Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc Hắc


Sắc mặt Tử Thanh lộ rõ vẻ không vui nhưng vẫn phất tay, đáp: “Biết rồi, ngươi lui xuống trước đi”
Sau đó, Tử Thanh đóng cửa phòng thật kỹ: “Vương phi…”
“Ta nghe rồi”
Tân Nghiên Tuyết bình tĩnh, nhìn không ra vẻ tức: “Ngươi nghe rồi đó, Vương gia sủng nàng ta bao nhiêu? Thật sự để một Vương phi như ta đi hầu hạ Vân Ngọc Linh dùng bữa?”
Tử Thanh cũng bất bình thay Vương phi nhà mình.

Nhưng giọng điệu của Tân Nghiên Tuyết rất bình thản, không giống như đang tức giận.

Thay vào đó, đuôi lông mày còn mang theo vẻ đắc ý: “Bổn vương phi vừa nói gì?”
“Không, cơ hội đang đưa đến cửa”
Ánh mắt của Tử Thanh nhíu chặt: “Vương phi, ý của người là?
“Đi đi, bảo phòng bếp chuẩn bị những món ăn mà Vân nhị tiểu thư thích ăn nhất”
Tân Nghiên Tuyết đứng dậy, mở ngăn tủ đầu giường, lấy ra một gói thuốc đưa cho nàng: “Nhớ kỹ, chuẩn bị đồ ăn cho Vân nhị tiểu thư không được sơ suất!”
“Mọi việc đều do ngươi tự mình thực hiện”
Thấy dáng vẻ đầy ý vị hàm ý của Tân Nghiên Tuyết…
Tử Thanh lập tức hiểu gói thuốc trong tay là thứ gì.

Xem ra, vương phi nhà nàng đã sớm nghĩ ra đối sách, cũng sớm chuẩn bị mọi thứ xong xuôi chứ không phải là động cơ nhất thời.

Tử Thanh nhận thuốc, hai tay run rẩy.


Nhưng nghĩ đến việc nàng và Tân Nghiên Tuyết đang ở chung trên một chiếc thuyền.

Nếu Vân Ngọc Linh bước vào.

Vương phủ, được sủng ái rồi hoài thai, Vương phi nhà nàng nhất định sẽ thất sủng.

Không, hôm nay, Vân Ngọc Linh còn chưa vào cửa.

Vương phi nhà nàng đã bị thất sủng!
Bị Vương gia vứt bỏ như một thứ vô dụng!
Chỉ khi Vương phi được sủng ái, nô tỳ hầu hạ bên cạnh như nàng mới có thể hưởng phúc.

Vì vậy, Tử Thanh kìm nén nỗi sợ hãi trong lòng, thấp giọng trả lời, sau đó bước ra ngoài.

Trong chốc lát, thức ăn trưa đã được chuẩn bị xong.

Vân Ngọc Linh nói Mặc Vân Khinh không thể xuống giường, không thể đến thiện sảnh dùng bữa nên nàng ta cũng không đến.

Chỉ hạ lệnh cho hạ nhân đưa đồ ăn trưa đến phòng của Mặc Vân Khinh.


Khiến Tân Nghiên Tuyết lại tức giận.

Tân Nghiên Tuyết tự mình đưa đồ ăn đến phòng Mặc Vân Khinh.

“Vương gia, có cần thiếp hâu hạ ngài dùng bữa không?”
Tân Nghiên Tuyết thân mật hỏi.

“Không cần, ra ngoài đi! Nơi này có Linh Nhi hầu hạ bổn vương là được”
Mặc Vân Khinh không nhìn Tân Nghiên Tuyết lâu, lạnh lùng nói “Rõ, Vương gia’“
Sự ghen ghét trong lòng Tân Nghiên Tuyết dâng trào lên một cách điên cuồng.

Vân Ngọc Linh khách khí gật đầu với Tân Nghiên Tuyết, sau đó quay đầu nhìn Mặc Vân Khinh: “Vương gia, Linh Nhi sợ mình hầu hạ chàng không tốt! Cách đây vài ngày, thiếp vừa bị phụ thân trách phạt, bây giờ cảm thấy không được khỏe lắm”
“Bằng không thì Linh Nhi dùng miệng đút chàng ăn?”
“Được!”
Mặc Vân Khinh cười: “Bổn vương cầu còn không được.


Vân Ngọc Linh yểu điệu cười, thật sự ngậm một miếng thịt trong miệng, đút cho Mặc Vân Khinh.

Mặc Vân Khinh rướn người lên, chẳng những ngậm miếng thịt mà còn hôn lên môi Vân Ngọc Linh.

Hai người bắt đầu âu yếm nhau trước mặt Tân Nghiên Tuyết!
Nếu không phải Mặc Vân Khinh còn đang mang bệnh, sợ là hai người đã sớm không kìm chế nổi, cởi áo nới dây lưng!
Tân Nghiên Tuyết nhìn thẳng!
Dưới sự phẫn nộ, hít thở không thông khiến nàng ta suýt chút nữa ngất đi.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận