Thần Y Vương Phi Vương Gia Tránh Ra


Sắc mặt Chiêu Vũ đế nhanh chóng thay đổi: “Cái gì? Một mình Thần Vương qua đó sao, không được, việc này quá nguy hiểm.”
Vừa dứt lời, Lưu công công đã khó xử tiến vào thông báo: “Hoàng Thượng, Hạ Chiêu Vương cầu kiến.”
Hạ Chiêu Vương đến, đương nhiên là bởi vì đến xem lá thư kia, lại càng đáng nghi ngờ.

Hắn ta nghĩ đối phương bắt Minh Châu đi chắc chắn có mục đích, nếu là nhắm đến Vương phủ, tất nhiên sẽ nói ra điều kiện với Vương phủ.

Nhưng hiện tại chứng cứ còn chưa rõ, rõ ràng là bọn cướp muốn nhắm về phía Mộ Dung Bắc Uyển.

Ông ta quỳ gối trong viện cầu xin: “Hoàng Thượng, đối phương muốn Thần Vương điện hạ tự mình qua đi, lão thần vốn không nên ra mặt cầu xin, nhưng dù sao tiểu nữ cũng vô tội.

Trong thư này nói, nói…”
Mộ Dung Bắc Uyển đi qua đi cầm lấy thư xem, trong lòng không khỏi run lên.

Trong thư này nói, hắn ta còn tưởng là quận chúa Minh Châu phụ Thần Vương, muốn giáo huấn nàng ta một phen.


Ai ngờ sự thật ngược lại, chỉ có thể để hắn đi một chuyến để xác thực sai lầm.

Chiêu Vũ đế liếc ánh mắt nghiêm trọng quét qua Mộ Dung Bắc Uyên một cái: “Thần Vương, đây là ý gì!
Chẳng lẽ, chuyện hủy hôn, ngươi thật sự là người sai sao?”
Mộ Dung Bắc Uyên nhấp nhấp môi: “Là… là nhi thần khuyên quận chúa từ bỏ.”
“Ngươi!”
Chiêu Vũ đế tức giận mà trừng mắt nhìn hắn, nhưng trước mắt không phải là lúc để tức giận.

Hắn ta tức giận, nhưng không đồng tình để Mộ Dung Bắc Uyên rơi vào nguy hiểm.

“Bọn bắt cóc này rốt cuộc là có ý gì, hôn sự của con và Minh Châu, ai đúng ai sai thì với hắn ta có liên quan gì đến hắn, khẩu khí trong lời nói này, thật giống như là đã quyết định rồi.”
Mộ Dung Bắc Uyên nheo đôi mắt lại: “Quyết định rồi sao?”
Đúng rồi, thân phận người viết thư không rõ, thậm chí nhằm vào đối tượng nào cũng không nói chính xác.


Rõ ràng trong con mắt người này, chỉ cần ai là người phạm sai lầm, thì người đó phải bị trừng phạt.

Chẳng biết tại sao lúc này Mộ Dung Bắc Uyên lại nghĩ đến một chuyện.

Chuyện đó thoạt nhìn thì không liên quan gì nhưng lại có điểm chung với tình cảnh hiện tại.

Sau khi trở về từ Phương gia, hắn đã nghĩ không biết bao nhiêu lần về cái chết của Hoàng Tần Minh.

Là ai đó giết hắn rửa hận? Thật là một cái chết không rõ ràng.

Bây giờ nghe được danh tính của vị “phán quan” kia, trong đầu hắn hiện lên một suy đoán.

Nếu như giết chết Hoàng Tần Minh là việc hắn tự cho là chính nghĩa? Nội tình hôn sự của Phương Tú Yên và Hoàng Tần Minh người ngoài biết không nhiều, thế nên khi nàng chết, người đời cũng giống như Mộ Dung Bắc Uyên, chỉ nghe nói là do hôn sự bị trì hoãn hoặc là do nàng và Hoàng Tần Minh có mâu thuẫn.

Về sau, khi biết nội tình rồi thì mới có thể nhận ra vốn dĩ Hoàng Tần Minh mới là người tổn thương nhất.

Còn những người không biết sự tình thì sao?
Giả như có kẻ núp trong bóng tối, căm hận Hoàng Tần Minh đã hủy hoại Phương Tú Yên cho nên hắn lấy danh nghĩa “thay trời hành đạo” hung tàn giết chết Hoàng Tần Minh? Hắn hoàn thành “chính nghĩa” của bản thân, trở thành “phán quan” chân chính?
Cho nên Hoàng Tần Minh là bị oan, ôm hận mà chết, đến bây giờ hồn phách vẫn chưa thể an nghỉ nên mới xuất hiện trong Tử Sát của Mộ Dung Bắc Hải?.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui