Tiêu Dao Xuân Diệu

"Tiểu tử, ngươi đã tỉnh thì đến đây."

Nam Cung Cẩn mở mắt ra chỉ thấy hoa đen choáng váng, đầu óc mòng mòng không nhận được phương hướng, miễn cưỡng lắm y mới có thể chống tay ngồi dậy.

"Đây là đâu?"

Quan sát xung quanh toàn là đá, một cái động đá lớn, y xoay đầu lướt qua một cái nhân sau đó giật mình hoảng hốt, nét mặt đầy kích động 'nhớ rồi, nhớ ra rồi!'

"Tiểu tử, ngươi hảo?"

Nam Cung Cẩn thế nào hảo cho được, y là bị một cái cường thế cao nhân nội lực đả thương, đả đến muốn hư đầu óc. Nghe thấy giọng Hoả Bằng Sư, Nam Cung Cẩn xanh mặt giật người hoảng sợ lui về sau, có tưởng tượng ra cũng tưởng tượng không nổi, y là chưa bao giờ gặp cái cao nhân võ công cái thế đến độ này: "Lão...lão...lão tiền bối...ta ổn!". Nam Cung Cẩn run rẩy lắp bắp, vẻ mặt gấp đến độ hận không thể mọc cánh mà bay.

"Hừ". Hoả Bằng Sư vẻ mặt cho qua Nam Cung Cẩn:"Ngươi nếu ổn thì mang dao tới đây".

"Hả dao?!" Nam Cung Cẩn lớn tiếng nói, sau đó cả người run thành một đoàn:"Dao...dao..."


Hoả Bằng Sư nhận ra chút khác biệt Nam Cung Cẩn không nhịn được ngửa đầu cười lớn:"Tiểu tử, ngươi nếu tiểu hài tử tin tưởng mang về ta cũng không việc gì tổn hại ngươi". Sau đó cuối xuống hướng Tiêu Dao Du:"Đứa nhỏ này mất máu quá nặng, dự cũng không ăn uống gì được nhiều, ngươi đến ta cắt một chén máu cho tiểu hài tử dùng!"

"Tiền bối, người là nói thật?". Ngươi bảo ta chiết máu cho tiểu tử kia dùng, như thế cũng được? Phải nhắc trong y giới dùng xác thịt máu người chữa bệnh là chuyện không thể chấp nhận được, chính là thứ tà ma ngoại đạo!

"Như thế nào thật giả?!"

Nam Cung Cẩn nhắc đến y thuật, bản thân lập tức thay đổi, đối Hoả Bằng Sư nói lời kia không nhịn được kích động, nghiến răng nói:"Chuyện này chính là tà ma ngoại đạo, ta không làm được!"

Hoả Bằng Sư càng cười lợi hại hơn.

"Ngươi có phải cái y nhân?"

"Ta đương nhiên chính phải!"

"Đến ngươi chỉ dẫn ta ngoài cách đó thế nào đem tiểu hài tử mang về?!"

"Ta...ta...". Nam Cung Cẩn liền đứng hình hai tay siết chặt, thực không có cách khác!

"Chính ngươi không phải bảo cứu người cứu cho trót?". Hoả Bằng Sư hừ một cái:"Còn không đến tiểu hài tử tử đường!"
2

Nam Cung Cẩn hả họng nhìn xuống Tiêu Dao Du nằm bất động, nước da đã xanh xao nhợt nhạt như người chết, y nghiến chặt răng quay đầu tìm dao và chén đến chỗ Hoả Bằng Sư cắt một đường trên cánh tay lấy máu uy Tiêu Dao Du uống.

Cứ như thế một tuần sau, Tiêu Dao Du tỉnh dậy có hỏi qua Nam Cung Cẩn cùng Hoả Bằng Sư như thế nào cứu nàng, Hoả Bằng Sư chỉ cười to còn Nam Cung Cẩn lại dùng người bỏ đi, cả hai đều im lặng không ai đối đáp.


Hơn tháng, Tiêu Dao Du sức sống hồi phục tốt, cùng dắt Nam Cung Cẩn ra ngoài hoa tiêu, sáng đi chiều về. Tiêu Dao Du là không hỏi nhưng nhìn biết Nam Cung Cẩn ra ngoài chính tìm thảo dược, cũng đến ngày nàng không nhịn được tò mò:"Ngươi vì sao đến nơi này?"

Nam Cung Cẩn đảo mắt nhìn lại:"Đều đã nói qua, còn không phải đến nghiêm cứu sách thuốc?!".

Nghiêm cứu cái rấm!

Tiêu Dao Du đưa ánh mắt khinh thường nhìn tới Nam Cung Cẩn, y liền hừ một cái đáp lại 'cần ngươi quan tâm'.

"Ta cũng không phải bị mù, ngươi đến tìm dược liệu có thể nói với ta, cái sơn cùng quỷ cốc nơi này ta chỗ nào không hiểu hơn ngươi, ngươi việc gì phải giấu giếm tìm kiếm?". Tiêu Dao Du đột ngột dừng lại một chút sau đó híp mắt gian manh nhìn sang Nam Cung Cẩn:"Chẳng lẽ thứ ngươi tìm là thuốc cấm?!"

Nam Cung Cẩn liền hất tay một cái khinh thường:"Nhàm chán!"

"Ta là nói ngươi cũng không phải kẻ đầu tiên tới tìm dược, chỉ nhắc ngươi một câu U địa này vào được là một chuyện, tìm được là một chuyện, sống sót trở ra lại là một chuyện!"

"Ngươi cứ từ từ ở đây mà nghiêm cứu sách thuốc, ta nhàm chán trở về trước!". Nói xong vứt cọng cỏ trong miệng ra, hạ người nhẹ nhàng khỏi tảng đá, khoanh tay sau đầu huýt sáo rời khỏi.

"Khoan đã!"


Thấy cá đã cắn câu, Tiêu Dao Du cười thầm trong bụng, giả vờ hạ nhẹ bước chân chậm lại quay đầu nhìn, Nam Cung Cẩn vẻ mặt đầy lưỡng lự.

"Ngươi không muốn nói thì đừng nói, Tiểu Du ta cũng không có hứng thú nghe!"

Nam Cung Cẩn thở dài một cái.

Nam Cung thế gia cũng không phải cái gia tộc to lớn gì bên ngoài như Nam Cung Cẩn trước mặt Tiêu Dao Du khoác lác. Nhà y vốn một cái nông gia bình thường, chỉ là khi còn nhỏ Nam Cung Cẩn thường bị đồng học cùng lứa chê cười họ Nam Cung nghe oanh gia thế tộc thế chỉ một cái nhà nông liền trêu chọc khinh thường Nam Cung Cẩn.

Nam Cung Cẩn uất ức lâu ngày nhịn không được cùng bọn hoàn khố đệ tử đánh nhau một trận lớn, việc động tới quan lại Nam Cung gia mất hơn một nửa tài sản mới lôi được cái mạng Nam Cung Cẩn về. Cha của Nam Cung Cẩn thời điểm chính là tức chết Nam Cung Cẩn nhưng sau khi nghe Nam Cung Cẩn giải thích nguyên do liền âm trầm đem Nam Cung Cẩn đến gia đường tổ huấn, kỳ lạ lôi ra một bộ sách cũ rách giao cho Nam Cung Cẩn.

Tổ tiên Nam Cung vốn là nhất phẩm ngự y trong triều những năm Thời Nhân, danh y của Nam Cung gia tiếng tâm lẫy lừng, chính là vị tổ phụ kia nhìn thấu thâm cung tranh đấu quyền lực bất hảo không muốn con cháu sau này lại phải dây dưa hồng bụi mà chọn con đường từ quan về quê làm một cái y phu nho nhỏ. Nhiều năm về sau, nội chiến, biên giới chiến tranh liên miên, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc, phú thương đại gia cũng phải chuyển sang nông canh trồng trọt, người làm nông lâu năm đã quen động tay chân cầm tới sách vở lại không hợp cứ như vậy qua nhiều đời liền thất truyền tông nghiệp y gia.

Nam Cung Cẩn nhận rõ liền rời nhà đến núi Cữu Luân nghiêm cứu dược thuật, đến cơ duyên nhận Tá Đà Hoa làm sư phụ, vị Tá y sư này tình cờ lại là y sĩ trong giang hồ, là người của Đước Hoa Cung. Nam Cung Cẩn nhiều năm năng lực biểu hiện tốt liền thăng lên đường chủ Đước Hoa Cung, nhờ y thuật tài hoa cứu không ít kẻ danh vọng nên xem ra cũng có ít tiếng tâm trong giang hồ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận