Thịnh Hạ Vãn Tình Thiên

“Mày ~”

Bởi vì ánh mắt lạnh lùng và giọng điệu tàn nhẫn của Kiều Tân Phàm, mặt LaiPhượng Nghi trắng bệch, bà mím môi không nói gì được, vẻ mặt đã trở nênbối rối, cúi thấp đầu.

“Hỗn láo, Tiểu Tuyết là em gái mày, mày như vậy khiến nó xấu hổ. Còn không xin lỗi dì đi.”

Kiều Qúy Vân chưa từng nổi nóng với con mình bao giờ, khi thấy Lai PhượngNghi lúng túng như thế, rốt cuộc ông không nhịn được mà gầm lên, trongmắt ông hiện rõ sự trách cứ dữ dội. Nhưng Kiều Tân Phàm chỉ cười lạnhmột tiếng:

“Xin lỗi? Ông muốn tôi đi xin lỗi người đàn bà vì mang thai con của ông mà suýt chút nữa làm hại mẹ tôi khó sinh sao?”

Vãn Tình thậm chí có thể nghe thấy tiếng Kiều Tân Phàm nghiến răng, anh đãkhông còn giữ được sự bình tĩnh, ung dung nữa. Cô hoàn tòn có thể cảmthấy được tâm trạng anh dao động, chỉ e rằng giờ phút này mọi sự chú ýcủa anh đều hướng về Lai Phượng Nghi, anh căn bản không hề bận tâm đếncảm nhận của cô.

Nhất thời sắc mặt Kiều Qúy Vân cũng biến đổitrước lời chất vấn tức giận của Kiều Tân Phàm, vẻ mặt ông cứng ngắc, vôlực trừng mắt liếc anh.

“Mặc kệ như thế nào thì cha con cũng đãbiết Lai Tuyết, con bé chính là em gái của con, là con gái của nhà họKiều chúng ta, sao có thể chối bỏ. Tâm Phàm con một vừa hai phải thôi,đừng làm cho mọi ngườ ở đây đều bối rối, nhất là cô Hạ.”


Bà Kiềunói ngay đúng trọng tâm khiến Kiều Tân Phảm ngẩn ra, nhưng anh cũngkhông nhìn Vãn Tình, còn cô lạnh lùng nhìn anh chăm chú, không nhìn thấy vẻ mặt của cha mẹ đã sớm cứng đờ.

Kiều Tân Phàm đả kích cô, lại thêm cả Mạc Lăng Thiên, điều này khiến cho cô lúc này lòng như thiêu đốt, phẫn nộ đến đau đớn.

Còn Lai Tuyết ngoài bất bình thay cho mẹ mình thì cũng bất mãn với cả VãnTình. Lai Tuyết như vậy, còn Mạc Lăng Thiên thì sao, ánh mắt lạnh lùngcủa anh ta dường như đang xem cô như một kẻ điên đi.

Hành vi lầnnày của Kiều Tân Phàm không phải là cứu cô khỏi dầu sôi lửa bỏng, màchính là đẩy cô vào tình thế không còn gì cứu vãn.

Nhưng lời anh nói vì cô lúc này lại khiến cô càng cứng đờ:

“Tôi thật lòng muốn cưới Hạ Vãn Tình, không có liên quan đến các người.”

Từng câu từng chữ Kiều Tân Phàm nói đều hết sức nghiêm túc. Nói xong, anhlền kéo Vãn Tình ra ngoài, cô cũng không chần chừ mà bước nhanh theobước chân giận dữ của anh.

“Tiểu Tình, đứng lại.”

Chỉ cầnnghe giọng mẹ cô thôi cũng đủ biết là bà đang tức giận dữ dội. Qủa thậtlà buồn cười, nhà họ Kiều náo loạn để lộ thân phận đáng xấu hổ như thế,đừng nói họ không cho phép hôn sự này của cô, mà nhà họ Hạ cũng khôngcho phép mối quan hệ hoang đường này.

“Tân Phàm, con đã có đối tượng xem mặt rồi, hơn nữa cũng đã gặp cha mẹ cô ấy, sao con lại có thể vô trách nhiệm như thế?”

Giọng bà Kiều không nặng không nhẹ, khiến cho lòng Vãn Tình nhất thời lại cảm giác như bị người ta hung hăng cứa vào hai nhát.

Đúng vậy, ngoài phẫn nộ, buồn bực, xấu hổ và bối rối thì còn có một cảm giác tổn thương.

Đó chính là vết thương đáng buồn cười, nhục nhã nhất là Kiều Tân Phàm gây ra cho cô.

Cuối cùng, bàn tay Kiều Tân Phàm thả lỏng một chút, Vãn Tình không màng đếnđau đớn, cô hung hăng giật tay ra, xoay người mạnh mẽ tặng cho anh mộtcái tát trên khuôn mặt tuấn tú kia. Cô tát đến mức lòng bàn tay cũng đau rát, nhưng vẫn không thể giảm bớt buồn bực và thống hận trong lòng cô.


“Kiều Tân Phàm, anh xem Hạ Vãn Tình tôi là cái gì?”

Mắt cô long lanh nước, đều là do anh gây ra, mất đi sự dịu dàng hứa hẹn màcô tin tưởng, mất đi niềm tin của cô rằng anh có thể quang minh chínhđại bắt đầu lại từ đầu cùng cô. Cuối cùng lại buồn cười như thế, anh đem hết tự tôn của cô phơi bày ra trước mặt những người này. Rốt cuộc trong lòng anh đang nghĩ gì?

Nét mặt Kiều Tân Phàm vốn lạnh lùng, hờhững đã sớm trở nên nhu hòa hơn, ánh mắt nghiêm túc thống hận dành choLai Phượng Nghi vừa rồi cũng biến thành dịu dàng, áy náy. Anh gần nhưyên lặng chịu đựng cảm xúc của Vãn Tình, trên mặt anh viết hai chữ xinlỗi.

Ánh mắt này giống như khi cô gặp anh ở trung tâm thương mạitối hôm qua, dịu dàng đến mức có thể tước hết mọi sự kiên cường và đềphòng của bát kì cô gái nào, nhưng lại đủ để khiến Vãn Tình tức giận.

“Kiều Tân Phàm, anh cho rằng chỉ cần anh dịu dàng với tôi một chút thì sẽ có tư cách tàn nhẫn với tôi trăm lần hay sao?”

Mắt cô lấp lánh nước, sự thống hận này chỉ có chính cô hiểu được, loại tình cảm này quá phức tạp, thậm chí còn hơn cả sự nhục nhã và lạnh nhạt màMạc Lăng Thiên đối với cô.

Kiều Tân Phàm vừa xuất hiện trong đời cô thì liền lừa gạt, hủy diệt mọi hy vọng của cô, khiến cho cô không còn đường lui.

“Đừng tỏ ra dịu dàng như thế. Đừng đeo chiếc mặt nạ đó mà nhìn tôi nữa. Tôikhông cần vẻ ngoài cao quý, nhưng nội tâm ích kỷ của anh nữa. Anh trảthù ai, hay từng bị ai tổn thương không liên quan đến tôi. Anh không nên lôi tôi nào trò chơi này của anh để rồi xem tôi như con ngốc để mà đùagiỡn.”

Lần đầu tiên gặp nhau sau đau khổ, tự tin tưởng của anh,sự giúp đỡ của anh, những lời an ủi của anh, tất cả đều là đồ bỏ đi,khiến Vãn Tình dở khóc dở cười.


Tưởng rằng hôn sự của họ chỉ làvì ích lợi, mặc dù không có cảm tình, nhưng cũng không làm cho nhau quámức khó xử. Mặc dù cha mẹ phản đối, ngay cả một khắc tưởng chừng như đãhết kia cũng không đánh đổ được trăm phương ngàn kế anh bày ra để đếngần cô, cuối cùng lấy được sự tin tưởng và dũng khí của cô, nhưng rồi cô lại đổi lấy tổn thương và nhục nhã như thế này.

Cô thật sự đã bị dáng vẻ ung dung, tao nhã của người đàn ông này đùa giỡn, anh ta cũngđối xử với cô gái khác như thế, thậm chí đã đến gặp cha mẹ hai bên luônrồi mà lại còn có thể dõng dạc nói thật lòng muốn cưới cô như thế.

Cô dựa vào cái gì để mà tin tưởng đây?

Một người đàn ông hoàn mỹ, gia thế phi phàm, tướng mạo xuất chúng như vậyvì sao lại có thể thật lòng cưới một người phụ nữ từng ly hôn như côchứ?

Nếu không phải là dối trá thì còn có thể là gì?

“Rốt cuộc tôi cũng hiểu được ‘ngụy quân tử’ là như thế nào. Kiều Tân Phàm, anh đúng là tài giỏi không ai sánh bằng.”

Khi Vãn Tình nói lời này, cô hận không thể dùng hết sự ác độc để nguyềnrủa, trào phúng, thống hận. Thậm chí tính cả phần của Lai Tuyết kia,đúng vậy, bởi vì anh mà khiến cô không còn chút tự tôn nào trước mặttình địch. Vì anh mới làm cho một lần nữa trở nên khó xử trước Mạc LăngThiên.

Vãn Tình nói xong, trong mắt cô, tận đáy lòng cô đều rất lạnh lùng, khiến cho Kiều Tân Phàm trở nên bất đắc dĩ và lo lắng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận