Tiên Nghịch

Chưa kịp để người đó mở miệng, bên cạnh đã có người tức giận mắng:
 
- Triệu tiểu nhị! Lúc nãy ngươi mắng to lắm mà. Vương sư huynh, huynh đừng nghe hắn. Lúc nãy hắn mắng huynh hết sức khó nghe.
 
- Triệu tiểu tam! Ta là ca ca của ngươi. Ngươi đúng là ăn cây táo rào cây sung. Lát nữa về phòng, xem ta xử ngươi thế nào. - Triệu tiểu nhị biến sắc, hổn hển nói.
 
- Cái này vốn là vì nghĩa mà không bận đến tình thân. Vương sư huynh! Mong huynh thương tình cho ta một việc gì đó đơn giản.
 
- Vương sư huynh! Huynh đừng nghe lời huynh đệ bọn họ. Hai người bọn họ vốn vẫn kẻ xướng người họa như vậy. Tất cả mọi người ở đây ai cũng có nói không nhiều thì ít. Sư huynh! Thực ra chỉ có ta là từ đầu đến giờ vẫn chưa mắng huynh một câu nào.
 
- Vương sư huynh! Sư muội từ nhỏ thân thể đã không được khỏe lắm, vốn không thể làm những việc đòi hỏi cần nhanh nhẹn. Để cho ta mỗi tối tới đấm lưng cho huynh có được không? - Một nữ đệ tử có chút nhan sắc, nói.
 
Trong số đệ tử ký danh của Hằng Nhạc phải, nữ đệ tử cũng không có nhiều lắm, chỉ chiếm tỉ lệ khoảng một phần mười. Dù sao thì trong thi kiểm tra
 
nghị lực, nam nhân vẫn chiếm ưu thế.
 
Do có ít nữ đệ tử nên rất được ưu ái. Thậm chí nếu có một chút thiên phú còn có thể trở thành nội môn đệ tử được ưu tiên.
 
Lúc này, nữ đệ tử đó liếc mắt một cái với Vương Lâm, nói:

 
- Sư huynh! Lúc trước Lưu sư huynh không để cho ta phải làm gì cả. Chỉ cần mỗi tối tới đây hầu hạ một chút là được. Đệ tử ký danh có bao nhiêu tỷ muội ta đều biết. Để đến tối ta dẫn các nàng tới đây gặp sư huynh có được không?
 
Tất cả mọi người ai cũng tranh nhau nói với Vương Lâm, tuy nhiên không có người nào dám mở miệng nói bậy. Nghe được một lúc, Vương Lâm không nhịn được nữa, quát:
 
- Tất cả im miệng lại cho ta. Ồn ào cái gì?
 
Nói xong, hắn chỉ một người, mở miệng nói:
 
- Ngươi! Một ngày nấu hai mươi ang nước .Nếu không đồng ý thì cứ đi tìm trưởng lão.
 
Thân thể kẻ đó khẽ run lên một cái, đang định mở miệng. Nhưng mắt nhìn thấy nét mặt Vương Lâm mất đi sự kiên nhân liền nở nụ cười, vội vàng gật đầu.
 
- Ngươi giặt quần áo. Một ngày phải giặt cho xong 500 cân. Nếu không đồng ý thì cứ đi tìm trưởng lão. - Người bị chỉ, nuốt một ngụm nước bọt,
 
hai mắt tối sầm lại, suýt nữa bất tỉnh. Miệng hắn lẩm bẩm nói:
 
- Năm trăm cân. Đó là quần áo của cả môn phái.
 
- Ngươi quét dọn vệ sinh trong cả môn phái. Vẫn là câu nói đó: Nếu không đồng ý thì cứ đi tìm trưởng lão.
 
- Ngươi đi vệ sinh nhà xí. Nếu ta còn thấy trong đó có một con ruồi thì ngươi không cần phải kêu nữa.
 
- Ngươi đi hái thuốc. Mỗi ngày năm trăm cân. Nếu dám trộn cỏ vào đó lừa ta, sẽ bị đánh gãy chân, trục xuất khỏi môn phái. - Những người trước đó tuy nói công việc nhiều nhưng vẫn có thể làm được. Nhưng người này thì hai chân mềm nhũn, lập tức ngã xuống đất bất tỉnh.
 
Tất cả đám đệ tử ký danh cùng lộ vẻ mặt thương xót. Năm trăm cân dược thảo, chỉ sợ trong cả vùng núi rừng của Hằng Nhạc phái cũng không có nhiều đến thế.
 
.
 
Vương lâm cứ dựa theo trí nhớ về những người lức đầu châm chọc mình mà chỉ ra. Miệng hắn cứ vậy, tùy ý mà sắp xếp công việc. Một lúc sau, cuối cùng cũng xong tất cả. Lúc này hắn thầm nghĩ trong lòng rằng tất cả những việc đó chắc chắn không thể xong. Ngoại trừ đi tìm trưởng lão bọn họ không còn phương pháp nào khác. Nếu như đám sư bá đó vẫn không nói gì thì cứ làm rối lên thêm chút nữa cho mọi người biết rằng để ta ở đây là một sai lầm lớn.
 
Nghĩ tới đây, hắn chỉ vào một người có khuôn mặt thư sinh, nói:

 
- Ngươi là người may mắn nhất. Công việc của ngươi rất đơn giản. Lập cho ta một cái danh sách lễ vật, người nào tháng nào tặng ta cái gì đều cho ngươi cất giữ. Mỗi tháng đưa đến cho ta một lần. Nếu có lòng tham, ta sẽ trục xuất ngươi khỏi môn phái.
 
Người kia nghe vậy vui mừng, sợ hãi quỳ trên mặt đất, dập đầu cam đoan rằng mình sẽ nhớ không lầm.
 
Tất cả đám đệ tử ký danh đều trợn mắt há hốc mồm. Trước kia, tên họ Lưu vấn che giấu việc này. Nhưng nay Vương Lâm lại nói thẳng ra rằng mình muốn nhận hối lộ.
 
Lập tức có một tên đệ tử ký danh bước ra, lấy trong người một cái Tham Thân tiên phù, hai tay dâng lên, nói:
 
- Vương sư huynh! Ta có chút quả nhỏ muốn biếu huynh.
 
Vương Lâm "ừ" một tiếng, sau đó cất vào trong người, nói:
 
- Vừa rồi cho ngươi làm việc gì?
 
- Nấu nước. Mỗi ngày hai mươi ang lớn. - Người nọ vội vàng nói, trong mắt có chút hồi hộp.
 
- Mỗi ngày năm ang. - Vương Lâm chậm rãi nói.
 
Người đó nghe thấy vậy vui mừng, vội vàng nói cảm ơn.
 
Có người mở đầu lập tức có người tiếp theo. Lúc này, Vương Lâm chợt đứng dậy, nói:

 
- Được rồi. Tặng lễ cũng phải tuân theo quy tắc. Viết lên giấy công việc mình đang được giao và công việc mình muốn làm.
 
Nói xong, hắn cũng chẳng quay đầu lại đi thẳng vào phòng đóng cửa lại.
 
Tất cả những người đứng đó đều thở ngắn thở dài, ánh mắt lộ vẻ tức giận.
 
Trong đầu ai cũng thầm nguyền rủa Vương Lâm, nhưng chẳng có người nào đủ can đảm nói ra bằng lời. Sau đó cả đám đều lục tục bỏ đi.
 
Đợi sau khi mọi người đi hết, Vương Lâm liền ra khỏi phòng, đi xem xét khu vực tạp vụ một lượt. Cuối cùng, hắn tìm thấy một gian phòng ở trong chỗ hẻo lánh, để những đồ đạc linh tinh.
 
Diện tích của gian phòng này cũng không rộng. Sau khi xem xét một lúc, mặc dù không hài lòng lắm, nhưng cũng tạm coi đây là một chỗ bí mật cũng được. Hắn liền quét dọn một vị trí trống rồi khóa trái cửa phòng lại, khoanh chân ngồi xuống, tiến vào Mộng Cảnh không gian.
 
Thời gian thấm thoát trôi qua. Trong nháy mắt, Vương Lâm đã làm quản sự ở đây được hai tháng. Trong hai tháng này, ngoại trừ một vài ngày hắn phải sắp xếp công việc cho đám đệ tử ký danh ra, thời gian còn lại, hắn dành hết cho việc tu luyện. Đối với công việc của đệ tử ký danh, cơ bản là hắn mặc kệ. Nếu có việc gì, hắn hừ lạnh một tiếng người ta liền ngoan ngoãn đem tiên phù ra cho hắn.
 
Vương Lâm ở đây hai tháng, quá trình tu luyện luôn bị đám đệ tử ký danh cắt đứt. Hắn cũng không thể đoán các vị sư bá và trưởng lão nghĩ như thế nào? Mình đã làm như thế rồi mà vẫn không đổi người khác tới.
 


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận