Thời Đại Sau Tình Yêu

Hà Đinh Đang rất mừng vì mình được xếp ngồi trong góc, chỗ này là nơi tuyệt nhất để cô ngắm nghía boss đại nhân của mình, bất kể có si mê đến mấy, bất kể có chảy nước miếng hay không, cũng sẽ chẳng có ai chú ý đến một thư kí nhỏ nhoi trong cái thế tục này như cô. Boss đại nhân của cô vẫn như trước, dùng cặp mắt lạnh lùng nhìn cấp dưới của mình đang nói liến thoắng. Cô cũng vẫn như trước, nhìn boss của mình nhìn cấp dưới nói năng liến thoắng với cặp mắt lạnh lùng.

Hà Đinh Đang thật ra vốn không phải tên Hà Đinh Đang, cô tên Hà Đinh Đan, gom họ bố họ mẹ lại rồi thêm một chữ ‘Đan’ vào, có ai biết lại trở thành như vầy. Từ nhỏ đến lớn mọi người đều gọi cô là ‘Đinh Đang, Đinh Đang’, sau cũng cả cô cũng lẫn lộn luôn, lúc kí tên cô cũng thường kí đại danh Đinh Đang của mình. Lần đầu gặp mặt của cô và boss đại nhân thật cũng có chút như phân đoạn của tiểu thuyết ngôn tình, hai năm trước, cô cầm CV bắt đầu bước vào cuộc sống chạy đi xin việc khắp nơi của mình. Hôm đó, cô đến T.R để xin chân thư kí, ai ngờ đám con gái đang xếp hàng ai cũng xinh đẹp như hoa, khí chất hạng nhất, cô lập tức đánh trống lui quân, ôm CV lủi thủi quay lại thang máy.

Vào thang máy, cô cứ ngây người đăm đăm nhìn mãi đôi giày da bóng loáng, ống quần thẳng phau của người đứng cạnh mình, mãi cho đến khi bên cạnh có một giọng nam hỏi cô rằng, “Giày của tôi đẹp như thế sao?” Cô lập tức ngẩng phắt đầu lên, và thế, cô nhìn thấy một gương mặt vô cùng hoàn mỹ. Đúng thế, lúc đó, cô chĩ nghĩ đến cụm từ này, là cụm “vô cùng hoàn mỹ” mà ông Lucas đã đánh giá nghi thức khai màn của thế vận hội ở Bắc Kinh. Khi lần đầu tiên cô nhìn thấy anh, trong đầu liền nghĩ đến bốn chữ “vô cùng hoàn mỹ” mà mấy ngày trước Lucas đã nói, vô cùng hoàn mỹ, một màn hưởng thụ qua cái nhìn tuyệt đến không thể dùng bút mực nào để hình dung nổi.

Cô không ngốc, nhưng hình như hôm đó ở trong thang máy cô đã ngây ra mất mấy phút. Đầu tiên là cứ nhìn đăm đắm gương mặt của người ta, nhìn đến nổi CV của mình rơi xuống lúc nào cũng không biết. Người con trai vô cùng hoàn mỹ đó đã nhặt CV lên đưa cho cô mà cô cũng không hề hay biết. Mãi đến khi anh nói: “Giờ thì mặt của tôi đã đánh bại giày của tôi rồi?”

Cô nhận lấy CV anh đưa, khẽ cười ngượng ngùng.

Anh nhìn nụ cười của cô, chợt hơi ngây người. Anh vươn tay ra, tay dừng lại giữa khoảng không, sau cùng, anh dừng lại, trên mặt mang một vẻ buồn bã nhàn nhạt.

“Cô tên Đinh Đang?” Giọng của anh cũng mê người hệt như chính anh.

Hà Đinh Đang thụ động gật đầu.

Hôm đó, anh cầm CV của cô đi, mấy hôm sau, cô nhận được công việc này hệt như một kì tích. Đúng vậy, gọi nó là kì tích bởi vì cô đã nhận được công việc này trong tình huống một chọi ba trăm cơ. Hai năm nay, cô vẫn không rũ bỏ được những hiềm nghi về ô dù nâng đỡ của mọi người.

Hai năm trước, khi cô phát hiện người con trai vô cùng hoàn mỹ đó thế ra lại là cấp trên trực quyền của mình, cô mới hiểu vì sao những cô gái đến ứng tuyển kia ai ai cũng trẻ trung xinh đẹp, yêu kiều thướt tha, toàn mẫu người lý tưởng của đàn ông chưa vợ, lúc đó, boss của cô đã là một người đàn ông thành đạt chưa vợ có chút danh tiếng ở Bắc Kinh này.

Thực ra, hai năm trước, Hà Đinh Đang cũng đã từng mơ tưởng, cô nghĩ có phải mình trong thoáng chốc đã được nữ thần may mắn phù hộ và được mũi tên của thần ái tình chiếu cố không, cô mơ rằng mình và anh có phải cũng sẽ có một cuộc tình viết ra từ thang máy hay không.


Hai năm sau, anh từ một người đàn ông thành đạt có chút danh tiếng trở thành một người đàn ông thành đạt vô cùng nổi tiếng, chút thương thầm đó của cô cũng đã bị cô đạp xuống tận mười tám tầng địa ngục. Trong hai năm nay, anh đối đãi với cô cũng giống hệt như với những cấp dưới khác, khách sáo xa cách, ngoại trừ... ngoại trừ thỉnh thoảng sẽ nhìn cô với vẻ mặt buồn bã ra, tất cả đều rất đỗi bình thường.

Bởi vì buổi tối phải dự tiệc, nên hôm nay anh mặc đồ chỉn chu, bộ vest vừa người màu đen khiến các cô gái trong công ty không khỏi ước ao, cứ bàn mãi không biết mệt về thân hình với tỉ lệ vàng ấy. Đương nhiên, đây là đề tài mà họ hứng thú nhất trong giờ ăn trưa, thật ra, bản thân cô cũng rất thích.

Anh ấy nhích người rồi, anh ấy lại cau mày theo thói quen rồi. Chết tiệt, rốt cuộc là điện thoại của ai đang reo vậy?

Đầu sỏ mang tội là trợ lý Dương, người thân cận bên cạnh ông  chủ. Anh ta phát hoảng cầm điện thoại lên nhìn, đi đến trước mặt ông chủ, đưa điện thoại cho anh, anh chậm chạp đón lấy.

Tất cả mọi người đều im thin thít.

“Anh nói lại lần nữa.” Anh đứng bật dậy, tay cầm điện thoại có hơi run.

Đúng vậy, có hơi run, cả giọng cùng thế. Hà Đinh Đang không biết có phải chỉ là ảo giác của riêng cô không. Anh là Mông Qua cơ mà, là Mông Qua mà báo chí đã từng hình dung là người mà dù thiên binh có ập đến cũng không hề chớp mắt cơ mà.

“Thành Chí Cao... ao...” Giọng của ông chủ bỗng chốc lên cao, thậm chí nói năng cũng bắt đầu loạn xạ: “Thành Chí Cao, anh nghe đây cho tôi, anh nhất định phải theo cậu ấy, nhất định đừng để mất dấu cho tôi, bất kể có dùng cách gì, nhất định phải, nhất định phải theo sát cho tôi.”

Gác máy xong, anh ngây người ra cả một hồi.

Sau đó, anh rời khỏi phòng họp bằng một tư thế rất dị thường, không, nói chính xác hơn một chút là thê thảm, bởi vì anh đã bị vấp té bởi một chiếc ghế trong phòng họp.

Anh cứ như thế bỏ lại cả phòng họp mà ai nấy cũng đều đang khó hiểu nhìn nhau, lúc anh đi thậm chí cũng không nói cho họ biết là họ nên ở hay nên đi.


Hà Đinh Đang buồn bực cực độ, boss của cô không hề xuất hiện ở hội trường bữa tiệc, rất nhiều người đều lại hỏi cô rằng ông chủ của cô có nói là đi đâu không, bao gồm cả, Tô Hồng Liên.

Nhắc đến Tô Hồng Liên, Hà Đinh Đang lại thấy nóng trong người, tại sao lại có một người phụ nữ đẹp đến như thế?! Đẹp cũng thôi đi, thế mà cả dáng người cũng đẹp, có dáng người đẹp cũng thôi vậy, thế mà nhất cử nhất động đều lộ vẻ phong tình vô hạn, đúng là cực phẩm mà, đây là ấn tượng đầu tiên của cô với Tô Hồng Liên. Cô cứ nghĩ gương mặt này của cô nàng cùng lắm chỉ là một bình hoa trong giới giải trí thôi, thế... thế nhưng diễn xuất của người ta lại tuyệt đối thuộc hàng nhất đẳng, cho nên, có nổi tiếng đến mấy cũng chẳng lạ gì. Điều khiến Hà Đinh Đang thấy điên hơn là cô nàng và cấp trên của mình cứ mờ mờ ám ám gây nên scandal suốt nhiều năm nay, lại có mấy đám chó săn luồn lách mọi ngõ tiết lộ, thực ra lúc hai người họ mới mười mấy tuổi thì đã là người yêu của nhau rồi.

Đối với quan hệ giữa Tô Hồng Liên và ông chủ, Hà Đinh Đang cũng âm thầm suy đoán rất nhiều. Bọn họ dường như là một đôi, cũng lại dường như không phải. Cả hai lần cô bắt điện thoại mà Tô Hồng Liên gọi đến phòng thư kí, toàn là vào những khoảng thời gian rất dễ gây hiểu lầm, cứ gọi vào lúc ông chủ tăng ca. Có một độ cô nghi ngờ rằng Tô Hồng Liên và ông chủ mình ở chung, nhưng nhìn thái độ của ông chủ lại dường như không phải, lúc ông chủ nghe điện thoại của cô nàng, từ đầu đến cuối vẫn là giọng điệu xa cách, khách sáo. Chỉ là, ông chủ từng đặt tặng hoa cho Tô Hồng Liên hai lần, vào đúng sinh nhật của cô nàng.

Ở ban công, Hà Đinh Đang nhìn thấy Tô Hồng Liên gọi điện thoại, cô đang đoán có phải là cô nàng gọi điện cho ông chủ hay không.

Tối nay, Hà Đinh Đang đã lén luồn vào bữa tiệc, một là tò mò xem thử boss có vắng mặt trong bữa tiệc không, hai là đến đây ngắm cho đã mắt. Tối nay là bữa tiệc kỉ niệm của T.R, vai chủ đứng đầu chỉ một bước chân cũng có thể khiến cả giới giải trí chấn động, cho nên, đến nơi này khỏi cần sợ không có đại minh tinh.

Cả bữa tiệc đến lúc kết thúc, bất kể mấy quý bà, hay là mấy ngôi sao nữ tỏa sáng đấy có mong ngóng trông chờ đến cỡ nào, người đứng đầu T.R đó cũng chẳng hề xuất hiện. Cả bữa tiệc chỉ có nhị đương gia Kim Tae Woo chống đỡ, dùng  mớ tiếng Trung kém cỏi liên tục xin lỗi với khách. Đến khi bữa tiệc kết thúc, Hà Đinh Đang nhìn thấy anh ta ngồi soài ra chỗ khách mời mà phun cho một tràng tiếng Hàn, qua biểu cảm của anh ta, có thể nhận ra đó là những lời rủa xả.

“Đinh Đơn*.” Kim Tae Woo gọi Hà Đinh Đang đang từng chút một nhích ra khỏi cửa đại sảnh lại.

Tên thương gia Hàn Quốc chết tiệt, mua bán riết tẩu hỏa nhập ma luôn rồi, thế nào mà cứ luôn gọi Đinh Đang thành Đinh Đơn vậy chứ, muốn đặt hàng đến điên luôn rồi à?!

“Nói cho tôi biết về tình hình lúc ở phòng họp.”

Vì thế, Hà Đinh Đang kể lại tường tận sự việc cho anh ta, đương nhiên, cô đã giấu nhẹm chuyện ông chủ bị té, cô không cho phép bất cứ ai phá hoại hình tượng của ông chủ đâu.


Kim Tae Woo nghe xong bèn có chút tò mò, rốt cuộc là chuyện gì lại khiến cho Mông Qua cuống lên như thế?

Lần đầu anh ta gặp Mông Qua là vào bốn năm trước, lúc đó là ở Hàn Quốc.

Người đàn ông Trung Quốc đẹp trai ấy đã nói thẳng ngay vào vấn đề rằng, “Tôi biết anh, tôi cũng tin tưởng anh, tôi hy vọng có thể hợp tác với anh, chúng ta hãy cùng nhau tạo nên một sân khấu thật lớn, để thật nhiều người lên đó mà thực hiện ước mơ của mình.”

Kim Tae Woo không thể không thừa nhận sức lay động của ngôn ngữ, niềm tin lóe lên trong mắt người thanh niên đó khiến anh ta động lòng. Vì thế, anh ta bỏ lại công việc lương cao, ngàn dặm xa xôi theo anh đến đất nước này.

Trong thế giới giải trí muôn sắc muôn màu này, Mông Qua trong mắt anh chàng hệt như một giáo đồ trong sạch vậy. Anh không hẹn hò với con gái, không chơi trò tình cảm nam nữ, cũng không lui đến chốn phong lưu, trừ những lúc vì công việc mà uống chút rượu ra thì gần như chẳng hề đụng đến rượu và thuốc. Có một khoảng thời gian anh ta nghi ngờ anh là một “đồng chí**”, nhưng về sau, anh ta đã hiểu, Mông Qua đã có người trong lòng. Có một ngày nọ, anh uống say, rồi cứ thế ôm lấy anh ta mà nói, “Cậu về đi, có được không? Biểu cảm lúc đó hệt như đứa trẻ đang mong ngóng thứ mà mình yêu quý nhất vậy. Hôm đó, từ đầu đến cuối anh cứ lặp đi lặp lại cậu nói đó. Rồi về sau, anh ta đã phát hiện bí mật trong chiếc ví da của anh.

Có phải cô ấy đã về rồi không? Người con gái mà cậu ấy cứ luôn giấu trong chiếc ví đó? Cho nên Mông Qua mới trở nên không giống Mông Qua như thế? 

Kim Tae Woo có hơi không kiềm lòng được mà muốn gặp thử người con gái đã khiến Mông Qua nhung nhớ vô vàn ấy.

Hà Đinh Đang đã đến tận bốn ngày chưa nhìn thấy boss của mình rồi, boss của cô là kẻ cuồng công việc, chỉ cần là những ngày ở trong nước, gần như công việc mỗi ngày đều xếp đầy kín. Trừ công việc ra, mỗi năm ông chủ sẽ dành rất nhiều thời gian để đến hai nước Mỹ và Nhật. Đi một chuyến là đến hơn mười ngày, lúc về sắc mặt thường không tốt.

Ba giờ hơn, Hà Đinh Đang nhận được một cuộc điện thoại gọi đến phòng thư kí.

Cầm túi xách lên, mang theo thuốc cảm và tâm trạng vui đến khấp khởi, Hà Đinh Đang ấn chuông cửa nhà ông chủ như hoa như ngọc của mình. Giờ là cô đang tuân theo mệnh lệnh của nhị đương gia đến đưa thuốc cảm cho anh, đương nhiên, cô nhất định sẽ tiện tay chăm sóc anh luôn.

Kết quả, một chậu nước lạnh liền tạt lên người.

Người mở cửa cho cô lại là Tô Hồng Liên. Ơ... ơ, có phải họ thật sự ở chung không?


Hơn nữa... hơn nữa, sau khi cô đi vào thì phát hiện có mùi cháo trong bếp. 

Hà Đinh Đang nhanh nhẹn đánh giá xung quanh, cách bài trí của cả ngôi nhà đều đơn giản và sạch sẽ, trong phòng khách cũng chẳng đặt những tờ tạp chí mà đám con gái thích xem, còn nữa, vừa nãy trong tủ giày cũng không có giày nữ, đợi lát nữa cô sẽ lén qua phòng tắm xem thử.

Nói thật lòng, cô rất không thích Tô Hồng Liên, thông thường thì những người phụ nữ quá hoàn hảo sẽ không gây thiện cảm cho người ta.

“Cô về đi, nơi này có tôi là được rồi.” Tô Hồng Liên nhìn từ trên xuống ra mệnh lệnh cho cô.

“Không cần đâu, Hồng Liên, cô về đi.” Cửa phòng bên trái được đẩy mở, Mông Qua bước ra: “Tôi và Đinh Đang còn có công việc cần bàn.

Nữ hoàng lộ vẻ buồn bã: “Biết rồi, Mông Qua, vậy anh chú ý một chút. Thuốc phải uống đúng giờ đấy.

Lúc đi, nữ hoàng còn dùng ánh mắt ai oán mà khẽ liếc nhìn cô, ánh mắt phức tạp. Không lâu sau, khi Hà Đinh Đang nhìn thấy người con gái tên Hạ Nhật ấy, cô cuối cùng cũng đã hiểu vì sao Tô Hồng Liên lại nhìn mình bằng ánh mắt phức tạp như thế, cũng hiểu vì sao mình lại là số một trong cuộc đấu một chọi ba trăm đó.

Người con gái tên Hạ Nhật ấy, lúc cười lên sẽ có nếp nhăn nhỏ trên mũi giống cô.

Lại ít lâu sau đó, cô còn hiểu vì sao ông chủ của mình vào lúc này mặt mày lại tái nhợt như thế.

Mợ nó, tình yêu thật sự sẽ khiến người ta bị nội thương.

*Đặt hàng 

** Ý bảo Mông Qua là dân đồng tính


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui