Thủ Phụ Sủng Thê


Bởi vì đôi cánh tay trắng nõn mềm mại của Thẩm Nguyên vẫn đang ôm lấy bả vai rộng lớn của nam nhân, khoảng cách giữa hai khuôn mặt chỉ cách nhau hai ngón tay.

Sương mù nóng bức trong phòng vẫn dày đặc.

Khuôn mặt phù dung to bằng bàn tay của Thẩm Nguyên dần dần được nhuộm một màu hồng hồng nhạt bởi vì đôi mắt sâu của nam nhân, gương mặt như tranh vẽ cũng tăng thêm một chút vẻ đẹp như hoa sen.

Ôn hương mỹ nhân yếu đuối sợ mình sẽ chìm xuống đáy nước nên đành bất lực bám lấy vào người hắn, rụt rè nhìn hắn bằng đôi mắt đẹp của sóng mùa thu một cách nhẹ nhàng.

Mặc dù nàng vô tình, nhưng trong mắt nam nhân, đó là một sự khiêu khích có chủ ý.

Thấy vậy, yết hầu lạnh lùng của Lục Chi Quân hơi lăn qua lăn lại, lập tức kìm lòng được mà nghiêng người tới gần khuôn mặt nàng, cũng cố gắng mổ lên môi nàng.

Khi đôi môi mỏng của Lục Chi Quân chạm đến nàng, Thẩm Nguyên liền nhẹ nhàng nhắm mắt lại.

Nhưng ai ngờ nụ hôn này của nam nhân lại kiềm chế như con chuồn chuồn, chạm một cái liền buông ra.

Cho nên, Thẩm Nguyên chưa kịp làm vài hành động nghênh đón, Lục Chi Quân liền buông nàng ra.

Thẩm Nguyên che giấu sự mất mát trong lòng, đôi môi mềm cũng hơi chu lên không dễ phát hiện.

Không đủ chiếm hữu.

Nàng muốn chiếm hữu hơn một chút.

Lục Chi Quân tất nhiên đã nhìn thấy hết những biểu cảm nhỏ nhặt của thê tử, hai cánh tay mảnh khảnh dễ gãy của Thẩm Nguyên khiến nàng không còn sức lực, cho nên mặc dù nàng đã bám vào vai hắn, vì không muốn nàng lại chìm xuống, Lục Chi Quân vẫn dùng cánh tay có vết sẹo nâng eo nàng.

Thẩm Nguyên không nhận ra mình đang bĩu môi, vẻ mặt lộ ra chút bất bình.

Hiếm khi Lục Chi Quân nhìn thấy dáng vẻ này của nàng, trong mắt hắn, cảm thấy cực kỳ thú vị, dường như cả người vì biểu cảm nhỏ này mà sinh động hơn.

Nghĩ đến đây, nam nhân không khỏi cười nhẹ một chút, giọng nói trở nên trầm khàn hơn ngày thường một chút, hỏi: “Nàng sao vậy? Có điều gì muốn nói với ta không?”
Sau khi Lục Chi Quân nhắc nhở, Thẩm Nguyên mới nhớ tới mục đích mình đến căn phòng này.

Tính tình của Lục Chi Quân vẫn luôn là một người trầm lắng, tác phong ngày thường cũng là không biểu hiện sự buồn vui gì, lúc còn đang mang thai Thẩm Nguyên đã từng nói với nam nhân, nếu trong triều thật sự xảy ra chuyện gì khiến hắn cảm thấy không vui, có thể nói với nàng sau khi về nhà.

Có lẽ Lục Chi Quân đã quen giấu mọi chuyện trong lòng, tự mình giải quyết nó, cho nên hắn sẽ không nói chuyện phiền lòng với Thẩm Nguyên.

Thẩm Nguyên chớp mắt vài cái, lúc này mới dịu dàng hỏi: “Quan nhân, ngài ở trong triều có phải có chuyện gì khó giải quyết không? Nếu thật sự có, ngài nhất định phải nói với thiếp thân nha, tuy thiếp thân có ít kiến thức, nhưng luôn có thể giúp quan nhân xoa dịu tâm trí.


Giọng nói dịu dàng của nàng vừa dứt, Lục Chi Quân lại không hiểu hỏi: “Vì sao lại hỏi như vậy? Nàng nghe thấy tin đồn gì từ đâu à?”

Thẩm Nguyên lắc đầu.

Địa vị của Lục Chi Quân ở Kỳ triều rất đặc thù, vừa là người phụ trợ của một quốc gia, vừa là cữu cữu của hoàng đế, lại thêm di chiếu của tiên đế.

Cộng thêm đủ loại điều kiện khiến hắn nắm giữ vững chắc quyền hành và trở thành người nắm quyền thực sự của triều Đại Kỳ.

Một quyền thần như vậy, cho dù hắn có trung thành hay không, sẽ không được công chúng đánh giá tốt về anh ta.

Thẩm Nguyên có phán đoán riêng của mình và sẽ không quan tâm đến những thứ này.

Mà trên công báo gần đây không có nội dung về Thủ phụ Lục Chi Quân ở Nội các, hầu hết đều là những tin tức mới nhất về cải cách luật thuế và quản lý quan lại.

“Lúc nãy ở chợ đêm, thiếp thân thấy quan nhân tựa như có chuyện muốn nói với thiếp thân… Cho nên thiếp thân đoán rằng quan nhân hẳn là gặp phải chuyện gì khó giải quyết ở trong triều.


Dứt lời, hàng lông mày sắc bén của Lục Chi Quân nhíu lại một chút.

Thẩm Nguyên càng chắc chắn hơn, nguyên nhân khiến Lục Chi Quân do dự không dám nói là trong triều có biến.

Khi gương mặt của nam nhân lạnh lùng hơn bởi vì sự quan tâm thân thiết của nàng, Thẩm Nguyên lại nhẹ giọng an ủi hắn nói: “Quan nhân, cho dù ngài thật sự bị người tính toán… Sau này, ngay cả tước vị cũng không còn, thiếp thân nhất định sẽ đi theo ngài.

Thiếp thân… Thiếp thân không phải là người để ý đến phú quý hay bần hèn đâu.


Thẩm Nguyên nói bằng giọng Ngô mềm mại, giọng nói vẫn dịu dàng và nhẹ nhàng như trước, nhưng ngữ điệu càng ngày càng trở nên nghiêm túc.

Sau khi Lục Chi Quân biết được những suy nghĩ nhỏ nhặt mà nàng che giấu, không khỏi bật cười, lập tức nhanh chóng khôi phục vẻ mặt lạnh lùng thường ngày, cố ý bình tĩnh hỏi nàng: “Thẩm Nguyên, cho nên nàng cảm thấy ta chủ động dẫn nàng đi dạo đêm, là vì bị ai đó tính toán ta à?”
Thẩm Nguyên ngây ngốc gật gật đầu, trên mặt phù dung to bằng bàn tay viết đầy năm chữ “Chẳng lẽ không phải sao”.

Lục Chi Quân bất đắc dĩ lạnh nhạt trả lời: “Không có bị ai tính toán hết, nàng không cần nghĩ nhiều.


Nói xong, những ý niệm vừa mới lưu lại kia cũng đã bị cắt đi một nửa, không còn muốn cùng nàng ngâm mình trong nước nữa.

Trước khi Thẩm Nguyên nhảy xuống nước vẫn còn chút tâm tư rụt rè, bên trong mặc một áo lót[1] màu cánh sen, bên ngoài còn khoác một chiếc áo khoác mỏng manh như cánh ve sầu.

Sau khi Lục Chi Quân kéo người ra khỏi nước, liền thấy Thẩm Nguyên đang đứng an phận, thậm chí không dám liếc mắt nhìn hắn một cái.

Nhưng chiếc áo mỏng manh đó vừa khít, phác họa vóc dáng mảnh mai của nàng sau khi sinh con.

Thẩm Nguyên tất nhiên là không cố ý, nhưng cảnh đẹp trước mắt lại mang một ý tứ dụ dỗ như đang ôm tỳ bà che nửa mặt.


Ngọn lửa đỏ tươi vẫn còn đó, chỉ cần một chút gió nhẹ có thể làm cho nó dấy lên ngọn lửa hừng hực.

Thẩm Nguyên thấy Lục Chi Quân đã khoác áo lót vào rồi, lớp lụa mỏng cũng được nâng lên bởi đường cơ bắp đầy săn chắc, tư thế quả thực giống như hắn chỉ cần vùng ra một chút, chiếc áo lót đó sẽ xé toạc ra một lỗ hổng theo sự di chuyển của hắn.

Nhưng xưa nay khi hắn mặc quan phục hoặc áo lót, lại khiến người ta có cảm giác cao ráo và rắn rỏi với vòng eo con kiến và đôi chân dài miên man.

Thẩm Nguyên không dám nhìn nhiều hơn vào cơ thể của nam nhân, lại cảm thấy Lục Chi Quân tuy hơn ba mươi tuổi nhưng thể chất của hắn không thua gì thanh niên hai mươi mấy tuổi.

Không nói so với nàng, tùy tiện bắt một võ tướng trong quân doanh, thân hình đó chưa chắc cường tráng hơn hắn.

Kỳ tích là bộ xương của nàng không bị vỡ.

Thẩm Nguyên đang suy nghĩ miên man nhưng không hề phát hiện ra nam nhân đã đi tới trước người nàng, đang cúi người nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng.

Thẩm Nguyên bừng tỉnh lại, ngước mắt lên, ngửa đầu nhìn hắn.

“Trong nước hay là trở về?”
Lục Chi Quân thấp giọng hỏi xong, xen lẫn hơi thở trong trẻo, đột nhiên lướt nhẹ qua mái tóc nàng.

Thẩm Nguyên giật mình, cuối cùng cũng hiểu ý hắn.

Nàng gặp phải loại chuyện này, sắc mặt vẫn khá mỏng, tất nhiên là không biết nên làm thế nào để trở về với hắn.

Tuy nhiên, Lục Chi Quân lại đưa ra lựa chọn thay nàng, sau khi ôm nàng lên, giọng nói trầm thấp nói: “Hay là trở về đi, ta không thích ở trong nước.


“……”
——
Đến khi trời sắp tối.

Sau khi lăn qua lăn lại một phen, thân thể Thẩm Nguyên đương nhiên khá mệt mỏi, ngày mai lại đến ngày phải ra khỏi phủ đi giám sát thư viện, vốn định nhanh chóng ngủ một chút, nhưng chỗ bụng lại cảm thấy đau đớn.

Nàng đoán ra nguyên nhân đau bụng, ước chừng đã đến ngày bà dì đến thăm.

Mà người bên gối thì thở nhẹ, chắc là đã ngủ say rồi.

Chỉ có cánh tay thon dài mạnh mẽ nọ, còn có chút cường thế ôm eo nàng, thậm chí khi ngủ say, động tác vẫn mang tính chiếm hữu rõ ràng.


Thẩm Nguyên bất đắc dĩ đẩy tay hắn ra, sau khi xuống đất, liền gọi Huệ Trúc canh gác đêm mang băng nguyệt sự đến, ai ngờ vừa mới thay xong trong phòng, liền vang lên tiếng mưa rơi tí tách ngoài cửa sổ.

Có lẽ đã lâu lắm rồi không có mưa, Thẩm Nguyên gần như quên mất rằng mỗi khi có giông bão, mình sẽ bị đau tim.

Khi cơn đau nhói không thể chịu đựng nổi đột nhiên xuất hiện trong tim, nàng chạy nhanh vào trong khuê phòng.

Vừa bước vào chỗ lồng hoa, liền thấy bên trong đã được người thắp nến, ánh sáng có thể nói là vàng cam ấm áp.

Lục Chi Quân nhắm mắt, ngồi thẳng bên cạnh giường, vẫn chưa hết mệt mỏi, chỉ khi nghe thấy tiếng sấm vang lên ngoài cửa sổ, mới mở hai mắt ra.

Đúng lúc này, Thẩm Nguyên cũng nhanh chóng nhào vào lòng hắn.

Lục Chi Quân ôm lấy thê tử vẻ mặt hoảng sợ, giọng nói trầm thấp hơi khàn khàn còn say ngủ, dịu dàng nói: “Lại mưa rồi.


Sự run rẩy trong ngực Thẩm Nguyên bỗng nhiên biến mất, yếu ớt trả lời: “Ừm, may mà thiếp thân nhanh chóng chạy về tìm quan nhân.


Thậm chí qua tiếng mưa, Thẩm Nguyên có thể nghe thấy tiếng tim đập mạnh mẽ của nam nhân.

Không biết vì sao, lần này giông bão không làm cho nàng ghét, ngược lại bởi vì nó, nàng mới có thể ôm Lục Chi Quân trong đêm khuya.

Không biết vì sao, Thẩm Nguyên thực sự cảm thấy may mắn.

Lục Chi Quân điều chỉnh tư thế ôm Thẩm Nguyên một chút, lại hỏi: “Vừa rồi mới làm gì?”
Thẩm Nguyên nhẹ giọng trả lời: “Bụng thiếp thân hơi đau…”
Dứt lời, Lục Chi Quân nhớ lại bum ba là bum hồi nãy, cảm thấy mình thật sự có hơi bắt nạt người ta, lúc bôi thuốc cho nàng, hai cổ chân của nàng đã bị một vết bầm tím mờ nhạt bao quanh, vì vậy hắn nhẹ nhàng đặt bàn tay lên bụng bằng phẳng của nàng, ân cần hỏi: “Lúc này còn khó chịu không?”
Cơn đau bụng của Thẩm Tranh cũng không nghiêm trọng, nhưng lòng bàn tay của Lục Chi Quân có hơi ấm nhàn nhạt, kích thước vừa phải, khi đặt trên bụng nàng thì cực kỳ thoải mái.

Cho nên Thẩm Nguyên lắc đầu, trả lời: “Thiếp thân không khó chịu.


Lục Chi Quân dường như lại nhớ tới chuyện gì đó, liền thấp giọng dặn dò: “Ngày mai đừng quên uống thuốc, còn phải chăm sóc thân thể thêm một chút, mấy năm sau chúng ta sẽ không có con nữa.


Nghe xong, Thẩm Nguyên gật đầu lần nữa.

Lần này, nếu Lục Chi Quân quên thì hắn sẽ nhắc nhở nàng uống một chén canh tránh thai, vả lại những loại thuốc này đều do thái y trong cung đặc chế, không lạnh lạnh giống như những dược thông thường, hơn nữa còn có chút công dụng bổ dưỡng.

Không gì khác hơn là khá đắng chát, Thẩm Nguyên tự nhận mình là người không yếu đuối sợ khổ, thỉnh thoảng uống một chén cũng không có gì.

“Thiếp thân… Thiếp thân ngày mai không uống thuốc đó.


Lục Chi Quân lập tức trả lời: “Không được, phải uống.



Thẩm Nguyên thấy hồi nãy hắn còn dịu dàng một chút, trong nháy mắt, lại cứng rắn với nàng, nhưng nàng không hề tức giận nam nhân, chỉ dịu dàng giải thích với hắn: “Quan nhân… Thiếp thân đến nguyệt sự rồi, là nguyệt sự tháng này, vậy thì không uống được.


Vừa dứt lời, sắc mặt lạnh lùng của nam nhân bỗng dưng ngẩn ra.

Lục Chi Quân im lặng trong chớp mắt, rồi ôm mỹ nhân trong lòng nằm về chỗ cũ, có lẽ là vì che dấu sự xấu hổ của mình, hắn giả vờ bình tĩnh ra lệnh nói: “Ngủ.


Thẩm Nguyên ngoan ngoãn nhắm mắt lại, bên ngoài còn có tiếng mưa tí tách, nàng được Lục Chi Quân ôm vào lòng, cho dù cảm thấy rất ấm áp, nhưng bàn tay to của hắn lại không đặt trên bụng nàng.

Cho nên Thẩm Nguyên lại mở mắt xinh đẹp ra, dùng bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn nhẹ nhàng túm lấy bàn tay to thấy rõ xương ngón tay của hắn, muốn đặt lên bụng mình.

“Nàng định làm gì?”
Lục Chi Quân không ngăn hành động của nàng, ngược lại nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của nàng, nắm chặt vào trong lòng bàn tay rộng lớn.

Thẩm Nguyên nghe giọng nói hùng hậu, trầm thấp của hắn, mềm giọng năn nỉ: “Quan nhân, ngài giúp thiếp thân để lên bụng đi.


Lục Chi Quân làm theo lời nàng nói, đặt tay lên bụng nàng, khó hiểu hỏi: “Đặt tay lên bụng nàng, nàng có dễ chịu hơn không?”
Thẩm Nguyên dịu dàng ừ một tiếng.

Nam nhân mím môi mỏng, rồi dùng bàn tay to, xoa nhẹ lên bụng nàng.

Hắn xoa xoa như vậy, trong lòng Thẩm Nguyên đột nhiên bối rối, vội vàng ngăn lại nói: “Quan nhân, nữ tử đến nguyệt sự thì không thể xoa bụng như vậy, ngài giúp thiếp thân để lên bụng là được rồi… Không cần xoa…”
“Phải không?”
Lục Chi Quân dừng động tác, bàn tay thon dài cũng an phận đặt trên bụng bằng phẳng của nàng, không còn lộn xộn nữa.

Mưa đang giảm dần.

Thẩm Nguyên tựa lưng vào vòng tay rộng lớn của nam nhân, được hơi ấm từ cơ thể hắn truyền đến, đột nhiên rơi vào giấc mộng an tĩnh.

Lục Chi Quân nhìn tai của thê tử trong bóng đêm, và thầm nhớ lại những lời Thẩm Nguyên vừa nói.

Kiếp trước, mặc dù hai người đã làm phu thê, nhưng Thẩm Nguyên chưa bao giờ thân mật với hắn như vậy, nàng chưa bao giờ nói với hắn về chuyện riêng tư của những nữ tử này.

Lần này thì hắn nhớ kỹ.

Sau khi nguyệt sự của Thẩm Nguyên trở lại, hắn phải dùng tay che bụng nàng.

_________________
Tác giả muốn nói:
Hôm nay là máy làm ấm bụng hình người thương hiệu Quân thúc.

[1] Áo lót: Từ gốc “心衣”, Hán Việt là tâm y.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận