Tiên Mãn Cung Đường

Bỏ thêm tiêu, ớt cùng lát cá tươi ngon, tại vùng phụ cận mũi mẫn cảm tản mát ra hương thơm mê người.

“Pặc!” Hoàng đế bệ hạ đột nhiên mở mắt, một phen nắm chặt cổ tay Tô Dự, âm thanh lạnh lùng nói: “Ngươi đang làm gì?”

“A, cái kia......” Tô Dự cười gượng hai tiếng, không xong, nhất thời dậy tâm đùa giỡn, xem Hoàng đế bệ hạ như mèo mất rồi.

An Hoằng Triệt hừ lạnh một tiếng, ngồi dậy, hơi hơi nheo mắt, ánh mắt từ gương mặt hơi mang kinh hoảng kia, chậm rãi xê dịch đến tay cầm đũa, lại đến miếng cá xốp giòn thơm nức mũi trên đầu đũa, tạm dừng một lát, lại chuyển sang đối diện với chóp mũi Tô Dự, “Ngươi gần đây càng lúc càng lớn mật!”

Hai người dựa vào nhau quá gần, hơi thở ấm áp phun lên mặt, Tô Dự nhìn trước khuôn mặt tuấn mỹ phóng đại, cảm giác áp bách mãnh liệt khiến hắn nhịn không được rụt lui ra sau, tay cầm đũa xoay ngang, miếng cá tản ra hương vị thơm ngon liền chặn giữa hai người.

“Hoàng thượng, cá sắp lạnh rồi.” Tô Dự cười đến đầy mặt lấy lòng.

“Hừ!” Hoàng đế bệ hạ hừ lạnh một tiếng, há mồm cắn miếng cá vào miệng, chỉ là vẫn không buông tay Tô Dự ra, cứ như vậy chằm chằm nhìn hắn.

Tô Dự bị nhìn có chút sợ hãi, cảm giác giờ phút này cái Hoàng thượng ăn không phải cá mà là hắn, không khỏi nuốt nuốt nước miếng. Mới vừa rồi nhìn bộ dáng người này ngủ đến mức tay chân mềm nhũn, đột nhiên cảm giác thực đáng yêu, nhất thời hư hỏng...... Như thế nào lại quên, người này chính là ngôi cửu ngũ, không phải đối tượng mà hắn có thể tùy ý trêu đùa.

Hoàng đế bệ hạ hung tợn ăn luôn miếng cá trong miệng, rồi sau đó dùng chóp mũi chống lên chóp mũi Tô Dự nói: “Về sau không cho lấy đồ trước mặt trẫm lắc qua lắc lại.”

“Ngô......” Tô Dự đang muốn đáp ứng, đột nhiên bị Hoàng thượng cắn chóp mũi một phát, nhịn không được kinh hô thành tiếng.

An Hoằng Triệt cười nhạo một tiếng, buông tay hắn ra, nghiêng đầu nhìn cơm chiều trên bàn, nhìn đĩa tôm chiên nước sốt nhíu nhíu mày, “Làm thứ quỷ gì đây?”

“Tôm chiên nước sốt mĩ cực,” Tô Dự xoa xoa cái mũi bị cắn đau, thò tay đưa đôi đũa qua, “Thần bỏ công rất lớn mới làm ra đấy, Hoàng thượng nếm thử xem.”

Cái gọi là nước sốt mĩ cực, chính là người hiện đại dùng nguyên liệu công nghiệp làm thành nước sốt, món ăn hải sản này nói đến là cực kỳ đơn giản, chỉ cần mua chai nước sốt về là được, đơn giản lại ngon miệng, bất quá tại cổ đại, Tô Dự phải tự mình điều phối nước sốt. Dùng gia vị thiên nhiên điều chế ra, so với công nghiệp còn muốn mỹ vị hơn mấy lần.

Hoàng đế bệ hạ hừ lạnh một tiếng, không nhận đôi đũa Tô Dự chuyền qua, lại nằm trở về đệm mềm, “Vừa nhìn liền biết khó ăn.” Nước sốt này nô tài ngốc sớm đã phối tốt, ngay chỗ đệ đệ ngốc cũng có tồn mấy bình, tưởng y không biết sao?


Hôm nay Ngự Thiện Phòng cố ý nói, có mẻ cua mới, y ném cho Ngự Thiện Phòng, chờ Tô Dự làm cua ngon mang đến chỗ y nhận sai, nô tài ngốc này lại không làm cho y, lại lấy thứ này qua mặt y.

Tô Dự trừng mắt nhìn, đã nhiều ngày bất luận hắn nấu cái gì, Hoàng thượng đều ăn không hết không ngẩng đầu lên, hôm nay đây là làm sao vậy? Gắp lên một khối thịt tôm, đến gần bên miệng Hoàng thượng, “Vẻ ngoài món này tuy không đẹp, thế nhưng tuyệt đối ăn ngon.”

Giương mắt nhìn Tô Dự đầy mặt nịnh nọt, Hoàng đế bệ hạ sắc mặt tốt hơn một chút, tên ngốc này rốt cuộc có chút tự giác nô tài, ngô, nước sốt này vẫn ngon như vậy.

Thấy Hoàng thượng chịu ăn, Tô Dự không ngừng cố gắng lại gắp một khối đút qua, “Tương Trấp Nhi thích món này nhất, mỗi lần đều có thể ăn cả một đĩa to.”

“Khụ khụ......” Hoàng thượng đột nhiên bị sặc.

Suy sút tại đệm mềm ăn xong cơm chiều, Hoàng thượng lười biếng dựa trên đệm lớn, lay vài cái tấu chương bên tay, tùy tiện cầm lấy một quyển bắt đầu xem. Nhìn vài lần liền bắt đầu không kiên nhẫn, dùng chân khều Tô Dự cũng đang ngồi trên đệm, “Ngươi xem cái gì đó?”

Tô Dự bởi vì nhàm chán, từ dưới đáy hộp đồ ăn lật [ Tâm pháp làm cá ] ra nghiên cứu, gặp Hoàng thượng hỏi, liền thành thật đem sách đưa qua.

An Hoằng Triệt nhìn cũng không nhìn liền ném qua một bên, đem một chồng tấu chương nhét vào trong tay Tô Dự, “Đọc.”

Tô Dự bĩu môi, thật sự là biết hưởng thụ, lười xem tấu chương, liền đem tấu chương biến thành sách phát thanh.

Tấu chương Hoàng đế bệ hạ giữ lại đến buổi tối mới xem, đa số đều là việc không quan trọng hoặc là việc y không muốn xem nhưng nhất định phải xem qua, cho nên nghe cũng không tập trung, chỉ là lẳng lặng nhìn bên mặt Tô Dự nghiêm túc, tâm tình rất tốt nghe hắn đọc từng từ.

Xem chữ phồn thể có chút lao lực, Tô Dự chỉ có thể tự mình trước xem một lần, đại khái lý giải đây là nói về cái gì, lại chậm rãi đọc ra, đọc vài cái đều là việc nhỏ không quan trọng, đợi khi nhìn đến bản thứ ba, đột nhiên thấy được hai chữ “Dị tinh”, vội vàng nhìn kỹ lại, nhất thời như rơi vào hầm băng, “...... Dị tinh đã an trí vào Đại Lý Tự, thi hành nghiêm hình, ít ngày nữa đem......”

Thi hành nghiêm hình, nghiêm hình......

Tô Dự nhìn chằm chằm hai chữ kia, tay cầm tấu chương bắt đầu run nhè nhẹ, nếu giết ngược lại còn tốt, như thế nào lại sử dụng nghiêm hình bức cung chứ? Bắt buộc bản thân trấn định lại, thanh thanh cổ họng chậm rãi đọc, tuyệt đối không thể lộ dấu vết, làm Hoàng thượng nhìn ra hắn có điều không ổn.

An Hoằng Triệt nhìn Tô Dự sắc mặt tái nhợt, nhíu mày, chợt minh bạch cái gì, thò tay kéo người vào trong lòng, “Ngươi biết dị tinh này sao?”


Tô Dự trong lòng lộp bộp một chút, không dám quay đầu xem sắc mặt Hoàng thượng, “Hôm nay có nghe Quốc sư và Túc vương điện hạ đề cập, nhưng không biết dị tinh này là vật gì?”

“Nửa năm trước Quốc sư từ tinh đồ tính ra có dị tinh xuất hiện, nói là cùng hạo kiếp sắp đến của Đại An có liên quan,” An Hoằng Triệt kéo người hướng vào trong lòng ôm ôm, phảng phất không hề cảm giác thân thể trong lòng căng thẳng, ngữ điệu thoải mái nói, “Hoàng gia vẫn đang tìm dị tinh này, chính là không biết đó là cái gì, có lẽ là người, cũng có lẽ là vật.”

“Vậy tại sao lại ném tới Đại Lý Tự?” Tô Dự mở to hai mắt, chưa biết là cái gì liền làm bậy bạ, còn nghiêm hình bức cung nữa!

An Hoằng Triệt nhìn hắn một cái, chậm rãi nói: “Lão thất phu đó bất quá muốn mượn việc này diệt trừ dị kỷ, xem trẫm là đồ ngốc sao?” Phi tần không thể tham dự triều chính, lời này y vốn không nên nói cho Tô Dự, bất quá, ai bảo y là chủ nhân yêu quý nô tài đây?

Nguyên lai là triều đình đấu đá...... Tô Dự nghe vậy, âm thầm nhẹ nhàng thở ra, lúc này mới phát hiện mình bị Hoàng thượng ôm trọn vào trong ngực, sau lưng dựa sát vào một lồng ngực ấm áp, không khỏi lại cứng ngắc lên.

An Hoằng Triệt nhìn nhìn người trong lòng dần dần khôi phục huyết sắc, thầm nghĩ nô tài ngốc này thật đúng là mảnh mai, chút xíu cũng bị dọa, đến gần cái cổ trắng nõn kia cọ cọ, “Ngày mai làm cua cho trẫm ăn.”

Cua giá một lượng bạc một chỉ a! Thần không có tiền a! Tô Dự vẻ mặt đau khổ, thập phần muốn nói cho Hoàng thượng, làm một đế vương, cho dù không thể gánh vác nghĩa vụ nuôi sống gia đình, ít nhất hẳn là cũng phải giao nộp phí cơm cho đầu bếp cần cù a! Rít gào chất vấn đến bên miệng lại cứng rắn nuốt trở vào, vẫn là không có can đảm nói ra khỏi miệng. Hoàng thượng chịu ăn đồ ăn phi tần làm đó là ân sủng, nào có đạo lý hướng Hoàng thượng đòi tiền cơm chứ?

“Hoàng thượng, thần có thể xuất cung một chuyến hay không?” Tô Dự thử thăm dò mở miệng, hắn đã hỏi qua Dương công công, thân là nam phi, hắn kỳ thật có thể ngẫu nhiên xuất cung, chung quy rất nhiều nam phi đều là trụ cột gia tộc, bên ngoài cũng có rất nhiều sự việc cần xử lý, chỉ là cần phải được Hoàng thượng đồng ý.

“Xuất cung?” An Hoằng Triệt nhíu nhíu mày, “Xuất cung làm cái gì?”

“Thần tại đường cái thành Đông có gian tửu lâu, nhiều ngày như vậy không đi giám sát, sợ sẽ xảy ra sai lầm gì.” Tô Dự nhẹ nhàng nói, trong lòng tính toán đi cầm tiền lãi vào tay, thuận đường cùng Viên tiên sinh thương lượng một chút, dùng bạc trong tay mở thêm chi nhánh. Hiện tại ở trong cung tiêu tiền như nước, tất yếu phải kiếm nhiều tiền chút mới được.

“Thân là phi tần, ngươi chỉ cần hầu hạ tốt trẫm là được, quan tâm những kẻ nhàn tản kia làm chi!” Ngẫm lại hai tiểu đầu bếp cùng lão nhân chưởng quầy trong Tiên Mãn Đường, còn có đệ đệ thường thường đi ăn chực cơm, An Hoằng Triệt trong lòng liền một trận không thoải mái.

“Thần là nam tử, thế nào có thể cả ngày ở trong cung không làm gì, huống chi thần còn có mẫu thân và thứ muội phải nuôi dưỡng.” Tô Dự ý đồ đấu tranh một chút.

“Ngậm miệng!” Hoàng đế bệ hạ không thể nhịn được nữa, đem Tô Dự đang lải nhải áp đảo trên đệm mềm, “Ngươi chỉ cần nhớ thương một mình trẫm là đủ rồi, những người khác muốn cũng không cho phép nhớ!”

Hoàng thượng không đồng ý, chuyện ra cung tự nhiên liền không thông, sáng sớm ngày kế, Tô Dự đau đầu nhức não đi thỉnh an Thái Hậu.


“Ai gia nghe nói, Hoàng thượng một ngày ba bữa đều đòi phải ăn thức ăn ngươi làm.” Hôm nay ngược lại là không có mặt các phi tần khác, ngay cả Lộ Quý phi cũng không đến giúp vui, Thái Hậu như trước vẫn là bộ dáng không chút để ý.

“Nhờ Thánh Thượng không chê.” Tô Dự không hiểu lời này của Thái Hậu là ý gì, là đang chất vấn hắn câu dẫn Hoàng thượng, hay chỉ đơn thuần nói sự thật?

“Ngươi mỗi ngày đi An Quốc Tháp, có nhìn ra gì không?” Thái Hậu nhẹ nhấp một ngụm nước trà, không nhanh không chậm hỏi.

Nhìn ra cái gì? Tô Dự hơi hơi nhíu mày, hắn mỗi ngày bồi Quốc sư uống chén trà chiều, có thể nhìn ra cái gì chứ, “Tiểu tử ngu dốt, không biết Thái Hậu chỉ là vật gì?”

“Quốc sư uống cái loại trà gừng này, ngươi cũng khuyên Hoàng thượng nên uống một chút, nói chung cứ ăn những vật tươi sống tính hàn kia cuối cùng cũng không tốt.” Thái Hậu thở dài, hướng Lâm cô cô một bên nâng cằm.

Lâm cô cô hiểu ý, lấy một lọ mứt gừng đưa cho Tô Dự, “Mức gừng này là do Từ An Cung phối xứng, e là không so được với chỗ Quốc sư.”

Thái Hậu sai hắn đi thỉnh an, sẽ không là vì muốn hắn đi xin trà gừng đi? Vấn đề là, cho dù hắn làm vậy thật, nhưng Hoàng thượng ghét đồ ngọt như vậy, có thể uống mới là lạ. Tô Dự ngẩng đầu nhìn Thái Hậu, nếu quan tâm cơm canh của nhi tử mình như vậy, vậy hắn thay nhi tử của bà xin chút đồ ăn hẳn là có thể đi?

“Thần có một chuyện muốn báo cáo Thái Hậu,” Do dự một lát, Tô Dự ngẫm lại túi tiền trống trơn của mình và Hoàng thượng cùng sắp cạn lương thực, khẽ cắn môi dày mặt nói, “Thủy hải sản trong cung giá hàng cao, bạc hàng tháng của thần đã dùng hết, hôm nay sợ là mua không nổi cơm canh cho Hoàng thượng ......”

“Cái gì?” Thái Hậu sửng sốt nhìn hắn, rồi nhìn ngược lại về phía Lâm cô cô.

“Nương nương là nói, thời gian này, nguyên liệu nấu ăn đều là ngài tự mình ra tiền mua?” Lâm cô cô lập tức hiểu ý, thay Thái Hậu hỏi.

“Vâng...... cua giá một lượng bạc một chỉ, thần thật sự mua không nổi, hôm qua Hoàng thượng muốn ăn cũng chưa được ăn.” Tô Dự có chút quẫn bách nói, nhìn Hoàng thượng ăn không ngon hắn cũng có chút băn khoăn, cua kia mập như vậy, nếu làm thành cua hấp muối hoặc là dù hấp không đều ăn ngon.

Thái Hậu nhìn Tô Dự, ánh mắt dần dần trở nên thâm thúy, thật lâu sau, đột nhiên cười rộ lên, “Thật sự là đứa nhỏ thành thật mà.”

Tô Dự trừng mắt nhìn, không rõ ràng cho lắm.

“Việc này giao cho ai gia, tất nhiên sẽ không để Hoàng thượng bị đói.” Thái Hậu nhìn Tô Dự bộ dáng ngốc ngốc, nhịn không nổi cười ra tiếng.

Ra khỏi Từ An Cung, Tô Dự nhịn không được thở dài, vì để Hoàng thượng ăn no, đi xin cơm hắn cũng bắt đầu rồi, tên kia còn không cho hắn ra cung, thật sự là......

Đang nghĩ, đột nhiên nhìn đến trên đường cách đó không xa, một người đầy mặt không kiên nhẫn trừng hắn, “Nô tài ngốc, đã giờ nào rồi, còn đi chậm như vậy!”


“Hoàng thượng?” Tô Dự thấy rõ người tới, vội vàng bước nhanh qua.

An Hoằng Triệt mặc một thân thường phục áo trắng thêu hoa lê, eo quấn thắt lưng ngân khảm ngọc phong, cầm trong tay một chiết phiến khung bằng thanh ngọc, đứng thẳng dưới ánh mặt trời, phong thần tuấn lãng, đẹp không gì sánh nổi.

Bất quá, canh giờ này, Hoàng thượng không phải là vừa hạ triều sao? Triều phục đâu? Tô Dự hoảng thần một lát, phản ứng lại, “Hoàng thượng, ngài như thế nào lại mặc như vậy?”

“Sao, khó coi?” Hoàng đế bệ hạ nhướng mày, trong mắt bắt đầu chuẩn bị nổi bão, nô tài ngốc này nếu dám nói nửa chữ không......

“Rất đẹp,” Tô Dự nhanh chóng gật đầu, “Thần nhìn đến thiếu chút nữa không phục hồi tinh thần được.”

“Hừ!” Lỗ tai Hoàng thượng lặng lẽ đỏ, “Thật là, rõ là ban ngày, nói những lời này, cũng không ngượng ngùng.”

Tô Dự lén liếc mắt nhìn lỗ tai Hoàng đế bệ hạ, trừng mắt, “Hoàng thượng, ngài sao lại ở đây?”

“Hừ, trẫm hôm nay muốn đi thể nghiệm và quan sát dân tình,” An Hoằng Triệt hừ lạnh một tiếng, ghét bỏ nhìn Tô Dự, “Còn không mau đi thay quần áo, trang điểm xinh đẹp như vậy làm sao ra cung?”

Tác giả có lời muốn nói: Tiểu kịch trường:

Ngày hôm qua, sau khi Tiểu Ngư từ An Quốc Tháp rời đi

Thập Tam thúc: Cho ta ăn một miếng! [ nâng trảo đánh tới ]

Quốc sư: Vừa rồi như thế nào không tới? [ một móng vuốt cào trở về ]

Thập Tam thúc: Cháu dâu ở đây! [ tiếp tục vươn trảo ]

Quốc sư: [ nâng trảo, một bàn tay vỗ bay ]

Thập Tam thúc: [ bay trên không trung ~] Nhị Thập Nhất, ngươi có biết lúc nào nên hiếu kính huynh trưởng hay không?

Quốc sư: [ liếm móng vuốt ] Thời điểm không đói bụng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận