Thập Niên 70 Tôi Có Mang Theo Một Kho Hàng


----Lúc Cẩm Nhiên giặt xong, mẹ cô trở về, nhìn thấy cô làm việc, hét lớn lên:- “Trời ơi, đây là làm gì vậy?”Dọa Cẩm Nhiên sửng sốt.

Vương Thúy Phân không nghe lời giải thích của Cẩm Nhiên, trực tiếp nói:- “Con ổn hơn một chút thì làm yêu ma rồi, chặt mền của anh trai, con giặt làm gì, mẹ đợi mấy ngày nữa làm ruộng xong, liền cùng nhau giặt.

”Cẩm Nhiên vội vàng cắt ngang nói:- “Mẹ, con cũng không sao, con làm nhiều hơn một chút thì mẹ sẽ làm ít đi một chút, mẹ mệt mỏi như vậy, con cũng đau lòng!”Vương Thúy Phân cảm động vô cùng, trực tiếp thì thầm nói:- “Nửa đời này có mẹ có người vì mẹ mà đau lòng, coi như mẹ sống không uổng rồi.

Còn là con gái nhỏ của mẹ.


”Cha của Cẩm Nhiên:- “? ? ?”Sau khi Cẩm Nhiên dọn dẹp sân xong, liền vội đi đổ đầy bình nước, Vương Thúy Phân nói đợi anh trai trở về, để bọn họ đi.

Cẩm Nhiên  không muốn, liền tiện tay làm.

Tất cả thu dọn xong, Thẩm Diễm Hồng nhàn nhã trở về, trong tay còn cầm một bó hoa dại, Vương Thúy Phân tức giận trợn tròn mắt, không khoan nhượng nói:- “Này, đây là đại tiểu thư nhà ai vậy, vừa rảnh rỗi liền không thấy người đâu, tôi biết ngay là cái nhà này không thể trông cậy vào cô mà, may là tôi nấu cơm trước rồi, nếu không thì cả cái nhà này phải nhịn đói rồi.

”Thẩm Diễm Hồng không vui nói:- “ Con chỉ là đi ra ngoài một lúc, việc trong nhà đều làm xong rồi, dì đừng ỷ vào thân phận trưởng bối mà quơ tay múa chân với con, con không ăn, không uống của dì, dì quản được sao?”Vương Thúy Phân cũng không phải người lương thiện, Cẩm Nhiên thay nữ chính đổ mồ hôi lạnh, mẹ cô là võ sĩ giỏi nhất trong làng, vậy mà còn dám khiêu khích, thật sự là thần rồi.

Quả nhiên, Vương Thúy Phân một tay chống nạnh, một tay chỉ vào Thẩm Diễm Hồng, mắng:- “Tôi đây chính là dì, vì vậy có thể giáo huấn cô, về làng xem con gái lớn như cô, không đi học, thì có phải đi làm không, không có giống như cô, ở nhà nhàn nhã làm việc.

Đừng nói gì nữa, cô không ăn, không uống của chúng tôi, tôi nhổ vào, dựa vào chút công điểm của ngươi, còn không đủ để mẹ cô lo cho gia đình, tôi nói vài câu với cô, cô đứng lên cho tôi.

”Thẩm Diễm Hồng bị ép buộc hai mắt đỏ bừng, phẫn nộ nói:- “Dì đây chính là thiếu tôn trọng, con gái của dì không phải cũng không làm việc sao?”Vương Thúy Phân đắc ý cười nói:- “Cô nhìn chăn phơi ngoài sân, đều là con gái tôi giặt, hơn nữa, tôi nuôi nổi, tôi không giống như mẹ cô chỉ biết lo cho nhà mẹ đẻ, gia đình ruột thịt của tôi luôn giúp đỡ tôi, tôi còn có 5 người anh trai.

”Cẩm Nhiên “”Thực sự không cần phải kiêu ngạo như vậy.


Cẩm Nhiên lại cảm thấy năm người chú, vẫn là có thể đắc ý, họ sẽ chống lưng ~Mọi người lần lượt trở về, nhìn thấy cảnh giương cung bạt kiếm ở trong sân, bà nội Thẩm phá vỡ cục diện bế tắc, bình tĩnh hỏi:- “Nói đi, chuyện này là như thế nào?”Thẩm Diễm Hồng khóc thút thít nói:- “Thím ba thật là vô lí, chướng mắt cháu, cháu làm gì sai chứ, cháu đều đã làm xong việc rồi, liền đi ra ngoài một lát, trở về liền mắng cháu.

Cháu lớn như vậy rồi, cháu không sống được nữa đâu.

”Bác gái không vui nói:- “Đây là xem con gái chúng tôi dễ bắt nạt lắm phải không? Thật sự là, hai ngày trước mới đánh người xong, bây giờ lại bắt đầu gây chuyện, cái nhà này nếu như không chứa được chúng tôi nữa thì nói sớm đi, đừng gây sự.

”Cẩm Nhiên giơ tay, tỏ ý muốn phát biểu, bà nội Thẩm đang định nổi giận, nhìn thấy bộ dạng của Cẩm Nhiên, liền quên hết mọi thứ, cười cười hỏi:- “Ny Ny, đây là muốn nói gì? Có phải bị dọa sợ rồi không?”Cẩm Nhiên lắc đầu:- “Không phải, cháu chỉ muốn nói, Thẩm Diễm Hồng không phải là ra ngoài một lát, mà cô ấy đã ra ngoài rất lâu rồi.

”Thẩm Diễm Hồng: “Tôi thật sự cảm ơn cô.


"Cuối cùng bà nội Thẩm nhắm mắt làm ngơ để mọi người đi nấu cơm, coi như không có chuyện gì xảy ra.

Thẩm Diễm Hồng càng khó chịu hơn, quả nhiên là thiên vị, cái nhà này nhất định phải chia.

Không thể tiếp tục như vậy, nếu không cô sẽ điên mất.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận