Tiếu Diện Vương Gia, Lãnh Đạm Vương Phi


Tiếng than nhẹ của nữ tử như một lực đạo mạnh mẽ đánh cài rầm vào lí trí của Hàn Kỳ, khiến cho Hàn Kỳ cảm thấy đầu óc giờ khắc này đây trở nên loạn thành một đoàn. Hắn luôn tự chủ tốt lắm, có lần hoàng huynh thiết kế cho hắn dùng mị dược, một nữ tử trần truồng trước mặt hắn, hắn cũng có thể tự chủ vượt qua được, nhưng giờ khắc này đây hắn cảm thấy trước nữ tử này, hai tiếng tự chủ đối với hắn thật sự quá xa với
“ Tiểu Hồng! giúp ta chà lưng…” thanh âm trầm thấp, mị hoặc mang theo ba phần gợi cảm, bốn phần câu nhân còn lại ba phần lãnh thanh. Hàn Kỳ oán giận, nữ tử này sao lại…. mê người đến như vậy chứ.
“ Tiểu Hồng….” đợi kêu lần thứ hai, Vân Tiếu Khuynh thanh âm có chút không kiên nhẫn, định quay đầu lại thì một cái khăn xoa xoa lên lưng của nàng, lực đạo vừa phải, không mạnh cũng không nhẹ, vô cùng thoải mái khiến cho Vân Tiếu Khuynh vừa với tỉnh ngủ lại có dấu hiệu lờ mờ đôi mắt, khẽ nhắm mắt,… Tiểu Hồng tay nghề tốt thật, lực đạo rất chính xác, huyệt khẩu ấn cũng rất chuẩn, bàn tay tuy hơi to một tý, à hơi thô một tý nhưng mà nói chung cũng không sai
A .. khoan! Tay của nữ nhân sao vừa thô lại to được, Vân Tiếu Khuynh xoay người, nhìn nhìn nam nhân sau lưng mình, nhíu mi, môi mân lên, rất là không hài lòng, chẳng phải nơi đây là của nàng sao, không có sự cho phép của nàng sao hắn lại chui vào đây. Vân Tiếu Khuynh rất là không vui, cau mày vấn : “ tại sao ngươi vào đây? Tiểu Hồng đâu???”
“ Ha .. hầu hạ nương tử tắm chính là bổn phận của vi phu nha…” Hàn Kỳ cười gượng, hết sức xấu hổ. Nữ nhân này rốt cuộc có phải là nữ tử không vậy, đối diện với nam nhân trước mặt mình, mà còn một bộ dáng xuân quang vô hạng ấy vậy mà mặt không đỏ, tim không đập nhanh sao? hắn là nam tử cũng cảm thấy dị thường đập mạnh nha, nếu không phải tự chủ của hắn tốt lắm thì trên má cũng đã đỏ rồi
Vân Tiếu Khuynh hồ nghi nhìn hắn, làm gì có chuyện đó, chẳng phải nam tử cổ đại chủ nghĩa rất cao sao? làm gì có chuyện hầu hạ nữ nhân, nữ nhân không hầu hạ nam tử đã may rồi. Nam nhân này tưởng nàng không biết chắc, Vân Tiếu Khuynh híp mắt nhìn nam tử trước mặt, như muốn xem âm mưu đích thực của hắn ta
“ Nương tử a, mau tắm tắm đi thôi, ngâm nước lâu không tốt….” Hàn Kỳ gãi gãi đầu, nhanh chóng chuyển đề tài. Vân Tiếu Khuynh xoay lưng lại, tựa vào thành hồ, lại nhắm mắt, như chờ nam nhân tiếp tục hầu hạ mình tắm rửa. Hừ hừ! chẳng phải ngươi thích hầu hạ ta tắm rửa sao, ta cho ngươi hầu hạ đủ. Ân! Hừ… đừng tưởng là ta không biết mục đích của ngươi.
Hàn Kỳ ngậm đắng nuốt cay tiếp tục công tác, haiz! Nếu để cho hoàng huynh biết được chuyện này nhất định sẽ cười đến chết đi sống lại, đường đường là thân vương của Đông Li hoàng triều lại đích thân hầu hạ lão bà đại nhân tắm rửa, mà chỉ có thể nhìn chứ không thể làm gì, haizz… đúng là một công tác ngọt ngào tra tấn mà
“ Ân….umh.. thật thoải mái….” Vân Tiếu khuynh lim dim mắt, khẽ rên rĩ. Thanh âm trầm thấp khàn khàn, lại mang chút gì đó mị hoặc khiến cho Hàn Kỳ đứng hình, ôi! Nữ nhân này nhất định là cố ý, cố ý a. Hắn cảm thấy cả người khô nóng cả lên, miệng khô lưỡi khô, hắn… muốn uống nước

“ Ân…. Hừ…” thanh âm tiếp tục mê hoặc. Hàn Kỳ không nhịn, không thể nhịn được nữa, hắn dừng lại động tác, đứng lên nhìn nữ tử trước mặt, hai mắt cơ hồ nổi lên tơ máu, hô hấp dồn dập
“ Sao không tiếp tục??” Vân Tiếu Khuynh mở mắt, ngẩng đầu, nhíu nhíu mày nhìn hắn, đang thật thoải mái nha
“ Cái kia, nương tử, vi phu bỗng dưng nhớ có việc cần làm, ha ha… nương tử từ từ tắm, à không nhớ tắm nhanh chứ nếu không sẽ bị ốm …” nói xong, vứt khăn qua một bên, chạy lảo đảo ra khỏi phòng, bóng lưng giống như chạy trối chết
Kì thật Vân Tiếu Khuynh không có tư tâm làm khó hắn, là vì hắn xoa bóp rất tốt cho nên nàng mới cảm thấy thoải mái thôi, chứ không có ý gì đâu, nhưng nhìn bóng lưng chạy trối chết cùng với thanh âm khản đặc đầy dục vọng của hắn, Vân Tiếu Khuynh ngẩn ra, vô thức trên mong cong cong tiếu dung tuyệt đẹp
Như phù dung rực nở, như là mẫu đơn nở rộ, như là tuyết liên xòe cánh trong đêm tuyết, chỉ là một nét cười thoáng qua nhưng lại mỹ đến chói mắt, tiếu dung khuynh thế này rất tiếc Hàn Kỳ hắn không thấy được, nếu không chắc chắn sẽ có trò hay để nhìn a
Lê Ngạn nhìn thấy bóng người trước Trung Uyển các, nghi hoặc tiến đến gần, ai dám to gan đến gần nơi ở của vương gia??
Hàn Kỳ bưng luôn một thùng nước lạnh dội vào người, trời đã cuối thu, khí trời đã chuyển lạnh, cho nên một thùng nước lạnh giờ khắc này đối với một ngọn lửa như hắn quả thật rất thích hợp, nhưng mà vì cớ gì càng dội càng cảm thấy khô nóng thấy này, Hàn Kỳ khóc không ra nước mắt
“ Vương.. vương gia??” Lê Ngạn kinh ngạc nhìn vị chủ tử anh minh thần võ của hắn, vương gia đây là đang làm gì a? nhưng mà nhìn thấy sắc mặt dục cầu bất mãn của vương gia, lê ngạn ngẩn ra, sau đó như hiểu được, âm thần xoay người bước đi, để lại bóng lưng run rẫy cho Hàn Kỳ
“ Câm miệng, Lê Ngạn….” Hàn Kỳ quát lớn, thanh âm khản đặc
“ Là.. vương gia….” Lê Ngạn nhẫn cười, cung kính đáp, sau đó dùng khinh công chạy trối chết, hắn… phải kiếm nơi nào không có người để cười cho thoải mái nha, nếu không hắn sẽ bị nghẹn đến nội thương mất

Oa ha ha,…. Vương gia tuấn mỹ, anh minh của bọn họ lại bị vương phi khiến cho dục hỏa đốt người nhưng lại không thể làm được gì ngoài việc xối nước lạnh, hắc hắc…. hắn nhất định phải đem việc này nói cho Lê Duyệt nghe mới được, ha ha….
“ Vương phi, vương gia mời người ra ngoài đại sảnh dùng cơm….” Tiểu Hồng thông báo. Tiểu Hồng cùng với Tiểu Họa là gã hồi môn nha hoàn của Vân Tiếu Khuynh. Tiểu Hồng thông minh lanh lợi, Tiểu Họa trầm tĩnh ít nói. Vân Tiếu Khuynh rất thích hai tiểu cô nương nhỏ hơn mình ba tuổi này, cả hai điều là tiểu mĩ nhân, một cái lanh lợi mĩ nhân, một cái ôn nhu mĩ nhân, Vân Tiếu Khuynh điều thích
“ Ân…” Vân Tiếu Khuynh gật gật đầu, đứng dậy bước ra khỏi phòng, theo sau là Tiểu Hồng cùng Tiểu Họa
Vừa mới bước ra khỏi cửa thì Hàn Kỳ lại từ bên ngoài bước vào, tiến đến cùng đứng bên cạnh Vân Tiếu Khuynh, lộ ra tiếu dung tuấn mỹ, lên tiếng : “ nương tử! vi phu đến đưa ngươi đi dùng thiện.”
“ Chẳng phải đã thông báo rồi sao…” Vân Tiếu Khuynh nghi hoặc nhìn hắn, hắn lại bày trò gì nữa đây
“ Hắc hắc…. Hầu hạ nương tử cơm nước đến tận miệng là chức trách của vi phu…” Hàn Hỳ rất là tự nhiên thông báo. Hắn không tin là hắn không thu phục được nàng, hừ hừ! nữ nhân đáng giận khiến cho hắn đầu óc cả ngày toàn là nghĩ về nàng, trong khi đó nàng lại rất thoải mái không hề nghĩ đến hắn dù chỉ là một chút, thật không công bình
“ Ngươi… cười thật khó coi…” Vân Tiếu Khuynh nhìn hắn rồi chậm rãi nói, không muốn cười thì đừng miễn cưỡng như vậy, nàng cũng không ép hắn cười nha!
Hàn Kỳ : “….+_+….”
Hiệp n lần…. thất vương gia đến cuối cùng điều thua dưới trướng của vương phi!!

Bàn ăn thật rộng nhưng chỉ có hai người ngồi, thông thường bữa tối của vương gia ít nhất cũng hơn mười loại món ăn, nhưng theo ý kiến của vương phi, thì bây giờ mỗi bữa ăn chỉ từ ba đến năm món. Cho nên trước mặt của hai người cũng chỉ có năm món ăn, nhưng rất tinh xảo, bày biện tỷ mỉ, hương vị thơm phức, nghe thôi cũng đủ kích thích vị giác rồi
Vân Tiếu Khuynh uống một ngụm chúc, rồi như nhớ đến cái gì, lại vấn : “ chúng ta không cần đến hoàng cung hoặc về nhà ‘mẹ đẻ’ để lại mặt sao??”
Hàn Kỳ nhìn Vân Tiếu Khuynh, tủm tỉm cười : “ đương nhiên là đi a, ngày mai chúng ta về hoàng cùng rồi chiều chúng ta ghé qua nhà Vân thượng thư!”
“ Nương tử! nàng không ăn tôm sao?” Hàn Kỳ chỉ chỉ dĩa tôm trước mặt, món ăn nào nàng cũng dùng qua duy độc lại để món này lại. Vân Tiếu Khuynh nghe vậy, bèn nói : “ bóc vỏ tôm! Thật phiền phức…!” Hàn Kỳ đầu đầy hắc tuyến, để đôi đũa xuống dưới, săn ống tay áo lên, rồi bắt đầu công cuộc : lột vỏ tôm
Dĩa tôm đầy tràn chẳng mấy chốc hết sạch, vỏ tôm để lại còn ruột tôm dĩ nhiên là chui vào bụng của Vân Tiếu Khuynh. Bọn hạ nhân bên cạnh chính là tròn mắt nhìn động tác của vương gia, không thốt thành lời. Xong, xong rồi! vương gia của bọn họ chính là bị vương phi nô dịch gắt gao rồi. Hôm qua hầu hạ vương phi tắm rửa, hôm nay lại hầu hạ vương phi bóc tôm, a .,a.. vương gia anh minh thần võ của bọn họ chạy đi đâu rồi nha
Đêm
Tây Noãn các
Như hôm trước
Cuộc trình diễn lại tiếp tục
“ Hàn Kỳ, nơi của ngươi không phải là Trung Uyển sao, sao lại đến đây giành chỗ ngủ của ta??” Thanh âm rất thiếu kiên nhẫn, Vân Tiếu Khuynh cau mày nhìn nam tử mặt dày mày dạn ôm gối đứng trước mặt mình
“ Nương tử à! Không lẽ chúng ta mới tân hôn, nàng đành lòng để cho vi phu độc thủ không thê sao??” Hàn Kỳ yêu mị cười, đôi hoa đào nhãn chớp chớp rất chi là động lòng người… Nếu như hắn là nữ nhân thì nam nhân nhất định sẽ quỳ gối dưới chân hắn nhưng đằng này hắn là nam nhân, hơn thế nữa lại là nam nhân người đời rất kính sợ thì lại là một phen phong vị khác a…

“ Ta không phải là nương tử của ngươi….” Vân Tiếu Khuynh mân miệng, rất là không đồng ý, nàng đã nói bao nhiêu lần rồi a
“ Nhưng chúng ta đã bái đường thành thân…” Hàn Kỳ tiếp tục lưu manh xấu lắm
“ Không phải ta mà là nàng!” Vân Tiếu Khuynh cường điệu chỉ chỉ vào gương mặt của mình
“ Nhưng bây giờ nàng chính là nương tử thôi…” Hàn Kỳ cười meo meo, nói rất có lý
“ Rốt cuộc ngươi muốn cái gì ?!” Vân Tiếu Khuynh buồn bực, nàng buồn ngủ mà cái tên này cứ làm phiền, từ ngày vào cái thân xác này, sức khỏe của nàng yếu hẳn đi, một ngày ngủ ít nhất cũng phải mười canh giờ mới đủ sức, lại không thể hoạt động quá mạnh quá nhanh sẽ rất dễ choáng váng đầu óc, nhưng hắn lúc nào cũng phiền nàng về cái việc đi ngủ này.
“ Uhm! Làm ấm lô cho nương tử chính là thiên chức của vi phu nha!” Hàn Kỳ rất nghiêm túc nói. Thái độ như là làm đại sự, mặt mày vô cùng nghiêm chỉnh khiến cho Vân Tiếu Khuynh nghi mình có phải là làm sai không nữa. Thật ra ngủ chung với hắn cũng không sai, thân hình của hắn đặc biệt ấm, cái ôm rất ấm áp, rất… kiên cường, nàng sẽ ngủ rất tốt, nhưng mà hắn và nàng không quen biết nha, đại khái chính là người xa lạ, nàng đã chiếm thân xác của ‘nàng’ lại đồng giường cộng chẩm với lão công của ‘nàng’ như vậy thật sự rất áy náy nha!
“ Nương tử, ngủ thôi, ngày mai chúng ta còn phải đến bái kiến hoàng huynh nữa mà…” Hàn Kỳ sử dụng chiêu bài cuối cùng chính là ‘làm nũng’ hắn biết Vân Tiếu Khuynh trời không sợ, đất không sợ chính là sợ nam nhân làm nũng nha, hắc hắc… cho nên nương tử đáng yêu à, nàng nhất định sẽ không thoát khỏi tay của vi phu đâu
Cuối cùng Vân Tiếu Khuynh buông vũ khí đầu hàng, leo lên giường ngủ
Hàn Kỳ mỉm cười, rất là mãn nguyện ôm chặt lấy Vân Tiếu Khuynh, đầu cọ cọ vào cổ của nàng, hít nhẹ lãnh hương thấm đượm, mùi vị của riêng nàng, rất lãnh cũng thật dịu dàng…
Hắn chính là yêu thích cái cảm giác này, thật yên tĩnh, thanh thản đến kì lạ. Nữ tử ngủ say, dung nhanh như thiên sứ, điềm tĩnh dịu dàng khác hẳn vẻ lãnh đạm khiến cho hắn tức chết như lúc ban ngày. Nhưng mà dù là ban ngày hay ban đêm, dù là khi nàng lãnh đạm đến lãnh khốc, dù là nàng yên tĩnh đến ôn nhuận…. hắn điều cảm thấy… thích
Đặt nhẹ một nụ hôn vào vầng trán của nàng, thật ôn nhu, Hàn Kỳ khe khẽ cười : ‘lão bà! Ngủ ngon’


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận