ninh Như Thâm, "Cảnh Dục nói chuyện như vậy mà sao không thấy khanh run rẩy?"
Ninh Như Thâm, "Gì ạ?"
Cậu chưa phản ứng kịp, Lý Vô Đình đã xách Lý Cảnh Dục đang giãy đành đạch đi ra ngoài.

Hắn tiện thể gọi cậu:
"Cùng đi thôi."
Chiếc xe ngựa trúc xanh đã sớm đợi ở cổng cung.
Ba người cùng lên xe, Đức Toàn đứng cạnh chờ lệnh.
Xe lăn bánh xuất phát tới cổng Nam của kinh thành.

Ninh Như Thâm nhìn nội thất quen thuộc trong xe, cảm thấy một vài ký ức lại trỗi dậy:
Ví dụ như tay của Lý Vô Đình đã gỡ dải lụa cho cậu như thế nào.
Ví dụ như bàn tay ấy còn hạ mình khép vạt áo của cậu lại.
- --
Ninh Như Thâm nhìn Lý Vô Đình, thấy sườn mặt hắn lạnh băng không tỏ thái độ gì.

Cậu nhớ tới lễ nghi quân tử và tính cách yêu dân như con của hắn, thầm nhủ chắc là do mình nghĩ quá mà thôi.
Cậu quay sang chơi với Lý Cảnh Dục:
"Tiểu điện hạ, đừng bỏ nguyên cái bánh bao ngọt vào miệng như vậy."
"A a a." Ninh đại nhân không làm được à?
"Đương nhiên là thần làm được.

A a..."
Lý Vô Đình, "..."
Xe đi một một lúc, Ninh Như Thâm và Lý Cảnh Dục ăn hết một nửa hộp bánh ngọt, chuẩn bị lau tay.
Ninh Như Thâm đang định lấy khăn tay cho thằng nhóc, Lý Cảnh Dục bất chợt quay lại, "Ớ? Chỗ này cũng có khăn này."
Ninh Như Thâm nghe vậy thì nhìn sang, thấy Lý Cảnh Dục nắm lấy thứ gì đó và rút thật mạnh! Nó rút một dải lụa đỏ rực dài thượt từ phía sau đệm tựa ra - dải lụa ấy vô cùng quen thuộc.
Chiếc xe chìm vào im lặng.
Lý Vô Đình, "..."
Ninh Như Thâm cảm thấy chấn động, quay phắt ra nhìn Lý Vô Đình!
Lý Cảnh Dục cũng quay đầu lại, "Hoàng huynh, đây là cái gì thế?"
Trong góc xe, Đức Toàn cúi gằm mặt rồi co người thành một cục.
Lý Vô Đình im lặng rất lâu, cuối cùng khẽ bảo Lý Cảnh Dục, "Nhị hoàng huynh của đệ về rồi, cần dùng nó để trừ tà.".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận