Thập Niên 70 Nữ Phụ Phản Công


Quả thật, anh cũng cảm thấy mình có hơi không đúng, mới đầu đúng thật là Diệp Bảo Châu bá vương ngạnh thượng cung, nhưng sau đó anh cũng có hơi không khống chế được mà bắt nạt cô, có cảm giác hình như anh cũng bị người hạ thuốc vậy.

Đang nghĩ anh lại nghe thấy cô nói: “Nhưng vừa rồi tôi quả thật đã làm vài chuyện không hay với anh, chuyện này coi như tôi có lỗi với anh, xin lỗi.

”Lục Thiệu Huy nhìn áo trên bị cô kéo đứt cúc, cơn buồn bực trong lòng lại dâng lên: “Một câu xin lỗi là xong sao?”Diệp Bảo Châu nghe vậy cũng sững sờ, không phải người này định đi tố cáo cô đấy chứ?Vậy cũng không được!Cô rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh: “Một câu xin lỗi quả thật nhẹ nhàng, anh muốn đánh tôi chửi tôi tôi xin nhận hết, nhưng vừa rồi anh cũng đã hôn tôi sờ tôi, cũng không có khả năng tính là lỗi của một mình tôi được.

”Lục Thiệu Huy nghe vậy gương mặt nóng lên: “Cô muốn tôi chịu trách nhiệm?”Diệp Bảo Châu nhìn gương mặt cũng không biết có phải vì nổi giận mà đỏ lên đó của anh, vội đáp: “Cái này không cần đâu.


Lần này coi như lỗi của tôi, không cần anh chịu trách nhiệm, nếu như anh trách tôi tôi cũng chịu, còn nếu như anh không trách tôi vậy chuyện này chúng ta coi như chưa từng xảy ra, sau này đường ai người nấy đi, tôi cảm ơn anh nhiều!”Tuy rằng kiếp trước cô có vài bạn trai nhưng tuổi hơn ba mươi vẫn chưa dự định kết hôn, bây giờ hiển nhiên cũng không có loại suy nghĩ đụng một cái cứ nhất định bắt người khác phải chịu trách nhiệm, hơn nữa trong sách, gia cảnh của Lục Thiệu Huy rất tốt, cha là bác sĩ, mẹ ruột công tác ở bưu chính, nhà ở trong đại viện đơn vị, so với nguyên chủ mà nói là môn không đăng hộ không đối, nghĩ đến quyển sách đó miêu tả nhẹ nhàng bâng quơ cuộc sống sau khi kết hôn hai người không phải đang cãi nhau thì chính là ở trên đường cãi nhau, cho nên cô cũng không dám nhận loại chịu trách nhiệm này.

Lục Thiệu Huy sửng sốt mất vài giây, nhìn chằm chằm vào cô với vẻ khó tin, xảy ra chuyện như vậy mà cô lại không kêu mình chịu trách nhiệm? Đây là kiểu phụ nữ gì vậy?Nhìn thấy anh sững sờ, Diệp Bảo Châu cũng mặc kệ những cái khác, dù sao bây giờ sự việc không thể nói rõ ngay được, trước phải giải quyết tình hình quẫn bách trước mắt đã: “Không nói nữa, tôi phải ra ngoài trước, bằng không lát nữa có người tới đây nhìn thấy anh hiện tại như vậy, chúng ta cũng không thể nói rõ được.

”Nói xong, cô quay người định mở cửa, nhưng vừa đến trước cửa đột nhiên cửa phòng bị gõ vang.


Sau đó, một giọng nữ sắc bén vang lên: “Diệp Bảo Châu, Lục Thiệu Huy, các người đóng cửa ở trong đó làm gì vậy?”Diệp Bảo Châu theo bản năng ấn lên khóa cửa, quay đầu nhìn người đàn ông dưới ánh đèn mờ ảo rồi chỉ về cửa sổ ở một bên khác, đè thấp thanh âm nói với anh: “Không thể mở cửa, anh nhảy xuống từ bên đó đi.

”Lục Thiệu Huy nghiến răng trừng mắt nhìn cô: “Bây giờ là buổi tối, nơi này còn là tầng hai đấy!”Diệp Bảo Châu cũng trừng mắt nhìn anh: “Vậy phải làm sao hả? Cô nam quả nữ, lát nữa giải thích kiểu gì?”Lục Thiệu Huy đảo con ngươi liếc quanh phòng nhìn, cũng không biết là áo khoác công nhân màu lam của ai ném trên cái bàn nhỏ ở góc tường, anh không nói hai lời tiến lên cầm áo khoác mặc lên người mình sau đó đi về phía cô.

Có khả năng là vẫn chưa hết tác dụng thuốc, lúc này gương mặt của cô gái ửng đỏ, ngay cả đáy mắt cũng hơi đỏ, anh nói thẳng: “Cô ăn đồ ăn dị ứng cho nên lên đây nghỉ ngơi, không có chuyện gì khác, lát nữa nói với bọn họ như thế.

”Diệp Bảo Châu nghe được lời này rất nhanh đã nhớ ra, hôm nay khi bọn họ trang trí hội trường là Tạ Gia Hòa và Tống Minh Trân chuẩn bị cháo đỗ xanh cho mọi người, cũng là Tống Minh Trần giúp cô múc cháo đậu xanh, cô uống xong đã cảm thấy có hơi không đúng mới đi lên phòng nghỉ.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận