Tiểu Thư Lạnh Chảnh Và Chàng Bồi Bàn

Và cứ thế nó ở nhà Huy được gần 20, ngày nào cũng cái nhau um tùm với nhỏ chị Duy,thằng Duy thấy thế nói chen zo:Chết cứ thế này tao phải gọi mày là anh "rể" mất thôi'nhỏ chị nghe thấy thế mặt đỏ tưng bùng rồi vung đấm loạn xạ thằng Duy.Nó thì vốn 'lạnh'sẵn lên chả để ý,nói kiểu khích lại:Mày được làm em râu Gia tộc Họ Trần sướng quá còn gì"Nhỏ kia ngje vậy càng đỏ mặt đập nó vài phât rồi đi vào phòng.Nó thì bị đập giật cả mình,từ nhỏ đến giờ có bị 'gái' đặp giờ đâu.Nghĩ cũng tức.Tối hôm đó lại đi chơi với bọn bạn thằng Duy,anh em nói chuyện với nhau có 1 lúc mà thân hơn cả thằng Duy,làm nó ức chế đồng đội định lao vào sử đẹp nó cùng mấy thằng kia nhưng giờ thằng bé mới nhân nhận ra là nó làm đéo có đồng đội.Dân chơi với Duy cũng chẳng phải dạng vừa đâu nha(nghe quen quen)toàn con nhà quan với tập đoàn,nhưng trong đám này thì nó có thể tự hào nói rằng gia tộc họ Phùng nó là giàu nhất,gia tộc nhà nó hằng trăm tỷ đô cơ mà.Thế là anh em ngồi nói chuyện với nhau gần hết đêm.Tối về nhà rất buồn ngủ thì nhìm thấy ních chị onl pèn buzz cho chị,lâu rồi không nói chuyện(chị nào vậ
y trời)

– Buzz buzz! Cốc cốc…có chủ nhà ở đó hok – nó gõ vội vào bàn phím – 15 phút trôi qua, chẳng thấy ai trả lời nó gõ tiếp -….hok có trên máy hả…vậy out nha…- màn hình hiện lên cái icon lạnh nhạt (lúc đó nó phải phì cười vì cái icon đó)– Haizz chủ nhà đi vắng òi…bên đó kiếm chi nửa…- dỗi nóchắc lun rồi vì dù gì cũng cả tháng nay tự nhiên nó mất tích mà, bận lo vụ học hành…đầu óc đâu mà online với mấy mối quan hệ online này chứ.– Hi…giận nhox hả nữ hoàng?– Ai thèm giận nhà ngươi…sao hok đi lun đi pm chi nửa– Uhm tính đi lun thiệt rồi mà nhớ nữ hoàng xấu xí quá nên…– Grừ grừ…ta xấu hùi nào…đồ nhox con xạo sự– He he ừ xạo sự mà có người nc với mình hoài mới ngộ– Ai thèm…tại nha ngươi buzz hoài bực mình chứ bộ.– Thui đùa chút mà….nghĩ giận đi….lo chuyện học hành nè…thời gian đâu online
– Haizz….tin dc thằng nhox lãng tử như ngươi ta xấu xí liền– Tự tin ghê hôn…đẹp sao xin WC hoài hok cho– Sợ ngươi thấy ta đẹp quá ngươi xỉu sao– Éc…mắc gì xỉu– Thì thấy ta đẹp rùi nhà ngươi dê xồm…ta uýnh xỉu– Dê đâu dê…có thấy chị ra sao đâu mà dê…cho wc đi rùi tính– No no…mơ đi cưng.Đã nói chừng nào lên đây đi rùi gặp thiệt lun.– Thì giờ lên rùi nè– Lên đâu– Sài Gòn nè– Hảaaaaaaaaaaaaaaaaaaa….lên chi– Lên kiếm chị chứ chi– Hix tự nhiên kiếm ta chi– Kiếm để dê chứ chi– Ngon ngon…ta uýnh 1 cái là xỉu tại chỗ lun chứ dê– Con gái gì…tối ngày dọa uýnh– Chứ sao…hok lẽ để ngươi ăn hiếp ta hoài– Èo….ai ăn hiếp ai biết liền à.

Vậy là nó và "chị"ngồi chat tới gần sáng.Hai chị em ngồi chat với nhau hỏi linh tinh.Chị là người con gái thứ ba khiến nó nói nhiều (hai người còn lại có biết là ai không,không phải em đâu).Đột nhiên chị hỏi:

– Nè nhox– Gì– Lên đây thiệt hả– Uhm thiệt– Nói thiệt đi..làm gì– Dê chị– Hứ!…mệt quá nói thiệt đi hok out à– =.= Dê chị là chính…mà học là phụ dc chưa– Hihi lên học hả….hix hix…vậy giờ sao….– Sao la sao…lèm bèm gì đó.– Thì giờ phải gặp nhà ngươi thiệt hả– Ơ…bộ hok thích gặp nhox à– Hix ko biết nửa…chị sợ– Sợ gì…tưởng dê chị thiệt hả– Dê thì sợ gì nhox.Chị chỉ thấy sợ sợ– ….rắc rối, tự nhiên sợ sợ– Uhn! Thấy sao sao ấy– Mệt ghê…thì chị hok mún gặp nhox cũng ép đâu mà lo– Hok phải mà….hix hix thiệt khó nghĩ quá…nhức đầu ghê– Vậy thui out nghĩ đi khuya rùi– Uhm..chắc ngủ– Vậy về nha…chị ngủ đi– Uhm nhox về cẩn thận đó.Nói xon chị cũng uot luôn,chả để nó gì,giờ đã gần 4 giờ mà nó chẳng ngủ được cứ nghĩ đến chị rồi lại cười(thôi tương tư rồi anh 2 ơi,thờ lãng tử oanh liẹt nay còn đau@).Chợt nó nhận thấy mình sao hôm nay cười nhiều thế,mà sao chị gọi nó là 'nhox'nó cún chịu thế,chắc do chị lớn hơn nó,chắc thế,à mà không đúng,bao người lớn hơn nó có ai dám gọi nó là nhox đâu.Cứ thế nó ngủ luôn không hay biết.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận