Thủ Phụ Sủng Thê


Ngọn lửa ngập trời bùng cháy suốt một đêm trước khi quan binh đến Bá phủ cứu viện.
Ngọn lửa này quá lớn, thậm chí còn nướng đến bức tường nối liền Bá phủ và Thiều Viên, bức tường màu trắng như tuyết cũng vì vậy mà nhuộm một mảng lớn màu đen.
Khi viện của Thẩm Nguyên cuối cùng cũng có thể vào, Lục Kham một đêm không ngủ mở hốc mắt đỏ bừng, cùng tiểu thúc của hắn cũng là Chỉ huy sứ Kinh Vệ Lục Chi Dương, còn có quan phủ cùng nhau đi tìm kiếm thi thể của Thẩm Nguyên.
Mấy người rất nhanh đã tìm được một thi thể của nữ tử đã biến thành một xác chết cháy đen, Lục Kham có thể nhận ra từ thân hình và mái tóc của nàng, nàng chính là thê tử đã chết của hắn, Thẩm Nguyên.
Chỉ là khuôn mặt của Thẩm Nguyên bị thiêu hủy đặc biệt nghiêm trọng, bởi vì bị bỏng và bỏng trên diện rộng nên ngũ quan trở nên vô cùng mờ mịt, cực kỳ dữ tợn và đáng sợ.
Sau khi Lục Chi Dương nhìn thấy thi thể, liền lạnh nhạt nói: “Đây chắc là thi thể thê tử Thẩm thị của ngươi, bị thiêu nghiêm trọng như vậy, không có cách nào để khám nghiệm tử thi… Ngươi đem chôn cất nàng đi.”
Đôi môi Lục Kham khẽ run nhìn Thẩm Nguyên chết thảm, vẫn không có cách nào tin tưởng mọi thứ trước mắt mình.
Thẩm Nguyên thật sự cứ thế mà chết sao?
Nhìn Lục Chi Dương dùng vải trắng che kín thi thể nàng, trong đầu Lục Kham đầy suy nghĩ, mấy ngày trước, hắn đã làm đủ loại hành vi ác liệt với Thẩm Nguyên.
Hắn đã khắt khe với nàng tại bữa tiệc.
Sau khi hồi phủ, hắn còn đánh nàng.
Nếu như không phải vì chuyện của nàng và Ngũ thúc, hắn nhất định sẽ đối xử với nàng tốt hơn, nhưng mấy ngày trước khi Thẩm Nguyên chết, nàng không những bị hắn đối xử hà khắc như thế, mà còn bị cấm túc ở trong Liên viện này.
Lục Kham che trái tim đau đớn, Thẩm Du và Lư thị lúc này đã đi tới bên cạnh hắn.
Biểu tình của Lư thị đương nhiên là tràn đầy sự chán ghét, bà dùng khăn che miệng mũi, khó chịu nói: “Vừa nhìn là biết ngay Thẩm thị kia muốn tự sát, con nói nếu nàng ta muốn chết, tìm cách gì không tìm mà lại phải tự sát bằng cách tiêu hủy tài sản của Bá phủ, rốt cuộc nàng ta căm hận chúng ta đến mức nào thế?”
Bụng của Thẩm Du đã lộ rõ mang thai, nàng ta cũng phụ họa theo lời của Lư thị, nói: “Ái chà, trưởng tỷ ta à, mặc dù ngày thường biểu hiện lạnh nhạt ôn hòa, nhưng chắc trong lòng cất giấu nhiều tâm tư lắm đây, bây giờ rơi vào kết cục như vậy, thật đúng là đáng thương…”
Sau khi Lục Kham nghe thấy lời của Lư thị và Thẩm Du, hắn chỉ cảm thấy vô cùng chói tai.
Vì thế, Lục Kham lạnh lùng nói: “Người mới chết thảm như vậy, ít nói hai câu lại đi.”
Sau khi Thẩm Nguyên được chôn cất qua loa, Lục Kham vẫn cảm thấy vụ hỏa hoạn này xảy ra thật sự kỳ lạ.
Thẩm Nguyên chọn tự sát, Lục Kham cảm thấy có một vài kỳ lạ trong đó, bởi vì nha hoàn bên người nàng là Bích Ngô đã được nàng trả lại khế ước vào hai ngày trước khi xảy ra chuyện, mà nay đã không còn làm việc ở Bá phủ nữa.
Trong Liên viện chỉ còn lại nha hoàn và gã sai vặt không bị thiêu chết, trên người họ, thậm chí ngay cả vết bỏng cũng không có, trước khi Thẩm Nguyên phóng hỏa, giống như cố tình xua đuổi tất cả những người này để họ có thể kịp thời chạy thoát.
Mà Ngũ thúc Lục Chi Quân của Lục Kham, mỗi ngày đều lên triều hạ triều trước sau như một, dạy học cho tiểu hoàng đế, không cảm thấy đau buồn vì chuyện Thẩm Nguyên qua đời.
Nửa năm sau, con của Thẩm Du và Lục Kham vẫn không thể giữ được, tâm trạng của Thẩm Du sau khi sinh non trở nên vô cùng tồi tệ, Lục Kham cuối cùng cũng hạ quyết tâm nâng Thẩm Du làm chính thê.
Chỉ là tuy rằng Thẩm Du trở thành thê tử của hắn như ước nguyện, còn Thẩm Nguyên là chướng ngại vật giữa các nàng đã qua đời rồi, mọi chuyện đều đi theo quỹ đạo mà bọn họ mong muốn sẽ xảy ra.
Nhưng Lục Kham biết rõ tình cảm giữa hắn và Thẩm Du đã thay đổi.
Vào tháng Thẩm Du sinh non, Lục Chi Quân đã đứng tuổi rồi mà vẫn chưa lập đình, cuối cùng cũng có ý định thành hôn.
Hắn cưới biểu muội Kiều gia làm vợ, hôn lễ cũng là mười dặm hồng trang, khá hùng tráng.

Lục Kham chưa từng hoài nghi gì về việc Lục Chi Quân đột nhiên cưới biểu muội Kiều gia.
Chỉ nghe nói, không lâu sau cái chết của Thẩm Nguyên, Lục Chi Quân liền nuôi một ngoại thất ở trong một biệt trang của kinh thành, về sau ngoại thất nọ không biết vì sao chạy trốn suốt đêm.

Giống như ngoại thất của Lục Chi Quân còn có quan hệ mập mờ không rõ với biểu ca Đường Vũ Lâm của Thẩm Nguyên, hai người trước đây hình như rất thân thiết.
Bởi vì ngoại thất nọ có thể thuận tiện từ kinh thành chạy đến chỗ Đô ty Nô Nhi Can xa xôi là nhờ sự giúp đỡ của Đường Vũ Lâm.
Lục Chi Quân dường như rất quan tâm đến ngoại thất này, hiếm khi buông công việc triều chính xuống, đích thân đến Đô ty Nô Nhi Can bắt ngoại thất của hắn và Đường Vũ Lâm bỏ trốn về.
Đường Vũ Lâm lúc đó đã là tuần tra cửu phẩm của Tuần kiểm ty, sau khi xảy ra chuyện này, Lục Chi Quân không đòi mạng của Đường Vũ Lâm, chỉ ra lệnh cho Cao Hạc Châu tước chức quan của hắn, bảo hắn trở về quê nhà Dương Châu.
Về phần kết cục của ngoại thất hồng hạnh vượt tường nọ cũng không rõ chuyện kế tiếp.
Có người nói ngoại thất này bị Lục Chi Quân giết chết, cũng có người nói Lục Chi Quân cố tình niệm tình cảm trước đây, mặc dù cắt đứt quan hệ với ngoại thất nọ, nhưng vẫn cho ngoại thất nọ một khoản tiền lớn.
Mà không lâu sau khi Lục Chi Quân cưới biểu muội Kiều gia, trong công phủ liền truyền ra tin Kiều thị có thai.
Chỉ là Lục Chi Quân giống như kim ốc tàng kiều, giấu biểu muội nhỏ hơn hắn rất nhiều tuổi trong viện, các yến tiệc lớn nhỏ của công phủ, Lục Kham chưa từng thấy được bóng dáng của vị Ngũ thẩm này.
Về sau, Lục Kham nghe hạ nhân trong công phủ nói, ngoại hình của vị phu nhân này thực sự rất giống Thẩm thị, thê tử của Khang Bình Bá đã qua đời.
—— “Con à, con a… Nương sắp khóc gần chết rồi mà cuối cùng con cũng tỉnh lại!”
Mí mắt Lục Kham thỉnh thoảng lăn qua lăn lại, ngón tay cũng phát run.
Nghe Lư thị gọi hắn, Lục Kham rốt cuộc khôi phục lại ý thức.
Sau khi hắn tỉnh táo, có thể nói là vẻ mặt nham hiểm, mắt ửng đỏ.
Lư thị nhìn Lục Kham như thế, thầm nghĩ sợ là nhi tử của bà thật sự bị bệnh điên rồi, ngày mai phải tìm một vài thầy thuốc để khám cho hắn mới được.
“Nhi tử, con cảm thấy cơ thể thế nào, đầu còn đau không?”
Lư thị lo lắng hỏi thì thấy Lục Kham đã ngồi dậy khỏi giường.
Câu đầu tiên mà hắn mở miệng không phải là “Hài nhi không sao”, mà là ngữ điệu trầm trầm nói với bà: “Bắt đầu từ hôm nay, Lục Kham con sẽ đoạn tuyệt với Lục Chi Quân, ngày mai con sẽ ra lệnh cho hạ nhân xây tường, hạ nhân trong Bá phủ không được đặt chân vào Thiều viên nửa bước!”
Lư thị không thể tin được mở mắt to ra, hỏi: “Con… Con điên à? Con có biết mình đang nói gì không?”
Lục Kham không nghe lọt tai lời của mẫu thân.
Trong mơ, hắn không nhìn thấy ngoại hình của biểu muội Lục Chi Quân, nhưng sau khi hắn tỉnh lại thì vẫn có thể xác định.
Ngoại thất gì cũng được, biểu muội cũng được, toàn bộ đều là thân phận giả mà Lục Chi Quân đưa cho Thẩm Nguyên.
Thì ra ở kiếp trước, Lục Chi Quân thật sự dùng hết các loại thủ đoạn tàn nhẫn để cướp thê tử của hắn.
Nghĩ đến đây, Lục Kham dùng hết sức, hung hăng nắm chặt hai tay.
Nỗi hận cướp vợ khiến hắn chịu hết tủi nhục.
Hắn nhất định phải trả thù Lục Chi Quân, hắn sẽ không tiếp tục yếu đuối nữa, hắn nhất định phải đoạt lại Nguyên nhi vốn thuộc về hắn.
Cho dù kiếp trước hắn đối xử với Thẩm Nguyên không tốt, nhưng đây không phải là lý do Lục Chi Quân dùng thủ đoạn tàn nhẫn như thế để cướp đoạt Thẩm Nguyên.
——
Sấm sét mùa xuân kéo theo một vài vết nứt chói lòa, và mưa lớn bắt đầu rơi ở kinh thành.
Thẩm Nguyên nghe thấy tiếng sấm, trái tim đột nhiên trở nên đập điên cuồng như trống, giống như có người dùng tay nắm cực kỳ chặt, ngay cả hít thở cũng trở nên khó khăn.

Nàng vẫn đang trong giấc mơ, nhưng nàng cảm thấy đang mưa bên ngoài.
Nhưng Thẩm Nguyên vẫn không có cách nào để thoát khỏi giấc mơ đáng sợ đó.
Trong mơ, nàng lại quay lại Bá phủ, thân phận cũng là phu nhân của Lục Kham.
Thẩm Du vừa mới sinh xong, nàng bị Lư thị ra lệnh quỳ gối trong mưa, hình ảnh trong mắt nhìn thấy, ngoại trừ mưa rơi xối xả, dưới ô giấy dầu, Lục Kham đang dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn nàng.
Nàng đã quỳ rất lâu rồi, trên người cực kỳ lạnh, mưa to không ngừng đập vào người nàng, hai đầu gối đau như bị kim đâm, còn cảm thấy lạnh thấu xương.
Thẩm Nguyên sợ những tiếng sấm sét và vết nứt kia sẽ bổ vào nàng.
Những hình ảnh trong trí nhớ lần lượt hiện lên rõ ràng trong mơ, cách nàng vài trượng, một tiếng sấm sét giận dữ bổ trúng cái trống đá đứng ở hai bên đại sảnh, phát ra tiếng nứt khiến nàng càng cảm thấy sợ hãi, lỗ chân lông cũng theo đó mà mở ra.
Thẩm Nguyên khẩn thiết hy vọng có người có thể cứu nàng, nàng đang cảm thấy tuyệt vọng thì trong đầu đột nhiên hiện lên tên của một người.
Lục Chi Quân, Lục Chi Quân có thể cứu nàng.
Hắn là quan nhân của nàng, hắn vẫn luôn che chở nàng, hắn nhất định có thể cứu nàng.
Nghĩ như vậy, Thẩm Nguyên vẫn đang ở trong mơ, cách tiếng mưa liện tục, dốc hết toàn lực gọi tên Lục Chi Quân.
“Quan nhân! Ngài đến cứu ta! Ngài đến cứu ta! Làm ơn, hãy đến cứu ta!”
Quả nhiên, sau khi nàng gọi tiếng quan nhân, Lục Chi Quân lập tức đi tới bên cạnh nàng, tướng mạo tuấn tú và lạnh lùng, ôm nàng từ trên mặt đất đá xanh vào lồng ngực trước mặt Lục Kham.
Bước chân của hắn rất kiên định, Lục Kham muốn ngăn cản hành động của hắn, nhưng lại bị một nút thắt vô hình ngăn trở, khiến hắn ta hoàn toàn không thể đến gần nàng và Lục Chi Quân.
Thẩm Nguyên nắm chặt ống tay áo quan phục của nam nhân, cơn đau đớn trong ngực cũng đột nhiên giảm bớt.
—— “Không khóc, ta về rồi.”
Cho đến khi nghe thấy lời nói ấm áp của nam nhân, Thẩm Nguyên mới mở đôi mắt xinh đẹp và dịu dàng đã tràn ngập nước mắt.
Thấy Lục Chi Quân đã ngồi bên cạnh giường, trên người còn mặc công phục phi bào chỉnh tề, đang ôm nàng vào lòng một cách cẩn thận.
Sau khi vào mùa xuân, mưa ở kinh thành cũng đặc biệt nhiều hơn.
Tiếng sấm ngoài cửa sổ càng lúc càng lớn, ầm ầm, phảng phất như ngày hôm nay đều bị chúng nó bổ đến mức sụp đổ.
Thẩm Nguyên biết ngày sinh con của mình sắp đến, chỉ trong một hai ngày này, nhưng nếu như lúc nàng sinh con, ông trời vẫn không nể mặt, nếu nàng khó sinh thì chỉ có thể lựa chọn.
Nghĩ đến đây, Thẩm Nguyên yếu ớt vô lực rụt vào ngực của nam nhân, thừa dịp tiếng sấm dừng tạm thời, liền dặn dò nam nhân: “Quan nhân, đến ngày sinh con, nếu thiếp thân thật sự có chuyện gì xảy ra, kính xin ngài nhất định phải bảo vệ đứa bé trước…”
Còn chưa nói hết câu, liền nghe thấy mấy tiếng nổ lớn “ầm ầm ——”.
Bên ngoài cửa sổ có sấm sét ầm ầm, những vết nứt chói lọi đột nhiên làm bừng sáng khuê phòng hơi tối tăm của Thần Nguyên.

Thẩm Nguyên ngửa đầu nhìn khuôn mặt lạnh lùng và tuấn tú của Lục Chi Quân thì thấy đôi mắt phượng thâm thúy của nam nhân thực sự khẽ mở to vì chấn động.
Lục Chi Quân dường như nhớ lại hồi ức cực kỳ thê thảm, tuy rằng vẫn dùng hai tay ôm nàng nhưng khuôn mặt lại cứng đờ.
Kèm theo tiếng sấm liên tục, những gì Thẩm Nguyên nói vừa rồi cũng đột nhiên gợi lên ký ức sâu thẳm nhất của Lục Chi Quân.

Trong đầu hắn đột nhiên hiện ra một hình ảnh quỷ dị, trong hình ảnh đó, Thẩm Nguyên mặc áo hoàng hậu cao quý, chỉ là y phục nọ đã thấm đẫm máu tươi, nàng hấp hối nằm trong ngực hắn, lẩm bẩm năn nỉ: “Bệ hạ… Quý Khanh… Làm ơn, cầu xin chàng phải cứu con chúng ta trước.”
Mà Thẩm Nguyên trước mặt hắn, dịu dàng gọi hắn là quan nhân mấy lần, nhưng Lục Chi Quân chưa một lần nào nghe thấy.
Nhìn thấy mưa rào sắp ngừng, chân trời cuối cùng cũng có chút dấu hiệu sáng tỏ, Thẩm Nguyên nhìn thấy Lục Chi Quân vẫn chìm sâu trong suy nghĩ của mình, vẫn chưa lấy lại tinh thần.
Cho nên Thẩm Nguyên đành phải dùng bàn tay nhỏ nhắn nâng khuôn mặt nam nhân lên, rồi dùng đôi môi mềm nhẹ nhàng nâng cằm hắn như đang tìm kiếm, giọng nói dịu dàng gọi: “Quan nhân… Quan nhân, ngài đang nghĩ gì vậy? Ngài để ý thiếp thân có được không?”
Dứt lời, Lục Chi Quân dường như định thần lại, gương mặt thậm chí lạnh lùng hơn ngày thường một chút.
Trời đã sáng, hắn cẩn thận đặt Thẩm Nguyên lên giường, rồi dưới ánh mắt kinh ngạc của nàng, lạnh nhạt nói: “Ta đột nhiên nhớ tới một chuyện quan trọng, muốn ra khỏi phủ một chuyến, nàng cứ nghỉ ngơi thật tốt đi, ta sẽ nhanh chóng trở về với nàng.”
——
Xe ngựa công phủ đang chạy nhanh về phía chùa Pháp Hoa.
Sau khi đến nơi, Giang Trác vén rèm xe cho Lục Chi Quân thì thấy sắc mặt nam nhân trở nên u ám.
Giang Trác không biết nguyên nhân khiến Lục Chi Quân đột nhiên không vui nhưng lại thấy sau khi hắn xuống xe ngựa, liền sải bước vào chùa, trực tiếp đi về phía liêu phòng mà Niệm Không thường tiếp khách hành hương.
Bên trong liêu phòng, hai chén trà đã được đặt sẵn trên bàn thấp lốm đốm.
Khi Lục Chi Quân sắc bén đẩy cửa vào, Niệm Không đứng lên bằng một tay, không nhìn về phía khuôn mặt của hắn, liền mở miệng nói trước: “Đại nhân, rốt cuộc ngài nhớ tới.”
Dứt lời, sắc mặt Lục Chi Quân trầm xuống ngồi một bên bàn thấp.
Thì ra mộng tưởng Thiều Viên mà hắn có được ở kiếp trước không chỉ là một giấc mơ.
Đó là trải nghiệm thực sự của hắn trong kiếp đầu tiên của mình.
Giấc mộng của đời thứ hai đã cho Lục Chi Quân phát giác, cho nên kiếp trước hắn không dùng thủ đoạn mạnh mẽ và cực đoan đối với Thẩm Nguyên.
Nhưng kiếp trước hắn lại vì do dự không quyết định trong chớp mắt mà mất Thẩm Nguyên lần thứ hai.
Kết cục của Thẩm Nguyên vẫn qua đời một cách thê thảm như trước, còn chết sớm hơn đời thứ nhất của nàng.
Nghĩ đến đây, đầu ngón tay Lục Chi Quân run rẩy không dễ phát hiện, coi như bình tĩnh hỏi: “Vậy Thẩm Nguyên thì sao? Nàng có… Nhớ lại những gì ta đã làm với nàng ở kiếp trước không?”
Niệm Không trả lời: “Cái này thật sự không dễ nói, tuy nhiên bây giờ quan trọng nhất là không phải Thẩm Nguyên có nhớ lại ký ức đời thứ nhất của nàng hay không, mà là đứa nhỏ mà các ngươi sắp chào đón.”
Lục Chi Quân khó hiểu hỏi: “Đứa nhỏ bị sao vậy?”
Lúc này hắn nhớ lại kiếp trước hắn đã từng có hai đứa con với Thẩm Nguyên, đứa con đầu lòng cũng là đích trưởng tử của bọn họ, tên là Lục Sóc Hi.
Đứa con thứ hai của hắn và Thẩm Nguyên là một bé gái vừa mới thành hình.
Chỉ là tiểu nữ nhi này không chào đời một cách bình an.
Giọng nói của Niệm Không cũng nghiêm túc hơn rất nhiều, lời nói khẩn thiết trả lời: “Đích trưởng tử Lục Sóc Hi của ngươi tám tuổi đã mất mẹ, ngươi cũng vì Thẩm Nguyên qua đời mà quá đau buồn, lơ là chuyện dạy dỗ hắn.”
“Đại nhân có vận đế vương, ngươi bây giờ cũng nên hiểu rõ, bởi vì ngươi đã làm hoàng đế ở đời thứ nhất.

Sau đó ngươi băng hà, nhi tử ngươi cũng kế thừa ngai vàng, trở thành quân chủ mới.”
“Phụ thân lạnh lùng, hơn nữa còn mất mẹ khi còn nhỏ, khiến trái tim của Lục Sóc Hi bị tàn phá, hơn nữa hắn vốn là trời sinh có cốt tàn nhẫn, không lâu sau khi đăng cơ liền trở thành bạo quân tàn bạo bất nhân.”
“Điều mà Lục Sóc Hi thích nhất là gọt da người làm đèn lồng, sủng phi của mình nói sai một câu, là ra lệnh ngự trù dùng thịt của nàng để làm thức ăn, còn đem thịt của nàng phân cho các phi tần khác dùng.

Nhưng cơ nghiệp ngươi để lại cho trưởng tử ngươi rất vững chắc, hơn nữa hắn vốn là một quân chủ thích binh sĩ và vũ lực, các nước xung quanh đều e ngại vương triều do các ngươi thành lập, hắn thậm chí còn thu nhận thuộc địa Tác ta làm của riêng.

Chỉ là Lục Sóc Hi không quan tâm công việc của nội bộ, nên quốc gia của các ngươi tồn tại được bốn đời rồi bị diệt, Trung Nguyên cũng theo đó mà phân tán khắp nơi, khắp nơi đều kêu than trời đất, dân chúng cũng đều sống trong đau khổ.”

Lục Chi Quân trầm mặc nghe Niệm Không giảng giải, tất nhiên là không thể ngờ kiếp trước sau khi hắn qua đời, tiểu tử Lục Sóc Hi này thực sự có thể làm ra những chuyện kinh khủng vô nhân đạo như vậy.
Bàn tay to thấy rõ xương ngón tay của hắn nắm lấy chén gỗ đựng nước trà, lạnh nhạt trả lời: “Kiếp trước lúc này, Thẩm Nguyên không mang thai hài tử của ta, cho nên đứa con này của nàng cũng không nhất định là tiểu tử Lục Sóc Hi đó.”
Niệm Không lại lắc đầu trả lời: “Không, tất cả đều khó nói, có thể ở kiếp này, Lục Sóc Hi vẫn sẽ trở thành con của ngươi.”
Lục Chi Quân im lặng ngước mắt lên, nhìn Niệm Không một cái.
Lại nghe Niệm Không nói: “Nếu như đứa con này của Thẩm Nguyên vẫn là Lục Sóc Hi, mong ngàn vạn lần đại nhân nhất định phải giáo dục hắn tốt từ khi còn nhỏ, tuyệt đối không thể để cho thời thơ ấu của hắn bất hạnh.

Bằng không cho dù ngươi đã buông tha vận đế vương nhưng nhi tử của ngươi lại có cốt tàn nhẫn, trong lòng còn tiềm tàng một mặt sát nhân, cũng giống như ngươi, có được số mệnh cực kỳ thịnh vượng, hắn sớm muộn gì cũng sẽ trở thành một tai họa trên thế gian này.”
“Sự tàn ác và vô nhân tính của Lục Sóc Hi chắc chắn không thoát khỏi sự liên quan đến Lục đại nhân ngài, bần tăng khẩn thiết hy vọng, kiếp này Lục đại nhân có thể làm tròn trách nhiệm của một phụ thân.”
Sau khi Lục Chi Quân bước ra khỏi liêu phòng, mặc dù bầu trời kinh thành yên tĩnh, nhưng vẻ mặt của nam nhân lại khá u ám.
Giang Trác không rõ nguyên nhân, chỉ nghe Lục Chi Quân thấp giọng ra lệnh nói: “Quay về công phủ.”
Giang Trác vừa định đồng ý thì lại nghe phía sau truyền đến giọng nói vội vàng của Giang Phong: “Công gia! Công gia, phu nhân sắp sinh rồi, ngài mau hồi phủ đi!”
——
Sau khi đoàn người Lục Chi Quân vội vàng chạy về công phủ, thì biết được tin Thẩm Nguyên đã bình an sinh một đứa con trai cho hắn.
Trời gần chạng vạng, cảnh vật dịu nhẹ, trong không khí còn vương chút ẩm ướt tươi mát sau cơn mưa, ánh chiều tà phía chân trời cũng đặc biệt rực rỡ động lòng người, rất có điềm lành.
Sau khi Lục Chi Quân bước nhanh vào phòng sinh, liền thấy Thẩm Nguyên đã mệt mỏi ngủ thiếp đi, trên gương mặt phù dung dịu dàng của mỹ nhân lộ ra vẻ điềm tĩnh khó tả.
Bà đỡ vẫn chưa rời khỏi phòng sinh, thấy Lục Chi Quân đến đây, còn cung kính miêu tả quá trình sinh con của Thẩm Nguyên với Lục Chi Quân: “Lão bà tử ta đỡ đẻ cho các phụ nhân nhiều năm như vậy, phu nhân lần này, xem như là người suôn sẻ nhất, tiểu thế tử rất nhanh đi ra trong bụng mẫu thân hắn, phu nhân cũng không gặp rắc rối gì.”
Đôi mắt Lục Chi Quân vẫn chưa rời khỏi Thẩm Nguyên một lúc nào, lạnh nhạt trả lời bà đỡ một chữ: “Thưởng.”
Khuôn mặt bà đỡ lộ ra một chút vui mừng, bà nói một câu đa tạ công gia, rồi nhìn thấy tâm tư cả lòng của Lục Chi Quân đều đặt trên người Thẩm Nguyên, nên nhắc nhở nam nhân một câu: “Công gia, tiểu thế tử được Bích Ngô cô nương bế, không phải ngài nên liếc mắt một cái sao?”
Lục Chi Quân nghe bà đỡ nói, đột nhiên nhớ tới, ở kiếp trước, tiểu tử Lục Sóc Hi dám giày vò mẫu thân nó đến gần chết.
Đứa trẻ này được sinh ra rất suôn sẻ như vậy, vậy chắc là sẽ không phải là nó đâu.
Hắn cũng sẽ gặp ít rắc rối hơn, không còn đứa con trai bạo chúa ấy nữa.
Nghĩ đến đây, Lục Chi Quân quyết định đi thăm con của hắn và Thẩm Nguyên.
Tựa như Niệm Không nói, kiếp trước hắn quả thật chưa từng để Lục Sóc Hi trong lòng, thậm chí ngay cả chuyện trên cánh tay bé có một nốt ruồi nhỏ cũng là do mẹ ruột bé Thẩm Nguyên nói cho hắn biết.
Lục Chi Quân tiếp nhận đứa bé nhỏ nhắn từ trong ngực Bích Ngô, rồi ngay lập tức dùng bàn tay to nhẹ nhàng lật ngược cánh tay nhỏ bé trong vải.
Hành động này của Trấn Quốc Công quả thực khiến bà đỡ hoảng sợ.
Vả lại bàn tay to thấy rõ xương của Lục Chi Quân tràn đầy sức mạnh, người ngoài nhìn thấy đều sợ hắn sẽ bẻ gãy cánh tay của đứa bé.
“Công gia… Tiểu thế tử mới mới ra đời không bao lâu, không thể cứ đánh gãy tay bé được đâu!”
Lời nói của bà đỡ vừa dứt thì thấy Lục Chi Quân cụp mắt xuống, hắn nhìn thấy nốt ruồi đen trên cổ tay của tiểu thế tử, lông mày sắc bén lập tức nhíu chặt lại.
Sau khi giao đứa nhỏ cho Bích Ngô, gương mặt của Lục Chi Quân bình tĩnh, lẩm bẩm thấp giọng nói một câu: “Sao vẫn là nó…”
____________________
Tác giả muốn nói:
Quân thúc phải yêu Nguyên tỷ thật nhiều đó, để quan hệ phu thê và con cái mới không bị hắc hóa nờ


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận