Thập Niên 70 Tôi Có Mang Theo Một Kho Hàng


----Nhìn vào tờ đơn, Vu Hồ ~Bột gạo có mấy trăm tấn, ngũ cốc thô cũng có không ít,  nói là ngũ cốc thô, nhưng mà đều là ngũ cốc tinh chế đã qua chế biến rồi, người hiện đại đều yêu sức khỏe, thích làm ngũ cốc cẩn thận.Đại khái xem một chút, trong lòng nắm chắc rồi.

Cô trước tiên ở trong không gian này ăn no, mấu chốt là đồ ăn ở trong nhà này thật sự quá khó ăn rồi.Sau khi ăn no liền ra khỏi không gian.Cõng chiếc giỏ trên lưng, nhìn xung quanh còn có rất nhiều rau dại và nấm, Cẩm Nhiên chăm chỉ làm việc.Trước đó mỗi kì nghỉ cô đều cùng trưởng khoa lên núi đào rau rừng, hái nấm.Người dân trong thành phố đều thích, giá cả cũng cao.


Đây là nguồn thu nhập không tồi của bọn họ.Trưởng khoa mỗi lần đều nói, những món đồ này ở thời đại của bọn hò liền có thể ăn đủ rồi.Bây giờ mọi người chưa trải qua khó khăn, thích những món đồ này.

Nói cái gì mà dưỡng sinh.

Chính là nói lung tung, thịt thơm quá.Cẩm Nhiên cũng cảm thấy đúng, thịt thơm hơn nhiều so với những loại rau dại này.(*) Tu La Tràng (修罗场) là một cụm từ dùng để miêu tả những chiến trường bi thảm, cũng có nghĩa là một người đang phải chiến đấu đến chết trong một hoàn cảnh khó khăn.Cẩm Nhiên đã thu hoạch được đầy ắp, cô vậy mà dựa vào vận khí đen đủi của mình, may mắn tìm được bốn quả trứng gà rừng.Trứng gà ở trong không gian đều rất lớn, so với những quả trứng hoang dã, thật sự là kém xa.

Cái này chính là không thể làm bậy.Chỉ có thể tìm cách khác.Sau khi trở về nhà, liền nhìn thấy mẹ đang nấu cơm.

Cẩm Nhiên từ ngoài sân liền biết được nhất định là cải trắng hầm khoai tây.Mùi vị kia vừa nghe liền không thể ăn.


Đời trước cô ăn đủ rồi.Cuộc sống không dễ dàng, thở dài.Cẩm Nhiên vào trong nhà, quả nhiên không ngoài cô dự đoán, cô hỏi Vương Thúy Phân:- “Mẹ, chị họ đâu?”Vương Thúy Phân ghét bỏ nói:- “Nói mình không thoải mái, trở về phòng nằm rồi, thực sự là một đứa con gái lười.”Cẩm Nhiên chơi cả buổi sáng:- “Đến từ mẹ ruột cả.”Cô nhỏ tiếng nói với mẹ:- “Mẹ, mẹ nhìn xem con nhặt được gì?”Nói rồi liền lấy những quả trứng ra, đưa cho mẹ cô xem.Vương Thúy Phân ngạc nhiên khen ngợi:- “Thật đúng là con gái ngoan của mẹ, con cất nó đi, đợi đến lúc, mẹ bí mật làm cho con.”Cẩm Nhiên lắc đầu nói:- “Mẹ, bốn quả trứng này nhất định là để cho bọn con ăn, mẹ và ba đều không được ăn, như vậy đi, mẹ làm canh trứng đi, cả nhà đều có thể ăn, bà nội cũng biết là con nhặt được, sẽ khen ngợi con.”Vương Thúy Phân nghĩ cũng được, trứng mà bà giấu cho con gái vẫn còn, không kém mấy cái này.

Như vậy còn có thể khiến cho mẹ chồng coi trọng con gái một chút.Cẩm Nhiên ra tay làm canh trứng, làm đặc tinh bột là không thể, mẹ cô nhìn cô giống như là một cu li vậy.Theo quan điểm của Cẩm Nhiên, không có linh hồn.Nhưng mà vẫn là được mẹ khen ngợi.

Nói rằng còn ngon hơn so với bà làm.Kiêu ngạo,jpgBuổi trưa mọi người đi làm về, Vương Thúy Phân kiêu ngạo tuyên bố thành tích vĩ đại của Cẩm Nhiên.Cẩm Nhiên “Mẹ cô không đi bán hàng thật là đáng tiếc.”Bà nội cười với Cẩm Nhiên, nói:- “Hôm qua con bị dọa sợ như vậy, còn ra ngoài làm việc, sao không biết nghỉ ngơi.”Cẩm Nhiên trìu mến nói:- “Bà nội, cháu ở nhà không được, chính là lên núi đào một chút rau dại, còn tưởng là sẽ bổ sung chút đồ ăn cho gia đình, không ngờ gặp được vận may.”Mọi người đều khen ngợi Cẩm Nhiên, nói Cẩm Nhiên thật may mắn lại còn hiếu thảo v.vChỉ có chú và Thẩm Diễm Hồng cong môi.


Thật sự là bất công.Mọi người ăn một bữa cơm rất vui vẻ, cũng coi như là khai trai.

Buổi chiều có thể dùng sức lực hăng hái làm việc.Buổi trưa mọi người phải ngủ một giấc, Cẩm Nhiên cũng trở về phòng ngủ, chỉ là khi Thẩm Diễm Hồng đi qua Cẩm Nhiên, hừ một tiếng rất lớn.Cẩm Nhiên giống như mắc bệnh nặng.Lúc Cẩm Nhiên tỉnh dậy, nhìn ánh mặt trời rực rỡ ở bên ngoài, liền suy nghĩ, buổi tối lại học vậy, buổi tối vào không gian học tập..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận