Thương Nhân Đá Quý Cùng Tiểu Thư Kim Cương

Mấy ngày sau, Ba Mẹ Lục chỉ ra ngoài hai lần, Lục Kiều Vi luôn lén gọi Văn Cẩn Ngôn đến để cố gắng tạo cơ hội cho bọn họ ở chung.

Lần nào Ba Mẹ Lục cũng đều mặt lạnh, tuy không nói lời khó nghe nhưng cũng sẽ không đáp lại, hoàn toàn là đối xử lạnh lùng. Sau đó, bọn họ dứt khoát không ra ngoài nữa.

Văn Cẩn Ngôn rất kiên nhẫn, không hề tỏ ra thiếu kiên nhẫn, tính cách của Lục Kiều Vi cũng không tốt bằng cô, nhìn thấy cảnh tượng này, nàng không khỏi cảm thấy đau lòng.

Đương nhiên, nàng tuyệt đối không thể nói với Văn Cẩn Ngôn, tới buổi tối đều trằn trọc trên giường.

Khúc Thanh Trúc tạm gác lịch trình bận rộn lại để gọi điện động viên nàng: “Đây là cách công khai duy nhất, nếu dễ dàng công khai thì sẽ không có nhiều người chọn cách im lặng như vậy, cậu rất dũng cảm."

Lục Kiều Vi cười nói: “Chỉ là trước khi làm không biết có thể thuyết phục bọn họ hay không, nhưng mình vẫn thấy đau lòng.”

“Cậu đau lòng cô ấy, cô ấy cũng đau lòng cậu.” Trong giọng nói của Khúc Thanh Trúc hiếm thấy có chút hâm mộ, “Vậy cũng khá tốt, bởi vì đều sẽ suy xét cho nhau.”

Có thể Lục Kiều Vi không rõ lắm, nhưng người ngoài cuộc đều nhìn thấy, bọn họ đang rất kiên trì, chẳng hạn như Văn Cẩn Ngôn có nhiều thủ đoạn, đầu óc linh hoạt, khi đối mặt với ba mẹ của Lục Kiều Vi lại hết sức chân thành, nhưng vẫn dùng biện pháp ngu ngốc nhất để thuyết phục ba mẹ nàng.

Lục Kiều Vi ừ một tiếng, kiên định nói: "Cũng sẽ qua thôi."

Tình yêu là một thứ rất khó nắm bắt, tuổi thanh xuân là tiết ra từ hormone thúc đẩy xúc động muốn ở bên nhau, đó là lời thề nguyện yêu thương vĩnh cửu. Sau khi trưởng thành, tình yêu không còn là điều cần thiết nữa, mỗi người đều khắc chế lý trí của mình, chỉ tìm kiếm người cùng chung sống cả đời.

Quá trình này đòi hỏi phải mài giũa, gian nan kéo dài, chỉ có chờ đợi mới có kết quả.

Đêm giao thừa đã đến, đã đến lúc ăn mừng năm mới.

Lục Kiều Vi chỉ trang điểm đơn giản, chuẩn bị ra ngoài trải qua cùng Văn Cẩn Ngôn, Mẹ Lục từ trong bếp đi ra nói: “Nếu hôm nay con ra ngoài thì đừng về nữa.”

“Mẹ.” Lục Kiều Vi dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn bà, “Con chỉ đến nhà Thanh Trúc ăn một bữa cơm thôi.”

“Mẹ gọi cho mẹ con bé hỏi thử.” Mẹ Lục lấy một miếng ngó sen mang vào bếp cắt, “Con nghĩ kỹ xem có nói dối hay không.”

Mẹ của Khúc Thanh Trúc đã mang Khúc Thanh Trúc đến nhà bạn trai mới ăn tết, căn bản không có ở nhà, cho nên Lục Kiều Vi đành phải quay lại.

Bữa tối đêm giao thừa rất thịnh soạn, trước kia mẹ nàng không thích cho thịt viên vào canh gà, nhưng năm nay bà lại cho thêm thịt viên vào mọi món.

Lục Kiều Vi ăn cơm rất hụt hẫng, buổi tối, Ba Lục muốn đón giao thừa, trong phòng khách đang xem gala mừng xuân, Lục Kiều Vi đi lanh quanh trộm chui vào bếp.

Thịt gà hầm trong nồi còn ấm, giống như được đặc biệt chừa lại, mùi rất thơm, quan trọng nhất là còn ấm, nàng cho vào hộp giữ nhiệt.

Trong nồi cơm có một quả trứng, cơm giao thừa mỗi nhà đều sẽ nấu, mỗi nhà một quả tượng trưng cho đoàn viên, nàng vùi quả trứng vào cơm.

Lục Kiều Vi ngồi xổm trong bếp hồi lâu, cuối cùng thừa dịp ba mẹ về phòng liền lẻn ra ngoài, chạy một mạch, ôm hộp giữ nhiệt rẽ vào một con hẻm.

Văn Cẩn Ngôn ở một mình trong khách sạn, Lục Kiều Vi gõ cửa đi vào, thấy cô đang xem máy tính, Lục Kiều Vi đặt hộp giữ nhiệt lên bàn đầu giường, cởi dép rồi lên giường.

“Lạnh không?” Văn Cẩn Ngôn kéo chăn cho nàng.

“Một chút.” Lục Kiều Vi thở dài, xoa xoa tay nói: “Em mang đồ ăn ngon đến cho chị, trong đó có một cái đùi gà to.”

“Lỡ dì phát hiện thì sao?” Văn Cẩn Ngôn đóng máy tính lại, nghiêm túc nói.

"Có lẽ mẹ em biết chị ở một mình trong khách sạn, trước kia mẹ em nấu ăn không bao giờ làm phong phú như vậy." Lục Kiều Vi nghiêm túc phân tích, cảm thấy rất có lý, chính mình nói quá đúng, nàng dùng sức vỗ tay. "Chắc chắn là như vậy."

"Vậy chị không khách khí." Văn Cẩn Ngôn mở hộp ra, canh gà thơm nồng, thịt gà tươi mềm, bên trong có một chiếc đùi gà to, đang ăn mới phát hiện có một quả trứng trắng béo ngậy vùi trong cơm.

Lục Kiều Vi nghiêng đầu, tặc lưỡi, "Chị thật may mắn, em nói cho chị biết, năm nào mẹ em cũng vùi quả trứng này, nhưng chỉ có người may mắn mới có thể ăn được quả trứng này."

Hai mắt Văn Cẩn Ngôn sáng lên, cô nhìn quả trứng, nghiêm túc hỏi: "Thật sao? Vậy chị có nên ước nguyện không?"

“Trong hoàn cảnh bình thường, ước hay không cũng không có vấn đề…”

Văn Cẩn Ngôn nghe câu cuối cùng, nói: “Năm nay là một năm bình thường, cho nên chị muốn ước một điều.”

Nói xong, cô nhắm mắt lại, Lục Kiều Vi không nhịn được cười, khi cô mở mắt ra, Lục Kiều Vi cười lớn: "Hahaha, lúc chị ước trước một quả trứng trông có chút buồn cười."

“Chị nghe nói cười người khác ước nguyện, điều ước sẽ khó có thể thực hiện được.” Văn Cẩn Ngôn dùng đũa chọc quả trứng.

Lục Kiều Vi lập tức ngừng cười, nhưng không khỏi phụt lên một tiếng, Văn Cẩn Ngôn ăn trứng rồi lại ăn gà hầm, Lục Kiều Vi ngẩng đầu hỏi: "En ăn đùi gà của chị một miếng được không?"

“Đây.” Văn Cẩn Ngôn kẹp đùi gà đưa cho nàng cắn.

Lục Kiều Vi cắn một miếng, cô lại cắn một miếng.

Gala mừng xuân vẫn kiểu cũ, mời những minh tinh nổi tiếng, những gương mặt quen thuộc ngày xưa dần dần biến mất, các tác phẩm đều cùng canh gà nối đường ray, có chút không thú vị.


Xem đến mười một giờ, Lục Kiều Vi ngáp một cái, dựa vào trong ngực Văn Cẩn Ngôn, Văn Cẩn Ngôn nghiêng người hỏi nàng: “Có muốn chị đưa em về không?”

"Không cần, khó khăn lắm mới trốn đi được."

Lục Kiều Vi cường chống tiếp tục xem, cho đến khi nghe thấy tiếng chuông năm mới vang lên, tiếng pháo cũng đi theo.

Văn Cẩn Ngôn nói: “Ở đây hương vị Tết thật vui.”

"Ừm, lần sau chị có tới nữa không?" Lục Kiều Vi buồn ngủ hỏi, cũng không hiểu mình nói gì, vừa nói vừa kéo vạt áo của cô.

Sang năm nhất định phải tới.

Không được từ bỏ.



Mùng một, chúc Tết.

Người đến nhà từ sáng sớm, trên lầu dưới lầu đều là hàng xóm, Lục gia đã sống ở đây từ lâu, năm nào mọi người cũng tụ tập ăn cơm.

Trong nhà có rất nhiều người, Ba Mẹ Lục trông rất vui vẻ, cùng mọi người trò chuyện, Lục Kiều Vi lẻn về phòng.

Theo miêu tả của em gái nàng, hôm qua nàng rời đi không có ai phát hiện, Lục Kiều Vi thay quần áo mới, hỗ trợ làm việc nhà, thuận tiện tính toán xem khi nào nên đi tìm Văn Cẩn Ngôn.

Trong nhà luôn có người tới, cửa luôn mở nhưng vẫn có người gõ cửa, dì hàng xóm đi tới nhìn xem, khi nhìn thấy người ở bên ngoài, bà vội vàng hô lên: “Lão Lục, đây là họ hàng nào của bà vậy, thật xinh đẹp a."

“Ai?” Mẹ Lục lau tay đi tới xem, mặt lập tức cứng đờ.

Văn Cẩn Ngôn lễ phép nói: "Chúc chú dì năm mới vui vẻ, con tới đây chúc tết, chúc người an khang thịnh vượng, vạn sự như ý."

Ở nhà có nhiều người như vậy, Mẹ Lục không thể kêu cô rời đi.

Văn Cẩn Ngôn rất xinh đẹp, vừa bước vào đã thu hút sự chú ý của mọi người, mọi người đều nhìn chằm chằm vào mắt cô, hỏi cô là họ hàng nào.

Lục Kiều Vi đang dọn dẹp bàn làm việc trong phòng, nghe thấy động tĩnh liền vội vàng chạy ra ngoài, nhìn thấy Văn Cẩn Ngôn nàng liền có chút ngơ ngác, vội vàng giải thích: “Bạn của con, bạn của con! Hai ngày nay tới tìm con đi chơi."

Dì hàng xóm nói: “Vậy bạn con cũng thật có tâm, hai đứa làm việc chung sao?”

Con ngươi Lục Kiều Vi xoay chuyển, nói: "Không phải, con làm ở công ty thiết kế, còn chị ấy làm ở công ty trang sức."

Các dì ở tuổi này thích đeo trang sức vàng bạc, nghe vậy tò mò nhìn Văn Cẩn Ngôn: "Đó là làm gì, quản lý sao? Ta thấy quản lý tiệm vàng có phúc lợi rất tốt."

"Không phải quản lý." Lục Kiều Vi nhìn ba mẹ nàng, nói: "Chị ấy là trưởng cửa hàng, có trách nhiệm rất lớn."

Này là nói nhỏ, cả Ba Lục và Mẹ Lục đều tỏ ra kinh ngạc, vài người dì bàn tán nói có thân thích cũng làm việc trong tiệm vàng, không chỉ kiếm được tiền mà còn nhận được đồ trang sức trong dịp Tết.

Mẹ Lục xách những thứ Văn Cẩn Ngôn mang tới, cúi đầu nhìn vào bên trong, có mấy hộp quà cao cấp đựng điểm tâm, thực phẩm bổ sung, thuốc lá và rượu, nhưng bà không nhìn ra được bên trong chứa gì, chắc chắn giá cả không hề thấp.

Mạc danh có một loại cảm giác quen thuộc, nghĩ lại, những hộp bánh ngọt mà Lục Kiều Vi mang về mấy ngày trước không phải là nhãn hiệu này sao?

Vài phút sau, Mẹ Lục đen mặt, Lục Kiều Vi lui vào bếp, nói: "Mẹ, mẹ chơi mạt chược đi, để con nấu cho."

"Sao ta không biết con còn biết nấu ăn?" Mẹ Lục tức giận nói, vừa định mở cửa đi vào thì thấy khoai tây trên thớt đã cắt sẵn. Nữ nhân mà con gái bà mang về đang xắn tay áo thuần thục cầm dao.

Lục Kiều Vi muốn chui đầu vào nước, nàng miết mấy củ hành, rửa sạch từng chút, tim đập thình thịch, hai người đây là nhảy trên mũi dao, nếu không cẩn thận, hai người sẽ chọc ba mẹ tức giận.

Đủ loại âm thanh đan xen vào nhau, tựa như có lửa giận đang thiêu đốt gần đó, cánh cửa kính mỏng manh khó có thể ngăn cản được thế công rực lửa này.

"Ù!"

Người dì ngồi trên bàn mạt chược mỉm cười đẩy át chủ bài ra, xôn xao bắt đầu ván mới, Lục Kiều Vi lặng lẽ xoay người, mẹ nàng đã đi rồi.

Nàng hít hít mũi, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt.

“Sao vậy?” Văn Cẩn Ngôn vội vàng lau tay, nhìn nàng.

Lục Kiều Vi nức nở nói: "Trời ạ, ớt Triều Thiên này cay quá, làm em cay rơi nước mắt."

Văn Cẩn Ngôn bật cười một tiếng, dùng cánh tay chạm vào mắt nàng, hai người tránh sau tủ lạnh lớn, tránh khỏi tầm mắt của mọi người, ngọt ngào chạm vào nhau.

Lục Kiều Vi nấu ăn không ngon, nên nàng giúp Văn Cẩn Ngôn rửa rau và những việc khác. Trong lúc này, Mẹ Lục đi vào hai lần, lấy đồ trong tủ lạnh ra đặt bên cạnh.

Ở nhà có khá nhiều khách, thời tiết lại lạnh, xào đồ ăn xong, một đĩa chín đi ra sẽ có một đĩa đã nguội, Lục Kiều Vi thông mình đặt một cái bát lên đĩa, hai người giống như đang làm bài thi, phải đối mặt với nhiều thử thách khó khăn.


Sau khi đĩa cuối cùng được dọn lên, hai người từ trong bếp đi ra, Lục Kiều Vi muốn đi đến trước mặt Văn Cẩn Ngôn, nhưng khi đối diện với ánh mắt của mẹ, nàng lại bắt đầu cảm thấy sợ hãi.

Văn Cẩn Ngôn cởi tạp dề, đi đến trước mặt bà nói: "Chú dì, cơm đã chuẩn bị xong rồi, người xem khi nào thì ăn cơm."

Hàng xóm đều cảm thán nói: "Lão Lục, Con cái nhà hai người rất có tiền đồ, có quan hệ tốt, nhìn xem đứa nhỏ này sao lại hiểu chuyện như vậy."

Văn Cẩn Ngôn mỉm cười đáp lại.

Trên bàn ăn, mọi người vây quanh ở bên nhau, trước đây khi tiếp khách ăn cơm, Mẹ Lục đều đứng cạnh, bây giờ Lục Kiều Vi thay bà làm, nàng ngồi vào bàn nói nói cười cười với mọi người.

Một hàng xóm không ngừng nhìn Văn Cẩn Ngôn, tò mò nói: "Lão Lục, cô gái này bao nhiêu tuổi? Tên là gì? Đến từ đâu? Có đối tượng chưa?"

Người khác cũng đi theo: “Cô gái này thật giỏi giang, vừa bước vào tôi còn tưởng con bé là nhân viên văn phòng, không nghĩ tới lại có thể nấu ăn. Xem Vi Vi về ăn Tết có chút béo lên, sợ là qua nhà người ta cọ cơm."

Chó ngáp phải ruồi, nói trắng ra, thịt trên người Lục Kiều Vi thực sự là Văn Cẩn Ngôn dưỡng ra, sống cùng Văn Cẩn Ngôn, nàng có thể ăn sáng mỗi ngày, buổi tối còn có thể ăn khuya.

Một đám người chen nhau hỏi, Mẹ Lục tức giận nói: "Tôi không biết, đây cũng là lần đầu tiên tới đây."

Lục Kiều Vi nghe có chuyện thú vị, vội vàng nói: "Chị ấy tên là Văn Cẩn Ngôn, mọi người nhìn đôi mắt của chị ấy cũng biết rồi, chị ấy là con lai, đã có đối tượng..."

Lời cuối cùng mang thanh âm rất thấp, nhưng cũng không ngăn được nàng vuốt mông ngựa: “Ba mẹ của đối tượng rất tốt, không chút hung dữ, miệng dao găm tâm đậu hủ, tuy là một gia đình bình thường nhưng có ý thức tư tưởng rất cao…”

Trong khi nói, nàng nhìn ba mẹ nàng đều ngẩn ra.

"Thời nay rất ít có nhà chồng như vậy, tính cách Tiểu Văn tốt, gặp được nhà chồng như vậy là điều bình thường." Mọi người đang nói, nghĩ đến lễ đính hôn tan rã không mấy vui vẻ trước kia của Lục Kiều Vi, nói: "Vi Vi cũng tốt, nhất định sẽ gặp được nhà chồng tốt, Lạc Nhất Ngôn kia cũng chẳng là cái thá gì, hiện tại bị quả báo là xứng đáng.”

Hai ngày nay Lạc gia rất náo nhiệt, Lạc Nhất Ngôn từ đồn cảnh sát trở về không bao lâu, gia đình đã sắp xếp xem mắt, chính hắn cũng không biết xấu hổ đi xem mắt, sau đó Đinh Duyệt Nghiên lại mang bụng bầu tới náo loạn.

Đinh Duyệt Nghiên nháo lên cũng không hung hãn, nàng ta gọi tất cả người thân đến uy hiếp Lạc Nhất Ngôn kết hôn, hoặc là bồi thường mấy chục vạn.

Vụ việc này đã gây xôn xao khắp làng, tết nhất còn gọi cảnh sát đến.

Một hàng xóm cho họ xem điện thoại, nói: "Nhìn xem, còn đăng video, nhà bọn họ chối đẩy, đẩy đến làm cô gái kia vào bệnh viện sinh non, suýt chút nữa đã mất mạng."

"Chậc chậc, phải nói Vi Vi thật may mắn, sau này nhất định sẽ tìm được người tốt hơn Lạc Nhất Ngôn, cũ không đi, mới không tới."

Có so sánh, liền có chênh lệch.

Ngoại trừ giới tính ra, không có gì ở Văn Cẩn Ngôn không tốt hơn Lạc Nhất Ngôn.

Mặc dù Ba Mẹ Lục vẫn còn đen mặt, nhưng vẫn giả vờ thản nhiên nhìn Văn Cẩn Ngôn, ăn xong dọn dẹp bàn, hai người cũng tranh việc làm.

Hàng xóm chơi đến chín giờ tối, còn nói đùa: “Đáng tiếc Hạo Dương của hai người còn quá nhỏ, nếu không liền có con dâu, tốt nhất là hai người dứt khoát nhận con bé làm con gái nuôi đi."

Văn Cẩn Ngôn cười đáp lại, chuẩn bị rời đi, bên ngoài trời rất tối, Lục Kiều Vi cầm điện thoại, ngập ngừng nói: "Con đưa chị ấy đi được không? Trời quá tối, chị ấy lại là con gái, con không yên tâm."

"Không cần đâu." Văn Cẩn Ngôn nói: "Lát nữa em phải một mình đi bộ về, vậy càng không được, chị có thể tự đi."

Cô lễ phép gật đầu với Ba Mẹ Lục, “Con làm phiền một ngày rồi, chú dì, làm hai người mệt mỏi rồi.”

Lục Kiều Vi nhìn cô đi xuống lầu, Văn Cẩn Ngôn nhìn nàng một cái, kêu nàng đi vào.

Lục Kiều Vi đợi Văn Cẩn Ngôn ra khỏi cầu thang mới đóng cửa lại, nàng từ từ xoay người lại, Mẹ Lục cầm điều khiển liên tục chuyển kênh.

Mỗi kênh là một chương trình, vở kịch hài hước phối hợp tiếng cười của khán giả, mẹ nàng nhìn chằm chằm vào TV, không khí rõ ràng rất sinh động nhưng lại có chút nặng nề.

Ba Lục vẫn đang hút thuốc, Lục Kiều Vi muốn ra ban công nhìn Văn Cẩn Ngôn.

Một lúc sau, Ba Lục ra khỏi phòng, cầm đèn điện đi xuống lầu, trong đêm tia đèn rất sáng.



Mấy ngày tiếp theo, mỗi ngày Văn Cẩn Ngôn đều đến thăm, làm những việc tương tự, Ba Mẹ Lục không nói chuyện với cô, nhưng cũng không kêu cô đi.

Một lần, Ba Lục vào phòng nàng, mang theo một đĩa cam cắt sẵn, Lục Kiều Vi muốn phát điên, trực tiếp nhảy lên.

Nàng lấy một miếng cam, lao ra lấy cây lau nhà trong tay Mẹ Lục: "Sao có thể để mẹ làm công việc vất vả mệt mỏi như vậy? Mẹ, mẹ qua bên cạnh ngồi đi!"

Mẹ Lục bị nàng làm phiền sắp tức giận, đưa cây lau nhà cho nàng rồi quay lưng đi vào phòng nằm, lúc đi ra thì sàn nhà sạch sẽ, ly chén trên bàn cũng đã được rửa sạch.


Bà hiểu con gái mình rất rõ, đừng nói lau nhà, thậm chí còn không gấp được quần áo, sau một lúc nghi hoặc, Ba Lục cầm ấm nước đi tới, thấp giọng nói: “Là cô gái kia làm đấy”.

Mẹ Lục nghiêng đầu, “Cái này ai mà không biết làm? Lúc chúng ta xem mắt, không phải ông còn đến nhà mẹ tôi mấy lần sao? Hiện tại lại lười biếng như vậy. "

Hai người đứng một lúc rồi đi làm việc của mình.

Buổi tối, Lục Kiều Vi giả vờ đi dạo quanh phòng, sau đó lén đi xuống lầu, nhìn thấy Văn Cẩn Ngôn đang đợi ở dưới lầu, liền chạy nhanh tới.

"Một hai phải chờ em, đã kêu chị đừng chờ rồi."

Văn Cẩn Ngôn lấy một đóa hồng từ trong tay áo ra, đó là một đóa hoa hồng xanh độc nhất, đã giấu rất lâu, lớp hoa bên ngoài có chút nhăn nheo.

Lục Kiều Vi sửng sốt, nhìn hoa rồi lại nhìn cô.

“Cho em, hôm nay là lễ tình nhân.”

Mọi người đều đang ăn tết, ít người nhớ đến ngày này.

Văn Cẩn Ngôn đặt hoa trước mũi nàng, bảo nàng ngửi, dù chỉ có một đóa hoa nhưng hương thơm nồng nàn khiến trái tim Lục Kiều Vi rung động.

"Aiz, không thơm." Lục Kiều Vi làm ra vẻ mặt ghét bỏ.

"Không thơm sao?" Văn Cẩn Ngôn cúi đầu ngửi ngửi, vẻ mặt nghiêm túc, hình ảnh rơi vào trong mắt Lục Kiều Vi giống như một bức ảnh màu, đẹp không gì sánh bằng.

Lục Kiều Vi ừ một tiếng.

Sau đó, nàng bước tới, nắm lấy áo khoác của Văn Cẩn Ngôn, chui vào trong ngực cô, động tác của Văn Cẩn Ngôn chậm lại vài giây, ôm nàng thật chặt.

Trên con phố yên tĩnh, có tiếng tim đập, tiếng còi xe, mùi hoa thoang thoảng ẩn trong ngực cô.

"Lễ tình nhân vui vẻ." Văn Cẩn Ngôn cười nói.

"Ừm, em rất vui." Lục Kiều Vi ngẩng đầu hỏi: "Không phải lần trước chị nói ngày 15 sẽ đi Paris sao? Không phải là ngày mai sao?"

Văn Cẩn Ngôn gật đầu, Lục Kiều Vi lôi kéo cô về khách sạn: “Đi đi đi, về thu dọn đồ đạc trước đi, em quên mất chuyện này, chị bay lúc mấy giờ? Không biết ngày mai có bị kẹt xe không.”

"Đừng nóng vội, chị sửa hợp đồng rồi, bên kia không vội, buổi triển lãm trang sức đến cuối tháng mới bắt đầu, bên em quan trọng hơn." Văn Cẩn Ngôn bình tĩnh nói, làm tốc độ của nàng chậm lại.

Lục Kiều Vi nghe được cuộc gọi của cô, buổi trình diễn trang sức không đơn giản như vậy, DMD là một thương hiệu luxury, yêu cầu rất khắt khe, mỗi phân bộ đều sẽ cạnh tranh.

Nói chính xác thì nơi làm việc không thể có bình yên, Lục Kiều Vi đã làm việc được vài năm nên nàng đương nhiên hiểu được điều này.

"Mấy ngày nữa em phải đi làm, thái độ của ba mẹ em vẫn còn cường ngạnh." Lục Kiều Vi xụ mặt nói: "Công việc quan trọng, em không muốn chị vì chuyện này mà bỏ rơi nguyên tắc của mình."

"Em là nguyên tắc của chị." Văn Cẩn Ngôn hôn đóa hoa hồng xanh, "Có em, chị liền có tất cả."

Lục Kiều Vi buồn bực cau mày, muốn thuyết phục cô, nhưng một ánh sáng chiếu tới, hai người nhìn theo nguồn sáng liền nhìn thấy Ba Lục.

Ba Lục cầm một chiếc đèn điện lớn, đứng dưới gốc cây táo gần đó, không biết chờ bao lâu mới chậm rãi đi tới, trầm giọng nói: “Đi làm đi, đừng lãng phí thời gian ở chỗ chúng tôi."

"Ba..." Lục Kiều Vi rất khẩn trương, nàng lẻn ra ngoài, bất quá xem bộ dáng của ba nàng, hẳn là ông đi ra tiễn hai người.

Trái tim nàng ấm áp, nhưng giây tiếp theo nàng lại rơi vào động băng, Ba Lục thở dài một tiếng, nhẹ nhàng nói: "Con là một đứa nhỏ tốt."

Văn Cẩn Ngôn mím môi.

Đáng lẽ cô phải vui mừng khi nhận được công nhận này, nhưng không khí lại đặc biệt ngưng trọng, Lục Kiều Vi nghĩ hẳn là do thời tiết quá lạnh.

Nàng mỉm cười để làm bầu không khí hòa hoãn hơn, nhưng Ba Lục vẫn trầm giọng nói: “Thôi bỏ đi, có lẽ thời gian dài, tình cảm cũng sẽ tự nhiên phai nhạt.”

"Ba!"

"Con là một cô gái tốt, ta cũng có thể nhìn ra con rất thật lòng với Vi Vi, nhưng con đường không dễ đi." Ba Lục thở dài, thở ra sương trắng đặc biệt rõ ràng vào ban đêm, có chút bất đắc dĩ mang theo khẩn cầu.

Hai mắt Lục Kiều Vi đỏ hoe, nàng kéo tay áo của ba mình, làm nũng nói: "Ba đừng nghiêm túc như vậy, ba cũng thấy chị ấy rất tốt, nên là ba yên tâm đi."

Ba Lục kéo tay nàng ra, nói tiếp: "Hai đứa đều là người trưởng thành, phải có trách nhiệm với tương lai, đúng không? Còn phải suy xét đến cảm xúc của ta cùng mẹ của Vi Vi, đúng không?"

Lục Kiều Vi hít một hơi, mũi đau nhức, nước mắt rơi xuống, nàng sốt ruột nói: "Ba, ba đừng nói như vậy, bọn con đã nỗ lực lâu như vậy, ba cho con một cơ hội đi!"

Ba Lục không dao động, “Đây không phải là con đường dễ đi, cũng không thể đi cùng nhau, sớm tách ra đều sẽ tốt cho hai đứa, chú..."

Văn Cẩn Ngôn cúi người, cúi đầu thật sâu nói: “Mấy ngày nay bởi vì tính tình của chú dì tốt, con vẫn luôn quấy rầy hai người, làm hai người phiền lòng còn chịu đựng không nổi nóng với con.”

"Xin lỗi chú, con rất thích em ấy, em ấy rất quan trọng với con." Cô cúi đầu nói: "Xin chú cho con một cơ hội kiên trì."

Lục Kiều Vi đứng bên cạnh cô, nắm chặt tay, nước mắt rơi xuống, nàng muốn nói nhưng lại không biết nên nói gì, môi vẫn luôn mấp máy.

Nàng chỉ có thể kéo tay áo Ba Lục, khẩn cầu: “Ba, cho con một cơ hội đi, chỉ một lần thôi.”

Không khí lạnh chỉ ùa lên trên, Ba Lục đứng như một cái cây, dù Lục Kiều Vi có làm nũng thế nào hay van xin bao nhiêu cũng không lay chuyển được.

Văn Cẩn Ngôn nắm tay nàng, nói: "Em vào nhà trước đi, chị nói chuyện với chú."


"Chị... chị nói thế nào?" Lục Kiều Vi hít một hơi thật sâu, nghẹn ngào nói không mạch lạc, "Ba, ba cho con tùy hứng một lần thôi, không phải trước kia con đều nghe lời sao? Ba xem, con đã làm việc rất chăm chỉ, trước kia cũng đã học hành rất chăm chỉ, chỉ lần này thôi, được không ba..."

Ba Lục không lên tiếng, nàng bước tới gần, chắp tay lại, không ngừng cầu xin: "Ba, xin ba cho bọn con một cơ hội đi."

Làm đi làm lại, không biết mệt mỏi.

Văn Cẩn Ngôn quay đầu đi, cô vẫn luôn khắc chế với Lục Kiều Vi ở trước mặt Ba Mẹ Lục, lần này cô nắm lấy tay Lục Kiều Vi, ôm nàng, “Nghe lời, vào nhà trước đi, chị nhất định có thể giải quyết được, tin chị được không?"

Lục Kiều Vi che mặt không cho cô nhìn.

Văn Cẩn Ngôn lau nước mắt cho nàng, nói: "Được rồi được rồi, em là Lục Đại Mãnh, Lục Đại Mãnh nổi danh trên giang hồ, không thể khóc."

"Chị làm gì vậy?" Lục Kiều Vi thúc khuỷu tay vào cô, khụt khịt nói: "Đừng gọi biệt danh của em trước mặt ba em được không."

"Tên đáng yêu như vậy, không muốn chia sẻ sao?" Văn Cẩn Ngôn trêu chọc nàng, "Không phải em rất thích sao? Nói cho chú biết cũng không sao."

Lục Kiều Vi còn muốn khóc, nhưng bị trêu chọc xấu hổ đến nước mắt cũng ngừng rơi, nàng lung tung giơ tay lau mặt, nghẹn một hơi nhìn cô.

"Qua bên kia chờ chị một chút, được không?"

Văn Cẩn Ngôn nghiêm túc nói: “Chị nói chuyện riêng với chú một lát.”

Trong mắt lại rơi một giọt nước mắt, Lục Kiều Vi nhanh chóng lau đi, dùng sức gật đầu: "Được!"

Nàng bước dài đến dưới gốc cây táo mà Ba Lục vừa đứng, lá đã rụng, chỉ còn cành trơ trụi.

Khoảng cách rất xa, bầu trời tối đen đến nỗi nàng chỉ có thể nhìn thấy hai người đứng đối mặt, nàng không biết bọn họ đang nói gì, cũng không thể phân biệt được khẩu hình của bọn họ.

Nàng rất thấp thỏm, nàng nhéo tay, không ngừng suy nghĩ về những gì bọn họ đang nói, chỉ cần có ánh mắt nhìn qua, nàng sẽ trở thành một con chim sợ cành cong, vô cùng hoảng loạn.

Tay nàng đông cứng hồi lâu mới thổi khí vào, liền nhìn thấy Ba Lục xoay người cầm đèn đi tới, Văn Cẩn Ngôn vẫy tay với nàng trong đêm tối, sau đó mỉm cười với nàng, giống như tạm biệt.

Tim như rơi xuống.

Lục Kiều Vi hoảng sợ, gót chân nặng trĩu, Ba Lục đi tới, nói "đi thôi" với nàng.

Nàng không biết phải làm sao, chỉ có thể cứng ngắc tiến lên từng bước, nghe ba nàng nói: “Lục Kiều Vi, con thật không hiểu được khổ tâm của ba mẹ, chỉ biết làm ba mẹ thương tâm."

Lục Kiều Vi nghẹn lời, đầu choáng váng, Văn Cẩn Ngôn xoay người rời đi, Văn Cẩn Ngôn từ bỏ sao? Là từ bỏ đi.

Không phải nói là kiên trì sao?

Là vừa rồi nàng biểu hiện chưa tốt sao?

Là vì nàng khóc, nhìn không có đảm đương gì sao?

Khi tới dưới lầu, nàng nén lại tiếng nức nở, nói: "Ba, ba đừng nói nữa, hiện tại con đã rất khổ sở rồi, ba có thể để con một mình một lát được không?"

Ba Lục tắt đèn điện rồi đi lên lầu.

Lục Kiều Vi ngồi ở bậc thang, cầm hoa hồng, mũi bị nghẹt, nàng thật sự không ngửi được mùi thơm, lồng ngực rất khó chịu.

Vẫn luôn rung.

Cho đến khi màn hình nhấp nháy.

Văn Cẩn Ngôn gửi cho nàng một bao lì xì.

Lục Kiều Vi tuyệt vọng nghĩ, là phí chia tay sao? Nàng, Lục Kiều Vi mới không cần, chờ nàng trở về sẽ dọn đi, đổi công việc, đời này sẽ không bao giờ gặp lại Văn Cẩn Ngôn, quên đi Văn Cẩn Ngôn.

Ấn tay lên ngực, nàng hít một hơi thật sâu rồi gõ lại: [Ba em có nói gì với chị không? Ông ấy có nói gì khó nghe không? Chị đừng nghe những lời đó, em sẽ nói chuyện với bọn họ lần nữa, ba người quá ít tiếp xúc, đợi thêm vài ngày nữa chắc chắn sẽ làm được]

Bên kia đang đánh chữ, cũng không biết đang viết gì, hồi lâu không gửi qua, Lục Kiều Vi thật sự muốn mắng cô.

Tại sao nữ nhân này lại tồi như vậy? Bẻ cong nàng rồi từ bỏ, sao có thể làm như vậy? Không chịu trách nhiệm sao?

Nàng đã dũng cảm như vậy mà.

Nàng lại gửi: [Chị đang làm gì vậy? Sao vẫn luôn gõ chữ?]

[Là có lời muốn nói mà không dám nói sao? Nếu không muốn nói thì ngày mai chúng ta lại nói]

Văn Cẩn Ngôn trả lời: [Màn hình ướt, khó gõ phím]

Dưới ngọn đèn đường đó, Ba Lục nói rất nhiều, Văn Cẩn Ngôn không đáp lại lời nào, tùy ý để bóng tối kéo dài, khiến thời gian trở nên vô nghĩa.

Người đã trải qua hơn nửa cuộc đời không còn tin vào những lời hứa hẹn nữa, cho dù họ có nói “Người yên tâm, con sẽ đối xử tốt với Vi Vi cả đời” hàng nghìn lần thì họ cũng sẽ không tin.

Lúc này Văn Cẩn Ngôn cũng biết điểm này, thậm chí ngay cả quyền mở miệng cũng không có.

Ba Lục đang giáo dục hai người, khuyên hai người, cô nghiêm túc lắng nghe, đáp lại những gì Ba Lục nói.

Tới câu cuối cùng, Ba Lục thở dài một hơi: “Kỳ thực không phải ta không muốn đồng ý chuyện này, mà là ta không dám đồng ý.”

"Nhưng nếu con có thể làm Vi Vi vui vẻ, ta sẽ nhắm mắt làm ngơ, con đường sau này, hai đứa phải thật cố gắng đấy."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận