Thương Định Đầu Tiên: Khuất Phục Chồng Ác Ma

"Thiên Vũ, Thiên Vũ à..." Kiều Tinh gọi lớn để ngắt đi dòng suy nghĩ của cô.

Thiên Vũ ngước mắt nhìn lên, cuối cùng cô cũng tỉnh táo hơn: "Hãy trở về nhà đi, tớ mệt mỏi lắm rồi!"

"Thiên Vũ, em còn giận anh đúng không?" Tiêu Kỳ vội vàng giải thích: "Sở dĩ anh liên lạc với Bạch Lộ nhiều lần là vì việc của công ty mà thôi. Cô ta lúc nào cũng lợi dụng lý do công việc để gặp anh. Anh thừa nhận rằng anh đã nói dối em. Nhưng giữa anh và cô ta thực sự không có gì, anh chưa làm gì khiến em phải thất vọng, làm ơn em hãy tin anh đi! "

"Có phải lần trước anh cũng ở cùng Bạch Lộ đúng không? " Kiều Tinh nhìn chằm chằm vào Tiêu Kỳ ánh mắt như thể muốn ăn tươi nuốt sống anh. "Tôi đã nhìn thấy Bạch Lộ ngồi lên người anh rồi hôn anh, chẳng lẽ nào mắt tôi lại bị mù ư?"

Nghe thấy vậy, Tiêu Kỳ choáng váng, anh ngay lập tức giải thích: "Chính Bạch Lộ đã chủ động hôn tôi, nhưng tôi đã nhanh chóng đẩy cô ấy ra tức thì."


"Nhưng tại sao hôm nay anh lại đi gặp cô ta?" Kiều Tinh vặn vẹo thêm.

"Kiều Tinh à, tôi đã nói rồi, Bạch Lộ luôn lợi dụng lý do công việc để gặp tôi, vì tôi quá lo lắng rằng công ty sẽ bị phá sản, vì vậy..."

"Công việc, công việc, lúc nào cũng chỉ có công việc! Có gì quan trọng với anh hơn công việc nữa không? Thế còn Thiên Vũ thì sao?"

"Tôi..."

Hai người họ cứ như vậy, cãi nhau đến đỏ bừng cả mặt, như thể Kiều Tinh là người trong cuộc vậy.

Trong khi đó, Thiên Vũ vẫn giữ nguyên thái độ vô cảm, cô không nói gì về việc này.

"Hai người có thôi cãi nhau đi không!" Thẩm Hân phát cáu quát lên.

Cuối cùng Tiêu Kỳ và Kiều Tinh cũng chịu im lặng. Cô liếc nhìn anh vẻ vẫn còn phẫn nộ lắm, cô bực bội: "Tôi nghĩ anh là một quý ông hoàn hảo. Tôi không nghĩ anh lại giống như Tiêu Hàn."

"Kiều Tinh!" Thẩm Hân một lần nữa ngắt lời của Kiều Tinh và cảnh báo cô.


Kiều Tinh chỉ thở dài và không dám nói lại.

Thiên Vũ run rẩy chớp chớp hàng lông mi, tay chống lên trán, miễn cưỡng nghĩ về người đó một lần nữa.

Tiêu Kỳ khó chịu nhìn Thiên Vũ và gặng hỏi thêm lần nữa: "Thiên Vũ, em có tin anh không?"

Thiên Vũ nhìn thẳng vào mắt Tiêu Kỳ, nghiêm túc nói: "Tiêu Kỳ, em hiểu anh, em không thích nghi ngờ anh vô căn cứ như vậy, và em cũng không muốn chúng ta gần cưới nhau rồi lại xảy ra những chuyện như thế này. Nếu thực sự anh và Bạch Lộ có gì với nhau, em cũng sẽ không trách anh đâu.

Suy cho cùng thì cô ấy đã theo đuổi anh rất nhiều năm về trước rồi, hơn nữa Tiêu gia và Bạch gia cũng là hai gia đình khá thân thiết. Cô ấy sẽ rất hữu ích cho sự nghiệp của anh đấy, còn em, em không thể cho anh được bất cứ điều gì. Bây giờ anh cứ thẳng thắn nói cho em biết chuyện gì đã xảy ra, em sẽ tự động rút lui và không làm phiền anh nữa, em cũng sẽ không oán giận anh đâu... "

"Không, không, em hãy tin anh đi." Tiêu Kỳ vội vàng phủ nhận.


"Trước tiên, anh hãy lắng nghe em nói." Lam Thiên Vũ vẫn rất bình thản: "Anh biết rằng điều em ghét nhất là bị lừa dối mà, đúng không? Anh cũng biết hôn nhân có ý nghĩa như thế nào đối với em rồi chứ? Em sẽ chỉ kết hôn một lần trong đời. Vì vậy, em không muốn phạm sai lầm đâu. Ngày sau ngày mai là ngày cưới của chúng ta rồi. Nếu em phát hiện ra chuyện này sau khi kết hôn, rằng anh đã lừa dối em..." Đôi mắt cô hơi lóe lên. "Em không chắc rằng em sẽ có thể làm bất cứ điều gì đâu đấy! "

Tiêu Kỳ nhìn Thiên Vũ và đột nhiên nhớ lại vụ việc ba năm trước. Cô ấy đã rất hoảng loạn, lập tức,

Tiêu Kỳ nói rõ ràng: "Thiên Vũ, anh sẽ không nói dối em đâu, thực sự không."

Đây là lúc anh ta nói dối một cách chính đáng nhất. Ngay cả bản thân anh ta cũng nghĩ rằng anh ta thực sự không có bất kỳ mối quan hệ nào với Bạch Lộ. Tiêu Kỳ tự hứa với chính bản thân anh rằng trong trái tim anh, anh chỉ yêu mỗi Thiên Vũ mà thôi, anh nhất định không được đánh mất cô ấy...

"Được rồi, em tin anh!" Thiên Vũ khẽ nhếch môi lên và bỏ lại mọi nghi ngờ. Mặc dù bệnh nghề nghiệp của cô nói với cô rằng Tiêu Kỳ có rất nhiều điều đáng ngờ, nhưng cô vẫn chọn tin anh. Anh không bao giờ nói dối cô. Sau tất cả thì anh chính là người đã cùng cô vượt qua sáu năm đen tối nhất của cuộc đời...


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận