Tiếng Người

Một nửa phòng ăn bắt đầu lục tục đứng dậy. Những tiếng ghế sắt kéo ken két trên mặt đá. Họ gọi nhau đi sang phòng nhảy.

Đã bắt đầu nghe thấy tiếng nhạc lớn từ đó vọng sang. Những người phụ nữ và thanh niên trẻ hào hứng sang trước. Phong và các đồng nghiệp khác của anh cũng đứng dậy, rời bàn.

Duy tiếp tục ngồi. Ở bàn bên kia, anh nghe ai đó hỏi Hoàng có sang phòng nhảy luôn không. Hoàng cười, nói gì đó không rõ. Nhưng liền đó, Hoàng và người con gái áo trắng đứng dậy.

Họ là một cặp hoàn hảo – điều ấy anh phải thừa nhận. Tất cả mọi người trong phòng cũng thừa nhận vì tất cả đều lén nhìn theo họ đi ra cửa.

Có một màn kịch đang diễn ra. Hoàng vừa là biên kịch, vừa là đạo diễn kiêm diễn viên chính. Tất cả những người còn lại chỉ là khán giả. Là khán giả mà không hề biết mình là khán giả. Họ nghĩ là họ không hề phải trả tiền cho buổi trình diễn, nhưng mà họ có. Họ chỉ đang trả góp mà không biết. Thậm chí trả đắt hơn nhiều so với cái giá họ tưởng. Hóa đơn sẽ đến sau. Lúc ấy thì quá muộn.

Duy muốn xô ghế đứng lên bỏ đi. Không thể chấp nhận sự lạm dụng này. Rốt cuộc, anh vẫn ngồi. Anh tiếp tục ăn. Chậm rãi.

Khi không còn gì trong đĩa để ăn, Duy đứng dậy. Anh là người cuối cùng rời bàn của mình. Anh đi lòng vòng quanh các bàn ăn vẫn còn lác đác người. Anh dừng lại chào hỏi vài đồng nghiệp. Rồi anh đi ra cửa, hướng về phía phòng ở.


Nhưng phải đi ngang qua phòng khiêu vũ. Cửa phòng lúc này mở toang. Ánh sáng từ đó hắt ra thành một hình chữ nhật méo dưới sân. Những vệt màu xanh đỏ chạy qua chạy lại trên hình chữ nhật méo đó. Tiếng nhạc phát ra làm rung không khí. Những rung chấn lan cả đến chỗ anh, táp vào ngực và tai anh. Duy khẽ liếc mắt về phía đó. Trong những bóng người lộn xộn bên trong căn phòng, Hoàng đang ngửa mặt lên cười to với ai đó. Anh ta đã trở nên dễ nhận dạng đến mức ấy.

Duy đổi hướng. Anh bước về phía phòng khiêu vũ. Nhưng anh không vào vội. Anh đứng ngoài hành lang, nhìn xuống bãi biển. Từng người một đi từ phòng ăn vào phòng khiêu vũ. Những người đứng hóng mát bên ngoài cũng lần lượt bị tiếng nhạc và ánh đèn lôi kéo vào trong. Khi bên ngoài không còn ai, Duy thong dong đi vào, làm người cuối cùng bước vào phòng nhảy.

Hội trường lúc sáng đã biến thành một sàn nhảy lớn. Bàn ghế, máy chiếu phim được cất hết. Phía trên bục là máy tăng âm, loa, micro và hai DJ. Đèn xoay bảy màu được đặt ở bốn góc và chiếu từ trên xuống. Nhạc lớn, khiến ai cũng phải gào lên mới nghe thấy nhau.

Khoảng giữa phòng họp trống trơn. Những ánh đèn chạy qua chạy lại trên sàn đá loang loáng. Không khí quánh lại rồi bị đánh bạt ra vì những nhịp trống. Vẫn chưa có ai ra nhảy. Hơn một trăm con người dàn đều thành một vòng tròn túm tụm. Họ cười cười. Chờ đợi. Họ gọi nhau và đùn đẩy. Rốt cuộc vẫn chưa có ai ra sàn.

Liền đó, tiếng vỗ tay và những tràng cười ré lên ở một góc. Vòng người dãn ra. Hoàng đang kéo tay vợ giám đốc công ty ra sàn. Ông giám đốc đứng phía sau, cười rung cả người. Ông ta lấy tay đẩy sau lưng bà vợ đang miễn cưỡng đi theo Hoàng. Những người đứng quanh ông ta cũng chìa tay ra đẩy góp vào lưng người phụ nữ. Vòng người khép lại.

Hai người kia đã ra đến khoảng trống giữa phòng. Tuy nhiên, họ không đứng ở chính giữa mà nép sát vào vòng người. Những cánh tay tiếp tục chìa ra xua xua, đề phòng hai con mồi bỏ chạy. Hoàng cười tự tin. Anh ta nắm hai tay người phụ nữ hơi mập kia để dìu bà ta ra dần giữa sàn. Bà ta cưỡng lại. Rốt cuộc, họ bằng lòng với việc đứng ở gần vòng người. Hoàng bắt đầu đi theo nhịp và dìu người bạn nhảy thấp hơn mình cả một cái đầu. Sau một lúc cưỡng lại, người phụ nữ kia cũng đi theo nhịp. Họ bước qua bước lại nhịp nhàng. Rõ ràng, họ không định nhảy mà chỉ định mua vui và mở màn cho mọi người.

Và họ đã thành công. Tất cả đều nhìn đôi bạn nhảy cộc lệch và cười vui vẻ. Tất cả say sưa và thoải mái.

Đúng lúc ấy, lại một tràng cười và vỗ tay ré lên ở góc đối diện với anh. Vòng tròn lần này dãn ra rộng hơn. Giám đốc công ty và người con gái mặc váy trắng đang bước ra sàn. Lại một cặp đôi cộc lệch nữa.

Trên sàn, Hoàng và bà vợ giám đốc quay đầu nhìn đôi bạn nhảy mới. Họ cười và bắt đầu nhảy hào hứng hơn.

Nhạc chuyển sang bài Play that funky music, white boy của Wild Cherry – cái đĩa nhạc funk một thời rất thịnh hành ở những sàn nhảy Mỹ và trên radio. Lúc anh còn đi làm sàn nhà chui với “dân Mễ”, họ chỉ có một chiếc radio bám bụi mở nhạc rả rích cả ngày trong lúc làm việc. Giờ ăn trưa, họ ngồi ăn dấm dúi trong nhà hoặc tầng hầm của chủ. Họ nghe nhạc, lim rim chợp mắt 10 phút, tán gẫu. Cậu bạn Honduras của anh hay cao hứng nhảy và kéo anh nhảy theo. Đến giờ, anh còn nhớ rõ cái tiếng nhạc rè rè từ chiếc đài cũ, thậm chí cả những đoạn nhạc quảng cáo ngắn của các đài FM. Vùng quanh Boston là WXKS 107.9. Ở Pennsylvania có WKSB 102.7. Vermont có WZRT 97.1. New York thì không nhớ xuể số đài.

Lúc này, nhạc đang mở hết cỡ. DJ trên bục vỗ tay theo nhịp. Trong phòng cũng vỗ tay theo. Rầm rập. Rầm rập.


And they were dancin’ and singin’ and movin’ to the groovin’

And just when it hit me somebody turned around and shouted:

Play that funky music white boy

Play that funky music right

Play that funky music white boy

Lay down that boogie and play that funky music till you die

Nhạc funk dồn dập. Tuy thế, cả bốn người kia vẫn chỉ dậm chân qua lại nhè nhẹ. Tiếng nhạc và ánh sáng đã đỡ cho họ. Duy nhìn ông giám đốc to béo, mặt đỏ au. Hai bàn tay to lớn nắm chặt hai bàn tay người con gái áo trắng.

Máu trong người anh chạy rần rật. Tiếng trống dập và tiếng hát nhừa nhựa của Cherry Wild đánh bạt những ý nghĩ. Chỉ còn lại cảm giác săn gằn của cơ bắp. Chúng muốn phá tung cái đang diễn ra.


Trước khi anh kịp suy nghĩ thì Duy đã thấy mình đi ra sàn. Chỉ một vài bước chân, anh đã tách khỏi vòng tròn người và đứng vào chính giữa khoảng trống giữa phòng.

Nhưng đứng ở đó rồi, anh lập tức tiếc. Anh không muốn làm những này. Chắc chắn là không muốn. Thế mà anh đã đứng ở đây.

Đèn màu đang rọi thẳng xuống mặt anh. Tiếng huýt sáo ré lên. Tiếng vỗ tay lẫn trong tiếng nhạc. “Nhảy đi, nhảy đi” – những người xung quanh hét lên. Trừ bốn người đang nhảy kia, hình như ai cũng đã nhận ra anh. Họ biết người mua vui mới đã xuất hiện. Một người mua vui chuyên nghiệp hơn. Đẳng cấp cao hơn. Quyết liệt hơn. Lạnh lùng hơn.

Duy kéo cao ống tay áo sơmi trắng. Anh chờ xong đoạn nhạc dạo.

- Yeahhhhhhhhhh! – giọng của Wild Cherry.

Bốn nhân vật kia đã biến mất vào vòng người bên ngoài. Sàn nhảy chỉ còn lại mình anh. Bắt đầu rồi…

Trong lúc nhảy – và biết mình là một người mua vui hoàn hảo, Duy vẫn kịp nhìn thấy nàng đứng khoanh tay nhìn anh. Có lẽ nàng hơi cười. Duy thì không cười. Mặt anh lạnh tanh.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận