Tiên Võ Đế Tôn Chí Tôn Tiên Đế


Diệp Thiên tìm một đỉnh núi nhỏ.

Nơi này cây cối um tùm, hoa cỏ um tùm nhưng nếu so với ba đại chủ phong thì ngọn núi này nhỏ hơn quá nhiều.

Hô!Thở phào một hơi, Diệp Thiên cắm Thiên Khuyết Kiếm trước người, sau đó cắt ngón tay, nhỏ một giọt tiên huyết lên trên nó, nếu nó là Linh khí thì đương nhiên là phải nhận chủ.

Không lâu sau, tiên huyết dung nhập vào trong Thiên Khuyết.

Sau đó Thiên Khuyết chấn động một cái, có một đạo Thanh Quang hiện lên, tiếp theo là một luồng tin tức khổng lồ tràn đầy tính xâm lược, cường thế tràn vào trong đầu hắn.

A.

.

!Đầu óc đột nhiên nói đau, Diệp Thiên ôm đầu, đau nhức gầm nhẹ.

Nhưng mà đau đớn đến nhanh, đi cũng nhanh.

Không lâu sau thì Diệp Thiên lắc lắc đầu, gân xanh trên trán chậm rãi lặn xuống, hai mắt có chút mê muội cũng trở nên trong sáng, trên mặt không thể ức chế được vẻ mừng như điên.

"Man Hoang Luyện Thể.

" Hơi thở của Diệp Thiên có chút dồn dập.

Sở dĩ hắn mừng rỡ như điên là vì trong Thiên Khuyết Kiếm có giấu một bộ bí thuật, bởi vì hắn nhỏ máu nhận chủ nên mới phát động phong ấn trong Thiên Khuyết Kiếm, phóng ra bí thuật tên là Man Hoang Luyện Thể đó.


"Đúng là nhặt được bảo vật.

" Dằn sự kích động trong lòng xuống, Diệp Thiên cuống quít khoanh chân ngồi xuống đất, im lặng lĩnh hội ảo diệu của bí thuật đó.

Thông qua lĩnh hội, Diệp Thiên phát hiện Man Hoang Luyện Thể chính là một bộ bí thuật dùng để rèn luyện thân thể.

"Luyện cốt đề tủy, nung gân trúc mạch, phần tâm tôi huyết, mài da mài thịt.

"Diệp Thiên không nhận ra khi mình nói chuyện thì tim cũng đập bình bịch, mười sáu chữ này là chú thích chính xác nhất cho Man Hoang Luyện Thể.

Không sai, đó là Man Hoang Luyện Thể, nung luyện mỗi một tấc da thịt, mỗi một đoạn xương cốt, mỗi một sợi gân mạch trên người, phải nói là một pháp môn luyện thể cực kỳ triệt để, mà tu luyện bí thuật này thì mang đến đau đớn không kém gì khổ hình lăng trì.

"Đây là bí pháp do người điên nào sáng tạo ra vậy.

" Diệp Thiên mở hai mắt ra, tắc lưỡi nói, bí thuật Man Hoang Luyện Thể này phải nói là cực kỳ bá đạo.

Nhưng cảm thán thì cảm thán, trong mắt Diệp Thiên vẫn tỏa ra tinh quang lấp lánh.

Mặc dù tu luyện Man Hoang Luyện Thể thì phải chịu nổi đau đớn mà người bình thường không chịu nổi, nhưng lợi ích đạt được sau khi luyện thể thì cũng cực kỳ kinh khủng, tu luyện đến đại thành thì có thể bồi dưỡng ra Kim Cương Bất Hoại chi thân, bài sơn đảo hải cũng không phải không thể.

Hơn nữa cái bí thuật này không phải là bất kỳ người nào cũng có thể tu luyện được, muốn tu luyện nó thì người tu luyện phải là trời sinh đã có hỏa.

Diệp Thiên nhận ra, Man Hoang Luyện Thể này chính là dành riêng cho hắn, mà hắn lấy được Man Hoang Luyện Thể cũng là định số trong cõi u minh, trong cơ thể hắn có hỏa diễm bá đạo, đã đủ điều kiện tu luyện.

"Nếu trời cao để cho ta lấy được ngươi, đương nhiên ta sẽ không để cho ngươi bị mai một.


" Trong lòng thầm nói, Diệp Thiên quyết định sẽ tu luyện bí thuật Man Hoang Luyện Thể này.

Hít sâu một hơi, chậm rãi nhắm hai mắt lại.

Sau một khắc đồng hồ điều tức và lĩnh ngộ, hắn âm thầm vận chuyển pháp môn của Man Hoang Luyện Thể mà hắn đã tìm hiểu kĩ.

Rắc!Bí pháp luyện thể vừa vận chuyển thì trong cơ thể Diệp Thiên có tiếng xương cốt va vào nhau vang lên, Chân Hỏa trong Đan Hải vọt lên, đốt khắp toàn thân.

Oa!Cảm giác đau nhức kịch liệt đột nhiên xuất hiện khiến hắn không nhịn được mà gầm nhẹ.

Ba! Ba! Ba!Không lâu sau, những tiếng vang như thế này liên tiếp không ngừng, trong đau đớn kịch liệt, Diệp Thiên không có phát hiện bảy trăm hai mươi cái huyệt vị toàn thân mình đã không ngừng bị mở ra, huyệt vị bị cường thế đả thông, sau đó là kỳ kinh bát mạch, theo quá trình luyện cốt kéo dài, chúng cũng lần lượt bị đả thông.

A !Diệp Thiên nghiến răng gầm gừ, toàn thân cao thấp, mỗi một sợi gân cốt, mỗi một tấc da đều như bị xé rách, đau đớn suýt nữa khiến cho hắn hôn mê.

Rắc! Rắc!Từng đoạn xương cốt bắt đầu đứt thành từng khúc, mà sau khi đứt thì bọn chúng chậm rãi khôi phục lại, sau đó lại tiếp tục đứt ra, lặp đi lặp lại như thế, xương cốt của hắn tạo thành một vòng tuần hoàn đứt gãy và khôi phục không ngừng.

Trên trán Diệp Thiên nổi đầy gân xanh, trên con ngươi vằn vện tia máu, khắp người như có vạn cây cương châm đâm vào.

Sau ba canh giờ, hắn mới thoát lực mềm nhũn, ngã xuống đất.

Lần đầu tiên luyện thể thì suýt nữa lấy đi tính mạng của mình, kết quả chỉ mới miễn cưỡng vận chuyển được một cái tiểu chu thiên.

"Cái này là đang đánh cược mạng nha!" Diệp Thiên thở hổn hển, mồ hôi đầm đìa, trên mặt không có chút máu.


Nhưng dù thê thảm như thế nhưng trong mắt của hắn tràn đầy vẻ mừng như điên.

Hắn biết, luyện thể cũng không phải là chuyện một sớm một chiều, cần dùng vô tận tuế nguyệt rèn luyện, lần lượt trải qua đau đớn kịch liệt khi thân thể bị xé rách, đẫm máu mà sinh, đây là một con đường cực kỳ gian khổ.

Ráng chống người ngồi dậy, Diệp Thiên bắt đầu quan sát bên trong cơ thể mình.

Quả nhiên, hắn khổ cực luyện thể như vậy cũng không phải là không có hồi báo, chỉ thấy phần thô ráp trên xương cốt của hắn đã tróc ra, xương cốt trở nên trơn nhẵn có tính bền dẻo, trên xương cốt còn có một tia vàng rực, rất là kỳ dị.

Lại nhìn bên ngoài cơ thể, toàn là tạp chất màu đen, đó là những thứ được bài tiết ra khi hắn rèn luyện thân thể, kèm theo đó là mùi hôi thối.

Gió nhẹ xuyên qua khe hở trên cửa sổ thổi vào đây, Diệp Thiên bỗng cảm thấy toàn thân sảng khoái.

Tiếp theo, linh khí mỏng manh trong thiên địa bắt đầu hội tụ, mà huyệt vị và lỗ chân lông toàn thân hắn cũng mở rộng ra, thôn nạp thiên địa linh khí đang vọt tới, trợ giúp hắn tẩm bổ xương cốt gân mạch, chải vuốt tì vết trên đó.

Luyện thể rất tiêu hao, Diệp Thiên tham lam thôn phệ lấy thiên địa linh khí, cảm giác đau nhức kịch liệt trên người dần dần biến mất, đứng trong vòng xóa thiên địa linh khí tựa như là được tắm rửa ánh nắng ấm áp vào mua đông, toàn thân ấm áp.

"Quả nhiên, không uổng công ta vất vả.

" Diệp Thiên khẽ nắm tay lại, cảm nhận được rõ ràng nhục thân đã trở nên mạnh mẽ.

Giờ phút này, không chỉ thị lực, thính lực, tốc độ và lực lượng đều có tăng lên mà mỗi một ngóc ngách trong cơ thể đều có một lực lượng kỳ dị tràn ngập trong đó, khiến cho tinh thần của hắn cực kỳ dồi dào.

Qua một hồi lâu, Diệp Thiên mới trở mình nhảy dựng lên.

Móc Ngọc Linh Dịch từ trong ngực ra, ngửa đầu uống hết cả một bình Ngọc Linh Dịch.

Nếu như lúc này có người ở đây thì chắc chắn sẽ ngăn cản hắn, bởi vì Ngọc Linh Dịch là do rút tinh hoa của vô số linh thảo hội tụ mà thành, ẩn chứa tinh nguyên bàng bạc, khi dùng thì phải cẩn thận, một lần uống hết cả một bình thì không khéo sẽ làm cho đan điền bị căng nứt.

Nhưng mà Diệp Thiên lại không cần phải lo lắng cái này.


Phải biết, bây giờ Diệp Thiên có cũng không phải đan điền mà là Đan Hải, dung lượng cũng lớn hơn bình thường nhiều, đừng nói là một bình Ngọc Linh Dịch, cho dù uống một trăm tám mươi bình thì cũng không thể nào căng nứt Đan Hải của hắn được.

Ngọc Linh Dịch nhập thể, Diệp Thiên cảm thấy như có một vũng thanh tuyền chảy khắp từng cái kinh mạch trong người, mát mẻ sảng khoái, làm dịa kinh mạch xương cốt đang đau đớn, cảm giác mỏi mệt toàn thân nhanh chóng tiêu tán.

Mà lúc này, Diệp Thiên nhận ra một vấn đề, đó là Đan Hải có dung lượng khổng lồ như vậy.

Dung lượng của Đan Hải vượt xa đan điền, mà như vậy cũng có nghĩa là tốc độ tu tiên tiến giai của hắn cũng sẽ chậm hơn người tu luyện cùng giai nhiều.

"Không biết ng mở ra Đan Hải là phúc hay là họa.

"Sau ba canh giờ, Diệp Thiên thu khí tức lại, nhảy lên một hòn nham thạch, hai tay để sau ót, lẳng lặng ngửa mặt nhìn lên tinh không, trong lòng cảm khái.

Một ngày trước hắn mới bị đuổi khỏi Chính Dương Tông, không nhà để về, dưới cơ duyên xảo hợp hắn lấy được Chân Hỏa, lại dưới cơ duyên xảo hợp được đưa tới Hằng Nhạc Tông, trở thành đệ tử của Hằng Nhạc Tông, tất cả mọi chuyện đều khiến hắn có cảm giác tất cả chỉ là mơ.

"Là tạo hóa trêu ngươi sao?" Diệp Thiên khẽ than một tiếng, không giấu được vẻ mỉa mai trong mắt.

Không nghĩ về chuyện này nữa, hắn bắt đầu tính toán tiếp theo nên tu luyện như thế nào.

Đan Hải có dung lượng lớn mang đến rất nhiều lợi ích cho hắn, nhưng cũng mang theo rất nhiều tệ nạn, đó là tiến giai quá gian nan, tuy nói mỗi tháng thì đệ tử thực tập đều có thể lãnh một bình Ngọc Linh Dịch từ tông môn nhưng đối với một vị dạ dày lớn như hắn thì một bình Ngọc Linh Dịch còn chưa đủ cho hắn nhét kẽ răng.

Nếu như vậy thì hắn phải cố gắng nhiều hơn nữa, không thể chỉ tu luyện theo kiểu bình thường được.

Diệp Thiên nghĩ đến nhiệm vụ trong tông môn.

Phàm là nhiệm vụ do tông môn ban bố thì đều có phần thưởng phong phú, mục đích là để khích lệ đệ tử lịch luyện, khi còn ở Chính Dương Tông thì hắn cũng thường xuyên nhận nhiệm vụ, hắn là nhiệm vụ của Hằng Nhạc Tông cũng không khác gì của Chính Dương Tông.

Trong lòng thầm quyết, Diệp Thiên chậm rãi nhắm hai mắt lại, ôm lấy Thiên Khuyết, không lâu sau đó thì hắn đã rơi vào trong mộng đẹp.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận