Thứ Nữ Tướng Phủ

Trong một căn phòng đơn sơ, một thiếu nữ dáng người gầy yếu ngốc lăng nằm ở trên giường ngẩn người, đôi mắt đen như diệu thạch xuyên thấu qua trướng màn nhìn căn phòng. Phòng tuy rằng đơn sơ, lại như trước thấy một ý nhị cổ kính.

Thật lâu sau, thiếu nữ trên giường mới thở dài một hơi, nhìn căn phòng bằng ánh mắt phức tạp.

Thật không ngờ đã ôm quyết tâm phải chết cùng đồng quy vu tận với người nam nhân kia, nhưng mà ông trời cũng chẳng thu nàng, lại làm cho nàng trọng sinh ở cổ đại.

Đúng vậy, người thiếu nữ này chính là Vũ Mộng Điệp!

Khi nàng vừa mới mở mắt ra thì phát hiện chính mình đã muốn nằm ở trên giường nơi này, trong đầu cũng xuất hiện nhiều luồng trí nhớ vốn không thuộc về nàng, vì vậy nàng cứ ngây ngốc nằm cả một ngày trên giường, thẳng đến giờ phút này nàng mới chấp nhận được sự thật, nàng đã xuyên không, còn là tá thi hoàn hồn nữa chứ.

Đây là một triều đại không có trong lịch sử, nơi nàng đang ở là Long Đằng quốc. Thân phận của nàng là nhj tiểu thư của tả thừa tướng phủ, Vũ Mộng Điệp.

Này Vũ Mộng Điệp địa vị trong tướng phủ còn không bằng cả thị nữ, thân là thứ nữ địa vị cũng chỉ cao hơn nha hoàn một chút, điểm mấu chốt là, này Vũ Mộng Điệp dĩ nhiên là cái ‘cực phú nổi danh’ ngu ngốc tiểu thư.


Bởi vì đầu óc thường xuyên không tốt, nên thường xuyên bị đích nữ tỷ tỷ, thứ nữ muội muội, đại phu nhân, nhị di nương các nàng khi dễ. Đến ngay cả nha hoàn bà tử cũng sấn áp lấn lướt. Ngày thường khấu trừ hết chi phí ăn mặc của nàng, hại nàng ăn mặc ngay cả cao đẳng nha hoàn cũng không bằng. Những người đó khi cao hứng thì đánh nàng hai bàn tay, mất hứng thì đá nàng hai bàn chân, mà này Vũ Mộng Điệp cũng thực sự ngu ngốc hoàn toàn, người khác đánh mắng nàng nàng còn cười hớ hớ. Mỗi ngày đem cái mặt vẽ như hát hí khúc chạy loạn trong phủ, cũng không biết làm sợ hãi bao nhiêu người. Trong một lần nàng đem tả tướng gia dọa cho một trận hồn bay phách lạc, liền cứ thế mà bị cấm túc.

Bởi vì sinh ra một cái nữ nhi ngốc nghếch như vậy nên cũng bị liên lụy đến mẫu thân của nàng là tam di nương, liền nghĩ đến bà ấy cũng sẽ không tốt hơn mình bao nhiêu. Trong tí nhớ, cái kia mẫu thân cùng mẹ của Mộng Điệp ở kiếp trước rất giống nhau, dồng dạng xinh đẹp ôn nhu, cũng đồng dạng yếu đuối.

Nghĩ đến cái kia nữ nhân, trong lòng Mộng Điệp hiện lên một tia vướng bận, bởi vì cái kia nữ nhân cùng mẹ của Mộng Điệp thực sự quá giống. Nhiều năm không được hưởng thụ tình thương của mẹ, khiến nàng phi thường muốn gặp người nữ nhân kia, xem nàng thật sự có ngại hay không nữ nhi của nàng là một người ngu ngốc.

Tâm động không bằng hành động, Mộng Điệp lập tức từ trên giường đi xuống, chạy đến nhìn cái gương dựng trước bàn trang điểm, suýt nữa ngay cả nàng cũng bị cái ‘mặt quỷ’ kia dọa cho sợ hãi.

Trong gương, một khuôn mặt không biết được trát bao nhiêu tầng phấn, trắng bệch giống như quỷ, hai má hồng hồng tỏa sáng, môi cũng tô thành một cái bồn máu mồm to. Búi tóc cũng trở nên lộn xộn, xõa lung tung ở trên đầu, mười móng tay cũng nhuộm thành một màu đỏ như măus khiến người ta nhìn mà sợ hãi, Mộng Điệp rốt cục cũng biết vì sao tả tướng gia lại cấm chừng nàng. Như thế ‘ác quỷ’ ra bên ngoài chạy một vòng cũng dọa chết khiếp một đống người luôn, nếu đem bức hình của nàng treo bên ngoài cửa thì tuyệt đối có thể trừ tà trị quỷ.

“ Liên Nhi” Mộng Điệp hướng ngoài cửa hét lớn.


Liên Nhi là tỳ nữ thân cận bên người Vũ Mộng Điệp, là một thiếu nữ trí tuệ thông minh, nàng cũng chưa bao giờ ghét bỏ Mộng Điệp ngu ngốc, như trước vẫn thực tận tâm chiếu cố nàng, liền ngay cả đi theo bên người nàng chị khổ cũng chưa bao giờ có một câu oán hận.

Trong trí nhớ của Vũ Mộng Điệp, còn có cái tiểu nha hoàn Linh Nhi cùng cố ma ma vẫn là giống như Liên Nhi khong oán không hối hận bồi ở bên cạnh nàng. Linh Nhi bộ dạng xinh đẹp đáng yêu, trời sinh tính tình hoạt bát, ngày thường luôn vui vui vẻ vẻ. Mà cố ma ma lại chính là vú nuôi của vũ Mộng Điệp, nguyên bản có một người nữ nhi chưa đầy một năm đã bị chết non, trượng phu cũng đã sớm qua đời, tận đây bà liền một lòng một dạ chăm sóc Mộng Điệp trên người, đối đãi với nàng giống như nữ nhi thân sinh.

Nhân việc Vũ Mộng Điệp chạy loạn làm sợ hãi tả tướng phụ thân, Linh Nhi cùng cố ma ma bị giận chó đánh mèo, nay đang bị phạt làm việc trong phòng giặt quần áo, nếu không phải đáng thương nàng một cái ngu ngốc nữ nhi cần người chăm sóc, thì chỉ sợ Liên Nhi cũng cùng phải đi chịu khổ.

“ Tiểu thư có việc gì sao?” Liên Nhi mở cửa tiến vào, một đôi mắt to ngập nước kì quoái nhìn chằm chằm Mộng Điệp.

“ Giúp ta bưng một chậu nước đến.”

“ Vâng, tiểu thư.” Liên Nhi lĩnh mệnh vừa định chạy ra ngoài, lại vừa như nghĩ tới cái gì, ngạc nhiên nhìn Mộng Điệp lắp bắp nói: “ Tiểu, tiểu thư, người không, không…”


“ Là, ta không ngu ngốc.” Mộng Điệp buồn cười nhìn Liên nhi nói, nàng tin tưởng Liên Nhi sẽ không bán đứng nàng, bởi vì trước kia Vũ Mộng Điệp tuy rằng ngu ngốc nhưng trí nhớ lai phi thường đầy đủ, Liên Nhi đối tốt với nàng toàn bộ nàng đều nhớ rõ.

“ Thật, thật sao?” Liên Nhi không dám tin há to miệng, coi như rất khó tiêu hóa tin tức này.

“ Đương nhiên, nhanh đi giúp ta lấy chậu nước đến.”

“ Vâng, tiểu thư người chờ.” Nói xong Liên Nhi nhanh như chớp chạy bay ra ngoài, khôn mặt đáng yêu tràn đầy vẻ hưng phấn.

Tiểu thư không ngu ngốc, về sau sẽ không phải chịu đựng những người đó khi dễ, nếu tam di nương biết được nhất định cũng thực vui vẻ đi? Còn có Linh Nhi cùng cố ma ma, nhất định đều đã thực vui vẻ! Đúng rôi, nhất định phải làm cho tiểu thư nghĩ biện pháp sớm ngày đem các nàng trở về, trong khoảng thời gian này chắc hẳn các ngàng đã phải chịu rất nhiều khổ cực. Những người đó ngày thường xuyên tìm tiểu thư gây phiền toái, nay các nàng bị phạt đến phòng giạt quần áo, những người ghen ghét tiểu thư nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội khi dễ người bên cạnh nàng!

Càng nghĩ Liên Nhi càng lo lắng, thật muốn kêu tiểu thư nhanh lập tức đem các nàng cấp trở về, nhưng là nàng cũng không muốn gây them phiền toái cho tiểu thư, hơn nữa nàng tin tưởng tiểu thư nhất định sẽ không quên Linh Nhi cùng cố ma ma! Nghĩ như vậy Liên Nhi mới tạm thời yên lòng, chạy nhanh đi múc nước.

Một lát sau, Liên Nhi múc một chậu nước đến, Mộng Điệp lập tức tiến lên tẩy trừ chính mình khuôn mặt, khuôn mặt này chính nàng nhiều lần xem cũng cảm thấy khủng bố.


“ Liên Nhi, ngươi giúp ta xem rửa đã sạch chưa.” Mộng Điệp ngẩng đầu nhìn Liên Nhi hỏi, đã thấy nàng đang còn ngây ngốc nhìn mình, trong ánh mắt tràn đầy vẻ kinh diễm.

Hồi lâu, Liên Nhi mới lắp bắp: “ Tiểu, tiểu thư, người đẹp quá.”

Liên Nhi một đôi mắt to cũng biến thành sao, không nháy mắt nhìn chằm chằm vào Mộng Điệp. Trước kia tiểu thư toàn đem mặt mình vẽ thành lòe loẹt, đã nhiều năm qua đi, mọi người tong phủ đều đã quên tiểu thư nguyên bản dung mạo. Chưa từng nghĩ đến, tiểu thư lại đẹp như vậy, so với đại tiểu thư cùng tam tiểu thư càng đẹp hơn rất nhiều.

Mộng Điệp nghe vậy nao nao, chẳng lẽ này Vũ Mộng Điệp là một đại mỹ nữ bất thành? Trong trí nhớ cũng chỉ có vài điểm mông lung ấn tượng, Vì vậy Vũ Mộng Điệp chưa bao giờ chiếu gương, mỗi ngày thích vẽ chỗ nào thì vẽ chỗ đó, có đoi khi có thể đem phấn hồng tô má vẽ lên trên trán.

Trở lại trước gương, Mộng Điệp tinh tế nhìn thiên hạ trong gương, vừa thấy kinh ngạc đến ngay cả cái miệng nhỏ cũng mở to ra. Khuôn mặt thiếu nữ trong gương thế nhưng cùng gương mặt ở hiện đại của nàng giống nhau như đúc.

Tên, dung mạo đều giống nhau, chẳng lẽ thật sự chính là trùng hợp sao?

[/size]


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận