Thần Y Vương Phi Vương Gia Tránh Ra


Cả bệnh dịch cũng thế, cha nghe hoàng thượng nói trong quân xuất hiện một vị thần y tên là Triệu Minh, đã bị dọa giật mình lắm đấy.

Tỷ cũng không sợ bản thân bị nhiễm bệnh dịch, không còn mạng sống để trở về gặp chúng ta nữa!”
Giọng điệu của Triệu An Linh rất gay gắt nhưng ý tứ quan tâm rất rõ ràng.

Triệu Khương Lan chắp hai tay: “Triệu nhị tiểu thư cứ tùy ý lựa chọn trong tiệm trang sức của ta, coi như ta nhận lỗi với muội.”
Nàng nói xong lại hỏi: “Nhưng trong nhiều tháng chúng ta rời kinh, trong kinh thành có xảy ra chuyện gì lớn không? Trước có nghe tin nói, Trữ quốc công bị hoàng thượng tự tay giết chết, mẫu tử Mộ Dung Bắc Quý bị biếm làm thứ dân, vì sao lại thay đổi nhanh chóng như vậy?”
“Tỷ có điều không biết, cái chết của Trữ quốc công là do Mộ Dung Bắc Quý xuất lực.”
Triệu An Linh kể lại đủ loại chuyện trong cung khi đó cho bọn họ biết, Triệu Khương Lan và Mộ Dung Bắc Uyên nhìn nhau, đều hơi bất ngờ.

“Vậy mà Mộ Dung Bắc Quý lại làm được đến thế này, thật sự không ngờ tới.”
Triệu An Linh búng tay cái tách: “Còn có chuyện càng khiến hai người không ngờ hơn nữa.


Bây giờ Mộ Dung Bắc Quý mở một tiệm tranh chữ, ngày nào cũng vẽ tranh viết chữ với Liên thị mang đi bán, làm ăn cũng khấm khá.”
Nàng ấy nói đến đây, lại kéo Triệu Khương Lan hỏi: “Có phương thuốc nào trị được bệnh trầm cảm không?”
Triệu Khương Lan lắc đầu: Phải dựa vào chính bản thân hắn thông suốt mới được, không thì thuốc thang châm cứu đều không chữa nổi.”
“Thái y cũng nói như vậy, ta thấy tính tình của Mộ Dung Bắc Quý hiện giờ tốt hơn trước kia nhiều, không chừng qua một thời gian nữa, tự hắn sẽ khỏi bệnh thôi.”
Hai người nói thêm một lúc, thấy thời gian không còn sớm nữa, Triệu An Linh mới đứng dậy cáo từ.

Thật ra Triệu Khương Lan rất muốn đến Triệu phủ gặp Thích phu nhân nhưng lại sợ bị người ngoài vô tình nhìn thấy, gây ra phiền toái không đáng có.

Triệu An Linh vẫy tay: “Có gì khó đâu? Nếu mẫu thân biết tỷ trở về rồi, không biết còn sẽ vui vẻ đến mức nào nữa.

Tỷ muốn gặp bà thì sáng mai cứ đến Lan Tâm, ta đưa bà đến gặp tỷ là được.”
Triệu Khương Lan vội vàng nói được.


Sau khi Triệu An Linh về phủ bèn nói riêng với Triệu Đường và Thích phu nhân về việc này.

Quả nhiên Thích phu nhân mừng đến chảy nước mắt nhưng Triệu Đường lại rầu rĩ không vui.

“Con nói là điện hạ dùng một nữ tử giả để đổi Khương Lan ra ngoài, bọn họ đúng là liều lĩnh!”
Thích phu nhân hơi cáu: “Lão gia, con bé là nữ nhi ruột thịt của ông đấy, ông nhẫn tâm nhìn con bé một mình ở nước khác không có nơi nương tựa hả?”
Triệu Đường lo lắng chắp tay sau lưng đi tới đi lui trong nhà: “Sự nhân từ của phụ nữ! Tuy rằng con bé là con gái của ta, nhưng dù sao con bé cũng đã là hoàng hậu của Vĩnh Dương rồi.

Đó không phải là một thân phận tầm thường, mà là mẫu hậu của một nước, nay bị một kẻ không rõ lai lịch thay thế, đợi đến khi bệ hạ biết chuyện, hẳn là rất tức giận.”
Thích phu nhân không phục mà hừ lạnh một tiếng: “Ta không quan tâm người khác nổi giận, làm sao ta không thương xót con gái ruột của mình được chứ! Dù sao, Khương Lan trở về bên ta thì tốt hơn.

Đến hiện tại ông phản đối thì cũng quá muộn rồi, không còn kịp nữa đâu.”
Đương nhiên, Triệu Đường biết đã quá muộn rồi, nên trong lòng mới cảm thấy bất an như vậy.

Nhưng kết quả đã như vậy rồi, cũng giống như qua sông không thể rút ván, nên chỉ đành thận trọng mà bước đi từng bước..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui