[Thập Nhị Yêu Tinh Hệ Liệt] - Thảo Long Nương Tử

Một lúc lâu sau, Long Triển bị một trận lay động khe khẽ đánh thức. Hắn mở mắt ra, thứ đầu tiên nhìn thấy chính là một cái đuôi mỹ lệ nhẹ nhàng thúc bên người. Thấy hắn tỉnh, cái đuôi xấu hổ rụt trở về. Đừng hỏi Long Triển hắn làm sao chỉ nhìn cái đuôi liền biết được nó đang “xấu hổ”. Hắn chính là biết, thế thôi.
“Ngươi tỉnh?”
Long Triển vui vẻ quay đầu lại, đối diện hắn là một đôi mắt to trong veo như thuỷ tinh không hề có nửa điểm tì vết. Tim bỗng dưng lỡ mất một nhịp, hắn thầm nghĩ: mắt thực đẹp.
“Ngươi… thái tử điện hạ đâu? Ngươi có biết thái tử điện hạ hiện giờ ra sao không?”
Như Mặc vội vã giơ tay lên, nhưng nửa chừng lại vô lực buông thõng xuống. Hắn rũ mi mắt xấu hổ nói:
“Thực xin lỗi, ta cũng không biết vì cái lúc tỉnh lại chỉ có cái đuôi có thể cử động, đành dùng đuôi gọi ngươi tỉnh. Thái tử? Thái tử hắn thế nào?”
Xem ra chuyện này có hơi phiền toái, Long Triển im lặng, trong lòng thầm cảm thán: ai, sức quyến rũ lớn như vậy không phải lỗi của ta, kỳ thực cũng là bất đắc dĩ a. Làm sao bây giờ, thảo long này xem ra đối ta tình thâm như biển. Không được, phải nghĩ ra biện pháp hạ thấp chính mình một chút, phải làm cho hắn thấy được hình tượng long thái tử hoàn mỹ bị phá vỡ là có thể thoát.
“Cái kia… ngươi đều vì hắn ra nông nỗi như thế này, hà tất còn nghĩ tới hắn”. Long Triển thanh thanh cổ họng. “Cái này… kỳ thật Long thái tử hắn ta không tốt chút nào. Hắn ích kỷ lãnh khốc, lòng tham vô đáy, vô tình vô nghĩa không biết xấu hổ, đúng rồi, quan trọng nhứt vẫn là đứng núi này trông núi nọ, gặp một người yêu một người “đá” một người. Lần trước còn có Long nữ chạy tới đây khóc lóc kể lể, nói nàng tất cả đều cho thái tử, kết quả lại bị… Ai da, sao ngươi đánh ta?”
Long Triển che một bên mặt bị cái đuôi Như Mặc quét trúng, kêu lên: “Thật là, sớm biết thế không nên cho cái đuôi của ngươi nhiều linh lực như vậy.”
“Không được vũ nhục thái tử, toàn bộ long tộc trên dưới cao thấp người nào không biết Long thái tử anh minh thần võ, phẩm chất anh hùng, luôn giữ mình trong sạch còn sống có tình có nghĩa. Ngươi cho là tuỳ tiện nói bậy bạ vài câu là có thể phá hoại hình tượng của ngài sao? Ngươi là người của ai, nói, có phải hay không muốn gây rối, cho nên mới tung tin đồn như vậy!”
Như Mặc phẫn nộ thẳng ở trên giường đập đập cái đuôi. Xong rồi, xem ra hắn cả vốn lẫn lãi đều là ái mộ ta, mức độ đã muốn tới bất luận cái khuyết điểm nào cũng không thể chia rẽ được, Long Triển tuyệt vọng nghĩ. Xem ra ta chỉ có thể cam chịu số mệnh mà thôi, nếu không toàn long tộc đều muốn phỉ nhổ. Thân là Long Thần mà chịu cảnh như như vậy, còn không bằng uỷ khuất chịu cưới thảo long này đi. Dù sao sau này không chạm đến hắn là được, chờ gặp được “người trong mộng” rồi thú nàng làm tiểu thiếp, hảo hảo sủng ái nàng cũng thế thôi.

“Ai, nguyên lại ngươi đối với ta tình cảm đã muốn Đông hải chi thuỷ bôn lưu bất thức (1), cho nên mới xả thân thay ta cản thiên kiếp.”
Long Triển thở dài, an ủi vỗ vỗ đuôi Như Mặc, trịnh trọng giới thiệu:
“Ta… bởi vì ngươi bảo hộ nên lông tóc không hề tổn hao chính là thái tử Long Triển. Về điểm này thật sự phi thường cảm tạ ngươi, tuy rằng ta cũng không muốn thú ngươi làm thê tử chút nào, bởi vì căn bản ta đối với ngươi không có cảm tình. Đương nhiên, cho dù ngươi không thay ta đỡ thiên kiếp ta cũng có thể bảo vệ nguyên thần của mình luyện thành Long Thần công. Nhưng là, dù sao ngươi cũng đã bị thiên kiếp đánh thành ra thế này, ta cũng không thể nói câu vô lương tâm, cho nên cứ như vậy đi. Chỉ tiếc đường đường Long thái tử, nhưng lại vì một cái ân cứu mạng chẳng biết từ đâu rơi xuống mà tiếc nuối suốt đời, ai…”
“Từ từ… Ngươi là… Thái tử điện hạ? Trời ơi, đây là làm sao? Thái tử điện hạ ngươi đang nói cái gì? Thú… thú ta? Ngươi thú ta không phải bởi vì cần xung hỉ sao? Hiện tại ngươi đã vô sự, ta cũng không cản phải gả cho ngươi nữa. Ta còn muốn cùng các huynh đệ phi tiên, quyết không thể lập gia đình.”
Như Mặc thật sự nhẫn nại không được, mở miệng ngắt lời Long thái tử đang dần dần bước chân vào thế giới thần tiên.
“Cái… Cái gì?”
Long Triển ngây ngốc:
“Ngươi… ngươi nói không định gả cho ta, ngươi nói… Ngươi nói lại lần nữa, thật có lỗi, ta nghe không rõ.”
“Đúng vậy, thái tử điện hạ, chúng ta căn bản không có ở cùng một chỗ, ta làm sao lại có phương diện cảm tình với ngươi?”
Như Mặc ha hả cười, vỗ nhẹ lên vai Long Triển:
“Trước kia sở dĩ ta chịu gả cho ngươi, là bởi vì Long Vương đại nhân nói ngươi cần phải xung hỉ. Ngươi chính là thái tử điện hạ đó! Một thảo long như ta cấp ngươi xung hỉ, đó là vinh hạnh của ta, cũng là trách nghiệm không thể khoái thác, cho nên ta không phản đối, liền đáp ứng ngay. Còn thay ngươi ngăn cản thiên kiếp cũng là do thái tử điện hạ ở trong mắt ta địa vị giống như thái sơn, cho nên là ta cam tâm tình nguyện. Hiện tại điện hạ đã vô sự rồi, ta cũng không có chết, quả thực là kết cục đáng vui mừng. Thái tử điện hạ, ta rất cảm động, ngươi lại như vậy dùng linh lực thay ta chữa trị cái đuôi, nhưng thực xin lỗi, không thể đáp ứng gả cho ngươi. Ta đã muốn tu nhập yêu đạo, chỉ đợi tìm được đáp án vấn đề thượng tiên nêu ra ta liền có thể cùng mười một huynh đệ thăng lên yêu tiên giới, cho nên ta tuyệt đối sẽ không theo ngươi. Thái tử điện hạ, ngươi phải…”

“Từ từ…”
Long Triển vung tay, hoàn hảo ngăn cản Như Mặc vì quá hưng phấn mà thao thao bất tuyệt:
“Ngươi nói ngươi đã muốn tu nhập yêu đạo? Hơn nữa cũng sắp phi tiên?”
“Đúng vậy.”
Như Mặc hưng phấn gật đầu. Sau đó lại ngượng ngùng nâng cái đuôi lắc lắc, tựa như là gãi đầu:
“Kỳ thật ta cũng không biết ta làm sao lại có thể tu luyện đến cảnh giới cao như vậy? Từ xưa đến nay ta đều rất dốt nát, nhưng Ngưu đại ca có nói bởi vì ta dốt nát nên không có tạp niệm, hết sức chú tâm mới có thể tu luyện. Ha ha, dĩ nhiên là công lực của ta so với thái tử quả thực không đáng nói đến, hơn nữa bây giờ điện hạ còn luyện thành Long thần công, một bước thành Long thần, thật là chuyện đáng mừng!”
À, khó trách hắn giúp ta ngăn cản đại thiên kiếp còn không có hình thành thần câu diệt. Hoá ra là đã muốn tu nhập yêu đạo, hơn nữa tu vi còn rất cao thâm, Long Triển lẩm bẩm. Không biết tại sao thái độ Như Mặc vội vã làm sáng tỏ chuyện hắn sẽ không cùng mình lập gia đình làm cho Long Triển có chút khó chịu. Rõ ràng trước đó còn chán nản muốn chết, hẳn nghe thấy tin này hắn phải thật cao hứng mới đúng chứ. Nhưng vì cái gì? Vì cái gì nhìn thấy tiểu thảo long thật thà thiện lương nói rõ hắn sẽ không làm thê tử của mình, cảm thấy trong lòng dâng lên một trận thất vọng chứ?
Đúng vậy! Nhất định là chính mình từ trước đến nay đều do tính tình cao ngạo, hắn là long thái tử, là suất long(2) hoàn mỹ nhất, bản lĩnh cao cường, địa vị cao quý. Cho tới bây giờ chỉ có hắn cự tuyệt người khác, chưa từng bị người khác cự tuyệt, lại còn do một thảo long nói ra, trong lòng khó tránh có cảm giác không thoải mái. Long Triển giúp mình tìm được lý do phi thường hoàn mỹ, cảm thấy tâm tình tốt hơn rất nhiều.
“Tốt lắm, chúng ta quyết định vậy đi, nhất định không lập gia đình! Bất quá hiện tại tất cả long tộc đều nhận thức ta phải lấy ngươi. Cho dù chính ngươi ra mặt cự tuyệt hôn sự, mọi người cũng sẽ nghĩ là do ta bức ngươi làm chuyện ấy. Cho nên trước khi tu thành yêu tiên ngươi cứ giả vờ làm thái tử phi của ta, đợi đến lúc ngươi sắp thăng thiên, lộ ra tiên triệu(3), lúc đó chúng ta giải thích lại cho mọi người, như thế họ mới tin. Thế nào, ngươi có nguyện ý giúp ta không?”
Long Triển đưa tay phóng tới giữa đuôi của Như Mặc, tiếp tục vận công giúp “nàng” chữa thương. Như Mặc có chút khó xử nói:

“ Chính là… chính là ta còn muốn… còn muốn đi tìm đáp án cho câu hỏi yêu tiên đại nhân đã đưa ra [Vấn thế gian tình thị hà vật?] nữa! Ngưu ca ca cho chúng ta thời gian năm năm tìm kiếm đáp án. Ta… ta vốn rất dốt nát, năm năm còn không biết có đủ hay không, làm sao có thể ở chỗ này giả trang làm thái tử phi chứ? ”
“Ai nha, tại sao ngươi lại không nói sớm? Hoá ra vấn để yêu giới các ngươi phi tiên lại đơn giản như vậy.”
Long Triển cười to thành tiếng:
“Không quan hệ, Như Mặc, đáp án phi thường đơn giản, chính là [Vấn thế gian tình thị hà vật – Trực giáo nhân sinh tử tương hứa]” (*)Câu kinh điển của thím Lý Mạc Sầu =))
“Vấn thế gia tình thị hà vật – Trực giáo nhân sinh tử tương hứa.”
Như Mặc thì thào đọc hai lần, cảm thấy được thập phần thông thuận. Không nghĩ tới đáp án của hắn lại tìm được thuận lợi như vậy, hắn cao hứng vỗ vỗ cái đuôi: “Cám ơn. Thái tử điện hạ, ngươi thật sự là thiên hạ đệ nhất cơ trí long.”
Long Triển ha hả cười, tâm tình Như Mặc phấn khích cũng cuốn hút hắn. Hắn thầm nghĩ: Không cần phải nói, có thái tử phi đơn thuần thiện lương ở bên ta năm năm, xem ra cuộc sống sau này sẽ rất thú vị.
Cảm thấy làn da bên dưới bàn tay dần dần khôi phục, hắn liền một tấc, một tấc dời lên phía trước. Chợt nghe Như Mặc kêu lên sợ hãi, nửa dưới đã có thể cử động liên tục vặn vẹo. Hắn kinh hãi nói:
“Như thế nào? Ta làm ngươi đau?”
Như Mặc ngượng ngịu, cúi đầu nói:
“Không… Không phải, ta… lúc biến thành người, cái chỗ kia là mông ta… Cho nên… cho nên không quen bị… bị người khác sờ…”
Hắn lại bất an vặn vẹo thân thể:

“Thái tử điện hạ, không cần chữa chỗ đó được không? Cứ để cho nó tự hồi phục đi.”
Long Triển chỉ cảm thấy máu toàn thân đều đồng loạt dồn về khố hạ, ngay lập tức được cái huynh đệ không hề chịu thua kém kia tiếp thu, ngẩng cao đầu. Nếu không có bào phục rộng bên ngoài che khuất, chỉ e đã phải mất mặt. Cái này có thể trách hắn định lực không đủ sao? Có thể sao? Long thái tử trong lòng kêu gào thay chính mình phản bác: một thảo long khả ái, thiện lương, thật thà chất phác lắc lắc thân hình nói ta sờ vào chỗ đó là mông hắn. Được, chẳng qua đây chỉ là sờ vào thân thể bán long. Người khác mông ra sao Long Triển không biết nhưng chỉ cần suy nghĩ một chút, tưởng tượng một chút, trừ phi là phương diện kia không được, nếu không cái chỗ đó đã rất thích hợp, nhân long đều giống nhau. Hơn nữa hắn chỉ là long nhân bình thường, bất quá đẹp trai, mà thảo long này trên danh nghĩa là nương tử của hắn, cho nên Long Triển rất nhanh xem hành vi của mình là chuyện đương nhiên. Nhưng vẫn phải đáp ứng yêu cầu của Như Mặc, hắn đưa tay dời lên cao một chút, một bên vận công một bên làm ra vẻ nghiêm trang nói: “Ừm, chúng ta tranh thủ hôm nay chữa trị vết thương cho tốt. Ngươi yên tâm, cái này sẽ không hao tổn nhiều công lực của ta, ngược lại còn là cơ hội tốt để rèn luyện.”
Thấy Như Mặc ngước lên nhìn hắn, trong mắt hiện lên thần sắc lo âu, hắn liền biết được Như Mặc trong lòng đang nghĩ chuyện gì. Ánh mắt đơn thuần lại trong suốt đó đã dễ dàng tố cáo ý nghĩ của chủ nhân.
Trong lòng chấn động mạnh mẽ, Long Triển từ trước tới nay không có nếm qua tư vị được người khác quan tâm lo lắng. Bởi vì hắn là Long thái tử, Long thái tử phải gánh vác những trách nhiệm mà người khác không có. Cho nên từ nhỏ, phụ vương mẫu hậu cùng với các bậc trưởng bối, có khi cả Quy thừa tướng lẫn Bạch Tuộc đại tướng quân đều nghiêm khắc kỳ vọng ở hắn. Dần dần, hắn cũng tập cách sống như vậy, thậm chí cũng không vì chính mình mà trân trọng thân thể một chút. Giống như lần này tu luyện Long thần công, tuy rằng hắn đã nắm chắc trong tay chín phần nhưng cũng có thế có biến cố xảy ra. Hắn cũng tự nói với mình, sinh tử chẳng có gì ghê gớm, hình thành thần câu diệt cũng không có gì đáng sợ. Trải qua hiểm trong hiểm, một bước thành long trên long, nếu hắn không thể tu luyện thành Long thần công, cho dù sống cũng không còn gì hứng thú. Một long thái tử không có thực lực cường đại sẽ làm hắn cảm thấy không thoải mái. Đúng vậy, chính là như vậy, hắn chưa từng nghĩ tới sẽ đối với bản thân hảo một chút, hắn chỉ chú trọng vào sức mạnh. Chính là, thảo long trước mắt như vậy nghĩa vô phản cố(4) chỉ nghĩ cho hắn, lại không tiếc trả giá bằng tính mệnh. Đây chính là tính mệnh sắp phi tiên? Này… mặc dù với hắn đối thân phận long thái tử này chỉ kính ngưỡng mà không phải tình ý, Long Triển vẫn thấy cảm động tột đỉnh.
“Thật sự không có chuyện gì sao? ”
Như Mặc chớp chớp đôi mắt to nhìn hắn hỏi, nhận được câu trả lời như cũ của Long Triển, hắn mới yên tâm quay đầu trở về. Trên người cảm thấy linh lực ấm át dào dạt làm cho hắn vô cùng thoải mái, bất tri bất giác đã nhắm mắt ngủ say. Xác định tiểu thảo long đã ngủ, Long Triển ngắm nhìn thật kỹ thân hình mảnh mai của hắn, sau đó ngẩng đầu lẩm bẩm có chút mất mác: “Như Mặc, ta có chút hối hận cùng ngươi lập hiệp ước kia. Có lẽ, ngươi thật sự thích hợp làm nương tử của ta.”
Hắn lại cúi đầu nhìn tiểu thảo long, cười khổ: “Quên đi quên đi, được và mất không thể cưỡng cầu. Hiện tại chuyện ta có thể làm là khống chế chính mình đừng yêu thượng ngươi. Chỉ cần không yêu ngươi thì được rồi, mọi chuyện đều tốt.”
(1):Tình cảm dạt dào như nước biển Đông tuôn chãy không ngừng
(2): anh rồng đẹp trai
(3): dấu hiệu báo trước sắp phi thiên
(4): làm việc nghĩa không chùn bước


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận