Thập Niên 70 Mẹ Kế Sau Khi Thức Tỉnh


Ninh Hương ra ngoài dạo một vòng, dắt Ninh Ba Ninh Dương về, một nhà sáu người ngồi xuống cùng nhau ăn cơm.Món ăn đơn giản thanh đạm, xào hai món chay, thêm một chút dưa chua và củ cải muối tự làm.Lúc ăn cơm Ninh Lan cứ luôn liếc nhìn Ninh Hương, cô cảm giác lần này Ninh Hương trở về so với trước kia có vài điểm khác nhau.

Tuy rằng vẫn tính tình ít nói, nhưng trước kia sắc mặt dịu dàng nhu mì, mà bay giờ luôn cảm thấy ánh mắt cô mang chút lạnh lùng, cũng không thích cười nữa.Mà Ninh Hương không liếc nhìn một ai, cúi đầu ăn cơm không nói câu nào.


Miếng cơm lớn nhai trong miệng mang theo hương vị của quê nhà, ở kiếp trước sau khi cùng Giang Kiến Hải lên thành phố thì cô chưa lần nào ăn được loại gạo trồng ở làng Thiên Thủy nữa.Hai chị em Ninh Hương Ninh Lan không nói chuyện, còn lại Ninh Kim Sinh, Hồ Tú Liên và Ninh Ba Ninh Dương thì nói không ngừng, người lớn thì nói chuyện nhà chuyện cửa trong thôn, trẻ con thì bàn luận chuyện chơi trò chơi ai thắng ai thua.Nhìn thấy bát cơm trên tay Ninh Hương đã vơi đi phân nửa, Hồ Tú Liên lại chuyển chủ để sang phía cô, nhẹ giọng nói: “Nếu không vui thì ở nhà thêm hai hôm, thấy trong lòng thoải mái rồi thì để cha con chèo thuyền đưa con về bên ấy.

Làm mẹ kế đúng là rất khó, nhưng tim người cũng đều là máu là thịt, chỉ cần con thật lòng đối đãi với họ, ba đứa Giang Ngạn sớm muộn gì cũng nhận người mẹ là con thôi!”Ninh Hương ăn nốt miếng cơm cuối cùng trong bát, cũng coi như lót dạ.

Cô buông bát đũa xuống, giọng nói không mang nhiều cảm xúc, cũng không nhìn Hồ Tú Liên, chỉ đáp lại một câu: “Con không có rẻ rúng như thế, con sẽ không về đó nữa đâu!”Lời nói này khiến Hồ Tú Liên nghẹn họng.Ninh Kim Sinh trừng mắt nhìn Ninh Hương, nặng giọng nói: “Thế mày muốn đi đâu? Mày còn có thể đi đâu?”Trong lòng Ninh Hương hiểu rõ, Hồ Tú Liên và Ninh Kinh Sinh sẽ không đồng ý cho cô ly hôn, một mặt khác là không muốn cô về nhà mẹ đẻ.Con gái bắt đầu từ ngày kết hôn đã không còn nhà rồi, về nhà mẹ đẻ là họ hàng, ở nhà chồng là người ngoài.Nếu như cha mẹ không che chở, con gái ly hôn ở thời đại này đồng nghĩa với mất hết tất cả, không chốn dung thân.Ninh Hương lúc này đây không sợ mất hết tất cả không chốn dung thân, chỉ sợ số phận bị người khác chèn ép, bị người ta hút máu đến khi không còn một cắt, không được người khác coi trọng, lại sống phí thêm một kiếp người, vậy nên cuộc hôn nhân với Giang Kiến Hải cô nhất định phải ly hôn!Cô bình thản đáp lại Ninh Kim Sinh: “Cha mẹ yên tâm, con sẽ không làm phiền nhiều đến hai người đâu!”Ninh Kim Sinh tức đến nghiến chặt răng, Hồ Tú Liên sợ hai người cãi nhau, vội vàng mở miệng: “A Hương, ly hôn cũng không thể nói tùy tiện như thế, con bình tĩnh lại đã, bình tĩnh lại rồi tính tiếp, được không nào?”Ninh Hương hiểu rõ vấn đề này sẽ không thể giải quyết được, cô chỉ tùy tiện nói một câu, bọn họ sẽ có hàng ngàn hàng vạn lý do đáp trả cô.


Cô tạm thời không muốn lãng phí lời nói, vì vậy cũng không đáp trả nữa, buông bát đũa xuống đứng dậy rồi bước ra khỏi cửa.Hồ Tú Liên nắm lấy cánh tay của Ninh Kim Sinh, không để ông tiếp tục liên tiếng quở trách Ninh Hương, lý do đương nhiên cũng đã rất rõ ràng- không để chuyện trong nhà xé ra to, để Ninh Hương bớt nóng giận lại, ổn định lại cảm xúc rồi nói tiếp.Ninh Hương mặc kệ bọn họ đang dự tính những gì, dù sao thì cô sẽ không vì bất kỳ ai hay bất kỳ việc gì mà thay đổi quyết định trong lòng mình.Ninh Hương có khuôn mặt xinh đẹp, dáng người mảnh khảnh, với tướng mạo này thì ở thôn trên xóm dưới trong vòng 10 dặm đều có thể đứng đầu.

Bởi vì cô thêu thùa rất giỏi, trước khi kết hôn cô vẫn luôn dựa vào nghề thêu để kiếm tiền nuôi gia đình, rất hiếm khi ra ngoài làm nông nên da dẻ luôn mịn màng trắng trẻo.


Nửa năm này ở nhà họ Giang bị dằn vặt dày vò tuy rằng có ảnh hưởng nhưng không lớn.19 tuổi vừa hay là độ tuổi xuân xanh, cô bện hai bím tóc hai bên mang đậm nét đặc trưng của thời đại, khoác chiếc áo trắng hoa nhí, ngồi trên bờ sông thất thần, khóm liễu dày đặc bên sông lay động, khiến cảnh sông càng trở nên xinh đẹp..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận