Thiên Vu

Grao!

Như tiếng hổ gầm, tiếng hú làm không khí trong vòng ba thước nổ đì đùng, khí lưu hỗn loạn, dao động lan tràn ra, gió mạnh cắt da thịt đau đớn.

Quyền phong đến đâu là linh lực cuồng bạo ngưng tụ thành hình đầu hổ.

Oai vũ quyền ý!

Này là oai vũ quyền ý!!

Trần Lạc tu... Tu luyện Oai Vũ Vô Tướng Quyền đến giai đoạn đỉnh!

Thấy hình ảnh này, Lý chấp sự, các lão sư Tiểu La Thiên học viện đều đứng bật dậy, khó tin trợn mắt.

Thập Nhị Lộ Hàn Phong Chân của Trác Vệ Đông giáng xuống, cơ thể gã xoay tròn, linh lực xanh nhạt quanh thân như vòi rồng xé rách không khí bốn phía. Bên dưới, Trần Lạc tung nắm đấm, là Oai Vũ Vô Tướng Quyền giai đoạn đỉnh. Linh lực ngưng tụ thành hổ, tiếng hỏ gầm va chạm với Thập Nhị Lộ Hàn Phong Chân của Trác Vệ Đông.

Bùm!

Vang tiếng nổ đinh tai nhức óc, không khí vặn vẹo, khí lưu tán loạn, gió mạnh rít gào. Dao động lấy Trác Vệ Đông, Trần Lạc làm trung tâm lan tràn ra ngoài. Thiên địa thấy đầu hổ ngưng tụ từ linh lực trong cú đấm của Trần Lạc nghiền nát linh lực ẩn chứa trong Thập Nhị Lộ Hàn Phong Chân của Trác Vệ Đông.

- A!

Trác Vệ Đông hét lên, há mồm hộc máu, hét chói tai. Chưa xong, linh lực ẩn chứa oai vũ quyền ý như sóng thần cắn nuốt Trác Vệ Đông, y phục trên người gã bị cắt nát vụn. Bùm một tiếng, Trác Vệ Đông không chịu nổi té xuống đất, lõa thể co giật dưới đất, người đốm xanh đốm tím.

Tình huống xảy ra quá đột ngột, khiến người khó tin. Đám người mới rồi còn ồn ào rầm rộ giờ thì trợn mắt há hốc mồm nhìn. Bọn họ không cách nào tin tưởng Trác Vệ Đông mở sáu linh mạch, tu luyện hai linh quyết trung phẩm hoàng cấp đến giai đoạn đại thành lại bị Trần Lạc đánh chật vật.

Tu vi của Trần Lạc không phải mở ba linh mạch mà là bốn mạch, Oai Vũ Vô Tướng Quyền của hắn không phải giai đoạn đại thành mà là giai đoạn đỉnh.


Bốn linh mạch...

Trong năm tháng ngắn ngủi Trần Lạc mở bốn linh mạch, tất cả đều biến dị. Không biết trong thiên hạ có tình huống này không nhưng trong Trường Tín thành thậm chí là Kim Thủy Vực chưa từng nghe nói qua. Oai Vũ Vô Tướng Quyền được công nhận là linh quyết dễ học khó giỏi, đừng nói là học đồ, ngay cả đám vu sư trong Trường Tín thành không bao nhiêu người có thể tu luyện đến giai đoạn này, bởi vì linh quyết Oai Vũ Vô Tướng Quyền yêu cầu linh hồn rất cao. Trần Lạc chỉ là học đồ nho nhỏ sao có thể...

Giật mình, cực kỳ giật mình.

Khâm phục, vô cùng phục.

Đám lão sư Tiểu La Thiên học viện Lý chấp sự, Vương Khắc lão sư ngơ ngác nhìn. Đám học đồ Đinh Tử Hiên, Diệp Thanh, Cao Phi ngồi kế bên cũng trợn to mắt. Đặc biệt là Diệp Thanh, khuôn mặt xinh đẹp tràn ngập hoảng sợ, nàng không tin, không thể chấp nhận người bị nàng gọi là phế vật lại mạnh đến như vậy.

Đừng nói người Tiểu La Thiên học viện không thể tin hình ảnh này, Đồ Khai Nguyên thân với Trần Lạc cũng ngờ hắn... Lại tu luyện Oai Vũ Vô Tướng Quyền đến giai đoạn đỉnh. Tiểu tử này đúng là... Đúng là biến thái!

- Trần... Trần Lạc...

Trác Vệ Đông run lập cập bò dậy, gã cực kỳ chật vật, mặt vặn vẹo lại, hung tợn gầm gừ xông tới.

Trác Vệ Đông gào thét:

- Ta muốn giết ngươi!

Bốp!

- Giết ta?

Trần Lạc chộp cổ tay Trác Vệ Đông, tức giận trừng gã.

Trần Lạc quát to:

- Không đến lượt ngươi, đi xuống!

Trần Lạc dứt lời vung tay, linh lực bốn mạch vận chuyển chấn động không khí tán loạn, vang một chuỗi tiếng nổ. Trác Vệ Đông như diều đứt dây bị ném xuống đài, may mắn có học đồ Tiểu La Thiên học viện đỡ nhưng gã đã xỉu.

Cao Phi giận dữ nói:

- Trần Lạc, Vệ Đông học đệ của ta ước đấu tỷ võ với ngươi vốn điểm đến liền ngừng, sao ngươi có thể ra tay độc ác như vậy?

- Ta ác?

Trần Lạc đứng trên đài cao, có lẽ vì đánh nhau nên linh khí quanh thân hắn không ổn định, dao động vỗ vạt áo lam bay phần phật. Mái tóc đen vuốt ve gò má đẹp như con gái, đôi mắt đen sâu tựa vực thẳm.

Trần Lạc trầm giọng nói:

- Nếu ta không ác thì bây giờ nằm trên mặt đất là ta, theo ý của ngươi là ta nên đứng yên cho Trác Vệ Đông đánh thì ngươi vừa lòng đúng không?

- Ta không có ý đó, ta chỉ là...

Cao Phi mới há mồm đã bị Trần Lạc hét chói tai đánh gãy, Trần Lạc vốn bình tĩnh bỗng nổi khùng lên.

Trần Lạc chỉ vào Cao Phi, gào thét:


- Vậy ngươi có ý gì? Là các ngươi hạ chiến thư, là các ngươi chọn địa điểm, là các ngươi đặt quy tắc. Các ngươi đánh thua thì nói ta ra tay độc ác, nếu các ngươi thắng có phải là Trần Lạc ta nên bị đánh?

Cao Phi rực cháy lửa giận, sắc mặt âm trầm nghiến răng nhấn mạnh:

- Trần Lạc, ngươi đừng quá cuồng!

- Ta cuồng như vậy rồi sao?

Mặt mày Trần Lạc đầy tức giận, mắt rực lửa ngạo nghễ, đâu chri là cuồng, hắn là ngọa cốt vô song.

Trần Lạc quát to:

- Hẹn tỷ võ nếu là đánh anhu thì tay chân không có mắt, bị thương là khó tránh. Dám đánh cược có gan chịu thua, không thua được thì các ngươi hạ chiến thư cho ta làm gì?

Cao Phi giận run người, siết chặt nắm tay, linh lực bảy mạch tán loạn.

Lúc này một thanh âm khàn trầm thấp vang lên:

- Người trẻ tuổi, ta khuyên ngươi đừng tuổi trẻ bốc đồng.

Là Lý chấp sự cua Tiểu La Thiên học viện lên tiếng, gã đứng thẳng, biểu tình khó xem dường như đang ức chế lửa giận.

- Ha, ta tuổi trẻ bốc đồng?

Trần Lạc liếc Lý chấp sự, xì cười, biểu tình nghiêm túc hét to một tiếng:

- Không bốc đồng sao là trẻ tuổi?

Lý chấp sự tức giận quát:

- Càn rỡ!

Lý chấp sự dứt lời khí thế khổng lồ lan tràn.


Cuồng. Giờ phút này, ai đều nghe ra thiếu niên khinh cuồng, đều thấy Trần Lạc cuồng ngạo.

Trong sân yên tĩnh bỗng có tiếng tặc lưỡi vang lên, là Đồ Khai Nguyên vừa cắn hạt dưa vừa chép miệng.

Đồ Khai Nguyên nói móc:

- Ta nói này Lý chấp sự, người trẻ tuổi hành động khó tránh khỏi nóng nảy táo bạo, ngươi là chấp sự so đo với người ta làm gì? Đồn ra ngoài người ta còn tưởng rằng ngươi lòng dạ hẹp hòi, bụng dạ thâm độc. Được rồi, qua đây cắn hạt dưa nguôi giận đi.

Đồ Khai Nguyên phun vỏ hạt dưa ra, không có vẻ gì là muốn đưa hạt dưa cho Lý chấp sự.

Đồ Khai Nguyên nhìn trọng tài trên đài, nói:

- Nếu mắt gia gia chưa mờ thì lần ước đấu này là Tiểu Kim Câu học viện chúng ta thắng đúng không?

Lão trọng tài Cửu Diệp nghệ quán chìm trong giật mình Trần Lạc đem lại, nhìn chăm chú vào Trần Lạc.

Lão trọng tài Cửu Diệp nghệ quán gật đầu, nói:

- Trần Lạc thắng hợp tình hợp lý, không có bất cứ hiện tượng vi phạm, ta tuyên bố...

- Khoan đã!

Lão trọng tài Cửu Diệp nghệ quán định tuyên bố kết quả thì bị tiếng quát ngắt lời, một người nhảy lên đài cao, là người số một học đồ sơ cấp của Tiểu La Thiên học viện, Cao Phi.

- Trần Lạc, ngươi dám đấu với Cao Phi ta không?

Cao Phi đột nhiên nhảy lên vượt ngoài dự đoán của mọi người. Các lão sư vốn định kêu Cao Phi xuống nhưng bị Lý chấp sự ngăn lại, đám người dưới đài xem náo nhiệt bàn tán xôn xao.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận