Thủ Phụ Sủng Thê


Cánh cửa hình vuông của Trấn Quốc Công phủ rộng lớn, nguy nga, trên đó sơn màu đỏ mới, những chiếc đinh cửa tròn trịa đó cũng tỏa ra vầng sáng nhàn nhạt dưới ánh mặt trời chiếu rọi vào buổi chiều.

Có ông lão ngoài năm mươi tuổi đứng trước cổng, như đang lo lắng chờ đợi ai đó.

Thẩm Nguyên nhận ra thân phận của ông lão này, ông là Hồ quản sự của Quốc công phủ, từng phụng dưỡng gia chủ đời thứ ba của Lục gia, là hạ nhân có thâm niên nhất trong phủ.

Hồ quản sự nhận ra thân phận của nàng, lần trước nàng và hai muội muội tham gia Thiều Viên yến, cũng đã gặp mặt hắn.

Sau khi Thẩm Nguyên đỡ Lục Liêu Tễ xuống xe ngựa, cậu bé liền trực tiếp chạy về phía Hồ quản sự hòa ái, dễ gần.

Thẩm Nguyên đã thành công đưa tiểu chất của Lục Chi Quân về phủ, vậy lẽ ra lúc này, nàng nên trở về phủ.

Nhưng Thẩm Nguyên không nhìn thấy bóng dáng của Lục Chi Quân ở ngoài cửa lớn, nàng không muốn rời đi ngay bây giờ.

Buổi chiều đầu hè, nắng chói chang chiếu rọi, mặt trời đang nở rộ.

Cho nên trong lòng Thẩm Nguyên đã có tính toán.

Không bằng nàng giả vờ bị say nắng, biểu hiện sắp té xỉu, đợi Bích Ngô đỡ nàng, nói không chừng Hồ quản sự còn có thể cho nàng vào phủ để tạm nghỉ ngơi.

Nghĩ như vậy, Thẩm Nguyên vừa định làm ra giả bệnh yếu ớt, ôm trán, nhưng cảm thấy góc tay áo của mình bị người túm lấy.

Khi nàng quay người nhìn lại, thấy Lục Liêu Tễ chạy ra phía sau nàng.

Con ngươi đen nhánh của cậu bé rất trong suốt, hắn ngửa đầu nhìn Thẩm Nguyên, mềm giọng gọi: “Thẩm tỷ tỷ.


Hồ quản sự đi tới, sau khi ông cúi đầu với Thẩm Nguyên, liền cung kính nói: “Vừa nãy thiếu gia đã nói mọi chuyện cho lão nô, đa tạ Thẩm cô nương đưa hắn về Quốc công phủ.


Thẩm Nguyên dịu dàng trả lời: “Quản sự không cần khách khí.


Hồ quản sự thấy vẻ mặt của Thẩm Nguyên hơi mệt mỏi, rồi lo lắng nói: “Lão nô thấy sắc mặt của cô nương có chút không tốt, chắc là bị say nắng rồi, không bằng vào phủ nghỉ ngơi rồi hẵng đi.


Sắc mặt Thẩm Nguyên chưa hiện ra, nhưng trong lòng lại có chút mừng thầm.

Hồ quản sự chủ động như vậy, ngược lại tiết kiệm cho nàng phải giả ốm.

Thân phận hiện giờ của Thẩm Nguyên là một khuê tú còn chưa lấy chồng, tuy nói nàng rất muốn vào Quốc công phủ này ở một lát, nhưng nàng còn phải giả bộ rụt rè một chút.

Vì thế, nàng cố tình giả bộ do dự: “Cái này…”
Hồ quản sự cũng cố ý bày ra vẻ mặt sầu não, khuyên nàng: “Cô nương, chuyện Liêu ca nhi mất tích, lão nô đã phái người bẩm báo cho công gia trong cung… Nếu ngài đi sớm, lão nô cũng không tiện giải thích với công gia.


Thẩm Nguyên không ngờ có mối quan hệ này.


Ngay sau đó, hắn hơi hơi gật gật đầu, làm ra cái loại thuận nước đẩy thuyền nhân tình.

Hồ quản sự thấy Thẩm Nguyên rốt cục chấp nhận thỉnh cầu của ông, hòn đá treo trong lòng rốt cuộc cũng rơi xuống đất.

Hắn còn rất thuận lợi, mời đại cô nương Thẩm gia này vào công phủ.

Giang Trác và Giang Phong hai tiểu tử này có lẽ đã thở phào nhẹ nhõm, hai người hắn không cần bận tâm đến việc lưu lại vị mỹ nhân này nữa.

***
Vinh Yến Đường.

Thẩm Nguyên thầm cảm thấy đại sảnh của Quốc công phủ này cao hơn Vĩnh An Hầu phủ rất nhiều, cho nên ngồi trong đó, cũng cảm thấy nơi này sáng sủa, tao nhã hơn.

Nàng ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế bành ở phía đông trong đường, Lục Liêu Tễ thì ngoan ngoãn yên tĩnh ngồi bên cạnh nàng.

Hồ quản sự chuẩn bị trà bánh cho hai người nàng xong, liền cung kính đứng ở phía tây Vinh Yến Đường.

Để tránh hiềm nghi, hắn cố tình cúi đầu xuống.

Nhưng luôn trong vô thức, muốn dùng dư quang lặng lẽ nhìn mỹ nhân tuyệt sắc như hoa sen, băng cơ ngọc cốt ấy.

Thẩm Nguyên chỉ lẳng lặng ngồi ở chỗ đó, cảm giác bầu không khí trong đại sảnh dường như trở nên dịu dàng, nhẹ nhàng không ít.

Dáng vẻ đoan trang, thục nữ của nàng, trên gương mặt xinh đẹp tồn tại sự rụt rè nhàn nhạt, nhưng khiến người ta bất giác liền nhớ tới câu thơ chuyên dùng để miêu tả mỹ nhân nhu nhược ——
Một dòng nước trong suốt, gợi tình không nói nên lời.

Hồ quản sự không khỏi thầm thở dài, không trách được Trấn quốc công luôn không gần nữ sắc này, vậy mà đột nhiên nảy sinh hứng thú với đại cô nương Thẩm gia.

Thẩm Nguyên, người đang ngay ngắn ở chỗ khác, ngược lại rất hòa hợp với Liêu ca nhi Lục gia.

Sau khi cữu mẫu La thị qua đời, nàng làm phu tử ở Mai Hoa thư viện tại Dương Châu trong ba năm, những tú tài mà nàng dạy đều là một số tiểu hài tử vừa vỡ lòng.

Cho nên khi Thẩm Nguyên đối phó với cậu bé lớn như Liêu ca nhi, tất nhiên cũng có nhiều cách.

Hồ quản sự ra lệnh bảo nha hoàn thêm tra cho Thẩm Nguyên xong, sợ nàng chờ đến lo lắng, liền cung kính nói: “Thẩm cô nương, công gia hắn chắc là sắp hồi phủ rồi.


Thẩm Nguyên gật gật đầu, bàn tay trắng nõn lại siết chặt khăn mềm.

Liêu ca nhi nhìn thấy hành động của Thẩm Nguyên, tò mò hỏi: “Thẩm tỷ tỷ, tại sao tỷ luôn nắm lấy cái khăn này vậy?”
Gương mặt của Thẩm Nguyên dịu dàng nhìn hắn, lập tức nở nụ cười với cậu bé, cũng cho hắn xem cái khăn thêu hoa văn hồ điệp kia.

Nghề thêu của nàng rất xuất sắc, những đường khâu trên con bướm dày đặc và tinh xảo, có thể nói là sống động như thật.

Thẩm Nguyên trả lời: “Bởi vì cái khăn này rất quan trọng với tỷ tỷ.



Liêu ca nhi ngu ngơ gật đầu, nhưng trong lòng âm thầm ghi nhớ hình dáng của chiếc khăn này.

—— “Thẩm cô nương, công gia đã về.


Giọng của Hồ quản vừa dứt, tim của Thẩm Nguyên đập thình thịch.

Khi nàng hơi quay đầu, liền thấy Lục Chi Quân mặc triều phục, thân hình cao lớn đã đi vào trong đường.

Hắn vừa vào phòng, toàn bộ bầu không khí trong Vinh Yến Đường nhất thời trang trọng, trang nghiêm hơn rất nhiều.

Thẩm Nguyên và Liêu ca nhi đều đứng lên từ ghế bành.

Liêu ca nhi hiển nhiên có chút sợ hãi Lục Chi Quân, sau khi đứng lên, cũng không dám nói chuyện.

Thẩm Nguyên coi như bình tĩnh nói một tiếng: “Lục đại nhân.


Đôi mắt phượng thâm sâu của nam nhân nhìn về phía nàng, lạnh giọng hỏi: “Ngươi là ai?”
Thẩm Nguyên khẽ mở môi mềm mại, nhưng ngay cả nửa chữ cũng không thể nói ra miệng.

Tâm trạng của nàng trở nên tồi tệ hơn.

Lục Chi Quân thế mà không nhớ rõ nàng sao?!
Hồ quản sự thấy thế, liền nói hết chuyện đã xảy ra vào ban ngày, cùng với thân phận của Thẩm Nguyên cho Lục Chi Quân.

Khi Thẩm Nguyên không biết làm sao cụp con ngươi xuống, Lục Chi Quân mới thấp giọng lại nói với nàng: “Thẩm cô nương mời ngồi.


Dứt lời, Lục Chi Quân cũng ngồi thẳng lưng trên ghế chủ vị Vinh Yến Đường.

Thẩm Nguyên nhanh chóng kiềm chế những cảm xúc kinh ngạc và sa sút đó, mặt mày ôn hòa, ngồi trở về chỗ cũ.

Lục Chi Quân lại ra lệnh cho Hồ quản sự: “Dẫn Liêu ca nhi xuống.


Lúc này, Liêu ca nhi cuối cùng mở miệng nói chuyện, giọng nói của lúc này có hơi ngọng ngịu, năn nỉ Lục Chi Quân: “Ngũ thúc, con muốn ở cùng Thẩm tỷ tỷ.


Đôi mắt phượng sắc bén của Lục Chi Quân khẽ nheo lại, trầm giọng mắng: “Không được bướng bĩnh.


Sắc mặt Liêu ca nhi lập tức biểu hiện vài phần sợ hãi, tức là đang muốn khóc.

Thẩm Nguyên nhìn Liêu ca nhi như vậy, cũng không dám tùy tiện mở miệng trước mặt Lục Chi Quân.


Lúc này, Hồ quản sự nói: “Công gia, Liêu ca nhi có quan hệ tốt với Thẩm cô nương, ngài để cho hắn ngồi ở chỗ Vinh Yến Đường một lát.


Lục Chi Quân nghe xong, chỉ nhìn Hồ quản sự một cái.

Hồ quản sự đi ra, đây là công gia đồng ý đề nghị của ông, liền nháy mắt với Liêu ca nhi.

Cậu bé lập tức kìm nén nước mắt trở lại trong bụng, rồi ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh Thẩm Nguyên.

Sau khi hạ nhân dâng trà cho Lục Chi Quân, nam nhân cuối cùng mở miệng: “Hôm nay đa tạ Thẩm cô nương, thay ta tìm được tiểu chất ngoan cố này.


Thẩm Nguyên nhẹ giọng trả lời: “Tình cờ nhìn thấy hắn đi lạc, tất nhiên là muốn đưa hắn trở về, đại nhân không cần nói lời cảm ơn.


Giọng nói của nàng càng ngày càng thấp, đột nhiên không còn sự bình tĩnh tự nhiên khi mới đến.

Ngay từ đầu Lục Chi Quân cũng không nhận ra nàng rốt cuộc là ai.

Thái độ hôm nay của hắn đối với nàng cũng không có gì đặc biệt.

Chỉ nói chuyện với hắn như vậy thì nàng không thể thăm dò gì được.

—— “Đại cô nương Thẩm gia… Ngươi có hôn ước với Lục Kham sao?”
Lục Chi Quân dường như đột nhiên nhớ tới gì đó, liền chủ động nhắc tới hôn sự của nàng.

Thẩm Nguyên ngước mắt nhìn hắn, liền gật đầu.

Bích Ngô phía sau nàng nhớ tới trước khi vào phủ, chủ tử đã dặn dò nàng.

Thấy Thẩm Nguyên dùng khăn che môi, liền lập tức hiểu ý.

Bích Ngô như tức giận thay nàng mà bất bình nói: “Nhưng hôn sự này cũng không phải là thứ mà cô nương nhà chúng ta muốn.

Người mà Khang Bình Bá yêu thích là Nhị tiểu thư Hầu phủ, cô nương chúng ta…”
Lời còn chưa dứt, Thẩm Nguyên giả vờ ngăn cản nàng ta, không để Bích Ngô tiếp tục nói tiếp.

Nhưng lẽ ra tin tức mà nàng nên để Bích Ngô tiết lộ cho Lục Chi Quân, tất cả đều bị nàng ta nói ra hết.

Lục Chi Quân không bày tỏ bất cứ ý kiến gì về những lời này của Bích Ngô, chỉ là lại đem tầm mắt rơi trên người Thẩm Nguyên.

Đôi mắt của hắn sâu thẳm khó lường, mang theo vài phần ý tứ dò xét.

Thẩm Nguyên bị ánh mắt của hắn nhìn thấy, tim bỗng dưng run lên.

Thật ra hôm nay Lục Chi Quân nói chuyện với nàng hôm nay đều rất bình tĩnh và lịch sự, giọng điệu của hắn không nghiêm khắc, không hề có khí chất của quan lão gia nào.

Nhưng hắn là người có chức cao, cầm quyền hành trong tay.

Chỉ cần tùy ý liếc mắt nhìn người như vậy, là có thể khiến trong lòng người ta tự dưng có chút sợ hãi vô cớ.

Mắt thấy sắc trời đã gần đến hoàng hôn, Thẩm Nguyên sợ quay về phủ muộn thì kế mẫu sẽ gây phiền toái cho nàng, liền sợ hãi mở miệng nói: “Đại nhân, ta nên trở về phủ rồi.



Lục Chi Quân liền phân phó Hồ quản sự, nói: “Đưa Thẩm cô nương hồi phủ.


Khi hắn nói điều này, hắn không nhìn nàng nữa.

Vào lúc này, Thẩm Nguyên lặng lẽ đặt cái khăn thêu con bướm lên ghế bành, giả vờ làm rơi nó ở nơi này.

Thẩm Nguyên đứng dậy, Liêu ca nhi thấy nàng muốn đi, vội vàng dùng tay mập mạp túm lấy ống tay áo của nàng: “Thẩm tỷ tỷ, tỷ không được đi, tỷ ở lại với đệ được không?”
“Cạch cạch —— ” một tiếng.

Lục Chi Quân đúng lúc đặt chén trà trong tay lên án cao, lập tức lạnh lùng ra lệnh Liêu ca nhi: “Buông nàng ra.


Liêu ca nhi hiển nhiên bị khí thế cường thế của Ngũ thúc hắn làm cho sợ hãi, rồi lại luyến tiếc buông Thẩm Nguyên ra, vì vậy hắn trốn sau lưng Thẩm Nguyên, nước mắt lưng tròng, bàn tay mập mạp ấy vẫn chưa buông ống tay áo của Thẩm Nguyên ra.

Mắt thấy Lục Chi Quân từ vị trí chủ nhà đứng lên, thân thể cao lớn như cây thông cũng đi về phía hai người, nhưng Thẩm Nguyên lúc này lại có một suy nghĩ trong đầu.

Khi nàng còn ở Dương Châu, một người bạn cũ đã dạy nàng một điều.

Người bạn cũ đó là một con ngựa gầy được thương nhân buôn muối nuông chiều, nàng từng dạy nàng cách quyến rũ nam nhân thông qua ánh mắt.

Thẩm Nguyên lúc trước không có hứng thú học những thứ này.

Nhưng lúc này, đột nhiên nhớ tới những mánh khóe đó.

Khi nàng đang do dự có nên dùng chiêu này với Lục Chi Quân hay không, khi nàng ngẩng đầu lên, bỗng dưng bắt gặp đôi mắt thâm trầm của Lục Chi Quân.

Điểm giao nhau giữa chân mày và trán của nam nhân rất cao, đôi mắt phượng dưới lông mày sâu sắc, tất nhiên là đặc biệt thâm thúy.

Mùi gỗ thông lành lạnh trên người hắn lúc này cũng lướt qua đỉnh tóc của nàng.

Thẩm Nguyên sợ hãi tránh ánh mắt của hắn, lập tức kiềm chế những suy nghĩ đó.

Nhưng bỗng nhiên nhận ra rằng một trong những thủ thuật mà con ngựa gầy đã dạy nàng, chính là giả vờ bị ánh mắt của nam nhân bắt gặp, sau đó giả vờ bối rối, rụt rè khiếp sợ tránh ánh mắt ấy đi.

Thẩm Nguyên tự an ủi mình trong lòng, đây là vô tình cắm liễu, cũng không phải là nàng cố ý làm.

Liêu ca nhi vẫn trốn ở phía sau nàng, chỉ lộ ra nửa khuôn mặt nhỏ nhắn.

Tầm mắt của Lục Chi Quân lại dừng trên người tiểu chất, giọng nói của hắn cũng trầm xuống vài phần: “Buông nàng ra, đừng để ta nói lại lần thứ ba.


Liêu ca nhi nghe xong, mũi đáng thương hít vài cái.

Thẩm Nguyên vốn tưởng rằng lúc này hắn cũng có thể bỏ ống tay áo của nàng ra.

Không ngờ, Liêu ca nhi đúng là “Oa ——” một chút, ầm ĩ hu hu rồi khóc thành tiếng.

_______________
Tác giả muốn nói:
Máy bay yểm trợ có tự giác ghê, hu hu một tiếng khóc luôn, Nguyên tỷ lại có thể ở lại thêm một chút nữa rồi ~
Quân thúc sống lại, chỉ là thích chính trực, giả bộ làm sói có đuôi lớn mà thôi.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận