Thằng Đức


-“Services...Bao gồm technician,kỷ sư,phần lớn là sửa chửa ...Đừng coi nhẹ Sources...Nơi đây chinh là nơi làm ra tiền...Doanh thu trung bình hàng năm lên tới hàng trăm triệu...”
Về tới ‘bản xứ’ Hoa cãm thấy thoải mái và dạn dỉ hơn nhiều nên nói năng lưu loát,xen lẩn tiếng Pháp...Cũng may,có một thời gian du học ở đây nên Ngọc Lan rất am tường,giải thích cho hắn cái gì là ‘Bombardier’...
-“Tôi không hiểu lắm” Đức nheo mắt cố tưởng tượng những gì Ngọc Hoa vừa nói,Ngọc Lan,Mỷ Chi,Nancy nhìn nhau,cũng mịt mờ như trong sương mù...
-“Một vài lời thì khó mà giải thích..Phải từ từ,với thời gian cậu sẻ hiểu nhưng bây giờ đại khái nắm vửng câu này:’ Phát minh và bảo trì ở Canada,sản xuất ở China,sản phẩm được bán ra ở Âu và Mỷ châu.

Đây là công thức làm ra tiền ...
-“Dì có vẻ quá rành nghiệp vụ của cả hai công ty ha..”Đức ngạc nhiên...
-“Dỉ nhiên rồi.Tôi là Vice-President của S.V.L...Vì bất đồng ý kiến với người khác trong nội bộ nên từ chức”Ngọc Hoa hờ hửng đáp.
-“Dì chưa bao giờ nói chuyện nầy...”Đức sửng sốt..Giang Ngọc Hoa chưa bao giờ nói qua đã từng là Vice President.Hơn nửa,việc Giang Ngọc Quế để em gái mình từ chức khiến hắn vô cùng thắc mắc nhưng không tiện hỏi trong lúc nầy.
-“Cậu không hỏi thì nói làm gì...Tôi nói thì cậu cũng không tin mà..Có phải không” Hoa mĩm cười trào phún ,tỏ vẻ bất cần.
-Vậy cũng đúng...Về đây rồi,sau nầy có dự định gì không?
-“Nếu cậu muốn mua..Tôi bán 10% của mình,lấy tiền đi du lịch vòng quanh thế giới...”Hoa nhún vai.
-Hi hi..Thuận miệng hỏi thôi..À nè...President của S.V.L hiện giờ là ai vậy.
-“President vẩn là má của cậu,tuy là vẩn nằm trong bệnh viện.Hiện giờ vận hành của công ty nằm trong tay Steven Vủ,hắn là Vice president ,nảy giờ cậu hỏi nhiều nhưng câu nầy là quan trọng nhất đó.

Steven Vủ,là anh bà con chú bác của cậu...”Hoa mĩm cười.
Đức,Nancy,Mỷ Chi,Ngọc Lan nhìn nhau,sửng sờ...Tin nầy như trái bom tấn ...
-“Thôi..Tôi không nói nửa...Cậu muốn biết thêm thì hỏi má cậu..”Hoa đứng lên...
-“Cám ơn nhiều...” Đức,Nancy,Mỷ Chi,Ngọc Lan đồng loạt đứng lên tiển khách.
-“Không cần phải cám ơn...Good luck!!!Ừm,quên nửa,tối nay các người đi chơi cho vui vẻ,tôi về nhà..Sáng mai gặp...” Hoa mĩm cười,lắc mông bước đi.
...
-“Giang Ngọc Hoa là em của má anh,vì muốn tranh chấp gia tài mà qua tận Việt Nam để thủ tiêu anh..

Steven Vủ là anh em bà con chú bác .Người nầy không có hành động gì sao?” Tú Nhi nghi ngờ
-Còn nửa,Giang Ngọc Hoa nói vì bất đồng ý kiến với người trong nội bộ mà rời khỏi công ty,bất đồng ý kiến với ai?Người nầy 9 phần 10 rất có thể là Steven Vủ...Ráp nối câu chuyện lại với nhau có thể là như vầy...Hi hi,chỉ là giả thuyết thôi,chúng ta cùng nhau nghiên cứu.
-“Từ lúc nào anh trở nên khiêm tốn vậy?Nói ra nghe thử..” Nancy lườm.
-“Thật ra không phức tạp lắm đâu...Nà..Giang Ngọc Quế..Ouf..Sorry,chưa quen lắm..Ừm, là má anh là Chairman người sáng lập cũng là President của công ty, bị bệnh nằm viện bấy lâu nay,công ty giao lại cho hai người nầy,nếu là 2 người binh thường thì không sao nhưng một bên là em mình,một bên là cháu chồng,một rừng không thể có hai cọp,xảy ra chuyện đấu đá tranh quyền là chuyện không thể tranh khỏi...Rất có thể Giang Ngọc Hoa bị bại nên bị Steven hất cẳng ra...” Hắn nói một hơi...
-“Rất có lý...Các người có để ý Ngọc Hoa nói ‘Good luck’ không...Steven Vủ nầy có lẻ không phải là người dể đối phó cho nên Ngọc Hoa mới nói như vậy...Xem ra anh phải cẩn thận mới được ”Mỷ Chi lo ngại.
-“Mỷ Chi nói không sai...”Tú Nhi,Nancy cùng gật đầu
-“Hi hi..Để coi sao đã...Các em có nghe không,tất cả sản phẩm được sản xuất bên China..Tại sao bên China mà không phải Việt Nam?Số thu nhập của Sources là 100 triệu vậy số tiền giao cho China làm là bao nhiêu?”Mắt hắn nheo lại hình như đang nghỉ gì đó...
-“Ít ra cũng tương đương ,biết đâu lên tới 2 hoặc 3 trăm triệu”Mỷ chi chợt hiểu.
-Vậy sẻ có bao nhiêu việc làm?
-“Cũng nhiều à...Ý của anh là...”Hai mắt Nancy sáng ngời.Rất có lý,nếu là công ty của mình thì tại sao phải sản xuất ở Trung Quốc mà không phải ở nước mình?Chuyện quan trọng là nếu thành công đem về trong nước thì sẻ có một thành tích rất lớn...
-“Hi hi..Bây giờ nói hơi sớm, ngày mai coi sao rồi mới tính..Bây giờ tắm rửa,ngủ một giấc,tối nay đi một vòng coi cho biết Montreal
-“Vậy em đi về phòng mình..” Nói xong,Tú Nhi chưa kịp cất bước nhưng bị hắn bế xốc lên..
-Hi hi..Nó là tắm chung mà...muốn chạy?Không có cửa đâu...Hôm nay em,Ngọc Lan,Nancy phải hầu hạ anh...
-“Anh đừng có hòng nha..Ê..

Buông..Buông em ra...Anh làm gì vậy.”Tú Nhi màu mè chống chế.Tuy đã có chuẩn bị tinh thần sẳn để ‘đấu’ với Nancy nhưng khi tới lúc thì ngượng.Nancy không phải là Thụy Vủ,Tuyết,Yến...

-“Hi hi..Các người tự nhiên đi...Em đi ra ngoài” Tuy rất muốn nhưng trong thời gian nầy phải nghe theo lời Bác Sỉ giử gìn vì vậy Mỷ Chi không dám ở lại,sợ nhịn không được nhập bọn thì không tốt cho cái thai trong bụng.
-Tú Nhi,Ngọc Lan,mình là người một nhà..Ngại ngùng cái gì chứ..Ngọc Lan,coi chị như Thái Điệp đi.Tú Nhi,hi hi..Chị biết em và Thụy Vủ...Hai em đừng nói với chị là chưa từng như vầy với ảnh đó nha..Chị không tin đâu” Nancy mĩm cười,khoan thai đi vào nhà tắm,vừa đi vừa cởi..chẳng mấy chốc trên người nàng chỉ còn cái qυầи ɭóŧ...
-“Nancy nói đúng đó..Đi đi hai cưng..Hai em đều là của anh mà...Mắc cở cái gì chứ,coi như là tình điệu của tụi mình đi” Hắn kéo tay hai nàng nói lời ngọt lịm khiến cả hai nghe bùi tai...Ngọc Lan nghỉ cũng phải,cứ coi Tú Nhi là Thái Điệp ...Tú Nhi nghỉ cũng đúng,cứ coi Ngọc Lan là Thụy Vủ hay Tuyết hoặc Yến là được rồi..Từ từ sẻ quen mà.
-“Anh nha.Lúc nào cũng quỷ quái hết í” Tú Nhi mắng cho có lệ...
-“Còn lưu manh nửa...Mà là lưu manh chúa” Ngọc Lan ‘lườm’...
-Đúng đúng...Hi hi..Wow..Nhìn kìa,phòng tắm đẹp ghê chưa,người thiết kế cái bồn tắm nầy là đặc biệt cho 4 đứa mình đó mà..
-Hi hi..Anh trơ trẻn thiệt đó..ây da..từ từ...Coi chừng rách..Để em tự làm...Anh nha làm như thiếu thốn lắm í..
-“hi hi ha ha” Chẳng mấy chốc tiếng cười nói vô cùng huyên náo....Sau đó là tiếng ‘mắng’ rồi tiếng nũng nịu cuối cùng là tiếng rêи ɾỉ.Nancy nhịn mấy tháng,hôm nay,lần đầu tiên ‘xuất quan’, tuy đã mấy lần lên đỉnh trên máy bay nhưng vẩn chưa đủ,bởi vậy như con mèo cái khát tình,trước mặt các ‘tiểu muội’ vồ lấy hắn .
Khi thấy ‘cái’ của hắn mất hút trong miệng Nancy...Tú Nhi,Ngọc Lan kinh hãi nhìn nhau,hèn chi mổi lần mình làm như vậy,hắn cứ đòi sâu thêm nửa,thiệt là ngộp chết đi được ,không ngờ Nancy ‘ngầu’ thiệt...
...
-“Dì...” Trong lúc nầy,trên đường về nhà,Vero muốn nói gì đó nhưng ngập ngừng,rồi im lặng.Chăm chú lái xe.
-“Chuyện gì...Muốn nói gì thì nói đi..” Trang dựa người vào ghế,lim dim mắt...Hôm nay nàng khá nhọc mệt.
-“Nancy,Kiều Nga,Kiều Chinh,Mỷ Chi,Vịnh Hà...C’est vrai? (Tiếng Pháp ,có nghỉa là ’ thiệt sao?’).
-“Đúng là như vậy đó...Tất cả người phụ nử cháu thấy đều là đàn bà của hắn...” Trang gật đầu,gương mặt lộ vẻ kỳ quái,nàng thật sự không thể tin được nhưng đó là sự thật.
-“Mais..C’est pas posible”( Không thể nào đâu) Mặt Vero lộ vẻ kinh khủng...
-“Hi hi...Thế giới có nhiều chuyện lạ cháu chưa biết đâu...Mai mốt cháu về Việt Nam chắc sẻ thấy nhiều chuyện lạ...” Trang mĩm cười...
-T’es y allée? (Dì đã đi chưa?)
-“Nè..Đừng chêm tiếng Pháp nửa,tập nói tiếng Việt cho nhiều một chút,con nói tiếng Pháp hay tiếng Anh ..Dì không trả lời đâu...” Trang ‘nghiêm mặt hăm dọa cháu gái’...
-“Vậy,dì đã về Việt Nam chơi lần nào chưa?” Vero nói chầm chậm,phát âm giọng gái Bắc nghe thật dể thương.Trong trường,để chuẩn bị cho chuyến đi Việt Nam,nàng đã học tiếng việt chính gốc của người Bắc Hà Nội nên phát âm rất chuẩn chứ không trớt quớt như người miền Nam,nhất là người miền Tây nói tiếng việt,không phân biệt được âm ‘R’ và ‘G’ lẩn lộn giửa ‘Tr’ và ‘Ch’...Âm nhạc thì bản nào trổi lên cũng là Bolero,nghe một lần thì hay nhưng nghe hoài thì ngán ngẩm.
-“Hi hi..Khá lắm...Vậy mới được chứ..Chưa..Dì đang định đi VN chơi 1 tháng...”Trang mơ màng...Nàng đã đi du lịch nhiều nước bên Âu châu,Úc,Newzeland,Nhật...Nhưng chưa bao giờ đi Việt Nam nên cũng muốn thử coi ra sao.
-“Hi hi.Tốt đó...Hay là cùng đi với cháu?Dì có bạn nhiều như vậy...Chắc sẻ vui lắm” Vero sáng mắt đề nghi...
-“Bạn?” Trang sửng sốt...Nàng và đám người nầy có thể nói là quen biết vì nàng là luật sư của má hắn..Nhưng hắn có coi nàng là bạn hay không thì nàng không biết được...Nhưng mà qua chuyện nầy nếu có thể làm bạn với họ thì trăm lợi mà không có tới một hại..Vậy thì tại sao không chứ...Phải ha,sao mình không nghỉ ra vậy...Nghỉ vậy nên Trang cãm thấy phấn khởi.
-“Đúng rồi..Hi hi,cháu thấy họ rất là ‘amical’ à không...là...”Vero suy nghỉ tìm từ...
-“Thân thiện” Trang nhắc nhở...
-“Hi Hi..Phải rồi,cháu thấy họ rất là thân thiện...Trừ anh ta ra,cái mặt lầm lì hỏi mới nói,mổi lần nói chỉ một câu vài tiếng..Cháu thiệt không hiểu anh ta làm sao..ừm...ừ..cua gái vậy mà có nhiều bạn gái như vậy...” Vero bỉu môi có vẻ không hài lòng, nào biết hắn là người gặp gái đẹp thì cái miệng tía lia nhưng trước mặt các nàng thì không ngu cho nên đành phải ra vẻ ‘lạnh lùng’...
-Hi hi..Dỉ nhiên rồi,bạn gái của hắn sờ sờ trước mặt thì làm sao dám vui cười với cháu chứ...Đồ khờ...Thôi đừng nói nửa,mệt rồi,về nghỉ,tối nay sửa soạn cho đẹp cùng với Dì dẩn họ đi chơi một vòng Vieux Montreal...
...
‘Achuum...’ Sorry...Steven hắc xì ,mặc dù đã lấy khăn giấy che mủi, nhưng vẩn tỏ vẻ ái náy,theo phép lịch sự nói tiếng ‘sorry’ với người ngồi đối diện...
-Bless you...Hi hi...Cãm lạnh à hay là có người đang nhắc tới anh?Người Việt nói khi nhảy mủi hắt hơi 1 cái là có người đang nhắc tới mình ...Nảy giờ mấy lần rồi...Hôm nay thấy anh hình như không được tập trung lắm...Có tâm sự à?
-“Có lẻ do máy lạnh nhưng cô nói đúng,có chút chuyện đang suy nghỉ nên không được tập trung” Steven mĩm cười.
-Là chuyện của công ty?
-Cô cũng biết rồi mà...
-“Hi hi..Thì ra là chuyện đó..Nhưng nghỉ cũng đúng,tự nhiên bị một người khác nắm đầu thì thiệt là khó chịu...Tôi hiểu được.”Nathalie mĩm cười .
-“Nắm đầu tôi?Phải coi có tư cách nầy không đã ”Steven trề môi,ra vẻ khinh thường.
-“Không phải sao?Người ta là ông chủ lớn,tuy anh là ‘Quyền’ President nhưng nói cho cùng,tôi và anh chỉ là người làm công.”Biết Steven đang rất không thoãi mái ,phải nói là rất khó chịu nhưng Nathalie vẩn trêu chọc...
-“Ậy..Cô đừng có như vậy mà..Tối nay mời cô ra đây là có chuyện muốn bàn,nói đúng ra là muốn nhờ cô giúp đở,chinh xác là hợp tác.” Steven bổng nghiêm túc.
-“Hợp tác?Tôi có thể làm được gì chứ?”Nathalie sửng sốt.
-Ngày mai,tôi muốn từ chức...
-“Từ chức?Tôi không hiểu ý anh” Nathalie chưng hửng nhưng trong lòng thầm mừng.
-Vậy mà không hiểu ?Nếu cô là người ngoài ngành,không biết gì hết vừa mới đến thì cô sẻ nghỉ sao?

-“Tôi hiểu rồi,anh muốn làm eo...Nhưng anh muốn tôi làm gì?” Mĩm cười, Nathalie gật đầu,ra vẻ ngây thơ hỏi..Thật ra nàng biết hắn muốn nàng làm gì...Hiện nay nàng là Giám đốc của bộ phận mua hàng,khâu sinh tử cho sự vận hành của S.V.L..Nếu Steven từ chức bỏ đi vậy thì cơ hội của nàng thăng Vice Presisent sẻ rất lớn,hắn muốn nàng giúp đở hợp tác có nghỉa là muốn nàng nói ‘không’ khi ông chủ mới có ý muốn nàng thay thế hắn?Nàng có ngu như vậy không?
-“Cô nghỉ rằng Giang Ngọc Quế sẻ để tôi rời S.V.L...?”Steven nói tới đây mĩm cười,không nói nửa,hắn tin tưởng Nathalie nhìn ra sự việc vì nàng là người thông minh.
Nathalie trầm ngâm...’Tên nầy thật là biết nắm bắt thời cơ..Nàng nghe đồn người thừa kế của Chủ tịch Giang Ngọc Quế ở VN là Chủ tịch huyện,quẹo gì đó,như vậy thì biết được cái gì về ‘High tech’ và quản trị doanh nghiệp chứ?Có thể nói là dốt đặc cán mai .Cho nên sẻ không để Steven rời công ty...Như vậy Giang Ngọc Quế sẻ thăng chức Steven ngồi vào cái ghế ‘President’ là cái chắc rồi.
-“Tôi hiểu rồi,chức vụ ‘President’ sẻ vào tay anh...” Sau một hồi suy nghỉ,Nathalie gật đầu.
Steven bún tay nghe một cái ‘tróc’...
-That’s right..you got it!..(Ý nói ‘Đúng là như vậy..Cô hiểu rồi..’)
-“Khoan đã...Anh đừng quên còn có Giang Ngọc Hoa,bà ta đã từng là Vice President như anh còn là em gái của Chủ Tịch Quế...Rất có thể bà ta sẻ cho Giang Ngọc Hoa đãm nhiệm chức President để hổ trợ con trai mình.Lúc đó anh có thể sẻ mất hết cả chì lẩn chài...
-“Haha..” Steven cười rộ lên...
-“Anh cười cái gì?Tôi có nói sai sao?”Thấy Steven cười,Nathalie sa sầm nét mặt,có chút không hài lòng.
-“Hi hi..Sorry...Cô nói rất đúng nhưng mà tin tức thiếu cập nhật...Nà...” Steven đão mắt nhìn quanh như sợ có ai nghe được,thấy chung quanh không có người Á châu nên hắn yên lòng,tuy nhiên vẩn nói nhỏ vừa đủ để Nathalie nghe.
-“Hơn hai tháng nay,hai vợ chồng của Giang Ngọc Hoa mất tích,cô biết họ đi đâu không?Hi hi...Không phải là tin vịt đâu,tuần trước Trịnh Toán về,Giang Ngọc Hoa còn ở bển...hai vợ chồng họ mướn người thủ tiêu...” Steven ngắn gọn nói âm mưu không thành của cặp Hoa-Toán.
-“Sao anh biết?” Nathalie sửng sốt,không ngờ Giang Ngọc Hoa dám làm chuyện động trời như vậy...
-“Cô không cần biết tại sao tôi biết...Chỉ cần biết Giang Ngọc Hoa không thể nào là President của S.V.L...
-“Có lý lắm...Vậy nếu giúp anh,tôi có lợi gì?”Nghe Steven nói,Nathalie thấy rất hợp lý vì vậy đi thẳng vào vấn đề.
Nhưng Steven dường như không nghe nàng hỏi,mắt hắn nhìn ra cửa,theo phản xạ,Nathalie quay người nhìn...Một ‘phái đoàn’ đông đảo khoảng hăm mấy người,dẩn đầu là Luật sư Trang cùng Veronique đang bước vào...
Sau một hồi hướng dẩn ‘phái đoàn’ tham quan khu Vieux Montreal,Trang biết mọi người đã đói bụng,Vero liền gợi ý đến nhà hàng Garde Manger rất nổi tiếng trong khu nầy...Nhằm lúc Steven và Nathalie cũng tới đây ăn tối,bàn chuyện.
-“Hi hi…Steven,Nathalie…Sao đúng lúc vậy?” Trang cũng thấy hai người liền bước tới chào hỏi...
-“À phải...Thiệt là đúng lúc...Trang Luật Sư,các vị nầy là..” Cả hai Steven,Nathalie cùng đứng lên,niềm nở đón tiếp.Thấy cả một đám mỷ nử,Steven hai mắt sáng ngời.
-“À..Để tôi giới thiệu...Vero thì cậu đã biết rồi...Những người đẹp nầy từ bên Việt Nam qua,là bạn của..Ụa...Cậu Đức đâu rồi,sao không thấy cậu ta vậy...
Ngay lúc nầy Nancy,Tú Nhi,Ngọc Lan,Thụy Vủ mở cửa đi vào..Hắn đi sau cùng hết nguyên do là phải chăm sóc mấy bà bầu và hai bà cháu Duyên nên không thể đi nhanh được.Steven,Nathalie nhìn nhau...Ánh mắt lộ vẻ quái dị khi nhìn thấy 6 bà bầu...Chẳng lẻ?Nhưng nghỉ thì nghỉ,mặt ngoài thản nhiên làm như không có gì đặc biệt.
-“Bonsoir..Combien de personnes?Vous êtes ensemble?”(Ý nói Chào buổi tối,các vị có bao nhiêu người,đi chung có phải không?” Cô phục vụ thấy đông khách,tươi cười niềm nở bước tới tiếp đón...
-“Plus de trente...Pourriez arranger les tables?” Ngọc Lan đáp...(Ý nói hơn 30 người...Nhờ cô sắp xếp bàn..)
-Bien sur...Suivez-moi.S’il vous plait...(Được mà..Xin mời theo tôi..)
Mọi người bước theo.Trong lúc các phục vụ nhà hàng xích các bàn lại gần nhau..Trang giới thiệu.
-“Hi hi..Steven,Nathalie..Đây là con trai của Chủ tịch Quế..Trần Đức và các bạn vừa từ Việt nam qua ...Còn đây là Steven Vủ và Nathalie cả hai đều thuộc ban quản trị của S.V.L đó...Các người làm quen với nhau đi...” Trang đại khái giới thiệu ‘Trần Đức và các bạn vừa từ Việt nam’,nàng không biết phải giới thiệu ra sao,ai là bà Đức?lở lầm thì không tốt nên cứ để họ tự giới thiệu.
-“Chào hai vị..”...Lady first, Đức chìa tay,hướng về Nathalie trước...
-“Chào anh...”Nathalie,Steven đưa tay ra,ba người bắt tay nhau..

Nathalie,Steven ngoài mặt mĩm cười trong lòng âm thầm tỉ mỉ dò xét
Steven, sửng sốt,người nầy không nhà quê,ngơ ngáo như hắn nghỉ trái lại ăn mặc thời thượng nhưng không phô trương,bộ dáng vô cùng tiêu sái hơn nửa còn vẻ rất là quý tộc...
Nathalie cũng trong tâm trạng tương tự, tưởng hắn giống như bọn COCC thường ra nước ngoài du hí hoặc du học,đại đa số bọn nầy mở miệng là khoe khoang,ăn nói ôm sồm,ra vẻ ta đây cử chỉ vô cùng lố bịch,khiếm nhả làm cho người khác phản cãm..

Người nầy không như vậy, không trố mắt nhìn nàng,chỉ nhẹ nhàng mĩm cười, bắt tay rồi buông ra,rất ung dung,lịch sự khiến nàng có ấn tượng tốt thậm chí cãm thấy có chút xao xuyến...Nàng nào biết cái nầy là mỵ lực của dâʍ uy vô hình phát ra từ con người của hắn ,từa tựa như là sát thủ gϊếŧ người nhiều thì tỏa ra sát khí vô hình làm người khác sợ hãi vậy.
Lần đầu tiên ra nước ngoài,Đức cư xử rất là theo bài bản,nhất là chuyện phong lưu.Thấy gái tây lai bá cháy như Vero tuy lòng khoái tỉ tê nhưng không dám rục rịch,Thụy Vủ,Thanh Tình,Thanh Thanh còn dể một chút nhưng ánh mắt song Nhả ,Hồng Phượng cứ theo sát cho nên trong lòng muốn thử cho biết nhưng mặt ngoài nghiêm trang thánh thiện.
-“Sẳn dịp,hay là mời hai người cùng ngồi chung bàn trò chuyện?”Đức lịch sự mĩm cười mời chào...
-“Thật tiếc quá,tối nay là sinh nhật của người bạn, chúng tôi không tới không được..Cũng sắp tới giờ rồi..”Đã có chủ ý nên không muốn thân thiện,Steven khéo léo từ chối ,Nathalie không hài lòng khi Steven tự ý quyết định cho mình nhưng không tiện phản bác.
-“Vậy được...Ngày mai gặp ở công ty...”Đức mĩm cười.

-“Ngày mai gặp...”Steven kêu tính tiền,cả hai vẩy tay chào,bước ra cửa.
Bay hơn nửa vòng trái đất,qua tới bên nầy dĩ nhiên là phải thưởng thức tài nghệ của của đầu bếp Tây rồi...Tuy ở Việt Nam ngày nay cũng có ẩm thực Âu Mỷ nhưng cãm giác ‘ở đây’ và ‘ở quê nhà’ không thể đánh đồng.Hơn ba mươi người tíu tít gọi thức ăn đồ uống làm bầu không khí trong nhà hàng náo nhiệt hẳn lên.Đồng trang lứa với song Nhả,Hồng Phượng,Nguyệt nên Vero nhanh chóng hòa mình.

Cô nàng tây lai nói tiếng việt khá rành tuy là giọng lơ lớ nhưng song Nhả ,Hồng Phượng tiếng Anh thì còn đở vậy mà cứ bặp bẹ tiếng Pháp với Vero rồi cười rú lên.Các nàng khác nhìn quanh,trầm trồ chỉ chỏ,hai tiểu la lỵ được dịp là chụp hình,’lai chim’...Ngồi cạnh Ngọc Lan,Duyên tuy không nhìn thấy nhưng vẩn nghe được,trong lòng cãm giác ấm cúng của gia đinh gương mặt đẹp mĩm cười ngây ngô.
-“Steven và Nathalie hình như là vợ chồng?” Cầm chai tiêu rắc vào chén súp hành tây của mình,Tú Nhi ngước nhìn Trang đang ngồi đối diện mình ,hỏi.
-“Hi hi..Không phải.Có thể là ‘one night stand’...Họ có cặp kè hay không thì tôi không biết,chỉ biết hai người nầy làm chung công ty S.V.L thôi.Lúc chị Quế nằm viện thì Steven cáng đáng công việc của công ty,Nathalie là GIám đốc của bộ phận mua hàng...” Trang cười đáp.
-“One night stand..Là cái gì vậy...” Nhàn ngạc nhiên..
-“Hi hi..Chị Tư..”Có chút hiểu biết,Tâm kề miệng vô tai Nhàn nói nhỏ...
-“Vậy sao?”Nhàn sửng sốt.
-Hi hi..Không biết bên Việt Nam ra sao chứ bên nầy là vậy đó,trai gái vô bar uống rượu thấy thích nhau là rủ nhau đi mướn phòng,tiền mướn phòng thì mổi bên một nửa,sáng hôm sau đường ai nấy đi,không ràng buột,không vướng bận.Hi hi..Tôi có mấy đứa bạn tây nhiều lúc tụi nó gặp thằng nghèo mạt nên phải trả luôn tiền phòng.Sáng hôm sau càu nhau nói gặp xui...
-“Ha ha hi hi..”Nancy,Tú Nhi,Ngọc Lan bật cười,cãm thấy câu chuyện của Trang kể thật thú vị...
-“Bởi vậy mới nói nha,bên nầy ‘single mom’ nhiều lắm.Có nhiều ‘single mom’ mà 3 ,4 đứa con luôn Hi hi...Hỏi Ngọc Lan đi..có phải không Ngọc Lan?Cô đi du học bên nầy mấy năm chắc cũng biết ít nhiều..
-“Single mom?” Đức sửng sốt,đám mỷ nử nhìn nhau...Cụm từ nầy nếu dịch ra thì có nghỉa là ‘mẹ độc thân’..Nếu là độc thân thì làm gì có 3,4 đứa con?Sao kỳ vậy...
-“Hi hi.Em biết chút ít thôi..Bên nầy,có con nhiều thì chính phủ cho tiền nhiều.” Ngọc Lan mĩm cười giải thích...
-“Thiệt có chuyện nầy?”Mỷ Chi,Nhàn,Tâm ,Nhung trợn mắt há mồm...
-“Hi hi.Đúng vậy...One night stand đôi khi cũng vì nhu cầu nhưng nếu lở có ‘tai nạn’ thì cũng không cần sợ..Cứ đẻ ra chính phủ cho tiền nuôi...Tôi biết có nhiều cặp vợ chồng á đông có,nam mỷ có...5,6 đứa con luôn á,chồng đi làm tiền lương còn ít hơn tiền chính phủ cho...!” Trang giải thích..
-“Wow...Sướng nha..” Đức đưa ngón tay cái...
-Thôi đừng nói chuyện nầy nửa..Ngày mai sáng,sau khi vào bệnh viện thăm chị Quế,cậu tới văn phòng tôi ký giấy tờ..Đi ăn trưa xong là tới công ty S.V.L họp...Cậu có chuẩn bị gì chưa?
-Hi hi..Tôi chưa rỏ vận hành của công ty lắm,phải nhờ Trang Luật Sư nói rỏ thêm mới được.Chẳng hạn như má tôi là cổ đông lớn nhất của công ty hay là có ai khác?
-Là chuyện nầy à...Làm gì có ai khác...Chị Quế là người sáng lập công ty và là cổ đông duy nhất...Những chuyện khác tôi không biết nhiều đâu,công việc của tôi là chuyển tất cả tài sản của chị Quế cho cậu.À không,chị Hoa thì được 10 % nhưng không có cổ phần của công ty...Cái nầy cậu có thể an tâm...
-“Hi hi..Như vậy quá đủ rồi...Luật Sư Trang.Cám ơn nhiều...” Hắn mĩm cười,nháy mắt với Nancy,Tú Nhi...Như vậy lời nói của mình là nhất ngôn cửu đỉnh.
-“Cậu nên chuẩn bị một chút mới được...Steven này không đơn giản đâu à...” Thấy hắn còn trẻ,Trang thương hại...Chủ tịch huyện rồi sao chứ,một công ty như là S.V.L làm ăn quốc tế không phải một Chủ tịch huyện biết lý thuyết Leninism và lý luận Đãng là có thể cáng đáng được công việc,thương trường không phải như chính trường đâu à,lơ mơ thì công ty sẻ sụp.
-“Ý của Trang luật sư là sao?Có thể nói rỏ hơn một chút được không?” Nancy mĩm cười...
-“Hả vậy à...Ây da..Thôi được,coi như là tôi nhiều chuyện đi..Aiz..Tôi với chị Quế quen biết cũng lâu nên chuyện của chị Quế biết được ít nhiều...Không biết cậu có biết chưa,Steven với cậu là bà con chú bác..”Nói tới đây,Trang cầm ly rượu đỏ hớp một ngụm.Đám mỷ nử đang ồn ào như bắp rang nhưng nghe rỏ liền im lặng,hóng chuyện.
-“Dì à..” Vero nhẹ lắc đầu...Hình như không muốn Trang nhiều chuyện...
-“Ậy...Nhà mình với Dì Quế thân như vậy nên nhất định phải nói Vero à...Coi như là Dì nhiều chuyện đi...”Trang phân bua...
-“Chuyện nầy hồi chiều,Giang Ngọc Hoa có nói sơ sơ...” Mỷ Chi gật đầu.
-“Sơ sơ thôi hả?Aiz...Là như vầy,trước giờ ai cũng tưởng Steven và Giang Ngọc Hoa sẻ là người thừa hưởng tài sản của má cậu mổi người 50-50..Ai ngờ đùng một cái,cậu như Tề Thiên đại thánh cục đá mà sinh ra...” Ngay khúc ‘gay cấn’...Biết mọi người hóng chờ.Trang một lần nửa cầm ly rượu đỏ uống cạn.Vero ghé tai Nguyệt hỏi nhỏ nhờ Nguyệt giãi thích..Nàng dỉ nhiên không hiểu ‘Tề Thiên Đại Thánh’ là ai và được trời sinh ra từ khe đá nứt.
-“Uống thêm nha Trang Luật sư..”Đức giơ tay...Cô phục vụ hiểu ý,nhanh chóng lấy thêm ba chai rượu đỏ,bàn đông người mà...Không ngờ đám người á châu nầy rất sành điệu và là người uống rượu đỏ như uống nước.Hơn nửa còn gọi loại đắc tiền.
-Ừm được,đêm nay vui như vậy tôi uống thêm vài ly...À nè..Nói tới đâu rồi?
-“50-50..

Tề Thiên đại thánh” Tuyết nhắc nhở.
-“Ừm...Hi hi...nhớ rồi...Trước khi chị Hoa bị cancer,Ngọc Hoa là Vice President lo về sản xuất,Steven lo về ‘Vente et Achat’...” Quen rồi Trang chêm tiếng Pháp...
Tiếng Anh tiếng em thì mọi người hiểu nhưng tiếng Pháp thì chẳng ai hiểu mô tê gì hết.Cũng may có Ngọc Lan,nàng liền giãi thích cho hắn,Nancy,Tú Nhi và Mỷ Chi,những người khác thì có Vero...
-Ý nói Steven lo về mua và bán...
-Ouf..Hi hi,Sorry,quên là các người không hiểu tiếng Pháp cũng may là có Ngọc Lan...
-“Không sao..Uống thêm nha”..Nancy mĩm cười,cầm chai rượu rót,nàng nhận ra Trang luật sư thích uống rượu đỏ mà khi ngà ngà hơi men thì rượu vào lời ra,móc ruột mà nói.Vậy thì nên khai thác một chút.
-“Ừm được..Hôm nay thiệt là vui..”Trang lại cầm ly nốc cạn,liếm mép,rỏ ràng là rất ‘enjoy’...
-“Tata..T’es ivre...Ne bois plus..” Vero can ngăn...(Dì ..Dì say rồi..Đừng uống nửa...)
-“Hi hi..Say cái gì chứ,con nhỏ nầy,đã nói là nói tiếng việt mà..” Trang phát tay,có chút không hài lòng vì bị làm mất hứng.
-“Cứ như vậy thì không có gì nhưng đến khi má cậu biết mình bị cancer phải nằm viện thì hai người nầy bắt đầu đấu nhau,không ai nghe ai.Hi hi.cho tới một hôm thì đùng một cái,thì ra Steven không phải là con ruột của bác cậu...Cho nên bác trai cậu nổi khùng,nói hắn ta không có quyền hưởng 50% gia tài...Chẳng thà hiến cho hội từ thiện.
-“Sao lại như vậy?” Nhàn chưng hửng...
-“Là như vầy,Bác gái cậu..Hi hi,có một thời gian ‘have fun’ với một người bạn của bác trai cậu rồi có thai sinh ra Steven...Chuyện nầy không ai biết đâu cho tới lúc bác trai cậu bị tai nạn xe,mất máu nhiều nên cần người truyền máu...Lúc đó mới vở lẻ,thì ra Steven không phải nhóm máu ‘O’ mà là thuộc nhóm ‘A,O’...Chuyện nầy không thể nào vì bác gái của cậu cũng thuộc nhóm máu ‘O’...
Một lần nửa,mọi người nhìn nhau..không hiểu lắm...
-“Là như vầy,cha mẹ đều thuộc nhóm máu ‘O’ thì con nhất định phải thuộc nhóm máu nầy..” Ngọc lan giải thích..

-“Thì ra là vậy..Là do Giang Ngọc Hoa khui ra chuyện nầy?Nhưng sao Ngọc Hoa biết?” Tú Nhi nhìn ra câu chuyện...
-Hi hi..Có thể nói là như vậy,tuy là không trực tiếp,chính xác là do em gái của Trịnh Toán tiết lộ,người nầy làm y tá trong Juif General Hospital .Sau đó..Steven liền phản pháo,đem Trịnh Toán ra tòa vì tội biển thủ tiền của công ty...Trong lúc hai bên căng nhau thì chị Quế tìm được cậu,thế là toàn bộ di chúc đều được sửa đổi,Steven không phải là bà con thân thuộc nên không được gì còn Dì Hoa của cậu chỉ được 10%...
-“Wow...Sao giống như phim bộ toàn tập vậy?” Đức sửng sốt...
-Hi Hi..Ly kỳ phải không?Cho nên đối với Steven,cậu phải cẩn thận...
Trang lại cầm ly rượu đó uống cạn...Để ly xuống dựa vào Tâm ngủ khì,không còn biết trời trăng gì nửa...
-“Đã nói rồi mà..”Vero nhăn mặt...
-“Có cần báo với người nhà của Luật sư Trang không?” Nancy có chút ái náy vì để Trang uống nhiều...
-“Không cần đâu,Dì Trang chỉ có một mình...” Vero lắc đầu
-“Vậy thì đở về khách sạn đưa vào phòng của Ngọc Hoa là được,hay là tối nay hai dì cháu ở phòng của Ngọc Hoa đi,sẳn Ngọc Hoa chỉ ở nửa buổi,thật lãng phí...Được không Vero?”Nhàn gợi ý...
-“Vậy cũng được..” Vero dỉ nhiên gật đầu,lần đầu ở trong khách sạn ngàn đô 1 đêm,ngu gì nói không...
-“L’addition..S’il vous plait...”Ngọc Lan gọi phục vụ tinh tiền.Nàng là ‘bà quản gia’ nên mọi chi phí đều do nàng chi trả.Tổng cộng gần 6000 đô,cộng luôn 15% tiền ‘boa’,thay vì 7000,Ngọc Lan ký trên tấm thẻ tín dụng 8000 đô khiến 3 người phục vụ cười ríu rít...Là 1000 tiền ‘boa’ đó.
-“Mau đở Luật sư Trang ra xe..” Nancy thúc hối.
-“Hả..Anh?” Đức sửng sốt...
-“Ở đây chỉ có anh là đàn ông mà..” Ngọc Lan lườm...
-“Ờ được được...”Đức thầm than,’thằng em’ của hắn rất nhạy cãm,hơn nửa có hơi men trong người,sẻ phản ứng kịch liệt hơn bao giờ hết nếu có mùi của đàn bà..Trang nầy cũng như Nhàn,Tâm,vú đít ngon lành,đối diện nói chuyện thì không sao nhưng dìu thì có nghỉa là đụng chạm..Hắn sợ thằng em hắn độn lên thì khổ..Nhưng biết sao bây giờ?Bởi vậy tay nắm lấy tay Trang quàng qua cổ mình,tay kia ôm eo nàng,người hơi khum xuống ,dìu ra xe...
...
Rạch Giá...
Gần đây,nhà của Bí Thư Gò Quao vắng như chùa bà Đanh,không còn khách ra vào tấp nập tay xách tay cầm quà cáp kính biếu như trước nửa.Cũng không lấy làm ngạc nhiên,lúc nầy dân xù xì,đám cán bộ công chức từ thôn,xả,đến huyện ,thành phố ai cũng to nhỏ càng lúc càng nhiều rằng Bí Thư Dủng phạm sao Thái Tuế nên sắp hết thời rồi...
Không phải sao...!Con rể sắp đăng cơ làm ‘Lảo đại’của Sở CA Tỉnh rồi ai dè đùng một cái,miếng thịt ngon lành vừa tới miệng đã bị kéo ngược trở lại,một người khác tới ngồi chểm chệ trên ‘ngai vàng’...Vậy cũng chưa hết,chổ dựa khủng là Thiếu tướng Thứ Trưởng của Bộ Lê Kim Long bây giờ đi đứng cũng không xong,chắc chắn là ‘game over’ rồi...Nhắc tới chuyện nầy ai cũng bụm miệng cười hi hi..Thì ra Trương Hửu Thành chẳng có tài cán gì mà là dâng vợ cho lảnh đạo ŧɦασ,hèn chi đường quan rộng mở...Ậy...Vậy cũng được đi,cấp dưới dâng vợ đẹp cho lảnh đạo hưởng thụ để thăng quan phát tài là chuyện thường tình thôi,thời nào cũng vậy đó mà...Hiểu được..hiểu được.
Nhưng mà chuyện kinh khủng nhất chính là chuyện trên mạng phát tán câu‘Trương Hửu Thành là chủ mưu...!muốn gϊếŧ người bịt miệng’.Vụ nầy có liên quan đến vụ cướp ngân hàng và bom nổ ở nhà hàng.Ây da...Như vậy thì không được rồi.Bởi vậy đám cán bộ muốn vạch rỏ biên giới với Trương Hửu Thành,có nghỉa là vạch rỏ biên giới với Dủng Bí Thư...Cha vợ con rể mà,nhất định là cá mè một lứa..Vì vậy mà nhà của Dủng Bí thư vắng như chùa bà Đanh...
Phạm Tuấn Dủng không mấy quan tâm chuyện nầy...Đám dân ngu cu đen và đám cán bộ công chức vì chén cơm thôi mà,gió thổi chiều nào thì theo chiều nấy.Chỉ cần lảo có thể trở mình thì họ sẻ bu tới nịnh bợ.
Hôm kia lúc Trương Hửu Thành đuổi Phạm cẩm Vân ra khỏi nhà,Dủng ngầm oán hận Trương Hửu Thành muốn chơi xong rồi bỏ nhưng bây giờ nghỉ lại đây đúng là một dịp may để danh chánh ngôn thuận cắt đứt quan hệ,phân rỏ ranh giới..Lảo nhất định không có người con rể thông đồng với cướp như vậy..
Bây giờ,chuyện mà khiến Phạm Tuấn Dủng đứng ngồi không yên là làm sao kiếm một chổ dựa mới...lảo nhất định không thể nào ngả xuống được,bấy lâu nay lảo đã gây ra qua nhiều ân oán,một khi ngả xuống thì sẻ chết không toàn thây.
-“Anh rể à..Hay là mình chuẩn bị món quà hậu hỉ rồi mời Lâm Chí Vinh tới ăn cơm?”Arunny gợi ý...
-“Không được”..Phạm Cẩm Vân phát tay,lắc đầu...
-“Con gái..Arunny con nói có lý đó,bây giờ Lâm Chí Vinh là GIám đốc của Sở Công An Tỉnh mình,nếu có người nầy làm chổ dựa mình mới có thể qua cơn sóng nầy nếu không thì chết chắc.” Biết con gái cứng đầu,Dủng cố gắng phân rỏ hơn thiệt...
-“Vậy hai người có nghỉ tới chổ dựa của Lâm Chí Vinh là ai không?” Cẩm Vân nhíu mày...Đối với Trương Hửu Thành,nàng coi như là một trang giấy trong cuộc đời được lật qua.Nếu muốn tìm chổ dựa để tồn tại và phát triển thì phải tìm chổ dựa tốt nhất,mạnh nhất.
-“Con gái...Ý của con là...” Dủng dỉ nhiên biết được ai là chổ dựa của Lâm Chí Vinh,đồng thời cũng biết được Cẩm Lệ,con vợ của thằng Thìn đã lên được ‘thuyền rồng’ nhưng vấn đề là trong buổi tiệc nhậm chức của Lâm Chí Vinh,con gái mình đã không ngừng ‘bốp chát’ với người ta...Bây giờ muốn dựa vào.Á đù...Được sao?
-“Cẩm Vân nói có lý đó anh rể,người việt mình có câu ‘đánh người chạy đi không đánh kẻ chạy lại’...Biết Dủng đang rối rắm nên không được sáng suốt,Arunny nhắc nhở.
-Dì tưởng tui không biết sao nhưng phải tìm đúng cửa mới được chớ.
-“Hình như Lâm Thu Phong rất thân thiết với hắn..hay là bắt đầu từ đây...” Cẩm Vân gợi ý,nàng nhớ lại trong buổi tiệc nhậm chức của Lâm Chí Vinh,Lâm Thu Phong và Dương Quốc Dủng rất thân thiết với hắn...
-“Con nói có lý...Nhưng mà mình và Thu Phong không có giao tinh...”Dủng không nói hết,trước tới giờ lảo cậy vào con rể mà lên mặt,thậm chí còn có vài lần gạ ŧɦασ ,bây giờ cho dù xuống nước cầu cạnh...Được sao?Nếu là lảo thì lảo cũng không chịu mà.
-“Anh rể..Em có người quen,không chừng có thể giúp được mình..” Arunny chợt nhớ...
-“Là ai?Còn không mau nói..” Dủng thật muốn chửi thề,đã đến nước nầy mà Arunny vẩn còn lề mề...
-“Em có người bạn ở Sóc Trăng,nói biết có bà chủ nhà hàng ở Cần Thơ là cục cưng của Trần Đức...hay là mình đi con đường nầy” Arunny gợi ý .
-“Tin tức có chính xác không?” Dũng nghi hoặc.
-“Là như vầy,người quen của em tên Tư rổ,là đàn em của gả anh chị vừa mới ra tù tên là sáu Lạc,vợ của Sáu Lạc là người tình của Phó Chủ Tịch Sóc Trăng cho nên Sáu Lạc cậy thần cậy thế,thêm vào bản tánh giang hồ,thấy bà chủ nhà hàng xinh đẹp nên nổi lòng dê...” Arunny nói một hơi nhưng vẩn chưa đi vào đề khiến Cẩm Vân mất kiên nhẩn, thúc giục...
-...Dì nói ngắn gọn chút đi...
-Ừ..Kết cục là bị Công An Cần Thơ bắt khiến chị Sáu nhờ người tìm đủ mọi cách,gỏ cửa quà cáp khắp nơi nhưng không ai dám nhận ,cuối cùng tìm tới bà chủ nhà hàng hạ mình xin lổi,bây giờ thì êm rồi...
-“Con thấy sao Cẩm Vân?” Nghe Arunny nói,Dũng bừng hy vọng thầm nghỉ biết đâu có thể thông qua cửa nầy?
-“Đi..Chúng ta đi Cần Thơ..” Cẩm Vân đứng phắt dậy.
-“Bây giờ?” Arunny sửng sốt...
-“Còn chờ chừng nào nửa,lấy cớ đưa ba lên Thành phố khám bệnh..”Cẩm Vân đáp cộc lốc.Nàng muốn biết và chủ nhà hàng đẹp cở nào..
-“Phải ha...Mình có cớ vắng mặt 5 hay 10 bửa...qua Cần Thơ chạy chọt...”Dũng hiểu ý con gái, đây là cách hay nhất để cắt đứt quan hệ,phân rỏ ranh giới với Trương Hửu Thành...Không thể để nó kéo xuống nước được.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận