Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc Hắc


Ánh mắt hắn có chút kích động: “Tống Tử Ngư đâu rồi?”
“Ra ngoài rồi”
Vân Khương Mịch nhàn nhạt liếc nhìn Mặc Phùng Dương một cái.

Nàng còn tưởng có chuyện gì xảy ra…
Vân Khương Mịch biết rõ, Tống Tử Ngư thật sự có bản lĩnh, không giống với loại người giả mạo, treo đầu dê bán thịt chó như Lưu Đại Văn.

“Khi nào mới về?”
Mặc Phùng Dương không nhịn được hỏi: Không phải hắn †a nên ở yên trong phủ chơg bổn vương kết thúc buổi tảo triều sao? Ngay lúc này lại ra ngoài? Có chuyện gấp à?”
“Vương gia, ngươi có biết dáng vẻ bây giờ của ngươi rất dễ khiến người ta hiểu lầm không?”
Vân Khương Mịch liếc nhìn hắn.

Mặc Phùng Dương khó hiểu: “Hiểu lâm?”
“Sẽ có người hiểu lầm ngươi có ý gì đó với Tống Tử Ngư!”
Vân Khương Mịch không chút khách khí, cười nhạo hẳn: “Người người đều nghĩ rằng ta nuôi tiểu bạch kiểm, nhưng nói trắng ra, là ngươi nuôi tiểu bạch kiểm mới đúng!”
“Nhưng mà Tống Tử Ngư người ta không phải là tiểu bạch kiểm, không đáng để ngươi nuôi.



Mặc Phùng Dương: “…”
“Mịch Nhi, có thể nói chuyện dễ nghe một chút không?”
Cái tính cách quái gở này là đang chán ghét ai đây?
“Không thể”
Vân Khương Mịch quay người không chút do dự, đưa lưng về phía hắn: “Ta biết hôm nay ngươi đến cung Vĩnh Thọ! Sao nào? Có phải mẫu phi nói ta nuôi tiểu bạch kiểm, bảo ngươi về dạy dỗ ta không?”
Mặc Phùng Dương sững sờ.

Nữ nhân này có thiên lý nhãn hay thuận phong nhỉ?
“Nàng bảo Tống Tử Ngư bói à? Bói hành tung của bổn vương? Bói xem mẫu phi đã nói cái gì?”
“Ta không rảnh rỗi như vậy, Tống Tử Ngư cũng không phải người vô đạo đức”
Vân Khương Mịch cười lạnh: “Trên người ngươi còn vương mùi đàn hương của cung Vĩnh Thọ, ta không phải là kẻ ngu đâu.

Đức phi rất thích đốt hương.


Nhất là đàn hương.

Mặc Phùng Dương vội vã xuất cung, không nghĩ đến chuyện này… Thấy giọng điệu của Vân Khương Mịch không tốt, hắn cười cười: “Mẫu phi không nói gì hết, chỉ hỏi chuyện nàng hồi phủ thôi”
Không hiểu sao, việc chịu thua Vân Khương Mịch đã trở thành một thói quen.

Vân Khương Mịch phớt lờ Mặc Phùng Dương.

Đúng lúc này, Như Minh thần thần bí bí xông đến: “Vương phi, thuộc hạ có bát quái, Vương phi muốn nghe không?”
“Muốn ta nói, theo quy tắc cũ, giá cũ, ta bán cho Vương phi với giá một trăm lượng bạc.


Lời vừa nói ra thì đã thấy Mặc Phùng Dương cũng ở đó!
Như Minh căng thẳng, đang định chuồn đi thì bị Mặc Phùng Dương gọi lại: “Đứng lại!”
“Chuyện bát quái gì? Nói bổn vương nghe với?”
Nhìn dáng vẻ thuần thục của Như Minh thì biết chắc chắn đây không phải là lần đầu tiên bọn họ “mua bán”
Như Minh là một tên khốn, phạm tội rất nhiều lần.

“Quy tắc cũ gì, giá cả cũ gì?”
Mặc Phùng Dương cười như không cười nhìn hắn ta.

Như Minh không hề nghĩ tới, ngày hôm nay sẽ bị chính chủ nhân của mình bắt tận tay… Hắn ta nhìn về phía Vân Khương Mịch cầu xin sự giúp đỡ: “Vương phi, cứu mạng…”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận